Chương 6: Trở Thành Kẻ Bám Đuôi Thật Rồi
Tô Ảnh tiến đến bức tường phía trước ghế sofa, áp tai trái lên tường, tai phải vẫn giữ nguyên chiếc tai nghe kết nối với cô gái kia.
Cùng lúc đó, tai trái và tai phải anh truyền đến một âm thanh cãi vã giống hệt nhau, điểm khác biệt duy nhất là âm thanh trong điện thoại có độ trễ một chút.
Vậy thì trong trường hợp này chỉ có một khả năng xảy ra thôi - cái cô nhóc lôi kéo mình vào mớ rắc rối này đang ở gần nhà hàng xóm sát vách.
Căn cứ vào âm lượng thu được qua điện thoại, tuy vị trí của cô gái cực kỳ gần chỗ phát ra tiếng cãi vã, nhưng hẳn là cô không hoàn toàn đứng trong môi trường đó.
Hơn nữa, cuộc đối thoại của cặp nam nữ cũng chẳng có gì thay đổi đột ngột, vậy nên hai người đó hẳn không biết cô đang ở gần.
Kết hợp cả hai điều này để suy luận, có thể biết cô gái đang ở ngay cửa nhà hàng xóm, thậm chí rất có khả năng cô chính là con gái của nhà bên cạnh...
Để kiểm chứng suy đoán của mình, Tô Ảnh nhẹ nhàng hé cửa chính một khe nhỏ, cẩn thận đưa mắt nhìn ra ngoài.
Và rồi anh nhìn thấy thân ảnh quen thuộc của cô thiếu nữ đang đứng trước cửa nhà bên cạnh. Một tay cô nắm lấy nắm đấm cửa, cúi gằm mặt đứng im bất động, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Cuối cùng, cô nhẹ nhàng buông bàn tay nhỏ nhắn đã đỏ ửng vì lạnh xuống, tựa lưng vào tường và ngồi thụp xuống đất, ôm chặt chiếc cặp sách vào lòng, thẫn thờ.
Bóng dáng mỏng manh của cô như chiếc lá úa giữa trời thu đông, tưởng chừng như có thể bị cơn gió đêm lạnh giá cuốn đi bất cứ lúc nào.
Tô Ảnh khẽ khàng khép cửa lại, lê bước chân trĩu nặng sự tuyệt vọng ngã phịch xuống ghế sofa.
"Đúng là nghiệt duyên mà..."
Tô Ảnh không khỏi buông lời than vãn.
Bị một thiếu nữ xinh đẹp hiểu lầm là tên bám đuôi biến thái, dọn đến nơi ở mới lại phát hiện hàng xóm chính là cô thiếu nữ ấy...
Sao trên đời lại có thể xảy ra chuyện ly kỳ như vậy chứ!?
Mình đâu phải là nam chính trong mấy bộ light novel, đây là hiện thực sống động đàng hoàng, sơ sẩy một chút là lên đồn như chơi!
Nghĩ đến cảnh tương lai ngày nào cũng phải đối mặt với sự hiểu lầm này, Tô Ảnh chợt thấy tương lai mù mịt tăm tối.
Điều an ủi duy nhất là cuộc đời anh vốn đã u ám sẵn rồi, có thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Lên đại học anh tưởng mình sẽ không gặp phải những rắc rối như hồi trước nữa, ai ngờ nó chỉ đến muộn hơn chút thôi.
Đành vậy thôi, ít nhất thì đổi góc nhìn một chút, mỗi ngày anh có thể chằm chằm theo dõi không cho cô ta tự sát.
Khoan đã... ngày nào cũng chằm chằm theo dõi cô ta?
Thế này thì khác quái gì tên bám đuôi thật đâu!?
Nhưng quan tâm cô ấy nhiều hơn cũng là việc nên làm.
Nhìn cái kiểu gia đình nhà cô ta, ngày thường chắc chắn không thiếu mấy cảnh cãi vã như thế này. Áp lực gia đình đè nặng, không chừng ý định tự sát của cô cũng bắt nguồn từ chính gia đình mình.
Gia đình bên cạnh mang họ Asami, vậy nhóc đó cũng họ Asami sao?
Tô Ảnh vốn tưởng sau chuyện này hai người sẽ chẳng còn dính dáng gì đến nhau, nên cũng chẳng cố ý hỏi tên đối phương. Nhưng giờ ngẫm lại, như thế lại bớt đi một cái rắc rối không cần thiết.
