Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 18 - Tôi Chỉ Muốn Giúp Thôi Mà (1)

“Biết” là một thứ nguy hiểm hơn bất kỳ điều gì trên đời.

Chẳng phải người ta vẫn hay nói, thằng cha chỉ đọc đúng một cuốn sách còn nguy hiểm và ngu hơn cả đứa chưa đọc chữ nào sao? Biết lơ mơ có thể gây ra tai họa kinh khủng lắm đấy.

Và kiến thức về dị năng với mana cũng y chang như thế.

Trên cái thế giới này, làm gì có ai hiểu rõ về mana, về cách tăng mana hay cường hóa dị năng hơn tôi cơ chứ.

Muốn tăng mana à?

Dễ thôi, cứ biến mấy sinh vật trong thần thoại hay truyền thuyết thành của mình là xong.

Muốn cường hóa dị năng à?

Thế thì cứ học lỏm cách vận dụng dị năng từ mấy tác phẩm có sẵn là được.

Cũng như người ta hay đùa muốn beatbox thì chỉ cần biết “buk-chi-gi bak-chi-gi”, muốn thành một dị năng giả bá đạo thì cứ nắm vững hai cái này là đủ.

Nhưng khổ nỗi, chẳng một ai biết cả.

Ngay cả bây giờ, khi lứa trẻ con một tuổi đầu tiên thức tỉnh năng lực đã lớn tồng ngồng thành thanh niên 25, thiên hạ vẫn mù tịt về cách dị năng biểu hiện ra sao, mana thức tỉnh thế nào, và làm sao để mạnh lên.

Đó là điều tôi nhận ra sau nửa năm sống ở thế giới này, và cũng là kết luận tôi tự rút ra sau một tuần làm thủ thư trên đảo Sejong.

‘Trí tưởng tượng của đám này đúng là nghèo nàn hết chỗ nói.’

Hôm nay là Chủ nhật.

Tôi cầm ly Americano đá, vừa tản bộ quanh học viện vừa tia xem mọi người đang làm gì.

“Fireball!”

“Fire Lance!”

Bình thường cuối tuần thì người ta sẽ rủ nhau ra sân bóng hay sân tennis để chơi thể thao, nhưng ở đây, luyện dị năng lại là chuyện thường ngày ở huyện.

‘Cuối tuần mà đứa nào đứa nấy cũng chăm ghê.’

Giống như fan bóng đá thì tụ tập ở sân bóng, hội mê tennis thì kéo đến sân tennis, các dị năng giả có hệ năng lực tương tự cũng gom lại một chỗ để tỉ thí với nhau.

“Tiền bối ơi! Em vừa đột phá một tầm cao mới của hỏa thuật đấy!”

“Oh. Gì thế?”

“Tiền bối xem đây! Fire Punch! Em sẽ trở thành Anh Hùng mới, Fire Punch!”

“Cái tên Hỏa Quyền có hơn chục thằng đăng ký làm Anh Hùng rồi đấy, chú em biết không?”

“Vậy thì... Magma Punch!”

Chỗ này là sân tập, nơi các tiền bối hậu bối quen mặt nhau cùng trao đổi kiến thức và thông tin về dị năng, tạo tiền đề để mỗi người tự mạnh lên.

Và.

‘Ngứa mắt thật.’

Không phải tôi thấy ngột ngạt vì hơi nóng của lửa đâu, mà là do nhìn cái đám này luyện tập dị năng mà ngứa mắt đến phát điên lên được.

‘Cứ luyện tập kiểu đó ở một nơi thế này thì chỉ phí thời gian.’

Ở thế giới này, sức mạnh tỉ lệ thuận với trí tưởng tượng.

Cứ hùng hục xài năng lực ngoài đời thực thế kia thì chỉ tổ sớm nhận ra giới hạn của bản thân rồi suy sụp thôi.

Lấy ví dụ, một đứa tự hào ‘Mình điều khiển được 100 lít nước!’ thì dù có luyện tập cũng chỉ có thể tăng dần từng lít một, chứ làm sao có chuyện đột phá ngoạn mục kiểu ‘Mình điều khiển được cả đại dương!’ trong một sớm một chiều được.

Là bởi vì chúng nó tự vạch ra giới hạn cho chính mình.

Vì tự mình tạo ra rào cản vô hình, nên việc các dị năng giả cứ cắm đầu vào luyện tập chưa chắc đã là chuyện tốt.

‘Trong truyện gốc, để buff cho thằng nhân vật chính, tác giả đã biến tất cả những đứa khác thành một lũ óc chó hết.’

Thằng nhân vật chính thì luôn mồm rao giảng ‘tinh thần minh mẫn trong một cơ thể tráng kiện’ rồi đâm đầu vào tập gym.

