Trở Thành Người Bảo Hộ của Ác Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

WN - Chương 10: Hiểu lầm (5)

Sau khi xử lý xong đám golem,

“Ngài đã giấu nghề suốt thời gian qua sao?”

Evan, lúc này đã quay lại khu vực cỗ xe và đang chuẩn bị cắm trại, không thể kiềm nén sự tò mò thêm nữa, bèn hỏi.

“Không, ta không hề.”

“...Vậy, ý ngài đó thật sự chỉ là ma pháp cấp 2 thôi sao?”

“Phải.”

Evan lộ một gưởng mặt khó coi trước câu trả lời của Alon.

“Tôi hiểu rồi.”

Tuy nhiên, nhận ra rằng dù có gặng hỏi thế nào, anh cũng chẳng thể moi thêm được câu trả lời nào từ Alon, Evan thở dài gật đầu. Sau đó, anh tiếp tục công việc chuẩn bị cho buổi cắm trại.

Lặng lẽ quan sát Evan, Alon giữ vẻ mặt bình thản, dù trong lòng ta cảm thấy có chút tội lỗi.

Rốt cuộc, chính Alon cũng không hiểu tại sao ma thuật vừa thi triển lại cho ra kết quả khủng bố như vậy.

‘Mình biết việc sử dụng Ràng buộc sẽ khiến mình mạnh hơn ở một mức độ nào đó, nhưng…’

Hệ thống chiến đấu trong Psychedelia, trò chơi mà Alon ta từng chơi, là chiến đấu theo lượt, không phải thời gian thực. Trong game, các ấn pháp và thần chú được dùng để tăng sát thương ma thuật bằng cách tiêu tốn lượt.

Tùy thuộc vào ma thuật đang dùng, các ấn pháp phù hợp sẽ cường hóa bản thân thần chú. 

Và bằng cách chọn đúng thần chú từ hàng trăm lựa chọn trong một khoảng thời gian giới hạn, các thuộc tính của ma pháp có thể được gia tăng.

Ví dụ, với ma pháp cậu dùng lần này, được biết đến trong Psychedelia với tên gọi “Chuỗi Sét” đã sử dụng bốn thần chú cụ thể:

Khúc xạ, Phản xạ, Lam quang, và Tán xạ tuyến tính.

Bằng cách sử dụng bốn thần chú này, cậu đã cường hóa Chuỗi Sét. Thêm vào đó, cậu còn tự đặt ràng buộc cho bản thân là luôn luôn dùng ấn pháp và thần chú khi niệm ma thuật, qua đó tiếp tục tăng cường sự hủy diệt của ma pháp.

Bởi vậy, Alon đã dự đoán ma thuật sẽ mạnh hơn gấp đôi so với bình thường.

‘Nhưng lẽ ra nó không thể mạnh đến mức này.’

Trong Psychedelia, dùng một thủ ấn hoặc một chú ngôn sẽ tiêu tốn mỗi thứ một lượt.

Như vậy, thần chú Alon ta đã dùng lần này, nếu tính theo thuật ngữ game, sẽ cần chuẩn bị trong suốt năm lượt.

‘Kể cả tính toán như thế, nó thực sự đủ sức “overkill” đám golem sao…?’

Alon vừa suy ngẫm vừa nhún vai.

Nói thật, bất kể lý do cụ thể là gì, kết quả vẫn diễn ra tốt đẹp theo kế hoạch của cậu, và việc ma thuật mạnh hơn mong đợi rõ ràng là một điều tốt.

Thậm chí, cậu còn có chút tò mò.

‘Giá như mình có thể thí nghiệm thêm một chút.’

Các ấn pháp và thần chú Alon sử dụng lần này là những thứ thường được dùng trong Psychedelia khi phát triển nhân vật chính theo kiểu pháp sư “pháo đài thủy tinh”, chuyên dùng ma thuật sét mạnh mẽ để dễ dàng xử lý những cuộc chiến quy mô lớn.

Nói cách khác, cậu vẫn còn ít nhất mười thần chú và ấn khác trong đầu vẫn chưa được sử dụng.