"Nhà bên cạnh vẫn đang cãi nhau, trong điện thoại cũng chẳng có âm thanh gì... nhóc đó bây giờ chắc vẫn đang ngồi ngoài cửa nhỉ?"
Tô Ảnh hướng mắt ra phía cửa chính. Trời đã bắt đầu trở lạnh, dù gì anh cũng là hàng xóm... có nên quản chút không nhỉ?
Tuy không xen vào chuyện gia đình nhà người ta được, nhưng chắc cũng có thể gọi nhóc đó vào nhà sưởi ấm...
Trái tim Tô Ảnh mềm đi trong giây lát, nhưng nghĩ đến việc nhóc đó cứ một mực gọi anh là ông chú bám đuôi biến thái, chút thiện ý vừa nhen nhóm lập tức tan biến không tăm tích.
Vốn dĩ anh chẳng phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng. Ban nãy anh cứu cô gái cũng chỉ vì tình thế bắt buộc do thời gian lặp lại.
Hơn nữa, nếu bây giờ đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, liệu có làm cô hoảng sợ đến mức gọi báo cảnh sát không?
Dù sớm muộn gì thì khi anh sống ở đây, cô cũng sẽ biết chuyện, nhưng Tô Ảnh vẫn hy vọng khoảnh khắc đó đến càng muộn càng tốt.
Sau khi hạ quyết tâm, Tô Ảnh gạt bỏ mọi suy nghĩ sang một bên, đi thẳng vào bếp bắt tay nấu nướng.
Sau khi vo gạo và cho vào nồi cơm điện, Tô Ảnh bắt đầu xem xét các nguyên liệu mình đã mua.
Nhân dịp siêu thị có chương trình khuyến mãi, ngoài mua thịt thà, rau củ tươi sống hạ giá, anh còn mua thêm vài món đồ có thể để được lâu.
Nhưng tối nay, anh phải xử lý chỗ thịt dễ hỏng trước đã.
Món đầu tiên là đầu cá.
Tô Ảnh không biết ở những nơi khác người ta chế biến món này ra sao, nhưng mẹ Tô Ảnh là người Đình Bắc chính gốc, có thể nói anh lớn lên nhờ món canh đậu hũ nấu đầu cá do chính tay bà nấu. Thế nên khi trưởng thành, trong số những ngón nghề nấu nướng anh học được từ bà hiển nhiên có cả món này.
Đầu cá sau khi làm sạch cho vào chảo chiên sơ một lúc, sau đó cho củ cải trắng, đậu phụ và một chút gừng để khử mùi tanh, đổ nước lọc vào. Lúc này tuyệt đối không được đảo, phải để nước sôi sùng sục, đợi thêm một lát mới được đảo. Đến khi nước dùng chuyển sang màu trắng đục, nêm nếm gia vị là có thể bắc xuống bếp.
Cả đầu cá, đậu phụ và củ cải đều là những nguyên liệu khá rẻ tiền, nhờ vậy Tô Ảnh mới có thể thường xuyên thưởng thức món ăn này ngay cả khi ở Nhật Bản.
Món thứ hai là thịt xào ớt chuông. Món này thì chẳng cần giải thích nhiều, chỉ cần thái nhỏ thịt và ớt chuông, cho vào chảo đảo đều, thêm chút xì dầu là đã thơm lừng rồi.
Món cuối cùng là trứng xào cà chua. Về lý thuyết thì đây là món bán chay, nhưng Tô Ảnh vẫn coi nó là món chay.
Nghe nói món trứng xào cà chua này mỗi người lại có một trình tự nấu khác nhau, mỗi cách lại mang một hương vị riêng. Tô Ảnh cũng chẳng biết cách mình nấu thuộc trường phái nào, đơn giản chỉ là học lỏm từ mẹ.
Bước đầu tiên là đập trứng ra bát, thêm xíu muối để khử tanh và tạo vị đậm đà. Sau đó lột vỏ cà chua, chia làm hai phần, một phần thái hạt lựu, phần còn lại thái múi cau.
Bắc chảo lên bếp, cho dầu ăn vào. Khi dầu nóng thì đổ trứng vào chiên. Trong lúc trứng đang dần đông lại, dùng muôi chia thành từng miếng nhỏ. Lưu ý không chiên trứng quá già, trứng vừa chín tới hơi phồng lên là có thể vớt ra đĩa.
