Sau khi kết bạn trên mạng với Baek Seolhee, nàng ‘Bạch Tuyết’.
- Anh Jihwan, rạp mới chiếu phim hay lắm này, anh xem chưa?
- Tiếc ghê, giá mà rảnh tôi cũng muốn đi xem chung với anh, mà chắc tôi kẹt việc mất rồi ㅠㅠ
- Anh xem xong nhớ review cho tôi với nhé!
Bọn tôi thường xuyên tám đủ thứ chuyện, từ tiểu thuyết, phim ảnh cho tới mấy bộ truyện tranh mới cày.
Cũng chả có gì phiền phức cả.
Ở cái thế giới mà tôi chẳng có lấy một mống bạn bè nào, có được một người chung sở thích thì còn gì bằng.
Chỉ là tôi hơi rén, lỡ sau này thân phận thật bị bại lộ, không biết cô nàng có thấy bị phản bội rồi xiên tôi luôn không nữa.
‘Cứ phải cày thiện cảm trước đã, lỡ sau này Tổ chức có sập thì còn có chỗ mà chui rúc, nhờ vả cô nàng bao che.’
Tuy chỉ là đề phòng bất trắc thôi, nhưng nhỡ đâu Tổ chức lăn đùng ra sập thật thì sao?
Imangmangryang nào phải cái hội từ thiện gì cho cam.
Nói trắng ra thì đây là một tổ chức tà đạo, độ ác ôn chẳng kém bất cứ băng đảng tội phạm nào ngoài đời thật.
Chỉ cần cày đủ thiện cảm để cô nàng chấp nhận một đứa cán bộ cấp cao như tôi, thì ít nhất tôi cũng giữ được cái mạng, dù có phải bị giam lỏng ở nhà cả đời cũng chịu.
Thà làm chú lùn cho Bạch Tuyết còn hơn làm chó săn cho chính phủ.
Nghe thì có hơi hèn, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng đâu có tệ.
Để sinh tồn, chuyện quái gì tôi cũng làm được.
Bây giờ cũng thế.
“Dừng lại kiểm tra.”
Chiếc mô tô vừa lăn bánh qua cầu thì tôi đã bị mấy người lính đứng chốt ở phía trước chặn lại.
“Anh lên đảo làm gì?”
“Tôi là thủ thư mới của Học viện, đến đây nhận việc. Đây là giấy tờ của tôi.”
“Có giấy phép xe không?”
“Có chứ ạ. Đây là giấy đăng ký và giấy phép của tôi.”
Tôi đưa hết giấy tờ tùy thân và các loại chứng từ đã chuẩn bị sẵn cho anh lính.
“Ừm... thưa Đại úy. Có vẻ không có gì bất thường.”
“Kiểm tra chéo... Không có gì lạ.”
Đại úy và Trung úy.
Toàn là cấp Đại úy với Trung úy. Cấp bậc đâu phải dạng vừa, vậy mà lại phải vũ trang tận răng để đứng đây kiểm tra giấy tờ.
Lính quèn thì gác ở mấy chốt khác hoặc đi tuần xung quanh, còn việc chặn xe kiểm tra trực tiếp lại do mấy sếp lớn như Đại úy, Trung úy đảm nhiệm thế này à?
Thế là đủ biết việc đặt chân lên đảo Sejong này khó nhằn đến mức nào rồi.
“Chúng tôi cần kiểm tra cốp xe. Mong anh hợp tác.”
“Cứ tự nhiên.”
Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách với chiếc mô tô.
“Mong anh thông cảm. Dù anh là nhân viên của Học viện, nhưng theo quy định, ai lần đầu lên đảo cũng phải qua bước kiểm tra này.”
“Tất nhiên rồi.”
Những vật dụng được phép mang lên đảo cực kỳ hạn chế.
Bản thân tôi cũng định lên đảo rồi sắm sửa đồ dùng sau, nên chỉ mang theo mỗi mấy bộ com-lê thôi.
Cốp xe mô tô thì bé tí, vốn chẳng chở được bao nhiêu, nên tôi chỉ quẳng một cái thùng nhựa vào rồi lên đường.
“Thưa Đại úy. Có tới bảy bộ com-lê giống hệt nhau... Hh?!”
“Sao thế?”
“Đại úy, cái này....”
Mấy người lính thì thầm với nhau.
Tôi tự hỏi mấy bộ com-lê này có vấn đề gì à, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì làm quái gì có.
- Com-lê cho Trưởng phòng Do nhà mình mà, sao mặc đồ rẻ tiền được. Hihi, hãng nào ngon nhỉ? Com-lê thì cứ phải hàng Ý mới chất chứ?
