Tonari no Kuuderella wo Amayakashitara, Uchi no Aikagi wo Watasu Koto ni Natta

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Volume 03- [Chưa hoàn thành] - Chương 06: Đó chính là phép màu đã xảy ra....

trans: ntth1911.

edit: ntth1911, haliss.

==============================================================================================================================================================================================================================================================================

Chương 06: Đó chính là phép màu đã xảy ra....

trans: ntth1911.

edit: ntth1911, haliss.

=========================================================================================================================================================================================================

Chương 06: Đó chính là phép màu đã xảy ra....

Tuần sau đã tới.

Chúng tôi đã bàn về việc cùng nhau đi nghỉ dưỡng, và hôm nay là ngày khởi hành của chuyến đi đã lên kế hoạch từ tuần trước, có thể coi đây sẽ là một kỷ niệm đặc biệt giữa tôi và Yui.

Đã 9 giờ sáng rồi, bầu trời trong xanh và không một gợn mấy đen nào cả.

Dự báo của vùng Kanto cho biết thời tiết sẽ đẹp như vậy cho đến hết ngày kia. Sau khi xác nhận thời tiết sẽ không xấu di, chúng tôi cát điện thoại vào túi, tôi nhìn Yui.

"Cậu đã chuẩn bị xong hết chưa? Có quên gì không?" Tôi hỏi.

"Natsuomi, cậu lo lắng quá đấy, tớ ổn. Hôm qua tớ đã kiểm tra lại thật kĩ rồi." Yui đáp lại với vẻ mặt hơi buồn cười vị độ thận trọng quá mức của tôi.

Hôm nay, Yui đội lên đầu một chiếc mũ rơm với dải ruy băng lớn và đeo một túi tote trắng lớn trên vai, sẵn sàng cho chuyến đi qua đêm. Trang phục của cô nàng có chút mát mẻ và thoải mái hơn thường lệ để phục vụ cho chuyến đi chơi, trông cô ấy thật đáng yêu.

Tôi ăn mặc như thường lệ, đeo chéo chiếc túi Boston nhỏ thường dùng trên người. 

Sau đó, tôi lại kiếm tra lần nữa những thứ mang theo. Dù có bị gọi là lo lắng quá mức bao nhiêu lần, tôi vẫn cứ lo lắng về những điều quan trọng. Tôi muốn chuyến đi chơi cùng Yui này trở nên vui vẻ và thành công nhất có thể, vì thế tôi không nghĩ mình đã chuẩn bị qua kỹ lưỡng hay gì.

Hai chúng tôi đứng cạnh nhau ở hành lang của chung cư, khẽ nheo mắt lên nhìn bầu trời trong xanh.

"Vậy, đi thôi nào?" Tôi lên tiếng.

"Vâng, đi thôi." Yui đáp lại với một nụ cười ngọt ngào.

Chúng tôi cùng nhau bước về phía trước, bắt đầu cuộc hành trình đã mong đợi từ lâu.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

Điểm đến của chúng tôi là ga Shuzenji ở thành phố Izu, tỉnh Shizuoka. Theo lộ trình, dự kiến chúng tôi sẽ đến nơi trong khoảng ba tiếng nữa. Đầu tiên, tôi và Yui đi tuyến Keikyu từ ga gần nhất đến Yokohama, mất khoảng 10 phút. Từ đó, hai chúng tôi chuyển sang tuyến JR Tokaido và đi đến Mishima qua Atami. Cuối cùng là đến ga Mishima.

Có những tuyến nhanh hơn, nhưng tổng thể thì thời gian đi vẫn vậy nên chúng tôi chọn tàu JR để tiết kiệm chi phí di chuyển. Ban đầu tôi cứ nghĩ ba tiếng sẽ dài lắm, nhưng hóa ra đó lại là một trải nghiệm vô cùng thú vị, vì chỉ cần ngồi ngắm cảnh vật lướt qua khi co Yui ở cạnh bên cũng đủ vui rồi. Hơn nữa, tôi coi chuyến đi này như là một phần trong kì nghỉ của mình với Yui, nên chắc chắn đây sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ.

Đến ga Mishima, chúng tôi chuyển sang tàu Izu Hakone và đi bộ khoảng ba mười phút để đến ga cuối cùng, ga Shuzenji. Chúng tôi lên xe buýt và dừng lại ở ga Shuzenji Onsen.

"Chúng ta đến Shuzenji rồi."

"Vâng, chúng ta đã đến nơi an toàn rồi nhỉ."

Tôi và Yui cùng xuống xe buýt theo hành khách khác, nhẹ trao nhau nụ cười, xác nhận thực sự đã đến nơi. Nhìn xung quanh, tôi không thấy tòa nhà cao tầng nào cả, và bầu trời trông thật rộng. Không khí ở Shuzenji được bao quanh bởi thiên nhiên, thoang thoảng mùi cỏ cây và đất, trong lành thật. Không khí này khác hoàn toàn với ở Yokohama.

"Thật tuyệt vời, chúng ta đã cùng nhau đến một nơi mà chưa từng tới trước đây bao giờ."

"Ừ, cảm giác thực sự giống mấy cuộc phiêu lưu ấy."

Rời bến xe buýt, hai chúng tôi thong tha đi dạo dọc bờ sông, đôi mắt xanh xinh đẹp của Yui bừng sáng lấp lánh, phấn khích vô cùng khi ngắm nhìn những con phố của Shuzenji.

"Nơi này thật tuyệt vời quá...."

"Ừm, tớ hiểu mà."

Dù là điểm du lịch nổi tiếng vào kỳ nghỉ hè, nhưng có lẽ vì là ngày thường nên đường phố hôm nay không quá đông đúc, mạng lại sự bình yên trong không khí. Tiếng sông chảy róc rách qua thị trấn, cảm giác thật sự rất sảng khoái.

Yui vui vẻ đáp lại khi nghe được sự phấn khích trong giọng của tôi. Tôi kiểm tra điện thoại, đã quá trưa rồi. Vì khách sạn chỉ cách đây mười phút đi bộ, chúng tôi dự định sẽ đi dạo và ăn trưa ở đâu đó trước khi nhận phòng lúc 4 giờ chiều.