Rửa sạch chảo, đợi chảo khô nước lại cho một ít dầu ăn vào, đổ phần cà chua thái hạt lựu vào xào nhuyễn thành sốt. Tiếp đó lần lượt cho phần cà chua thái múi cau và trứng đã chiên vào đảo đều. Trong lúc xào, có thể nêm nếm thêm muối, đường và tương cà tùy khẩu vị. Xào đến khi các nguyên liệu quyện vào nhau là hoàn thành.
À đúng rồi, khi bày ra đĩa nhớ rắc thêm vài cọng hành hoa thái nhỏ để trang trí, như vậy mới được coi là đủ cả sắc - hương - vị.
Đến đây, bữa tối của Tô Ảnh coi như đã chuẩn bị xong xuôi, và nồi cơm điện anh cắm lúc nãy cũng vừa vặn nảy công tắc.
Nhưng Tô Ảnh không vội mở nắp nồi. Anh dọn dẹp rác thải nhà bếp cho vào túi nilon trước, định lát nữa mang xuống bỏ vào thùng rác dưới lầu.
Tô Ảnh từng nghe người mẹ quá cố của mình nói, cơm chín xong cứ ủ thêm một lúc nữa mới mở nắp thì cơm sẽ không dính nồi, hạt cơm cũng sẽ tơi xốp hơn.
Tất nhiên, ngoài lý do đó ra, nguyên nhân chính là vì ngày mai xe rác đến thu gom rác thải sinh hoạt, tối nay mang rác đi vứt là hợp lý nhất.
Việc phân loại rác ở Nhật Bản vô cùng phức tạp. Người dân phải tự phân loại rác, sau đó mang ra vứt vào thùng rác quy định vào một ngày nhất định trong tuần, như thế xe thu gom rác mới đến thu dọn.
Ví dụ như thứ tư chỉ thu gom rác thải nhà bếp, thứ sáu chỉ thu gom bình ắc quy và chai nhựa.
Bên cạnh đó, nếu phân loại rác không đúng quy định, người dân có thể sẽ bị phạt tiền. Muốn vứt rác cồng kềnh, người dân không những phải đăng ký và đặt lịch trước trên trang web của chính quyền địa phương, mà còn phải nộp thêm phí xử lý rác thải cồng kềnh. Làm như vậy nhân viên vệ sinh mới đến thu dọn vào ngày đã được hẹn trước.
Bề ngoài, luật này được đặt ra với mục đích "bắt buộc người dân phân loại rác và giảm thiểu việc vứt bỏ các loại rác cồng kềnh khó xử lý". Nhưng trên thực tế, đây là cách chính quyền đùn đẩy trách nhiệm đáng lẽ thuộc về mình cho người dân, buộc họ phải gánh thêm một phần chi phí. Đó thực sự là một chính sách không hề thân thiện.
Tuy nhiên, chính vì chi phí xử lý rác thải cồng kềnh quá đắt đỏ nên mới thúc đẩy các cửa hàng đồ cũ địa phương phát triển rầm rộ.
Thay vì tốn tiền vứt bỏ, sao không bán quách đi cho rồi?
Chính vì vậy, ngay cả trong thời đại Internet bùng nổ, các cửa hàng đồ cũ ở Nhật Bản vẫn thu về khoản lợi nhuận khổng lồ.
Ví dụ như chiếc xe máy mà Tô Ảnh nhắm được vài hôm trước, anh cũng vô tình phát hiện ra nó trong lúc dạo quanh các cửa hàng đồ cũ trong khu vực.
Đáng nói là, dù Tô Ảnh đã nấu xong bữa tối và dọn dẹp sạch sẽ rác thải, tiếng cãi vã trong tai nghe vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt.
Cặp vợ chồng này cãi nhau hăng thật đấy...
Kiểu này lúc ra ngoài vứt rác chắc chắn sẽ chạm mặt cô nhóc có ý định tự sát kia mất.
Thấy hơi phiền phức rồi đây.
Giữa lúc Tô Ảnh đang đắn đo xem nên vứt rác lúc nào là tốt nhất, cô gái vẫn im lặng nãy giờ ở đầu dây bên kia bỗng cất lời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
