Trở thành ngọn đèn trong lòng biển tăm tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Ngoại truyện - 396. Cá mập trắng lớn vẫn còn sống (8)

Ngoại truyện. Cá mập trắng lớn vẫn còn sống (8)

Nghe Park Moohyun mô tả về Kim Jaehee, tôi có cảm giác anh ấy đang nói về một người hoàn toàn khác với Kim Jaehee mà tôi biết. Khi tôi hỏi tại sao anh ấy lại muốn giới thiệu Kim Jaehee cho tôi, Park Moohyun mỉm cười và nói.

"Dù đôi lúc hơi tinh quái, nhưng cậu ấy là một người khá tốt bụng. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu có một người bạn đồng trang lứa để trò chuyện. Vì có em trai nên tôi cứ hay cằn nhằn Jaehee."

"Tôi hiểu rồi."

"Sowon và Jaehee có thể trở thành những người bạn tốt."

Có vẻ như Park Moohyun muốn mở rộng vòng bạn bè hạn hẹp của Kim Jaehee. Hừm. Tôi chỉ có ý định rút ngắn tuổi thọ của tên đó chứ không muốn thân thiết chút nào. Có lẽ Kim Jaehee cũng đã nhận ra điều đó ngay khi nhìn thấy tôi. Tôi vờ như không biết gì và thăm dò Park Moohyun.

"Cậu ta không phải là người kỳ lạ đâu nhỉ? Kiểu như bán hàng đa cấp hay giáo phái chẳng hạn. Dạo này gặp người lạ đáng sợ lắm."

"...Trước đây Jaehee có từng quan tâm đến một giáo phái kỳ lạ. Nhưng giờ thì không. Hiện tại, cậu ấy gần như là một người bài xích tôn giáo."

"Thật sao?"

Khi tôi nghe lén, giọng của Kim Jaehee nghe giống như một tín đồ giáo phái đang háo hức tham gia một buổi lễ Giáo hội Vô Hạn. Park Moohyun dường như nghĩ rằng Kim Jaehee đã thoát khỏi giáo phái đó.

...Park Moohyun có đang bị Kim Jaehee lừa không? Liệu Park Moohyun có bị phản bội khi đi đến điểm hẹn không? Vị nha sĩ yếu đuối này có thể sẽ mất thêm hai ngón tay nữa, khóc lóc và đi làm vào thứ Hai với đôi mắt sưng húp.

Làm thế nào để xác minh sự thật từ một người khác đây? Trong ngành của chúng tôi, có một vài phương pháp điều tra truyền thống và nổi tiếng: tiêm thuốc hướng thần vào mạch máu hoặc đe dọa và tăng số lượng xương một cách vô hạn. Hoặc ngược lại, giảm chúng.

"Tháng sau tôi có hẹn gặp lại Jaehee. Chúng tôi định ghé thăm một nơi nào đó rồi đi ăn trưa. Cô có muốn đi ăn trưa cùng không?"

Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Kim Jaehee do Park Moohyun sắp xếp nghe có vẻ là một phương pháp khá hay. Nếu tôi có thể dùng tên của Park Moohyun để dụ một tên lười biếng, chỉ quanh quẩn ở nhà chăm sóc cây cỏ ra ngoài và nhốt cậu ta ở tầng 2 của tòa nhà này, tôi có thể moi được nhiều thông tin hơn cả số tiền đã trả cho hacker. Tôi cũng có thể tra khảo mức độ sùng đạo của cậu ta vào Giáo hội Vô Hạn cho đến khi có được câu trả lời mong muốn.

Diện tích cơ thể để tra tấn của Kim Jaehee cũng ít, lại thiếu ngón tay và ngón chân, nên cậu ta sẽ không chịu đựng được lâu như người bình thường. Tính cách của cậu ta có vẻ thiếu kiên nhẫn, nên nếu tôi dùng lửa nung nóng, có lẽ câu trả lời sẽ đến rất nhanh.

Để đảm bảo công việc của tôi tại phòng khám, tôi cũng có thể đe dọa Kim Jaehee tránh xa cuộc đời của nha sĩ và phòng khám này mãi mãi. Nha sĩ này đã sống một cuộc đời mệt mỏi và không có tiền rồi. Có thêm một người bạn theo giáo phái còn tệ hơn là không có bạn.