"Xin chào, hai bạn trẻ đây đang đi du lịch à?" Chúng tôi bị một cô chủ cửa hàng chặn lại bên ngoài một cửa hàng lưu niệm.

"Vâng, chúng cháu đang đi du lịch ạ." Yui trả lời.

"Ồ, tôi hiểu rồi, cảm ơn vì đã chọn Shuzenji cho chuyến đi nhé. Xin lỗi vì hơi tọc mạch, nhưng cô gái trẻ xinh đẹp đây đến từ nước ngoài phải không?"

"Vâng, mẹ cháu là người Nhật còn bố là người Anh."

"Quả nhiên, chẳng trách cô bé này lại có đôi mắt đẹp đến vậy. Vậy chúc hai bạn tận hưởng vui vẻ thời gian ở đây nhé."

Cô chủ cửa hàng mỉm cười với cả hai chúng tôi, trong khi cúi chào lịch sự. Vì cô ấy là người chủ động bắt chuyện, tôi cũng tranh thủ hỏi xin một vài lời khuyên.

"Nếu không phiền, cô có thể cho chúng cháu biết một số địa điểm nhất định phải đến ở Shuzenji không ạ?"

"Tất nhiên rồi! Shuzenji có rất nhiều nơi để ghé thăm. Ngồi chùa gần đây thậm chí còn được lấy tên theo khu vữ ở đây nữa đó. Hơn nữa, ngay cạnh đó còn có đền Hie, nổi tiếng với việc chúc phúc cho hôn nhân và tình yêu."

"Hả? Hôn nhân...... Và tình yêu?" Yui đáp, tỏ ra hơi ngạc nhiên những nhanh chóng lấy lại nụ cười bình tĩnh, nghiêng đầu.

Tại ngôi đền đó, nếu một cặp vợ chồng cùng nhau cầu nguyện tại cây tuyết tùng 'Vợ' và 'Chồng', họ sẽ được thần linh ban phước và sinh ra những đứa trẻ khỏe mạnh.

"..... À, ra vậy."

Tôi đáp lại với nụ cười gượng gạo. Liếc nhìn sang Yui, cô nàng đang lấy tay che mặt lại.

Để tránh gây ngượng ngùng, tôi nhanh chóng hỏi một câu khác để chuyển chủ đề.

"À mà, nhân tiện thì, bọn cháu vẫn chưa ăn trưa, cô có gợi ý nào gần đây không ạ?"

"Ồ, đúng rồi, tôi đề xuất Soba-ga, nó ngay đằng kia thôi. Quán ăn địa phương này được ưa chuộng, và món tempura của họ thì ngon lắm đó"

"Vâng, cháu hiểu rồi, chúng cháu sẽ thử sau, cảm ơn rất nhiều ạ."

"Chắc chắn rồi! Nếu được thì hãy ghé qua đây mua vài món lưu niệm khi về nhé."

Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Yui- người vẫn đang che khuôn mặt đỏ bừng của mình, dù ngại ngùng nhưng phía sau vành mũ của cô nàng, tôi vẫn nghe được tiếng cười vui vẻ khe khẽ phát ra.

"Tớ hơi bất ngờ.... Tớ không nghĩ cô ấy lại coi chúng ta là một cặp vợ chồng trẻ......"

Dù má cô nàng vẫn còn hơi ửng hồng, Yui cười vui vẻ, vẫn cố che đi khuôn mặt của mình sau vành mũ.

"Ừm, nếu một người con trai và con gái đi cùng nhau trong kì nghỉ, tớ đoán mọi người sẽ đều nghĩ vậy thôi."

"Vâng, cậu nói đúng. Chúng ta thực sự đã tạo ra ân tượng giống thế...."

Yui ngẩng đâu lên, nở một nụ cười e thẹn khi gật đầu đồng tình. Vẻ e thẹn ấy trông cũng thật đáng yêu, và tôi nhẹ mỉm cười đáp lại.

"Được rồi, chúng ta có nên đến địa điểm được đề xuất gần đây và xem thử không nhỉ?"

"Vâng, đi thôi."

Mỉm cười với nhau, chúng tôi cùng bước đến địa điểm du lịch đầu tiên, Shuzenji.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

"Ah~.... Cảm giác này.... Tuyệt vời quá...."

Gượng mặt vui tràn đầy thư giãn, cô thở ra một hơi mãn nguyện. Chúng tôi đang ngồi cạnh nhau trong bồn ngâm chân 'Suginoyu' nằm bên bờ sông Katsura, ngay tại trung tâm Shuzenji. Sự mệt mỏi ngay lập tức tan biến khi chúng tôi đặt bàn chân xuống dòng nước nóng.

"Thật tuyệt khi có bồn ngâm chân miễn phí tại đây nhỉ, cảm giác cứ như ở một thị trấn suối nước nóng vậy."

"Tớ chưa bao giờ thử ngâm chân trước đây, nhưng thử rồi mới thấy nó thực sự rất thoải mái." Yui đáp lại với nụ cười hài lòng.

Vì không có nhiều khách du lịch tới đây trong những ngày thường thế này, nên chúng tôi đang bao trọn bồn ngâm chân này một mình. Cảm giác đắm chìm trong hơi ấm dễ chịu, để cả cơ thể và tâm trí được thư giãn, thật sảng khoái.

Đã 3 giờ chiều rồi, chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ nhận phòng khách sạn. Sau khi tham qua các điểm du lịch được đề xuất trước đó, chúng tôi đã thử món tempura và soba tại quán được cô chủ cửa hàng giới thiệu, sau đó cùng nhau thưởng thức món kem matcha tại một quán cà phê truyền thống mà Yui đã vô tình tìm thấy. Chúng tôi đã tận hưởng trọn vẹn thời gian chiều nay.

"Du lịch thú vị thật đấy~" Yui vừa nói, vừa lắc lắc nhẹ đôi chân trong bồn, tỏ ra vô cùng vui vẻ.

"Ừ, tớ chưa từng nghĩ nó lại vui đến vậy." Tôi trả lời, nhẹ hất hất nước bằng chân vào chân Yui, vừa mỉm cười.