Vấn đề chỉ là mấy bộ com-lê này thuộc một thương hiệu đắt cắt cổ.
Và có đến bảy bộ y hệt nhau của hãng đó.
Tức là, tổng giá trị của mấy bộ com-lê nằm trong cái thùng nhựa trông như hàng Daiso kia cũng ngót nghét gần 200 triệu won.
“C-Có phải anh là dị năng giả không?”
“Không. Tôi là người thường thôi. Mấy bộ này... là bạn gái tôi tặng.”
“.......”
Vẻ mặt hai người đàn ông lập tức méo xệch.
Bình thường thì tôi đã khai tuột ra là Chủ tịch mua cho rồi, nhưng ngài ấy lại ra điều kiện lúc tặng tôi đống đồ này.
- Anh bắt buộc phải nói là bạn gái mua cho. Rõ chưa?
Một thằng FA thâm niên như tôi mà phải đi khoe khoang chuyện bạn gái thì cũng nực cười thật, nhưng biết sao được, lệnh của Chủ tịch mà.
“...Qua đi.”
Hứng trọn ánh mắt tóe lửa của hai ông lính, tôi lẳng lặng trèo lên xe.
Và rồi.
“Dừng lại! Kiểm tra...”
“Tch.”
“Ahh, cái anh có bạn gái giàu... Cho qua.”
“Shh. Haa. Cái số...”
Mỗi lần qua chốt, tôi lại được các anh tặng cho một ánh mắt đầy ghen ghét.
Và cứ thế.
Tôi chính thức đặt chân lên đảo Sejong với cái mác một gã được bạn gái vung tiền bao nuôi.
“Đây là căn hộ của anh, anh Do Jihwan.”
“Cảm ơn anh đã dẫn đường. Wow... xịn như chung cư cao cấp luôn.”
“Ký túc xá cho nhân viên ở đây hầu hết đều được xây theo tiêu chuẩn căn hộ cả mà.”
Căn hộ rộng khoảng 13 pyeong.
“Phòng nhỏ kia anh dùng làm phòng ngủ hay phòng chứa đồ đều được. Anh cứ tự do trang trí, nhưng sau này dọn đi thì nhớ trả lại nguyên trạng cho người sau dùng nhé.”
Người nhân viên quản lý giới thiệu cho tôi từng ngóc ngách trong nhà, giọng đều đều như đang đọc thuộc lòng sổ tay hướng dẫn.
“Đèn thì điều khiển bằng cái này, điều hòa âm trần mỗi phòng một cái. Bếp thì không có...”
Trông y hệt một căn hộ bình thường.
“Và đây là thứ quan trọng nhất. Thẻ khóa.”
Nhưng căn hộ này, à không, cả hòn đảo này, lại có một thứ vô cùng đặc biệt.
“Tuyệt đối không được làm mất thẻ này nhé. Ngày mai, sau khi đăng ký mẫu máu, nó sẽ là tất cả trong một: chứng minh thư, thẻ tín dụng, thẻ nhân viên, và cả thẻ ra vào các khu vực an ninh trên đảo.”
“Tôi có nghe qua rồi, nhưng đúng là vi diệu thật. Gói gọn mọi thứ chỉ trong một tấm thẻ.”
“Vì đảo Sejong là nơi quan trọng bậc nhất thế giới mà. Giờ thì nó là thẻ, nhưng sắp tới sẽ được cấp ‘Taegeuk Watch’.”
“Taegeuk... gì cơ?”
“Taegeuk Watch ạ.”
Tôi biết thừa.
Tôi đã đọc về nó trong phần thiết lập của thế giới này rồi.
Nhưng khi nghe tận tai cái tên này, sống lưng tôi vẫn không khỏi lạnh toát.
- Chủ nghĩa dân tộc cực đoan len lỏi khắp mọi nơi.
Đó là câu mở đầu tôi định viết cho bài review của mình, nếu tôi viết theo phong cách nghiêm túc, hàn lâm một chút.
Đảo Sejong trong thế giới này là một nơi mà đứa nào không sặc mùi dân tộc cực đoan thì khó mà sống nổi.
Cột đèn nào cũng treo cờ Taegeuk, đến cả nhạc ở đài phun nước công viên cũng toàn là nhạc cổ truyền với mấy bản remix Arirang.
Tôi chỉ muốn gào lên rằng liều lượng ‘ái quốc’ thế này là đủ để ngộ độc chết người rồi, nhưng với dân ở đây, sự cuồng tín đó đã ăn vào máu thịt.
Taegeuk Watch cũng không ngoại lệ.
“Thứ anh đang đeo trên cổ tay có phải là nó không?”
“Vâng.”
