Trở Thành Người Bảo Hộ của Ác Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 131

WN - Chương 09: Hiểu lầm (4)

Kalia, trưởng nữ của lãnh địa Zenonia, vừa về đến dinh thự và đặt chân đến thư phòng của Bá tước. Ả lại một lần nữa nghĩ về người thanh niên đó.

Alon Palatio, kẻ vừa thảm sát tất cả anh em trong gia tộc Bá tước để giành lấy vị trí người thừa kế.

“Nổi tiếng à…”

Kalia nhớ lại ánh mắt của người thanh niên khi cậu nhìn ả. Đôi mắt ấy không tiết lộ bất cứ điều gì, dửng dưng với mọi thứ, tựa như đang nhìn vào một vực thẳm nằm khuất sau những vùng đất phương Bắc. Dù có nghĩ lại bao nhiêu lần đi nữa, ánh mắt đó vẫn luôn khiến ả rùng mình.

Qua đôi mắt đó, Kalia nhận ra một điều: ả và cậu ta là cùng một “loại” người.

Thật ra, nếu chỉ có thế, Kalia đã ngừng bận tâm về cậu ngay khi cậu từ chối lời đề nghị của ả. Về cơ bản, điều đó đồng nghĩa với việc họ không thể là đồng minh, hay nói cách khác, họ đã trở thành kẻ thù.

Mặc dù vậy, sự tò mò của Kalia vẫn dai dẳng, tất cả chỉ vì một điều cậu ta đã nói.

“...Cậu ta đã nói nổi tiếng.”

Gia tộc Zenonia chắc chắn rất nổi tiếng. Ngay cả khi không can thiệp vào chính trị, sức mạnh tài chính và quân sự mà gia tộc này nắm giữ cũng đủ mạnh để lật đổ cả vương quốc ít nhất một lần.

Tuy nhiên, danh tiếng đó rốt cuộc thuộc về chính Bá tước Zenonia, chứ không phải toàn bộ gia tộc, và chắc chắn không phải Kalia.

Vậy mà Alon đã nói về điều đó.

Cậu đã nhắc đến cô một cách rõ ràng và dứt khoát.

Trong một tình huống mà hầu hết quý tộc còn chưa từng thấy mặt cô, khi cô chỉ mới tham dự dạ hội hai lần, cậu ta lại cho rằng cô nổi tiếng.

Không phải Bá tước Zenonia, mà là Kalia Zenonia.

Dĩ nhiên, điều này là do Alon đã nói mà không suy nghĩ nhiều, bởi cậu ta chỉ nhớ đến tai tiếng của cô như một phản diện khi cốt truyện gốc bắt đầu.

Nhưng đối với cô, những lời đó lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn.

“Thật thú vị.”

Kalia quay ánh mắt về phía Bá tước, người đang ngồi trong thư phòng.

Bá tước chỉ đang lặng lẽ xử lý giấy tờ. Ông cúi đầu như thể cô không hề có mặt, chỉ tập trung vào công việc.

Cạch, cạch…

Khi Kalia bước đến chỗ Bá tước, mắt ông tự nhiên ngước lên nhìn cô.

Đôi mắt đỏ thẳm hệt máu.

Mặc dù không nói gì, nhưng vẻ ngoài của Bá tước toát ra một sức sống mãnh liệt.

Bộp!

Ít nhất là cho đến khi Kalia búng tay một cái.

Ngay khi tiếng búng tay vang lên, ánh sáng trong mắt Bá tước biến mất.

Đôi mắt vừa sắc bén một lúc trước giờ trở nên trống rỗng như một kẻ vô hồn, và khuôn miệng vốn ngậm chặt thì chảy dãi, méo xệch đi.

Bá tước đang ở trong một trạng thái rõ ràng là không bình thường.

Kalia lẩm bẩm khi nhìn chằm chằm vào “ông ta.”

“Làm sao cậu ta biết được? Đáng lẽ không ai được phép biết.”