Hai chúng tôi thư giãn với nhau, tận hưởng khoảng thời gian này một cách vui vẻ. Mọi thứ chúng tôi thấy, những thứ chúng tôi ăn, và những nơi chúng tôi đến. Tất cả đều là lần đầu tiên, tôi và Yui đã tạo nên những kỷ niệm mới đẹp đẽ tại đây.

"Chúng mình đã bị nhầm là một cặp đôi hay một đôi vợ chồng trẻ mới cưới ở rất nhiều chỗ rồi..." Yui nói với chút e thẹn.

"Chẳng ai ngờ chúng ta chỉ là bạn bè đi chơi cùng nhau đâu."

"Thậm chí chúng ta còn cùng nhau ăn tối ở nhà cậu mỗi ngày nữa." 

Cả hai nhìn nhau, bật cười nhẹ. Việc không phủ nhận sự hiểu lầm là một sự lựa chọn có lí trí từ cả hai, không chỉ vì khó để giải thích mối quan hệ 'bình thường' của chúng tôi, mà còn vì sự thẳng thắn của Yui nữa, vậy nên tôi cũng mặc kệ mà thuận theo những lời đó.

"Nè, Chúng ta chụp một bức ảnh chung được không? Đây là kỷ niệm cho chuyến đi đầu tiên của chúng ta nhé?"

"Ừ, tớ cũng nghĩ vậy." Tôi đáp lại.

Yui mở camera điện thoại lên và đưa mặt lại gần tôi. Khoảng cách của cả hai gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm của đối phương.

"Được rồi, cười lên nào, Natsuomi."

Điện thoại kêu lên một tiếng 'tách', và nụ cười rạng rỡ của Yui hiện lên trên màn hình, bên cạnh là nụ cười có chút gượng gạo và ngượng ngùng của tôi. Yui thấy vậy, bật cười trừ một cách vui vẻ.

"Thôi nào, tớ bảo cậu cười đi mà."

"Tớ, chỉ là.... Tớ không giỏi cười thôi." Tôi bối rối đáp lại.

"Vậy sao? Nhưng bình thường cậu cũng hay cười mà, đúng không?"

"Nó chỉ xảy ra một cách vô thức thôi."

Chẳng nhớ là từ lúc nào, chúng tôi đã thân thiết đến vậy rồi. Lần trước khi đi thủy cung và chụp ảnh, chúng tôi tỏ ra quá ngượng ngùng, vì thế mà những tấm ảnh trông rất kì cục. Giờ thì chúng tôi đã có thể làm điều đó một cách tự nhiên rồi.

-Tách-

"Ể?"

Tôi nhận ra máy ảnh của Yui đang chĩa về phía cả hai chúng tôi, bắt trọn khoảng khắc hai người đang mỉm cười tự nhiên.

"Xem nè Natsuomi, bức ảnh này đẹp lắm." Yui nói một cách tinh nghịch, mỉm cười.

Cô ấy dễ thương quá.

Tôi nhanh chóng quay khuôn mặt đang nóng lên của mình đi khỏi Yui, trái tim tôi đập thình thịch.

"Ể, Natsuomi, cậu đang đỏ mặt à?" Yui hỏi với ý đùa.

"Im đi."

Nghe tôi đáp trả, Yui bật cười khúc khích, lấy hai tay lên che miệng, trông cô nàng có vẻ đang rất thích thú.

Sau đó, cô ấy cúi nhẹ đầu xuống và nhìn tôi từ bên cạnh. Cô ấy quá dễ thương, khiến tôi lần nữa phải quay mặt đi.

"Đây là một bức ảnh rất đẹp." Yui lẩm bẩm nhẹ nhàng, vui vẻ ngắm nhìn bức ảnh vừa chụp.

Quả thật, đó là một bức ảnh rất đẹp, cả hai đều được chụp lại với nụ cười tự nhiên. Tôi bỗng nhờ lại hồi đến quán cà phê mèo, đó là hồi mà Yui vẫn nói chuyện lịch sự với tôi, và cô phục vụ ử đó đã giúp chúng tôi chụp hình. Nhớ lại kỷ niệm đẹp đẽ ấy, tim tôi bỗng cảm thấy bồi hồi.

Ngày này, chúng ta có thể dễ dàng chụp những bức ảnh cùng nhau, nó khiến tôi nhận ra rằng thật hạnh phúc khi được ở bên người mà mình yêu thương.

"Ồ, sắp tới giờ nhận phòng rồi nhỉ?" Tôi nói.

"Vâng, cũng sắp tới rồi, chúng ta cùng đi đến khách sạn nhé."

3:30 giờ chiều rồi, vẫn còn một chút thời gian trước khi nhận phòng, tôi lấy từ trong túi ra một chiếc khăn và đưa cho Yui để cô ấy lau chân.

"Đúng là Natsuomi, cậu vẫn luôn chu đáo như vậy." Yui mỉm cười ngượng ngùng, nói nhỏ.

"Tớ đã chuẩn bị nó cho những lúc như thế này rồi."

Sau khi lau khô chân, chúng tôi cùng đứng dậy khỏi bồn ngâm chân, cùng nhau đi về phía khách sạn, vừa cười nói với nhau.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

"Đây là căn phòng của hai bạn, xin mời." Cô nhân viên mặc kimoni thanh lịch mở cửa, khéo léo dẫn chúng tôi vào trong phòng.

"Ồ....! Phòng đẹp quá!" Yui thốt lên kinh ngạc.

Đây là một căn phòng theo kiểu Nhật truyền thống, rộng khoảng mười lăm tấm tatami và được thiết kế theo phong cách 'war- modern'. Phía sau là một hiên nhà rộng rãi với bàn ghế. Từ những ô cửa sổ kính lớn, chúng tôi có thể ngắm nhìn quang cảnh tuyệt đẹp bên ngoài.

Khi tìm hiểu trên mạng, tôi đã biết đây sẽ là một nơi rất tốt, nhưng không ngờ nó lại sang trọng đến vậy. Khi tôi và Yui tới đây, chúng tôi đã bị choáng ngợp bởi vẻ tráng lệ của nó.

