Tokyo: Tình Yêu Chỉ Đến Sau Khi Được Cứu Rỗi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 1

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 4

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

Tập 1: Hội Chứng Tuổi Dậy Thì - Chương 3: Đừng Chết, Coi Như Tôi Xin Em

Chương 3: Đừng Chết, Coi Như Tôi Xin Em

Đinh, đinh, đinh——

Tiếng chuông báo hiệu tàu điện vang lên.

Ánh mắt cô gái sắc bén như lưỡi dao, đâm thẳng vào tâm trí Tô Ảnh.

Anh chưa từng nghĩ cô gái lại đặt ra một câu hỏi như vậy, nhưng kế hoạch của anh chắc chắn không thể vì một câu hỏi mà chững lại.

Sau một hồi suy nghĩ, anh đưa ra đáp án của mình.

"Nếu tôi là nguyên nhân gây ra đau khổ cho người khác, thì tôi sẽ làm hết sức mình để bù đắp cho họ, cho đến khi họ thấy hài lòng thì thôi."

"Vậy sao, em hiểu rồi." Cô gái gật đầu, sau đó chìm vào im lặng.

Tô Ảnh còn muốn nói thêm gì đó, nhưng tiếng chuông báo hiệu bên tai đang réo rắt như bùa đòi mạng. Do dự hồi lâu, anh chỉ đành buông một câu: "Đừng tự sát, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi."

Ánh đèn pha chói lọi đã xuất hiện phía cuối đường hầm, nhưng cô gái chỉ im lặng, không nói lời nào.

Thái độ này càng khiến Tô Ảnh dựng tóc gáy, trong lòng đánh trống liên hồi.

Hết cách, anh đành đứng sát cạnh cô thiếu nữ, quan sát nhất cử nhất động của cô mọi lúc, chỉ sợ giây tiếp theo cô lại nhảy xuống.

Uuuu—— Uuuu——

Tiếng còi tàu vang lên kéo theo trái tim vốn đang căng như dây đàn của Tô Ảnh dâng lên đến cổ họng. Anh để ý thấy cô gái liếc nhìn mình bằng khóe mắt, nhưng lại không có hành động gì khác.

Cho đến khi tàu điện từ từ dừng hẳn, đám đông trên sân ga ùa vào trong toa, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đây là cảnh tượng anh chưa từng thấy trong hai vòng lặp trước.

Thế này là thoát khỏi vòng lặp rồi đúng không?

"Chú không chen lên tàu sao?" Cô gái quay sang nhìn Tô Ảnh.

"Đợi bọn họ vào hết tôi lên sau cũng được, còn em?" Tô Ảnh nhún vai, rút điện thoại trong túi ra, thấy thời gian đã chuyển sang 17:26.

"Còn nữa, tôi không phải ông chú, tôi mới 19 tuổi, đang là sinh viên năm ba đại học."

"Hả... Rõ ràng nhìn anh rất giống mấy ông chú u ám..." Cô gái cười ngượng, "Em phải đến bên Thị trấn Mitsume cơ, phải đi Tuyến số 2."

"Hóa ra là vậy."

Tô Ảnh gật đầu, thấy hành khách đã lên vãn bèn vẫy tay: "Vậy tôi đi trước nhé, đừng làm mấy chuyện dại dột nữa đấy."

"Vâng, vậy tạm biệt chú." Cô gái cũng vẫy tay chào.

Vì Tô Ảnh là người lên cuối cùng nên chỉ có thể chen chúc ở cửa lên xuống. Anh ngoái đầu lại, thấy cô thiếu nữ vẫn đứng trên sân ga, mỉm cười nhìn mình.

Trong khoảnh khắc cửa xe đóng lại, anh nhìn thấy dường như cô đã nói gì đó. Nhưng không biết do khoảng cách quá xa hay xung quanh quá ồn ào mà anh hoàn toàn không nghe thấy tiếng của đối phương, chỉ có thể đoán khẩu hình miệng.

"Sa... yo... na... ra..."

Tạm biệt?

Ngoài ra, cô dường như còn nói thêm gì đó, nhưng vì bị dòng người phía sau xô đẩy, Tô Ảnh nhất thời không phân biệt được.