Khuôn mặt Kalia tràn ngập sự tò mò khi nghĩ về Alon, kẻ đã nói như thể biết bí mật cô giấu kín kể từ khi biến cha mình thành một kẻ ngốc suốt năm năm qua.

“Chỉ là nói mò thôi sao?”

Với những nghi ngờ đó trong đầu, Kalia rời khỏi thư phòng, nơi cô đã duy trì vở kịch này suốt năm năm qua.

“T-Tiểu thư Kalia.” 

“Có chuyện gì?” 

“Có…có một cái xác trong phòng ngài...!!”

Trước lời bộc bạch đột ngột, Kalia vội vã chạy đến phòng mình.

Và ở đó,

“Hah…”

Cô nhìn thấy ‘nó’.

Người mật thám cô cố tình cài cắm theo dõi Alon hai tuần trước nằm chết sòng sọc, đầu hắn bị vặn ngược hai vòng, đôi mắt mở trừng trừng, không thể nhắm yên ngay cả khi đã chết.

“Dấu ấn vẫn chưa được kích hoạt. Tức hắn vẫn chưa khai ra bất kì thông tin gì.”

Đây là một lời cảnh báo.

‘Dẫu tên mật thám đã không tiết lộ bí mật nào, chúng vẫn có thể đưa xác hắn vào chính xác phòng mình…’

Ngẫm nghĩ về điều này, Kalia thở dài.

Cô cảm thấy những nghi ngờ của mình biến thành một sự chắc chắn.

“... Có vẻ mình đã bị nắm thóp rồi.”

Cô lẩm bẩm với một nụ cười.

***

Evan nhăn mặt khi nhìn những con golem đỏ rực đang phát sáng trong màn đêm.

Là một lính đánh thuê hơn 15 năm kể từ khi còn nhỏ, mắt anh bận rộn tìm kiếm điểm yếu của bọn golem, nhưng vẫn không thể giấu được sự lo lắng. Anh tự tin vào kỹ năng của mình, nhưng chính vì điều đó, anh lại càng thận trọng hơn với những thực thể chưa biết trước mặt. Anh đã tự mình trải nghiệm mức độ nguy hiểm của những thứ vô danh lớn đến mức nào.

Hơn nữa, anh còn có người cần bảo vệ. Đây chính là tình huống tồi tệ nhất.

Tệ hơn nữa, số lượng kẻ thù ước chừng phải hơn hai mươi con. Khi Evan đang suy tính cách giải quyết tình huống,

“Ta sẽ lo chuyện này.” 

“Hả…?”

Anh đáp lại một cách lơ đãng trước giọng nói đột ngột, nhìn Alon bước lên.

Vẻ mặt cậu vẫn dửng dưng như lúc họ bước vào mê cung.

Evan lại một lần nữa cảm thấy khó tin. Anh thực sự bối rối không hiểu sao vị thiếu gia của mình vẫn giữ được vẻ mặt đó ngay cả trong tình huống này.

Ít nhất từ góc nhìn của Evan, tình hình hiện tại là một cuộc khủng hoảng thực sự.

Trước mặt họ là hơn hai mươi golem hình người có vũ khí, mỗi con trong số đó thôi đã là rất khó đối phó.

Thế nhưng, ngay cả trong tình huống như vậy, Alon đã bước lên, nói rằng cậu sẽ tự mình xử lý.

Thành thật mà nói, Evan không tin vào điều đó.

Tất nhiên, Evan biết Alon không phải người bình thường và cậu có tài năng về ma thuật. Cậu đã trở thành một Ma Pháp Sư Bậc 2 chỉ bằng cách tự học mà không cần người hướng dẫn.

Tuy nhiên, dù thành tích đó ấn tượng thế nào, cũng không đủ để giúp họ thoát khỏi tình huống ngặt nghèo hiện tại.

Một con golem cũng là quá sức đối với một pháp sư cấp 2.

Thịch!