Tuy hơi lo lắng trong quá trình làm thủ tục nhận phòng với tư cách là học sinh trung học tại một khách sạn sang trọng như vậy, nhưng chẳng có vấn đề gì cả và chúng tôi đang ở trong căn phòng mà mình đã thuê.

Tôi tiếp tục lắng nghe nhân viên giới thiệu căn phòng.

"Hả? Một sân thương có bồn tắm lộ thiên ư?" Yui lẩm bẩm ngạc nhiên.

"Vâng, phòng này đã được trang bị sẵn một phòng tắm riêng ngoài trời, nên xin hãy cứ thoải mái sử dụng bất cứ khi nào bạn muốn."

Tôi đã nghe về nó trước đây, nhưng chưa từng nghĩ mình sẽ được ở trong một phòng khách sạn có sẵn một bồn tắm lộ thiên chứ, tôi há hốc mồm kinh ngạc.

"Chúng tôi cũng có phòng tắm lộ thiên riêng tư đặt trước ở tầng cao nhất- tầng mười lăm. Quý khách có muốn đặt chỗ không?"

"Oa, bồn tắm trên sân thượng, nghe tuyệt quá!" Yui hào hứng trầm trồ.

Tuy nhiên, khuôn mặt xinh đẹp đanh lại, suy nghĩ.

"Ừm... Vậy có nghĩa là không có sự phân biệt giới tính trong phòng tắm riêng tư à?"

"Vâng, đúng vậy. Vì hai bạn đã đặt phòng này đi kèm với phòng tắm lộ thiên riêng tư, nên đó là phòng tắm chung."

Nghe đến hai từ 'tắm chung', Khuôn mặt Yui bỗng nhiên đỏ bừng, thân hình nhỏ bé co rúm lại, trông càng nhỏ bé hơn.

"À-À..... Ưm, ừm.... Em nghĩ là.... Ổn thôi....."

Nghe cuộc trò chuyện của họ, tôi xen vào và hỏi cô nhân viên.

"Vậy 'phòng đơn' có nghĩa là chỉ một người được sử dụng thôi đúng không?"

"Vâng, đúng vậy"

"Vậy em có thể đặt chỗ trước một phòng được không?"

"Bữa tối bắt đầu được phục vụ tại phòng vào lúc 6 giờ, vậy nên bạn có thể dùng bữa và tắm vào lúc 7 giờ 30 phút, bạn thấy thế nào?"

"Vâng, ổn ạ, cảm ơn nhiều."

Người phục vụ điền thời gian và phiếu đặt chỗ và đưa nó cho Yui.

"Nhưng lưu ý quan trọng khi sử dụng các tiện nghi được ghi ở mặt sau. Bữa tối của quý khách sẽ được chuẩn bị vào lúc 6 giờ, giờ thì xin hãy thư giãn và tận hưởng thời gian của mình, xin phép."

Cô nhân viên cúi đầu lịch sự, lặng lẽ đóng cửa trượt lại và rời khỏi phòng.

Cánh cửa kêu lên một tiếng 'cách' nhẹ. Yui đưa lại cho tôi tờ vé vừa nhận được.

"Cậu biết đấy Natsuomi, chỉ có mình tớ...."

"Chúng ta đã có cơ hội tới đây rồi, vậy sao Yui không thử đi nhỉ? Đừng lo, tớ sẽ dùng phòng tắm lộ thiên ở đây."

"Natsuomi...."

Tôi muốn Yui tận hưởng nhiều hơn, tôi muốn thấy Yui vui vẻ nhiều hơn, tôi muốn nghe cảm nhận của cô ấy, tôi muốn nghe cô ấy của sau này sẽ kể về chuyện này một cách vui vẻ.

Tôi nhún vai một cách đùa cợt.

"Nếu không thì chúng ta cùng vào nhé?"

"..... Mồ, tớ biết Natsuomi sẽ không nói vậy đâu, nhưng cậu đã ép tớ rồi."

Yui nhíu mày những vẫn cố gượng cười.

Nghĩ rằng trò đùa này có hơi kì cục, tôi ngượng ngùng gãi gãi sống mũi.

"Được rồi, đi vui vẻ nhé."

"Vâng, tớ sẽ nêu cảm nhận với cậu sau."

Yui nhẹ nhàng đặt tấm vé lên trươc ngực, khuôn mặt căng thẳng giãn ra với nụ cười nhẹ nhàng, trông rất vui vẻ.

Nhìn cô ấy như vậy, mình có thể làm mọi thứ mà Yui muốn cho cô ấy....

Tôi luôn cố gắng cải thiện để bữa tối của chúng tôi để trở nên ngon miệng và đặc biệt hơn, và không gì khác hạnh phúc với tôi hơn là khi thấy Yui được vui vẻ.

Nghĩ lại, tôi mỉm cười nhẹ nhìn Yui, cô nàng gật gù đầu khi khẽ ngân nga, trông rất hạnh phúc.

"Tớ nghe nói khách sạn này có một khu vườn, chúng ta đi dạo cho đến bữa tối nhé?"

"Ưm! Nghe hay đó, tớ cũng muốn đi dạo."

Quyết định được cách giết thời gian cho bữa tối, chúng tôi rời khỏi phòng và đi ra ngoài sân của khách sạn.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

"Xin lỗi vì đã làm phiền, chúng tôi đã chuẩn bị đồ ăn, chúc quý khách ngon miệng." Cô nhân viên lịch sự cúi chào chúng tôi và bắt đầu dọn bữa tối vào phòng.

Trên chiếc bàn thấp lớn ở giữa phòng là một loạt các món ăn được bày biện vô cùng đẹp mắt. Món khai bị gồm lưỡi bò xào, tỏi và gừng nướng ăn kèm, bánh wafer phủ húng quế. Món cá thì có sashimi tôm hùm Ise, súp nghêu và nhím biển sốt. Món thịt cũng rất tuyệt, có phi lê bò Matsusaka ăn kèm với rau củ nướng. Cả bàn ăn trông vô cùng thịnh soạn.