Dù người nó thì ngày càng đô con, nhưng dị năng bề ngoài lại chẳng có tiến triển gì nên không ai thèm để mắt, nhưng xứng danh nhân vật chính, nó sở hữu một trí tưởng tượng hơn người.

Và nếu có bí quyết nào để trí tưởng tượng đó bùng nổ, thì chỉ có thể là các sản phẩm văn hóa giải trí.

Thế nên, trong khi đám khác cắm đầu vào luyện tập, hắn lại có vẻ lông bông đi xem phim, đọc truyện, đọc sách, nhưng thực chất thằng nhân vật chính lại đang mạnh lên với tốc độ tên lửa, nhanh hơn bất cứ ai trên đời.

Mạnh đến độ có thể biến tưởng tượng về việc triệu hồi ác ma từ thế giới khác và gọi thiên thạch xuống hủy diệt Trái Đất thành sự thật.

‘Đúng là một thằng nguy hiểm.’

Một kẻ quá nguy hiểm, có thể hủy diệt cả thế giới.

Vì thế, bằng mọi giá phải tìm ra và xiên nó.

Phải biến thành Dokkaebi để xiên nó ngay tắp lự, sau đó lủi vào một xó vắng nào đấy, giải trừ biến hình, mặc quần áo vào rồi tỉnh bơ trà trộn vào đám đông như chưa có gì xảy ra.

Và để làm được điều đó, tôi đang tìm chỗ giấu mấy cái ‘túi đồ khẩn cấp’.

Chỉ cần lén giấu quần áo ở một nơi vắng người, rồi sau đó giải trừ biến hình tại vị trí có túi đồ và nhanh tay mặc vào là có thể qua mặt thiên hạ một cách hoàn hảo.

‘Mình cũng phải mạnh lên.’

Lên kế hoạch cho những việc cần làm sau khi giết được nó là quan trọng, nhưng trở nên đủ mạnh để xiên được nó cũng quan trọng không kém.

‘Chỉ cần ngó xong chỗ giấu mấy cái túi là mình té về cày mana ngay mới được.’

Khó khăn lắm mới lết được tới đảo Sejong, phải tranh thủ nâng cao mana mới được...

“Hm?”

Tít phía xa.

Giữa đám dị năng giả đang tập luyện cùng nhau, có một học viên mặc áo hoodie đang ngồi một mình trên ghế đá.

Chẳng biết là nam hay nữ, nhưng trông cái bộ dạng bất ổn đó có cảm giác như sắp ‘phát nổ’ đến nơi.

Phát nổ kiểu gì á?

‘Chunnibyou chứ gì.’

Cái thời kỳ không chỉ trải qua giai đoạn dậy thì ẩm ương, mà còn là lúc dị năng bắt đầu nổi loạn.

- Ta đây khác biệt với lũ chúng bây!

Khi cái tôi đó phát triển cùng lúc với việc thức tỉnh mana, một tên Phản Diện có khả năng làm loạn thế giới sẽ ra đời.

Ngay cả trong cái học viện quy tụ toàn dị năng giả này cũng không phải ngoại lệ.

Học viên kia rõ ràng đang bực tức chuyện gì đó.

Còn là chuyện gì thì...

Bật dậy!

Người học viên mặc áo hoodie bật phắt dậy khỏi chỗ ngồi.

Rồi bắt đầu hậm hực bước đi đâu đó.

“...Hmm.”

Tôi nốc cạn chỗ cà phê còn lại, cầm theo chiếc cốc rỗng rồi lẳng lặng bám theo sau học viên đó.

Tôi không muốn gây chú ý, nhưng nhìn cái cách người đó đùng đùng bỏ đi như vậy lại thấy có điềm chẳng lành.

Đây chỉ là tôi đoán mò thôi, nhưng thường thì mấy đứa như thế này rất có khả năng sẽ tiến hóa thành ‘Quyến thuộc của ác ma’, thứ sẽ gieo rắc tai ương cho cả học viện sau này-

“Xin lỗi.”

Có người gọi tôi từ phía sau.

“Cho hỏi.”

Giọng tiếng Hàn lơ lớ.

Là người nước ngoài.

Tóc vàng óng cắt ngắn ngang vai, mắt xanh biếc.

Một mỹ nhân.

“Cho em hỏi, đường đến ký túc xá đi lối nào ạ?”

“...Em là học viên mới của học viện à?”

“Vâng. Học viên mới ạ. Em vừa mới vào học viện đợt này.”

Cô gái chỉ vào chiếc Taegeuk Watch trên cổ tay.

Trên màn hình chiếc Taegeuk Watch, thay vì cờ Thái Cực, quốc kỳ của cô đang lấp lánh.

“Canada?”

“Vâng. Em là Ymir, đến từ Canada ạ.”

Đúng là từ xa đến thật, nhưng tiếc là đây không phải nhân vật tôi biết trong truyện gốc.