Ngay khi những suy nghĩ này lướt qua tâm trí, bọn golem, vốn đứng yên như thể đang đánh giá mục tiêu, bỗng chốc cử động và lao về phía Alon.

Và rồi,

“Thi hành Sự Ràng Buộc.”

Giọng Alon vang lên như một lời tuyên bố.

***

Khi Alon lẩm bẩm câu thần chú, thời gian đã ngừng lại.

Tầm nhìn của cậu chuyển sang đen trắng, và chuyển động của bọn golem lao tới cậu chậm như thể đang được quay bằng camera tốc độ cao.

Và rồi,

Hỡi mảnh vỡ kế thừa ý chí vĩ đại của Niacula, hãy tuyên bố hai Sự Ràng Buộc mà ngươi muốn áp đặt.

Một giọng nói uy nghiêm, tưởng chừng có thể làm rung chuyển cả không gian, vang vọng trong tâm trí cậu.

Giọng nói ấy nghe vừa như đàn ông, vừa như phụ nữ, vừa như trẻ con, vừa như người già.

Nghe thấy nó, một giọt mồ hôi lạnh thoáng chảy dài trên mặt Alon.

‘Đúng như dự đoán, nó khác hoàn toàn với trong game.’

Cổ vật mang tên “Sự Ràng Buộc” mà Alon có được từ Mê Cung Thì Thầm, đúng như tên gọi: nó áp đặt những giới hạn lên người dùng để đổi lấy phần thưởng tương xứng.

Khi kích hoạt, vô số tùy chọn sẽ hiện ra trước mắt cậu.

Một cửa sổ thông báo sẽ nhắc cậu chọn ràng buộc nào sẽ áp đặt và phần thưởng nào sẽ nhận.

Tuy nhiên, đây là thực tế, thứ hiện ra trước cậu không phải là cửa sổ thông báo, mà là một giọng nói.

Một giọng nói mà chỉ cần lắng nghe thôi cũng khiến đầu cậu đau nhói, tim đập thình thịch, và tràn ngập cảm giác sợ hãi đến mức tưởng như cơ thể sắp vỡ ra thành từng mảnh.

Hít một hơi thật sâu, Alon cưỡng ép trái tim đang run rẩy của mình bình tĩnh lại và cất lên lời về những ràng buộc cậu đã chuẩn sẵn trong đầu.

“Một.” 

Tuyên bố ràng buộc của ngươi.

“Việc sử dụng ma thuật đòi hỏi tuyệt đối phải thực hiện ấn pháp Babylon.” 

Ngươi muốn đạt được gì từ điều này?

“Sức mạnh có thể bẻ cong một phần quy luật của thế giới.” 

Được chấp nhận.

“Và một điều nữa.” 

Tuyên bố ràng buộc của ngươi.

“Việc sử dụng ma thuật sẽ giới hạn hóa thần chú của Babylon vĩ đại.”

Ngươi muốn đạt được gì từ điều này?

“Tương tự như trước.” 

Theo lời Alon, giọng nói im lặng trong giây lát.

Bàn chân đang chuyển động chậm rãi của một con golem nhấc lên không trung rồi lại trở về mặt đất.

Alon tự hỏi liệu mình có mắc lỗi không.

Được chấp nhận.

Như thể xua tan những lo lắng của cậu, giọng nói uy nghiêm từ trời cao cất lên như một lời khẳng định.

Gửi đến ngươi, kẻ ghi nhớ ấn pháp và thần chú của một vị thần vĩ đại đã bị lãng quên, ta xin bày tỏ lòng biết ơn vì đã kế thừa ý chí.

Giọng nói truyền tải thông điệp này đến Alon.

Khuôn mặt Alon lộ vẻ khó hiểu trước lời nói này.

Dù bên ngoài khuôn mặt cậu vẫn vô cảm, nhưng đôi mắt cậu lại tràn đầy nghi vấn.

‘Kế thừa ý chí? Điều đó nghĩa là gì?’