Cũng có một vài lý do, dù ít ỏi, để tôi không nên bắt cóc Kim Jaehee. Trái ngược với quan niệm phổ biến thì tra tấn phần lớn không có hiệu quả trong việc moi ra sự thật từ người khác, mà chỉ để lại di chứng nặng nề. Đối phương bị đưa lên thớt sẽ cố gắng hết sức để đưa ra những câu trả lời mẫu mực mà tôi mong muốn. Để tránh đau đớn, ngay cả ông cố đã chết cũng có thể sống lại hai lần và vài căn cứ dưới đáy Thái Bình Dương không tồn tại cũng có thể được tạo ra. Sự thật lúc đó không còn quan trọng nữa. Nếu bị tra tấn quá lâu đến mức không thể chịu đựng được, họ có thể từ bỏ mục tiêu trở lại cuộc sống bình thường và chỉ thốt ra những câu trả lời sai sự thật để trêu tức người tra tấn.

Liệu Kim Jaehee có thực sự đã thoát khỏi giáo phái và đang bắt đầu một cuộc sống mới không? Con người hiếm khi thay đổi.

Tôi liếc nhìn bát cơm trộn thịt bò sống và ngón tay giả của Park Moohyun. ...Cá nhân tôi có một câu hỏi muốn hỏi luật sư lao động. Nếu tôi bắt cóc và tra tấn bạn của sếp, tôi có thể làm việc ở công ty đó được bao lâu?

"Tôi xin từ chối. Hai người cứ đi với nhau đi."

Sau bữa ăn, tôi nhấm nháp một tách trà bạc hà và tạm hoãn kế hoạch bắt cóc Kim Jaehee lại. Thay vào đó, tôi quyết định đến địa điểm hẹn trước để tận mắt quan sát nhóm giáo phái đó và phá hủy chúng trước. Những người biết phương pháp làm việc của tôi có lẽ sẽ ngạc nhiên với lựa chọn này. Tại sao tôi lại không loại bỏ Kim Jaehee một cách dứt khoát? Có lý do gì mà tôi không nhanh chóng xử lý một người mà tôi đã coi là nguy hiểm không?

'Đừng cố gắng diễn giải những gì anh ấy nói như thể chúng có một ý nghĩa gì đó to tát. Cứ hiểu theo nghĩa đen thôi. Tôi đã thấy quá nhiều kẻ thất bại vì cố gắng phân tích sâu xa rồi.'

Đây là một phỏng đoán không đáng tin cậy, nhưng liệu Shin Haeryang có đưa tôi đến đây để tôi thực sự nghỉ ngơi, chứ không phải để tìm manh mối về những tàn dư của Giáo hội Vô Hạn không? Liệu tôi có giết nhầm người nếu tôi tra tấn và giết Kim Jaehee trong quá trình tiêu diệt tàn dư giáo phái không? Liệu tôi có bắt đầu một cuộc sống tồi tệ như đi tàu lượn siêu tốc ngay từ khoảnh khắc tôi bắt cóc Kim Jaehee không? Thằng khốn Shin Haeryang này chết rồi à? Tại sao không liên lạc được?

Tôi không biết các phòng khám khác thế nào, nhưng ở phòng khám nha khoa Park Moohyun đôi khi có những khoảng thời gian rảnh rỗi vì không có bệnh nhân. Mỗi khi tôi nói 'Hôm nay rảnh quá nhỉ' và anh ấy trả lời 'Đúng vậy', thì lại có những bệnh nhân kỳ lạ xông vào phòng khám.

Luôn có những bệnh nhân không muốn trả tiền, nhưng cũng thường xuyên xuất hiện những bệnh nhân muốn nhổ những chiếc răng khỏe mạnh, hoặc muốn cắt, thu nhỏ, hoặc kéo dài hàm, nhân trung, môi, nướu răng hay má, lưỡi khỏe mạnh của họ.