Hơn nữa, lý do khiến Alon đặc biệt tò mò là vì những thay đổi rõ rệt trong ma pháp mỗi khi cậu thốt ra một thần chú.

‘Trong game, thần chú chỉ đơn thuần tăng 10% sát thương mỗi khi chọn đúng loại, nhưng ở đây, nó hoàn toàn khác.’

Có lẽ một pháp sư bình thường sẽ không nhận ra.

Nhưng Alon, người đã trực tiếp thi triển ma thuật và sở hữu tài năng độc nhất về kiểm soát mana, đã quan sát thấy các thuộc tính của ma thuật thay đổi theo từng thần chú được thêm vào.

Không chỉ là sức mạnh tăng lên; chính bản chất của mana cũng bị biến đổi theo mỗi lần niệm chú.

Vì thế,

‘Mình nên tiến hành vài thí nghiệm ngay khi mana hồi phục.’

Alon nhắm mắt lại bên trong cỗ xe, cảm thấy sung sướng tuy vẻ ngoài vẫn giữ sự bình thản.

***

Và đúng lúc đó, một cô gái xuất hiện tại nơi Alon đã sử dụng ma thuật, nơi chỉ còn lại những đống đá vụn không thể nào trở thành golem nữa.

Một cô bé với đôi mắt lấp lánh như hai viên lục bảo.

 Rine, người sẽ trở thành Tội Đồ Tham Lam trong tương lai, lặng lẽ đi qua những đống đá từng là golem và nhìn về phía cánh cửa mà Alon đã bước vào trước đó.

Cánh cửa nứt nẻ và cũ kỹ với đầy những hoa văn kỳ lạ.

Tất nhiên, Rine biết rằng những hoa văn trên khung cửa này không hề vô nghĩa.

Sinh ra với một sứ mệnh vĩ đại và khả năng bẩm sinh để truy cập vào “Thư Viện Cổ” bất cứ lúc nào, cô có thể hiểu được những gì được khắc trên khung cửa.

‘Từ thời đại lãng quên của các vị thần ngoại lai, văn tự của Đế chế Alaneph.’

Rine tiếp tục đọc những lời nhắn được khắc trên khung cửa.

‘Từ Palaon, gửi đến người bạn bị bỏ lại một mình.’

“...Ha.”

Rine bất giác bật ra một tiếng cười trống rỗng khi đọc dòng chữ.

Cô biết rằng chỉ có một người duy nhất có thể là “Palaon” được nhắc đến trong các văn tự cổ.

Palaon vĩ đại.

Người đã đẩy lùi vô số cuộc xâm lược của “Hắc Nhân” nhiều lần trong thời đại của các vị thần ngoại lai, và là người đã đánh bại “Alacoulakka,” một sinh vật có thể ép các vị thần dân dâng hiến cả linh hồn chỉ bằng một cái liếc.

Vị hoàng đế cao quý, đáng kính, vĩ đại và vinh quang.

Cô không thể nhịn được mà cười khẩy.

Đồng thời...

‘Nó được làm bởi một gã tên là Palaon.’

Rine nhớ lại giọng nói của Alon.

Hình ảnh Đại nguyệt đang hướng ánh mắt u sầu nhìn theo khung cửa hiện lên trong tâm trí cô. 

Và một giả thuyết điên rồi dần được hình thành.

Hai tư tưởng đối lập đã trỗi dậy và đấu tranh trong đầu cô. Nhưng rồi, cô phủ nhận nó, điều đó là hoàn toàn không thể.

Tuy nhiên, điều tiếp theo hiện lên trong tâm trí cô là ma thuật Alon đã thể hiện sau khi ra khỏi mê cung.

Ma thuật của Alon có vẻ không có gì đặc biệt.

Nhưng những thần chú mà ngài lẩm bẩm thì lại khác.

Bởi chúng là những thứ thậm chí không hề tồn tại trong thư viện cổ.

Nhớ lại điều này, giả thuyết mà cô ra sức chối bỏ đã trở lại.