Đương nhiên, Alon không hề biết về bất cứ điều gì trong số đó.

Lý do cậu chọn ấn pháp và thần chú Babylon làm ràng buộc rất đơn giản. Trong game, hai lựa chọn này mang lại sức mạnh tấn công phép thuật cao nhất có thể.

Hơn nữa, cậu đã chọn những ràng buộc này quá thường xuyên đến nỗi cậu đã tự nhiên ghi nhớ được ấn pháp và thần chú Babylon.

Tất nhiên, cậu không phải thiên tài, nên cậu không nhớ hết tất cả các ấn pháp và thần chú cậu đã thấy trong game, nhưng cậu không cảm thấy bị gánh nặng bởi điều đó.

Alon biết ấn pháp và thần chú Babylon được ghi lại ở đâu.

Do đó, dù giọng nói từ trời cao khiến Alon bối rối, nó chỉ kéo dài trong chốc lát.

Ta sẽ dõi theo ngươi, kẻ kế thừa vĩ đại.

Khi Alon nhận ra thế giới đen trắng đang dần trở lại trạng thái ban đầu, cậu nhận ra thực tại đã tiếp diễn.

Cậu giơ tay lên để kiểm tra những ràng buộc trong khi quan sát bọn golem đang lao tới từ xa.

Đồng thời, mana bắt đầu tuôn chảy từ cơ thể Alon, đi qua tim cậu và hội tụ tại đầu ngón tay đang giơ lên.

Mana tập trung ở đầu ngón tay cậu rất yếu ớt.

Dù đã dồn toàn bộ mana trong cơ thể, quả cầu sét, thứ lẽ ra phải sáng rực theo mô tả trong sách, lại chỉ phát ra ánh sáng mờ ảo, như một que diêm trong gió thu.

Tuy nhiên, Alon không cảm thấy thất vọng.

Cậu nhận thức rõ rằng đây là giới hạn của mình, với tư cách là con trai thứ ba của gia tộc Palatio.

Thế nhưng…

“Khúc xạ.”

Khoảnh khắc cậu thốt ra những lời đó, khớp với lời niệm chú của mình,

“Phản xạ.”

Quả cầu nhỏ biến dạng thành những đường nét hỗn loạn.

“Lam Quang.”

Với tiếng tách tách, nó bắt đầu phát ra ánh sáng xanh. Quả cầu nhỏ biến thành hàng trăm, hàng ngàn đường, tạo ra một nguồn sáng phi tuyến tính đang tóe lửa và kêu răng rắc.

Một nguồn sáng phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo đến mức gần như làm người ta đau mắt khi nhìn.

Đồng thời, Alon tạo một ấn pháp.

Ngón cái cậu che ngón giữa.

Đó là một tư thế giống như động tác búng trán.

Tuy nhiên, Alon lật ngược bàn tay lại, tạo thành một tư thế gợi nhớ đến thủ ấn chuyển pháp luân của Phật Giáo.

Xong xuôi, cậu nhìn con golem đã tiếp cận và tuyên bố câu thần chú cuối cùng.

“Nhiễu xạ tuyến tính.”

Khi ánh sáng xanh thoáng chốc xua tan bóng tối.

Bộp!

Cậu búng tay, và một luồng sáng được giải phóng.

Vù!

Không có tiếng động.

Tất cả những gì có thể nghe được là tiếng vù vù nhẹ nhàng sau ánh chớp, và những gì có thể thấy là bọn golem đang đóng băng như thể thời gian đã ngừng lại sau khi ánh sáng chói lòa chiếu rọi cả hẻm núi.

Và rồi,

Rắc… Răng rắc!

Hàng chục con golem đổ sụp không chút kháng cự, biến thành đống đá vụn.

Evan, người đã vội vàng lao tới để đẩy lùi bọn golem tấn công Alon, đứng đó với miệng há hốc, sững sờ.

“Chuyện quái gì thế này…?”

Anh lẩm bẩm, nghi ngờ nhân sinh.