Những bệnh nhân này tin rằng làm như vậy sẽ giúp họ đẹp hơn. Nha sĩ đã cố gắng can ngăn họ, cảnh báo rằng họ sẽ hối hận về sau nếu tùy tiện thay đổi cơ thể, nhưng không thể nói chuyện được với họ. Những bệnh nhân không cần cải thiện chức năng hoặc không cần điều trị đã trở thành mối lo ngại của Park Moohyun, nhưng tôi không thể hiểu nổi những lo lắng đó.

Giám đốc. Anh đang đùa à? Cứ sửa chữa theo ý họ muốn đi. Anh phải kiếm tiền chứ! Lấy giấy đồng ý thật kỹ và ghi lại hồ sơ giải thích đi! Tôi cảm thấy thôi thúc muốn nhận tiền đặt cọc từ những bệnh nhân đó và tống họ vào phòng khám. Hoặc là gom hết họ lại và gửi đến khoa tâm thần.

Đôi khi cũng có những bệnh nhân thực sự kỳ quặc đến phòng khám. Có một phụ huynh yêu cầu mài bớt cái lưỡi hoàn toàn khỏe mạnh của con mình để phát âm tiếng Anh tốt hơn, hoặc có người muốn nhổ 20 chiếc răng sữa của con cùng một lúc vì ngại đến khám. Có cả một người chồng điên muốn nhổ hết răng của người vợ trẻ để làm răng giả cho mình, và một Quan Vân Trường đã muốn nhổ 4 chiếc răng khôn mà không cần gây tê.

* Quan Vân Trường (Guan Yunchang) hay Quan Vũ, một nhân vật lịch sử nổi tiếng thời Tam Quốc ở Trung Quốc, được biết đến với sự dũng mãnh và khả năng chịu đựng đau đớn phi thường.

"Phòng khám của chúng tôi không thể làm được điều đó." "Không được." "Anh đang nói cái gì vô lý vậy." "Quá nguy hiểm," Park Moohyun lặp đi lặp lại những câu nói này như một con vẹt để đuổi bệnh nhân đi. Thỉnh thoảng anh ấy gục xuống ghế sofa trong phòng nghỉ với vẻ mặt như bị rút hết linh hồn.

Thì ra bệnh nhân có thể tra tấn nha sĩ. Tôi không thể lọc ra những bệnh nhân như thế này. Họ chỉ đưa ra những yêu cầu kỳ lạ và vô lý trong phòng khám hoặc phòng tư vấn, nhưng khi ra khỏi phòng chờ, họ lại đi lại bằng hai chân như những người bình thường. Nếu họ bò bằng bốn chân hoặc sủa, tôi đã nhận ra đó là những kẻ điên. Nhưng họ lại mang vẻ ngoài của những người bình thường và biến mất vào đám đông trên đường phố.

Chỉ khi nghe Lee Nayoung với khuôn mặt thất thần bắt đầu kể những câu chuyện như 'Chị Sowon. Chị có biết bệnh nhân vừa rồi nói gì không?', tôi mới biết chuyện gì đã xảy ra trong phòng khám.

Khi nha sĩ với đôi môi khô nứt vì nói quá nhiều đang nằm dài trên ghế sofa, thì Lee Nayoung với khuôn mặt hốc hác tương tự đột ngột đứng dậy và nói.

"Em bị stress nên thèm đồ ngọt quá! Em muốn uống một ly sô cô la sữa đá. Giám đốc có muốn uống gì ngọt không?"

Park Moohyun, đang nằm dài như một cái xác, yếu ớt lục lọi túi áo blouse rồi chìa thẻ ra cho Lee Nayoung và nói.

"...Cho tôi một ly cà phê mocha đá."

Tôi nghĩ giám đốc Park Moohyun sẽ trở thành một cái máy bị hỏng nếu uống đường. Lee Nayoung nhanh chóng nhận lấy thẻ của Park Moohyun và hỏi tôi.

"Chị Sowon thì sao?"

"Tôi không uống cũng được..."

"Em đi nhanh rồi về!"

Lee Nayoung rời khỏi phòng khám với năng lượng tràn đầy. Lee Nayoung có khả năng phục hồi tốt hơn nhiều. Park Moohyun hỏi, nằm dài trên ghế sofa.

"Sowon. Bệnh nhân tiếp theo khi nào đến?"