‘Mình biết người mà Xích Nguyệt đi theo chắc chắn không bình thường mà…’

Suy nghĩ của cô cuối cùng đã chạm đến danh tính của người đang dẫn dắt Lam Nguyệt, và giả thuyết trong đầu cô đã nghiêng hẳn về phía chắc chắn.

Đại Nguyệt chính là người bạn bị bỏ lại được nhắc đến trong lời nhắn của Palaon.

Nhận ra điều này, cô cảm thấy lưng mình lạnh ngắt khi nhìn về phía Alon.

Tự sâu thẳm trong mắt cô, tia sáng của sự tôn kính dần ló dạng.

“Ngươi đã trở lại.”

Rine khẽ quay đầu lại khi cảm nhận được một sự hiện diện đang đến gần, và Deus, người đã xuất hiện không một tiếng động, đứng đó, gật đầu khi đôi mắt anh ta lóe lên.

“Ừ.”

“Có thu thập được gì không?”

Rine nhớ lại việc một tuần trước, Deus đã ngừng theo dõi Alon và thay vào đó bám theo bóng đen áo choàng đen khi nó rút lui, và hỏi cậu ta.

Để trả lời, Deus lắc đầu.

“Không. Ta không thể lấy được bất kỳ thông tin nào.”

“Tại sao không?”

Deus bắt đầu giải thích những gì đã xảy ra khi cậu đuổi theo bóng đen áo choàng đen, đáp lại giọng điệu tra hỏi của Rine.

Và rồi…

“Ý ngươi là bóng đen áo choàng đen đó đã chết trong khi ngươi đang truy đuổi...?”

“Phải. Giữa không trung, cổ của hắn bị vặn ngược hai vòng, và chết ngay lập tức. Ta không cảm nhận được bất cứ điều gì.”

Rine im lặng một lúc trước lời nói của Deus.

“Ta nghĩ... chúng ta nên báo cáo chuyện này.”

“Ta đồng ý.”

Sau khi lẩm bẩm những lời này, họ trao đổi thêm vài câu rồi biến mất khỏi nơi đó.

Cuối cùng, thứ duy nhất còn lại ở đó chỉ là ánh trăng mờ ảo.

***

Đã hai tháng trôi qua kể từ khi Alon nhận được Sự Ràng Buộc từ Mê Cung Thì Thầm.

Hiện tại, gia tộc Altia đang trải qua một cuộc hỗn loạn chưa từng có.

Có ba lý do cho việc này. Thứ nhất là cái chết đột ngột của Kigg, con trai thứ hai của gia tộc Công tước, và Faylinne, con gái thứ hai.

Lý do thứ hai là Công tước Altia, người đã phải chịu đựng bệnh tật và được dự đoán là không còn nhiều thời gian, cuối cùng đã qua đời.

Lý do thứ ba là Timalian, người con trai cả của gia tộc Công tước, cũng được phát hiện đã chết một ngày sau cái chết của Công tước, cùng với chị gái mình, Malyan.

Cả hai được xác nhận đã xiên nhau tới chết.

Do chuỗi sự kiện này, tất cả những người con có thể thừa kế tước vị Công tước đều biến mất chỉ sau một đêm. Kết quả là, Roria trở thành người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước.

Giống hệt những gì đã xảy ra ở gia tộc Bá tước Palatio cách đây không lâu.

Roria ngồi một mình trong văn phòng của Công tước Altia, nơi cô chừng từng mơ rằng mình sẽ được bước vào. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tâm lại.

Những tin đồn về Roria cũng đã bắt đầu được xì xầm, thậm thụt truyền tai nhau trong nội bộ gia tộc Công tước.

Tuy nhiên, trớ trêu thay, mặc dù những tin đồn này âm thầm lan truyền, cô không hề hấn gì.

Bởi cô có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng.

Khi người con trai và con gái thứ hai chết, cô vừa từ một vũ hội trở về.

Cùng với đó là bằng chứng cho việc người con trai cả cùng con gái cả đã tự chém giết lẫn nhau.

Hơn nữa, cô không hề có cuộc gặp gỡ nào gần đây với họ, và quan trọng nhất, lý do cô có thể tránh được mọi nghi ngờ là…

Trong thời gian cô vắng mặt tại vũ hội, tổ chức của cô đã bị phá hủy hoàn toàn.