Sau khi dọn món ăn lên xong, cô nhân viên nhẹ cúi chào lần nữa, rời khỏi phòng.

Yui- người nãy giờ vẫn luôn kìm nén sự phấn khích, giờ đây đã không thể nhịn được nữa, đôi mắt xanh sáng lấp lánh, phấn khích đảo quanh những món ăn trên bàn.

"Tuyệt vời quá đi! Tớ chưa từng thấy bàn nào có nhiều món ăn đến vậy, trông chúng còn thật ngon miệng nữa chứ!, tuyệt vời quá!!!"

Yui trông thật đáng yêu khi cô nàng cảm thán như vậy và thở ra một hơi dài mãn nguyện.

Chúng tôi cùng nói "Itadakimasu", cầm đũa lên và bắt đầu ăn.

"Mmmm~ Ngon quá......!!"

"..... Ồ, ngon thật đó."

Tiếng trầm trồ của chúng tôi hòa vào nhau. Chỉ cần nếm thử món khai vị thôi, tôi đã nhận ra trình độ nấu nướng vượt xa những gì một người bình thường như tôi có thể làm được. Hương vị của những món này thực sự rất tuyệt vời, cộng thêm cả cách bày trí khéo léo nữa. Tất cả yếu tố đã nói lên được trình độ của đầu bếp, khiến tôi vô cùng kinh ngạc.

"Mọi thứ đều ngon thật, dù tớ không hiểu hết được giá trị của những món ăn này vì tớ chưa từng thử trước đây."

"Chúng ta chỉ là những người bình thường thôi, nên không cần phải suy nghĩ quá phức tập đâu Yui à, chỉ cần đơn giản nói nó ngon là được."

Vì là lần đầu tiên nên chúng tôi không thể cảm nhận hết được hương vị và giá trị của những món ăn này, nhưng nghĩ đến việc dành khoảng thời gian với Yui như này, tôi thấy rất vui.

"Đồ ăn của Natsuomi cũng ngon không kém, không, tớ thấy thậm chí còn ngon hơn."

"Đánh giá của Yui có hơi thiên vị đấy." Tôi đáp lời Yui với nụ cười gượng gạo. Dù là nguyên liệu, gia vị hay cách nấu, làm sao tôi có thể bì lại với đầu bếp chuyên nghiệp được chứ.

"Cậu nói cũng không sai, nhưng món ăn của Natsuomi với tớ rất đặc biệt, dù là đầu bếp chuyên nghiệp thì cũng không thể sánh được đâu."

Cô ấy dễ thương chết mất...!

Yui không biết lời nói ngây thơ của mình có 'sức công phá' lớn đến nhường nào thì phải.

Nếu người quan trọng của bạn khen ngợi những nỗ lực của bạn như thế, cảm giác vui sướng chắc hẳn cũng là điều tự nhiên thôi. Không thể ngẩng đầu lên vì xấu hổ, cố gắng trấn tĩnh bản thân lại bằng cách nhấp một ngụm trà lạnh.

"Hehe, cậu thấy vui lắm sao?"

".... Ừ, vui đến nỗi chẳng còn lời nào để đáp lại."

"Hehehe, cậu thật trung thực và đáng yêu."

Mặt Yui sáng bừng lên vì vui sướng, cô ấy đã sử dụng kiểu hỏi này nhiều lần kể từ lúc phát hiện ra nó, và tôi thấy nó thật đáng yêu.

Hít một hơi sâu, tôi cố ngẩng đầu lên, cầm đũa và chuẩn bị tiếp tục ăn.

"Được rồi, bây giờ thì hãy tận hưởng bữa tiệc thịnh soạn trước mắt nhé."

"Ừm!, ồ, tôm hùm Ise này ngon quá~"

Nhìn Yui vui vẻ thưởng thức món ăn, tôi thấy cô ấy thật dễ thương, mỉm cười nhẹ nhàng và tiếp tục ăn.

Chúng tôi sẽ cùng nhau tạo ra nhiều kỷ niệm mới vui vẻ còn hơn cả thế nữa, chắc chắn.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

Khoảng một giờ sau khi thưởng thức xong bữa tối thịnh soạn, tôi rót hai cốc trà nòng và để trên bàn và nhìn vào đồng hồ.

"Gần đến lúc tắm suối nước nóng rồi nhỉ?"

Tôi nói với Yui- người đang ngồi đối diện, nhấp một ngum trà. Cô ấy nuốt nước bọt, cắn nhẹ môi với vẻ lo lắng.

"Không biết có ổn không nhỉ..... Đây là lần đầu tiên tớ tắm suối nước nòng riêng tư, có chút hơi lo lắng...."

"Đừng lo, chỉ là suối nước nóng thôi mà."

"Ừm... Cậu nói đúng. Vì Natsuomi đã khuyên như vậy rồi, chắc sẽ ổn thôi.... Chắn chắn sẽ ổn thôi mà...."

Yui cứ tự trấn an mình như vậy.

Tôi khẽ liếc nhìn cô ấy khi nhấp thêm một ngụm trà nữa, cô ấy nhìn tôi với vẻ xin lỗi, hỏi.

"Ừm.... Tớ có thể gọi cho Natsuomi nếu tớ gặp rắc rối không?"

"Ừ, chắc chắn rồi, tớ sẽ luôn mang theo điện thoại bên mình, có gì thì gọi ngay cho tớ nhé."

"Vâng..."

Yui mỉm cười khi nghe được câu trả lời của tôi, nhẹ nhàng đứng dậy, chuẩn bị đi tắm một cách hào hứng. Như mọi khi, cô nàng lại xách một túi đồ chăm sóc da ra, gật đầu với nụ cười hài lòng.

Tôi cũng đứng dậy, đi đến tủ và lấy một bộ yukata từ tủ ra để Yui mặc sau khi tắm và đưa nó cho cô ấy.

"Được rồi, vui vẻ nhé."

"Vâng! Tớ sẽ quay lại sau."

Để chắc chắn, tôi đưa chìa khóa phòng cho Yui và tiến cô ấy ra đến tận cửa. Vẫy tay chào tạm biệt cô ấy, tôi lặng lẽ đóng cửa lại.