Tô Ảnh hơi cau mày, ngước lên nhìn đồng hồ điện tử trên tàu.

17 giờ 28 phút.

Đã thoát khỏi vòng lặp thời gian rồi, chắc không sao đâu nhỉ?

Tàu điện dần lăn bánh, nhưng Tô Ảnh vẫn mang trong lòng một nỗi bất an trăn trở.

Mãi đến khi tàu chạy được gần mười phút mà vẫn không kích hoạt vòng lặp thời gian, anh mới hoàn toàn an tâm.

Xem ra sẽ không tiếp tục lặp nữa.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi khung cảnh như ác mộng, tâm trạng Tô Ảnh trở nên vô cùng tốt. Anh dự định lúc về sẽ ghé qua Trung tâm thương mại Hộp Xanh mua chút thức ăn giảm giá để tự thưởng cho mình một bữa ra trò.

Vừa hay trước đó hệ thống luôn đẩy thông báo khuyến mãi của Hộp Xanh, giờ mở ra xem thử vậy.

Tô Ảnh mở điện thoại. Vì ban nãy anh chưa xử lý thông báo nên màn hình khóa vẫn hiển thị sự kiện khuyến mãi của Trung tâm thương mại Hộp Xanh và dự báo thời tiết.

Do trong lòng vẫn còn vương chút bất an lo bóng lo gió, Tô Ảnh hướng mắt lên trên, nhìn về phía đồng hồ điện thoại.

17 giờ 40 phút. Ừm, không có vấn đề gì.

Tô Ảnh lắc đầu, thầm tự giễu sự sợ hãi thái quá của bản thân.

Thế nhưng giây tiếp theo, thời gian đã thay đổi.

Đáng lẽ vị trí số 40 phải chuyển thành 41, vậy mà nó lại đột ngột biến thành số 17.

Cảm giác bị xô đẩy từ phía sau biến mất, hơi thở của Tô Ảnh gần như đình trệ. Anh ngoảnh đầu nhìn sang bên cạnh——

Trên sân ga, cô thiếu nữ với bộ trang phục đáng yêu ấy vẫn đang đứng nguyên tại đó.

Tô Ảnh còn chưa kịp có phản ứng gì, cơn đau ngay lập tức ập tới như một trận cuồng phong sóng thần.

Nỗi đau này giống như bị lột da rút gân, nỗi đau này như hàng vạn con kiến cắn xé xương tủy, nỗi đau này tựa như ngân châm xuyên thủng trái tim, nỗi đau này chẳng khác nào vỡ óc phọt tủy!

Dù Tô Ảnh đã biết trước sau mỗi lần lặp lại, cơ thể sẽ phải gánh chịu nỗi đau tăng theo cấp số nhân, nhưng cảm giác đau đến mức linh hồn cũng run rẩy này vẫn khiến anh gần như phát điên.

Nếu bây giờ có người nói với anh rằng chỉ cần từ bỏ một phần thân thể là có thể kết thúc nỗi thống khổ này, có lẽ anh cũng sẽ cam tâm tình nguyện.

Chỉ trong nháy mắt, ý chí của anh đã bị đánh gục, cơ thể không chút báo trước mà trực tiếp ngất lịm, ngã vật ra đất.

Trước khi mất đi ý thức, anh đã nhìn thấy sơ đồ tuyến đường tàu điện treo trong nhà ga.

"Tuyến số 2 căn bản không tới được Thị trấn Mitsume, cái đồ khốn nhà cô..."

...

Tô Ảnh cảm giác có ai đó đang hô lớn bên tai mình.

"Cậu gì ơi, tỉnh lại đi..."

Anh theo bản năng nhíu mày, nhưng âm thanh đó không những không có dấu hiệu dừng lại mà ngày càng to hơn.

Anh thậm chí còn cảm nhận được có người đang đặt tay lên vai mình lay lắt liên tục.

"Cậu gì ơi, cậu không sao chứ!"

Đinh, đinh, đinh.

Tô Ảnh còn chưa kịp mở mắt, âm thanh chuông báo hiệu quen thuộc như cơn ác mộng đã vang lên từ khoảng cách không xa. Cảm giác cấp bách của cái chết đột ngột bao trùm toàn thân, khiến tim anh đập dữ dội, một lần nữa đánh thức các chức năng cơ thể đáng lý đã phải đình trệ.