"Nếu họ đến đúng giờ hẹn thì 20 phút nữa ạ"

"Tôi sẽ nằm khoảng 10 phút thôi."

Một nha sĩ không nghỉ ngơi dù có 5 bệnh nhân cần nhổ răng khôn liên tiếp, lại có vẻ rất dễ bị tổn thương về tinh thần. Đuổi bệnh nhân đi thế này có ổn không? Thế này thì khi nào anh ấy mới kiếm được tiền?

"Anh không thể làm theo những gì họ yêu cầu sao?"

Đầu Park Moohyun yếu ớt nghiêng về phía tôi.

"Những thứ không gây ra vấn đề pháp lý như kiện tụng hay không gây chết người thì không sao mà đúng không?"

"...Tôi có thể làm theo ý họ một cách tùy tiện. Nhưng sau này nhìn lại, có thể sẽ có những điều đáng ngờ hoặc khiến tôi cảm thấy áy náy. Tôi muốn ngủ ngon vào ban đêm. Tôi không muốn nằm xuống rồi hối hận về những bệnh nhân đã điều trị vài ngày trước."

Và rồi Park Moohyun cuộn tròn trên ghế sofa và lẩm bẩm.

"Tôi luôn suy nghĩ. Nếu tôi là bệnh nhân, tôi có muốn quyết định này không? Có điều gì đáng ngờ hay kỳ lạ không?... Tôi có thể chịu trách nhiệm được không?"

Hình như anh ấy đang băn khoăn về những điều kỳ lạ. Hãy nhìn vào khoản vay ngân hàng của anh và suy nghĩ lại đi. Những lo lắng đó sẽ biến mất. Phòng khám này sẽ không đột ngột phá sản chứ? Tháng sau tôi vẫn nhận được lương đúng không?

Tôi nhìn nha sĩ đang ngủ gật trên ghế sofa rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng nghỉ. Bệnh nhân đã đặt lịch đến muộn khoảng 10 phút và xin lỗi. Tôi mỉm cười rạng rỡ và trả lời một cách thoải mái rằng chuyện đó là bình thường trong cuộc sống mà.

Lee Nayoung đã chuẩn bị cho việc điều trị và đang nhâm nhi một ly latte sôcôla. Đã đến lúc đánh thức vị nha sĩ đang ngủ.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng hét của Park Moohyun vang lên từ phòng nghỉ. Một tiếng hét tuyệt vọng như thể anh ấy bị đâm bằng dao. Có ai đó đã đột nhập vào phòng khám này mà tôi không biết sao?

Tôi đá tung cửa phòng nghỉ và lao tới. Theo phản xạ, tôi rút con dao găm dài 25cm đeo sau lưng và xông vào, nhưng khi lướt mắt nhanh quanh phòng, tôi thấy không có ai khác ngoài Park Moohyun. Anh ấy đã ngã từ ghế sofa xuống sàn, đang vùng vẫy và bơi trong chăn. Nhìn nha sĩ mồ hôi nhễ nhại, tôi lén giấu con dao găm cầm trong tay trái ra sau lưng. Không có nguy hiểm gì cả. Chết tiệt.

"Có chuyện gì vậy? Anh có bị thương không?"

Park Moohyun nhìn xung quanh phòng nghỉ, rồi nhìn xuống sàn và ghế sofa, thở dài.

"Không có gì đâu. Tôi gặp ác mộng thôi. Không có gì đâu."

"Vâng."

Tôi nghe thấy một tiếng động lớn phía sau lưng, và khi quay lại nhìn, tôi thấy thấy bản lề cửa phòng nghỉ đã gãy và cả cánh cửa đang đổ sập. Vẻ mặt kinh hoàng của bệnh nhân đang ngồi trong phòng chờ có thể nhìn thấy rõ từ phòng nghỉ. Tôi phát điên mất.

Park Moohyun gấp chăn lại đặt lên ghế sofa rồi rửa mặt ở bồn rửa. Tốt. Anh ấy có vẻ không thấy con dao của mình. Cứ nói rằng tôi đã làm hỏng cửa khi hốt hoảng lao vào đi.

"Sowon. Con dao đó là gì vậy?"