"Mình cũng nên đi tắm suối nước nóng thôi."

Bầu trời vốn đang tắm mình trong ánh nắng chói chang, giờ đây đã được thay thế bởi những vệt cam nhạt tuyệt đẹp của hoàng hôn. Những ngôi sao mơ hồ hiện ra trên trời.

Cảm nhận làn gió mát lạnh, tôi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đặt chân xuống bồn tắm gỗ hinoki trên sân thượng. Trước giờ tôi chưa từng tìm hiểu về chất lượng của onsen, nhưng dòng nước nóng này đang thẩm thấu vào trong tôi, mang đến một cảm giác ấm áp, thư giãn đến mức như muốn tan chảy vậy, sảng khoái thật.

Lắng nghe tiễng róc rách của dòng suối bên cạnh, tôi ngắm nhìn lên trên, hình ảnh khu rừng phía bên kia như sáng rực lên.

"A.... Đẹp thật... Tắm nước nóng kiểu này thú vị thật đấy...."

Cả cơ thể và tâm hồn của tôi như giãn ra. Nhìn vào chiếc điện thoại bên cạnh, không có thông báo nào. Có vẻ như Yui đang an toàn và tận hưởng trong suối nước nóng riêng tư.

Cảnh quan ở đây đẹp thật đấy....

Dù không biết nó có bằng tầng cao nhất- nơi Yui đang ở không, nhưng khi tưởng tượng cảnh Yui trầm trồ về bầu trời một cách đáng yêu, trái tim tôi càng thấy ấm áp hơn nữa, nhất là khi đang được sưởi ấm bởi suối nước nóng.

Đột nhiên, chiếc điện thoại rung lên.

"..... Yui?"

Tôi dang tay ra với lấy chiếc điện thoại và mở lên, có tin nhắn từ Yui. Tôi thấy một bức ảnh, nụ cười cươi lập tức nở trên môi khi tôi mở nó lên.

"Ừm, trên đó cũng đẹp thật nhỉ....."

Bức ảnh được chụp từ bồn tắm riêng tư ngoài trời trên tầng mười lăm. Khung cảnh bầu trời như rực sáng được ghi lại một cách hoàn hảo trong ảnh, thật đẹp.

-Cảnh đẹp quá nên tớ cũng muốn Natsuomi xem được.

Một tin nhắn đến ngay sau khi bức ảnh được gửi đi.

Dù cô ấy đang ở một mình để tận hưởng nhưng vẫn nhớ đến tôi, nghĩ đến việc chia sẻ khoảnh khắc này và truyền tải niềm vui của mình với tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, ngước nhìn lên bầu trời sao, cảm giác hạnh phúc không thể kìm nén.

"Mình thích Yui.... Không, mình yêu Yui...."

Lời nói bất giác bật thốt ra khỏi miệng tôi, cảm giác ngọt ngào dâng trào làm tim đập loạn xạ. Tôi nhẹ nhắm hai mắt lại, thở ra một hơi dài ấm áp.

-Cảnh ở đây cũng đẹp lắm đấy, đây là quà đáp lễ của tớ.

Tôi cũng chụp một bức và gửi cho Yui. Ngay lập tức, trạng thái hiển thị là 'đã đọc' và Yui gừi cho tôi một sticker hình chú mèo con đang khóc vì sung sướng.

-Cẩn thận đừng để bị chóng mặt nhé.

-Cảm ơn, Natsuomi, tớ sẽ gửi cho cậu xem thêm ảnh sau nhé, nhất định đó.

Tôi bật cười khi thấy Yui nhắn một cách chắc nịch như vậy. Ngay cả khi xa nhau, tình cảm của chúng tôi vẫn không hề tách rời, những tin nhắn của Yui làm trái tim tôi được thấm đẫm trong sự ấm áp.

"A... Dễ thương quá....."

Tôi dội nước nóng lên mặt, cố kiềm chế cảm xúc đang dâng trào và con nhịp đang loạn nhịp.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi thay bộ yukata. Ngay khi vừa thay xong, hệ thống loa trong phòng vang lên.

Khi tôi mở cửa, có những người nhân viên ở bên ngoài, họ nhẹ cúi đầu chào và bước vào trong để chuẩn bị futon. Tôi định ngỏ ý muốn giúp, nhưng nhìn động tác thành thục và nhanh nhẹn của họ thì có vẻ chen vào giúp chỉ gây cản trở hơn, nên tôi đành im lạng, ngối xuống chiếc ghế bên cạnh bàn ở cửa sổ và chờ đợi.

"Thưa quý khách."

Khi tôi đang rót cho mình một cốc trà lạnh, một người phục vụ quay sang và hỏi tôi.

"Quý khách muốn có một hay hai bộ futon ạ?"

Cô ấy trả lười với vẻ mặt nghiêm túc cực kì, tách trà lạnh vừa rót trên tay tôi suýt nữa thì đổ xuống sàn.

"À, chúng tôi muốn hai bộ."

"Nếu có thể thì quý khách muốn sử dụng một bộ thôi, phải không?"

"Tôi rất cảm kích vì sự quan tâm của cô, nhưng làm ơn chuẩn bị cho chúng tôi hai bộ."

"Vâng, tôi đã hiểu rồi."

Các nhân viên nhanh chóng sắp xếp hai chiếc futon, khi liếc nhìn về phía cửa ra vào, tôi thấy có ai đó ở đấy...

"A...."

Là Yui, ánh mắt của chúng tôi chạm nhau khi cô ấy bước vào phòng.

Yui- trong bộ yutaka với mái tóc dài buông xõa vai, trông thật xinh đẹp, cô nàng vội vàng che mặt bằng túi xách đựng mỹ phẩm dưỡng da. Có vẻ cô nàng đang thấy rất bối rối.

.... Chắc chắn cô ấy đã nghe thấy cuộc trò chuyện ban nãy.

Tôi liếc nhìn về phía cô phục vụ đã hỏi khi nãy, khuôn mặt cô ấy trong thoáng chốc có chút thích thú, nhưng mau chóng lại trở về bình thường.