Tô Ảnh bật mở mắt, phát hiện mình đang nằm sấp trên mặt đất, xung quanh là rất nhiều người mặc đồng phục giống nhân viên nhà ga.

Mà đồng hồ treo trong nhà ga hiển thị, thời gian hiện tại là 17 giờ 25 phút.

Thấy thanh niên ngất xỉu đã tỉnh lại, người nhân viên đứng gần Tô Ảnh nhất vội vàng thở phào nhẹ nhõm: "Cậu tỉnh lại rồi, thật tốt quá, chúng tôi còn tưởng..."

Nhưng chưa đợi ông ta nói dứt câu, người thanh niên trước mặt bỗng lộ vẻ kinh hoàng, lập tức bật dậy từ dưới đất, đẩy thẳng ông ta và những người khác ra rồi lao ra khỏi vòng vây.

Chạy đi đâu rồi?

Con nhóc đó đi đâu rồi!?

Nếu lặp lại lần nữa thì mình tuyệt đối sẽ chết mất!

Bóng đen tử thần thôi thúc Tô Ảnh ngó nghiêng tứ phía, điên cuồng tìm kiếm hình bóng của cô thiếu nữ kia.

May mắn thay, chẳng mấy chốc anh đã tìm thấy cô ở đầu hàng người đứng đợi.

Nhưng bất hạnh thay, chỉ còn vài giây nữa là tàu vào ga...

Không một chút do dự, Tô Ảnh sải bước, lao đi với tốc độ bán mạng.

"Tránh ra! Tránh hết ra!!!" Tô Ảnh điên cuồng gào thét.

Đã không còn thời gian để nói chuyện tử tế với cô ấy nữa, bắt buộc phải ngăn cô ấy tự sát trước, cho dù có dùng bất cứ thủ đoạn nào đi chăng nữa!!!

Có lẽ vì thấy Tô Ảnh quá đỗi phát rồ, những người vô tình cản đường anh đều tự động dạt sang một bên.

Chỉ có cô thiếu nữ kia, dường như đang chìm đắm trong mớ cảm xúc nào đó, hoàn toàn không nhận ra mình đã bị người ta nhắm trúng.

Uuuu—— Uuuu——

Tiếng còi tàu cất lên.

Đến giờ rồi.

Cô gái hít sâu một hơi, bước tới trước một bước, sau đó bắp chân dùng lực nhảy về phía trước...

Đúng vậy, chỉ cần làm như thế, mọi chuyện đều có thể kết thúc, sẽ không còn ai phải chịu tổn thương vì mình nữa.

Đây là suy nghĩ duy nhất của cô vào thời khắc này.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc gót chân cô vừa rời khỏi mặt đất, một luồng gió mạnh bỗng xộc tới từ bên hông, sau đó một vòng tay ôm siết lấy vòng eo và gáy cô.

Bịch!

Quán tính cực mạnh lao thẳng vào người, khiến cô chệch khỏi quỹ đạo vốn có và ngã nhào về phía sau.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng đó, cô thậm chí chỉ kịp dời đi một chút tầm nhìn.

Chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt hốt hoảng, đầy lo âu lấp ló dưới phần tóc mái che khuất nếp nhăn trán.

Sau đó, cô bị kẻ khởi tạo quán tính ấy cuốn theo, ngã nhào xuống nền gạch lạnh lẽo và cứng ngắc của sân ga.

Nhưng vì gáy và hông cô đều được cánh tay của đối phương bảo vệ cẩn thận, nên ngoài một chút chấn động nhỏ, bản thân cô không hề cảm thấy đau đớn gì.

"Hà... Hà..."

Người thanh niên u ám xa lạ thở dốc kịch liệt bên tai cô, nhưng có lẽ vì mọi chuyện diễn ra quá đỗi bất ngờ nên nhất thời cô lại quên mất việc bảo đối phương buông mình ra.

Cuối cùng, người thanh niên ngẩng đầu lên, dùng giọng điệu gần như là cầu xin để mở lời.

"Đừng chết, coi như tôi xin em."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!