Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11559

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 16 Cảm ơn

Im lặng.

Sự im lặng kéo dài.

An Cẩn Sơ vẫn tựa vào vai Lạc Thần, không rời đi, Lạc Thần cũng không đẩy cô ra.

…Có lẽ đây chính là cảm giác của tự do.

An Cẩn Sơ lười đấu võ mồm với cậu rồi, xét về tài châm chọc… cô và cậu năm năm mười, nhưng thật sự làm hỏng tâm trạng của mình.

Cô biết, hành động của mình trong mắt cậu có vẻ hơi khác thường… thế nên, cô thử dựng nên một lời nói dối.

"Này, Lạc Thần…"

"Ừm?" Lạc Thần cũng không nói gì, chỉ nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ.

"Tôi thấy rất kỳ lạ… hơn mười ngày trước, tôi có một giấc mơ, trong mơ có một chàng trai mặt mũi không rõ, nhưng khi gặp cậu, lại bất giác cảm thấy hai người rất giống nhau."

"Hửm?" Lạc Thần khẽ nhíu mày, rồi nói tiếp với vẻ hứng thú, "Nói nghe thử xem?"

"Chỉ là một khung cảnh rất đơn giản… tôi, không nhớ ra nữa." An Cẩn Sơ ngơ ngẩn nói.

"Hửm?"

"Chỉ là cảm giác… dường như, tôi từng quen biết cậu từ trước, nhưng rõ ràng lại không có chút ký ức nào." An Cẩn Sơ chớp chớp mắt nhìn cậu.

"Vậy sao?" Lạc Thần nghĩ một lát, rồi gật đầu… cậu không hiểu đã xảy ra chuyện gì, có lẽ chỉ là giấc mơ của An Cẩn Sơ? Hay là… giấc mơ này cũng liên quan đến việc cậu được sống lại một lần nữa?

…Nhưng cô ấy lại nói không nhớ nữa.

…Đây lại là cái quái gì nữa vậy? Cho nên An Cẩn Sơ bỗng dưng thân thiết với mình là vì giấc mơ kỳ quái này sao?

…Không phải cô ấy là người theo chủ nghĩa duy vật sao?

…Hay là thế giới sau khi chết là như vậy? Mọi thứ đều luân hồi lại từ đầu? Còn tặng kèm năm mươi điểm hảo cảm với đối tượng mập mờ khi bắt đầu?

Hầu hết thời gian Lạc Thần đều ghét những thứ phức tạp, thế nên cậu không nghĩ nữa, chỉ cần sống một cuộc sống đơn giản là được rồi.

"Đừng nghĩ nhiều, có lẽ chỉ là ảo giác thôi… Cậu là chị của Lạc Hi, tôi là nhân vật qua đường, ừm, cứ vậy đi." Lạc Thần nghĩ một lát, rồi nói tiếp, "Khuyên cậu nên ngẩng đầu lên đi, vai sẽ mỏi đấy."

An Cẩn Sơ ngẩng đầu lên.

Mưa sắp tạnh rồi, thời gian cô có thể ở lại đây cũng không còn nhiều.

"Ngoài con thú nhồi bông đó ra, cậu không còn gì muốn mang cho Lạc Hi sao?"

"Chắc là không." Lạc Thần nghĩ một lát, rồi hỏi, "Cậu chuyển đến đây, đợi bố mẹ cậu về, chắc là sẽ đi phải không?"

"Ừm, nhanh thì cuối năm nay." An Cẩn Sơ đảo mắt, gật đầu.

Lạc Thần có chút chạnh lòng.

"Sao thế? Không nỡ xa tôi à?"

"Cậu nói thừa rồi còn gì? Sao tôi có thể không nỡ xa cậu được… chỉ là con bé Lạc Hi kia, cuối cùng vẫn phải đối mặt với gia đình, tôi lo cho nó."

"Bố mẹ sẽ rất vui."

"Vui mà đến mức tạm dừng công việc về thăm một lát cũng không nỡ à?" Lạc Thần hỏi vặn lại.

"Họ thật sự không dứt ra được… rất bất đắc dĩ, sau này sẽ bù đắp gấp bội cho Tiểu Hi, cậu không cần lo con bé chịu khổ đâu."

"Có lẽ đây chính là thế giới của người có tiền." Lạc Thần bất lực, thở dài một hơi, rồi ngả hẳn người ra sau ghế sô pha, nhìn màn mưa.

"Nếu cậu không khó chiều như vậy, Lạc Hi cũng không đến mức không muốn để ý đến cậu."

"Tôi là người như vậy đấy, sẽ không vì ai mà thay đổi, thế nên luôn bị người khác ghét." Ánh mắt Lạc Thần khẽ tối lại.

"Cậu có duyên với con gái lắm." An Cẩn Sơ nói thêm.

"Hửm?"

"Lâm Vũ Kỳ đó… tôi thấy…?" An Cẩn Sơ cười cười nhìn cậu.

"Ba ảo giác lớn nhất đời người, cô ấy thích tôi. Tôi còn chưa có ảo giác này, cậu lại cảm nhận thay tôi rồi à?" Lạc Thần bất lực.

"Có lẽ vậy."

"Cô bé đó… ngốc quá, cứ ngây ngô quyến rũ người khác một cách vô thức, phải tránh xa con bé một chút để không bị cuốn theo."

"Hả?"

"Người như tôi… tránh xa ai cũng đều tốt cả." Giọng Lạc Thần nghe trống rỗng.

Nhưng An Cẩn Sơ không hiểu, cô chưa kịp hỏi, mưa đã tạnh.

Lá cây ngoài cửa sổ xanh mơn mởn.

"Vậy tôi đi nhé?" An Cẩn Sơ chủ động đứng dậy, xách theo con thú nhồi bông Lạc Thần nhờ cô mang đi, quay lưng lại, Lạc Thần nhìn chăm chú vào bắp chân thẳng tắp và thon thả của cô, cùng với mắt cá chân trắng nõn tinh xảo.

An Cẩn Sơ đi đến cửa bỗng đột ngột quay đầu lại, nhìn vào mắt cậu, trong ánh mắt có chút trêu chọc.

Lạc Thần cũng không né tránh.

Cứ thế nhìn nhau năm giây.

"Cậu muốn nói gì?" Cuối cùng Lạc Thần vẫn có hơi lúng túng.

"Đẹp không?" An Cẩn Sơ cúi đầu, nhìn bắp chân mình dưới vạt váy, rồi ngẩng đầu hỏi cậu.

"Đẹp." Lạc Thần nghĩ một lát rồi gật đầu.

Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị An Cẩn Sơ châm chọc.

Nhưng bất ngờ là, cô lại mỉm cười.

"Cảm ơn."

"Tại sao… lại nói cảm ơn?"

"Vì cậu khen tôi đẹp mà." An Cẩn Sơ nghiêng đầu, rồi quay người đi, "Tạm biệt nhé, cảm ơn cậu đã che ô cho tôi, và chứa chấp tôi nửa tiếng."

"Không có gì, đi đường cẩn thận."

Lạc Thần nhìn cô mở cửa rời đi.

…Nhìn căn phòng trống trải.

Lại chỉ còn lại một mình cậu.