Phớt lờ sự ngượng ngùng đó, tôi rót cho Yui một cốc trà lạnh.

"Cảm ơn, Natsuomi."

Yui ngồi trên ghế phía đối diện tôi, nhập một ngụm trà nhỏ.

Tôi liếc nhìn Yui, mà cô ấy hơi ửng hồng vì ngâm mình trong nước nóng. Bộ yukata mỏng manh rất hợp với cô ấy. Tuy thỉnh thoảng Yui có tắm trước khi đến ăn tối với tôi, nhưng tôi chưa bao giờ thấy vẻ mỏng manh, yếu đuối của cô ấy như thế này sau khi tắm, cô ấy thật xinh đẹp, trái tim tôi nhảy múa trong lồng ngực mãi không thôi.

"Futon đã sẵn sàng, bữa sáng sẽ được phục vụ vào 7 đến 9 giờ sáng mai. Giờ thì, chúc quý khách ngủ ngon, xin phép."

Các nhân viên cúi chào lịch sự, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Hai chiếc nêm được đặt ở giữa phòng, và được đặt ngay cạnh nhau. Yui trông có vẻ rất bối rối.

"G-Gần quá rồi nhỉ!?"

"Ư-Ừm, cậu nói đúng! Tư thế ngủ của tớ không tốt lắm, nếu sát quá Natsuomi sẽ bị làm phiền mất!"

Cả hai kéo nềm về hai đầu của phòng, dù cách rất xa nhau, nhưng vì nó làm Yui cảm thấy thoái mái nên tôi không có vấn đề gì cả.

Khi sắp xếp xong lại chiếc nệm, tôi liếc nhìn sang Yui. Cô nàng đang ngồi trên nệm, e thẹn nghịch tóc. Động tác quyến rũ ấy lại khiến tim tôi đập nhanh hơn.

Bình tĩnh đi Natsuomi.... Cư xử như mọi khi đi Natsuomi.....!

Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân, tránh nhìn vào Yui. Lúc cô ấy bị sốt, chúng tôi đã rất gần nhau về mặt thể xác, nhưng giờ đây khi nhận ra tình cảm thực sự của mình với Yui, tôi càng nhận thức rõ hơn về khoảng cách gần gữi giữa cả hai.

"Này Yui, cậu muốn đi dạo chút không?"

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

"Ồ, đẹp quá...."

Yui khẽ thốt lên đầy kinh ngạc khi nhìn thấy rừng tre ở phía xa. 

chúng tôi đi bộ dọc trên con đường lát đá, đến một điểm tham quan có tên 'Đường mòn rừng tre', nơi ánh sáng phát ra.

Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của chúng tôi vang vọng quanh khu rừng trúc huyền ảo, ngập tràn ánh sáng rực rỡ. Bầu trời đêm được chiếu sáng bởi ánh trăng mờ ảo, điểm xuyết bằng vô vàn ngôi sao sáng lấp lánh, hiện ra qua khé hở giữa những thân tre.

"Nơi này đẹp thật đấy."

"Vâng, nó đẹp quá."

Chúng tôi bước chậm rãi, tận hưởng làn gió nhẹ làm dịu đi cơ thể nóng bừng vì tắm nước nóng. 

Nếu tới sớm hơn, chúng tôi có thể thấy đom đóm gần bờ ao phía trước, giờ thì đã muộn rồi. Bầu không khí ngượng ngùng ban nãy đã không còn nữa, khoảng cách của cả hai đã trở lại bình thường.

Tôi và Yui tiếp tục bước trên con đường, vừa đi vừa ngắm nhìn phong cảnh xung quanh.

"Tớ chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều gì đó như vậy khi tới Nhật Bản." Yui nói, ngắm nhìn những ngôi sao với nụ cười hạnh phúc.

"Tớ cũng chưa từng nghĩ sẽ đi suối nước nóng với Yui như thế này." Tôi đáp, nhẹ gõ đôi dép geta của mình vào đôi của cô ấy.

Cả hai mỉm cười với nhau, tiếp tục đi bộ thong thả, tận hưởng khoảng thời gian này.

"Khi Natsuomi mời tớ đi lễ hỗi pháo hoa, tớ chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày chúng ta lại cùng nhau đi nghỉ dưỡng như vậy." Yui nói.

"Vậy thì mọi chuyện phải bắt đầu từ Kei rồi."

"Hoặc có thể là bắt đầu từ lúc Natsuomi nhận lời chơi piano của Suuzsmori-san chăng?"

"Chỉ là tớ muốn cảm ơn thằng này thôi."

"Nếu là vậy thì chuỗi những điều tốt đẹp đã đưa chúng ta tới đây ở hiện tại." Yui nói, giọng vui vẻ hơn.

Đúng vậy, tất cả đều là những sự trùng hợp nhỏ nhặt tích góp lại với nhau, và đưa hai chúng tôi tới thời điểm bây giờ.

-Nếu tôi rời khỏi nhà sớm hơn vào hôm khai giảng năm ngoái.....

-Nếu cô giáo chủ nhiệm không phải là chị họ của tôi.......

-Nếu Yui không đến nhà thờ để xin việc và không ghé qua siêu thị gần nhà trên đường về........

Nếu không có những sự trùng hợp đó, tôi cảm thấy mình sẽ không thể ở bên Yui như lúc này.....

Khi tôi còn đang suy ngẫm, loa phát thanh vang vọng khắp công viên.

-MƯA SAO BĂNG PERSEID ĐANG ĐẠT ĐỘ SÁNG LỚN NHẤT. VÌ VẬY, CHÚNG TÔI SẼ TẮT TOÀN BỘ ĐÈN TRONG CÔNG VIÊN, NGOẠI TRỪ ĐÈN KHẨN CẤP VÀ ĐÈN DƯỚI MẶT ĐẤT. XIN HÃY CẨN THẬN KHI ĐI LẠI, CHÚC BẠN CÓ BUỔI TỐI VUI VẺ.

Ánh sáng dần mờ đi, chỉ còn le lói vài vệt sáng dưới chân, những vì sao trên trời đêm, lúc này trông rõ nét hơn bao giờ hết.

