Lạc Thần nắm chặt chiếc ô trong tay, định bụng ghé vào ven đường mua chút gì đó.
Lúc cậu cầm chai Coca bước ra, bung ô lên, lại bất ngờ đứng sững tại chỗ.
Chà, cô gái mặc váy đen, tóc tai ướt sũng, mặt lấm tấm giọt nước ở phía trước kia, trông quen quen nhỉ.
Cậu chạy tới, đến bên cạnh An Cẩn Sơ, giơ ô che cho cô.
"Cậu cút đi." An Cẩn Sơ liếc cậu một cái, rảo bước nhanh hơn.
Lạc Thần cũng bước nhanh theo, che ô trên đầu cô, "Ô của cậu đâu?"
"Vứt rồi." An Cẩn Sơ hờn dỗi đáp.
"Vậy tôi đưa cậu về một đoạn." Lạc Thần buột miệng đáp, dường như chẳng có phản ứng gì với thái độ cự tuyệt của cô.
"Không cần cậu đưa, cút đi."
"…Mưa sắp lớn rồi đấy, đại tiểu thư." Lạc Thần ngẩng đầu, cơn mưa vốn đang lất phất, dường như có xu hướng trút xuống như thác đổ.
"Cậu đi đi." An Cẩn Sơ vẫn lạnh lùng nói, nhìn Lạc Thần đang đi bên cạnh, cô vừa định co giò chạy để cắt đuôi cậu thì ngay bước đầu tiên đã sững người.
Bởi vì Lạc Thần đã từ phía sau nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
"Lại nổi nóng cái gì nữa đây…"
"Lại?" An Cẩn Sơ nhíu mày.
"Lúc nãy ở trong lớp không phải thế sao." Lạc Thần mặt không cảm xúc đáp, "Lý trí chút đi, bị cảm thì không tốt cho sức khỏe đâu."
"Liên quan gì đến cậu?" Miệng thì nói vậy, nhưng An Cẩn Sơ lại thấy sống mũi cay cay.
Câu này khá là tổn thương đấy, Lạc Thần gãi đầu, nói tiếp, "Không phải cậu nói chúng ta là bạn bè sao."
"…" An Cẩn Sơ nhất thời không tìm được lời nào để phản bác.
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, một tiếng sấm bỗng rền vang trên bầu trời u ám, Lạc Thần nhún vai, lắng nghe tiếng mưa xối xả rơi trên tán ô.
"Nhà tôi còn cách ba phút nữa, chạy đến nhà tôi trú mưa đi."
Bởi vì Lạc Thần nhìn quanh bốn phía, không thấy có chỗ nào để trú mưa.
"Ô hơi nhỏ… cậu cầm đi." Lạc Thần vừa nói vừa đưa chiếc ô trong tay cho cô.
An Cẩn Sơ ngơ ngác nhận lấy, "Coi như cậu làm vậy tôi cũng sẽ không có chút cảm tình nào với cậu đâu."
"Xin đi mà, nếu tôi chỉ cần đưa một chiếc ô là có thể khiến cậu thích tôi, thì tôi đã chạy ra đường đưa ô cho các cô gái xinh đẹp mỗi ngày rồi."
"…"
Mưa đã ngày một lớn hơn, chiếc ô kia dường như cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, nửa người Lạc Thần đã chìm trong màn mưa, nhưng vẻ mặt vẫn không có gì thay đổi.
"Được rồi, bây giờ ô cũng vô dụng rồi… chúng ta chạy về nhé?"
An Cẩn Sơ oán trách nhìn cậu, ánh mắt vốn giận dữ lại dịu đi đôi chút.
Ngay sau đó, Lạc Thần buông tay đang nắm cổ tay cô ra, nhưng lại nói tiếp, "Nhưng mà tôi chạy nhanh lắm, sợ làm lạc mất cậu…"
"Vậy cậu dắt tôi chạy đi." An Cẩn Sơ chìa tay ra, Lạc Thần không chút do dự, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại của cô.
"Chạy!"
Lạc Thần gập ô lại, dắt tay cô chạy như bay trong cơn mưa tầm tã.
Những giọt mưa rơi trên cánh tay hai người, trở nên có chút trơn trượt, hai bàn tay vốn chỉ nắm lấy nhau dần dần biến thành mười ngón tay đan vào nhau, Lạc Thần nắm rất chặt.
Ba phút sau, hai người đã đến dưới lầu nhà Lạc Thần.
Chiếc váy đen của An Cẩn Sơ đã ướt sũng, trước ngực lờ mờ trông thấy một vệt trắng nhàn nhạt, Lạc Thần nhanh chóng dời mắt đi, mặt nghiêm túc, lại nghe thấy An Cẩn Sơ nghiến răng hét lên một câu, "Biến thái."
"…Nhiều nhất chỉ tính là lưu manh, không liên quan đến biến thái." Lạc Thần thản nhiên thừa nhận, nhún vai, buông bàn tay vẫn đang đan chặt với cô ra.
"Đi thôi, lên nhà tôi lau tóc đã, đợi mưa nhỏ rồi về."
Lạc Thần nói xong liền tự mình quay người đi, An Cẩn Sơ có đi theo hay không, cũng không phải chuyện của cậu.
An Cẩn Sơ đứng tại chỗ một giây, rồi vẫn chạy về phía cậu.
Lạc Thần khẽ mỉm cười, chẳng hiểu vì sao.