Đúng vậy.

Vào lúc cô trở về từ vũ hội, cô đã mất hết quyền lực vì cái gia đình chết tiệt của mình.

Chính vì điều này, Roria không bị thẩm vấn trong bất kỳ cuộc điều tra thủ tục nào.

Mọi việc đã được thực hiện quá sạch sẽ và hoàn hảo.

‘Những điều tốt đẹp sẽ đến với cô.’

Roria lại nhớ đến những lời đó.

Một câu nói tưởng chừng được thốt ra một cách thờ ơ, lại dẫn đến những sự kiện không hề nhỏ chút nào.

Cô đã chắc chắn rằng mọi chuyện xảy ra đều là do người đó.

Nếu bất cứ ai cho rằng những sự kiện này chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, thì họ phải bị coi là thiếu thông minh vì mọi thứ có vẻ được sắp đặt quá rõ ràng.

‘Cậu ta muốn gì?’

Roria nhớ lại cuộc nói chuyện của mình với Alon.

Mặc dù cậu đã từ chối yêu cầu của cô một cách thẳng thừng, nhưng lại xử lý mọi thứ quyết đoán hơn bất kỳ ai, và thậm chí một tháng sau khi tất cả những người thừa kế của gia tộc Công tước đều đã chết, cậu cũng không hề liên lạc.

Ngay cả sau khi cô đã thu tóm toàn bộ phần tàn dư còn lại từ những tổ chức tan rã của những người anh em kia, câu trả lời vẫn là sự im lặng tuyệt đối.

‘Hoàn toàn đến lòng tốt?’

Roria cười khẩy trước suy nghĩ thoáng qua.

Thật nực cười khi đi tin vào điều vô lý như vậy.

Sau nhiều lần cân nhắc, Roria đã đi đến một kết luận.

Alon chắc chắn có một kế hoạch nào đó.

Tất nhiên, Roria không biết kế hoạch đó là gì.

Nhưng cô mơ hồ biết được một chút.

‘Kế hoạch đó cần đến Công quốc Altia.’

Một người có khả năng giết các thành viên của gia tộc Công tước mà không để lại dấu vết chắc chắn phải có mưu đồ đằng sau.

Roria tin rằng thứ cậu ta muốn rất có thể là danh tiếng của Công quốc Altia.

‘Và những gì cậu có thể làm với danh tiếng đó…’

Roria mím chặt môi.

Chỉ đến lúc này cô mới nhận ra mình đã lập một giao ước kinh khủng đến mức nào với ác quỷ.

Roria cười khổ.

Cô biết rằng một khi giao ước đã được lập, sẽ không có đường lui. Cô hiểu quá rõ điều gì sẽ xảy ra nếu cô phá vỡ giao ước, khi đã chứng kiến số phận của bốn người đi trước mình.

Vì vậy, cô thậm chí không nghĩ đến việc phản bội. Thay vào đó, cô quyết định tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.

‘Mình nên gửi một lời cảm ơn cho cậu ta.’

Lần đầu tiên, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt thường ngày vô cảm của cô, một nụ cười mà ngay cả cô cũng không hề nhận thấy.

Một tuần sau, một chai rượu vang và một tấm thiệp đã được gửi đến phòng làm việc của Bá tước cho Alon.

Chai rượu đến từ Cernance, một lãnh địa của đế quốc, được sản xuất chỉ ba chai mỗi năm, và mỗi chai trị giá hàng ngàn vàng.

Kèm theo đó là một tấm thiệp ghi những lời lẽ kính trọng.

“Cái gì đây?”

Alon, nhìn tấm thiệp đi kèm, lộ vẻ bối rối.

Và hai tháng sau đó,

“Vậy… ngươi đang nói Roria, người con gái thứ ba của gia tộc Altia, đã trở thành Công tước Altia?”

“Vâng.”

“Altia Roria?”

“Chính xác là vậy, có vấn đề gì sao thưa thiếu gia…?”

Alon bắt đầu nhận ra có gì đó không ổn.