"Nhìn kìa..... Bầu trời....."

Yui mở to mắt, chỉ tay lên bầu trời đêm. Theo đầu ngón tay thon dài, ấy, một vệt sáng mờ ảo vụt qua. 

"Sao băng....! Đây là lần đầu tớ thấy sao băng....! Đẹp quá.....!"

5.jpg

Yui lẩm bẩm đầy cảm xúc, đôi mắt xanh nheo lại. Tôi cũng ngước nhìn lên theo, lặng lẽ quan sát những ngôi sao đang lấp lánh.

"Đây là... Mưa sao băng sao...."

Giọng tôi lạc đi khi chứng kiến được cảnh tượng hùng vĩ này.

"Thật tuyệt vời, sự trùng hợp này thật kì diệu....." Yui lẩm bẩm nhẹ nhàng, liếc nhìn tôi.

Đôi mắt xanh xinh đẹp phản chiếu dải sáng trên trời.

Đúng vậy, sự trùng hợp này thật quá đỗi kỳ diệu, lúc đó là dưới những cánh anh đào bay trong gió, giờ đây là dưới mưa sao băng tuyệt đẹp. Lời của Yui vang vọng trong tim tôi, mỗi ngôi sao bay qua như một kỉ niệm ùa về.

Nhìn nụ cười dịu dàng ấy, tôi không nói nên lời. Những lời từ sau trong đáy lòng, tôi không muốn để đó nữa, tôi, muốn nói nó ra thành lời.

"Tớ chắc chắn, đó không phải là sự ngẫu nhiên."

Đúng vậy, tôi không hề nghĩ đây chỉ là sự tình cờ, sau tất cả những gì mà cả hai đã trải qua.

"Tớ chắc chắn việc chúng ta ở đây không phải là điều ngẫu nhiên." Tôi nói, nở một nụ cười chân thành với Yui.

"Cái này gọi là 'chuỗi ân huệ'..... Đó chính là con đường mà chúng ta đã chọn để đi suốt cuộc đời. Trong mỗi khoảng khoảng khắc hạnh phúc và đau khổ, mỗi chúng ta đều đưa ra một lựa chọn và bước đi trên con đường đó. Và, con đường của chúng ta giao nhau tại đây. Quyết định đến Nhật Bản của cậu, quyết định hát trên ban công, quyết định thay đổi, quyết định hát cho tớ nghe trong nhà nguyện.... Tất cả những điều đó là những thứ mà Yui đã chọn, và chính nó đã đưa chúng ta tới được đây."

Yui im lặng, chăm chú nhìn tôi. Bầu trời đêm thật đẹp vì có mưa sao băng, nhưng với tôi, nó rực rỡ hơn gấp trăm lần.

"Và..... Tớ biết ơn mọi thứ vì nó đã xảy ra."

Tôi yêu Yui.

Tôi thực sự tin rằng có một phép màu đang chờ đợi trên con đường mà chúng tôi lựa chọn.

"Vậy nên, tớ không cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp."

Không, kể cả là phép màu, đó cũng không thể là 'sự tình cờ'

Tôi nở một nụ cười ấm áp, nhìn Yui.

Tôi không hề hối hận vì đã nói ra, chỉ cảm thấy thật yên bình.

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

[Góc nhìn của Yui.]

"Vậy nên, tớ không cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp."

Lời Natsuomi như hơi ấm tan chảy, thấm vào tim tôi. Một cảm giác ngọt ngào xen lẫn chút tiếc nuối dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực tôi.

Mất mẹ, phải sang Anh, rồi mất luôn tiếng hát. Tôi đã tuyệt vọng vô cùng, ôm trạng thái đó, theo sự sắp xếp của Sophia và đến Nhật Bản. Tôi đã gặp được cậu ấy. Cậu ấy đã giúp tôi lấy lại tiếng hát vốn bị cất giấu, giúp tôi lấy lại những niềm vui, giúp tôi được hạnh phúc. 

Đúng vậy nhỉ, dù có là phép màu, đây cũng không phải sự ngẫu nhiên. Khóe mắt tôi nóng lên, những giọt nước mắt lăn xuống.

"Việc chúng ta tới đây là do chúng ta muốn, không có sự ngẫu nhiên nào cả."

Tôi đã chọn tin tưởng Natsuomi, tôi đã chọn yêu cậu ấy, một cách tự nguyện. Bằng tất cả lòng chân thành, tôi cố nở một nụ cười rạng rỡ nhất, im lặng và tiếp tục lắng nghe.

Sophia đã bảo tôi nên biết chừng mực, nhưng làm sao tôi có thể kìm nén cảm xúc này lại được chứ, và tôi cũng không muốn làm vậy. Natsuomi từ từ mấp máy môi, nhìn thẳng vào trong mắt tôi.

"Anh yêu em, Yui. Em sẽ hẹn hò với anh chứ?"

"Em cũng vậy..... Em yêu anh, Natsuomi. Em đồng ý."

Ánh mắt, lời nói, trái tim.

Tất cả cùng một lúc.

Có hơi ngại ngùng, nhưng hơn thế nữa, niềm hạnh phúc ấy... Thật khó để diễn tả.

Nước mắt tôi không kìm lại được nữa, trào ra trong niềm hạnh phúc.

Tôi tiến lại gần hơn một chút, áp má vào ngực anh ấy.

Natsuomi nhẹ nhàng vòng tay ra sau, ôm tôi thật chặt.

"Cuối cùng anh cũng co thể nói với em rằng anh yêu em..... Anh hạnh phúc quá."

"Vâng, em cũng vậy..... Em không tìm được từ nào để diễn tả được hết niềm vui của mình lúc này."

Được anh ấy ôm, tôi bật cười hạnh phúc, bàn tay ấy lại siết chặt tôi hơn, tiếng cười dịu dàng vang lên bên tai tôi.

Bầu trời đêm như thể đang chúc phúc cho chúng tôi, những ngôi sao kia, lúc này, đang lấp lánh hơn bao giờ hết.

trông kiểu ntn: má lắm ga thế nhức hết cả óc Hải sản chiên xù, thường là tôm.