Anh nhân viên chỉ vào chiếc Taegeuk Watch trên cổ tay mình, một chiếc đồng hồ thông minh với mặt kính lấp lánh hình thái cực đồ xanh đỏ.
“Sau này anh sẽ thường xuyên thấy cảnh này thôi.”
Rắc.
Anh nhân viên đứng nghiêm, rồi đặt tay phải lên vai trái.
“Bên ngoài ra sao tôi không rõ, nhưng trên đảo Sejong này, đây là chuyện thường ngày ở huyện.”
Trông anh ta có vẻ tự hào lắm khi làm động tác này, cứ như đang chào cờ, để cho quốc kỳ tung bay trên con tim nóng hổi của mình vậy.
“Xin chân thành chào mừng anh đến với hòn đảo quý giá nhất của một quốc gia vĩ đại, đảo Sejong.”
“...Vâng. Anh về cẩn thận.”
Anh nhân viên vừa đi khỏi, có một linh cảm thôi thúc, tôi đi thẳng ra ban công.
“Woa.”
Trên cột cờ ở ban công có cắm một lá cờ Taegeuk.
Nó được hàn chết vào lan can, chẳng có cách nào tháo ra được.
Thậm chí.
Vùuu.
Khi tôi nhấn cái nút trông như điều khiển từ xa, cột cờ bắt đầu gập xuống.
“Chà, đúng là... đỉnh của chóp thật.”
Tẩy não dân tộc cũng có mức độ thôi chứ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, biệt danh của tôi chẳng phải là Dokkaebi còn gì.
“...Trước tiên.”
Tôi kiểm tra tình hình ban công.
Nếu mở cửa kính và chỉ đóng cửa lưới, liệu có thể đột nhập vào từ ‘bên ngoài’ không?
Hoàn toàn có thể.
Ban công nào cũng có lan can chống ngã, nhưng khoảng trống phía trên vẫn đủ cho một người lách qua.
Nếu có thể bay về đây trong trạng thái tàng hình mà không bị ai phát hiện, thì ít nhất thân phận Dokkaebi của tôi sẽ không bị lộ.
Tốt nhất là không để lộ thân phận Dokkaebi.
Và lý tưởng nhất là không phải biến hình thành Dokkaebi làm gì cả.
‘Việc cấp bách nhất bây giờ là phải giấu đồ nghề ở nhiều nơi.’
Việc cấp bách bây giờ là phải giấu quần áo dự phòng rải rác khắp đảo Sejong, để lỡ có biến hình rồi giải trừ thì còn có đồ mà mặc, ung dung mà quay về.
“...Hay là mua vài chục cái áo măng tô rồi giấu khắp nơi nhỉ. Chậc. Lỡ bị đội tuần tra phát hiện thì sao.”
Nhìn xuống từ ban công, tôi có thể thấy các đội tuần tra đi lại theo cặp ở phía xa.
Không phải cảnh sát quèn, mà rõ ràng là các tuần tra viên ‘dị năng giả’.
Dù mana của họ chỉ thuộc dạng tôm tép cấp E, cấp F, nhưng sức chiến đấu vẫn vượt xa cảnh sát thường.
Chỉ cần có mana, chỉ cần thức tỉnh dị năng, là đủ sức trấn áp bọn xã hội đen hay côn đồ vặt.
Và cũng nhờ họ đi tuần mà lũ Phản Diện không dám lộng hành trên đảo Sejong này...
“...Huh?”
Phía xa.
Ở hành lang tòa chung cư đối diện, có một người phụ nữ đang nhìn tôi chằm chằm.
Cô ta vừa nhâm nhi lon cà phê vừa nhìn tôi, khiến tôi tự hỏi sao con đàn bà này lại nhìn mình.
‘Gì đây.’
Trông như người nước ngoài.
Tuy không thể trông mặt mà bắt hình dong chỉ qua màu tóc, nhưng cái màu đỏ gừng này thì đa phần là người nước ngoài mới có.
Tôi càng chắc mẩm cô ta là hàng ngoại, vì hai ‘túi mana’ ngoại cỡ mà cô nàng đang tì lên lan can rõ ràng là hàng nhập khẩu chất lượng cao-
Nhếch mép.
Cô ta cười với tôi.
Chẳng hiểu sao, nhưng cô ta đột nhiên nhìn tôi rồi nhếch mép cười, cái điệu cười như thể đã biết tỏng mọi chuyện.
Rồi cô ta đưa tay lên làm ký hiệu điện thoại, sau đó vẽ một dấu X.
Gì thế này.
Điện thoại, đừng nghe?
“Ah.”
Cảnh báo nghe lén.
Reng reng.
Điện thoại đổ chuông.
“Ra là vậy.”
Người phụ nữ kia.
Là thành viên của Tổ chức.