Hay không phải nhỉ?

Chỉ là một nhân vật tép riu mà mình quên béng mất thôi sao?

‘Nếu là học viên mới thì khả năng dính líu đến thằng nhân vật chính cũng khá cao đây.’

Trước hết là cùng khối, lại còn có mấy buổi huấn luyện giữa các dị năng giả dưới danh nghĩa thi đấu liên lớp, nên khả năng chúng nó chạm mặt nhau ít nhất một lần là rất cao.

‘Tỏ ra thân thiện một chút cũng chẳng mất gì.’

Dù cái người mặc áo hoodie vừa biến đi đâu đó làm tôi có chút bất an, nhưng giờ thì trả lời câu hỏi của cô tân học viên này trước đã.

“May cho em rồi. Tôi cũng xem như là người của trường thôi. Để tôi dẫn em về ký túc xá.”

“Xem như là...?”

“Ừ. Anh là thủ thư.”

“Thủ thư á...!”

Mắt Ymir sáng rực lên.

“Là kiểu thủ thư chiến đấu, có thể bắn ma pháp từ sách ra đúng không ạ?!”

“...Tôi là người vô năng.”

“Ahh.”

Ymir há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“E-Em xin lỗi. Em cứ đinh ninh anh là người có năng lực chứ.”

“Đinh ninh?”

“Vâng. Tại mọi người trên hòn đảo học viện này đều là dị năng giả cả... Em cứ nghĩ anh đang che giấu mana của mình một cách điêu luyện. Em xin lỗi ạ.”

“Có gì đâu mà phải xin lỗi.”

Tôi chỉ tay về phía trước, ra hiệu cho Ymir.

“Đi lối này. Tôi dẫn em đi ngay thôi.”

Tuyệt đối.

Không có chuyện tôi đối xử tốt với cổ chỉ vì cổ là gái xinh đâu nhé.

À.

Mà nói mới nhớ.

‘Hình như trong thiết lập gốc, thằng nhân vật chính cũng là một đứa Tây lông tóc vàng đến từ Canada thì phải.’

Hay không phải nhỉ?

Không phải thì thôi kệ.

***

“Hok, hok...!”

Cô gái chống tay vào tường, thở hổn hển.

“Chết tiệt, chết tiệt...!”

Rầm.

Cô dồn sức đấm mạnh vào tường, nhưng nào có phá được tường như người ta, nắm đấm của cô chỉ tấy đỏ lên mà thôi.

“Mình cũng muốn được như người ta...!”

Cô gái siết chặt bàn tay.

Giống như những người khác, cô cũng giải phóng mana ra khỏi cơ thể, nhưng lượng mana tỏa ra lại ít đến đáng thương.

Hạng E.

Dù được cho là nhỉnh hơn hạng F, nhưng sau khi tốt nghiệp cấp ba của học viện, con đường ‘sáng sủa’ nhất cũng chỉ là làm cảnh sát học viện hoặc cảnh sát dị năng chuyên đi tóm tội phạm vặt ở quê.

“Mình cũng muốn mạnh hơn...!”

Nước mắt cô gái lã chã tuôn rơi.

Dù đã là học viên năm hai cấp ba, mana của cô vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ mạnh lên, và cứ cái đà này thì chỉ hai năm nữa thôi, cô sẽ tốt nghiệp với cái mác hạng E.

Cô may mắn được trời ban cho năng lực, nhưng trớ trêu thay, ở Đại Hàn Dân Quốc này lại có quá nhiều kẻ may mắn như thế.

Giống như giới nghệ sĩ vậy.

Người nổi tiếng hạng S hàng đầu mà người ta hay nhắc đến chỉ là số ít.

Còn cô thì chẳng khác nào một thành viên của vô số nhóm nhạc nữ chỉ được ló mặt trên truyền hình một lần rồi lặn mất tăm, à không, thậm chí còn chưa kịp lên sóng đã phải tan rã.

“Mình cũng, muốn mạnh hơn...!”

“Chà chà. Sao lại khóc lóc thảm thiết thế kia, cô bé?”

Từ phía xa.

Một kẻ đeo mặt nạ tiến lại gần cô gái.

Cô gái giật bắn mình lùi lại, nhưng khi nhận ra sự hiện diện của kẻ đeo mặt nạ, cô liền siết chặt hai nắm tay.

“Ông là...?!”

“Ngươi biết ta là ai, đúng chứ?”

Người đàn ông đeo mặt nạ nghiêng đầu, nhếch mép cười.

“Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh.”

“...Điều kiện là gì?”

“Điều kiện ư? Làm gì có. Thứ ta muốn chỉ đơn giản là ‘hỗn loạn’ mà thôi.”

Người đàn ông đeo mặt nạ chỉ vào chiếc mặt nạ của mình.

“Có muốn lập khế ước với ta, [Dueoksini] này không?”