Tokyo: Tình Yêu Chỉ Đến Sau Khi Được Cứu Rỗi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Tập 1: Hội Chứng Tuổi Dậy Thì - Chương 9: Thế Công Thủ Đảo Ngược Bất Ngờ

Chương 9: Thế Công Thủ Đảo Ngược Bất Ngờ

"Cách gì?" Nghe Tô Ảnh nói vậy, sự tò mò của Asami Iori dường như cũng bị khơi dậy.

"Tôi hỏi em một câu. Giả sử tôi dùng súng chĩa vào đầu người bạn thân nhất của em, nói rằng nếu em không vào nhà tôi, tôi sẽ bắn cô ấy. Vậy em có vào không?"

"Tôi nói này chú, chú có thể đừng lấy cái ví dụ cực đoan thế được không?" Mi mắt Asami Iori sụp xuống, trông vô cùng cạn lời.

Nhưng dù vậy, cô vẫn trả lời câu hỏi của anh: "Dù không biết tại sao chú lại hỏi thế, nhưng nếu thực sự xảy ra chuyện đó, tôi cũng đành ngoan ngoãn làm theo thôi, đâu còn lựa chọn nào khác."

"Có câu trả lời này của em, mọi chuyện đơn giản rồi." Tô Ảnh xoa cằm suy nghĩ, "Tiếp theo, tôi chỉ cần tìm cách đe dọa em là được."

"Làm vậy thì em không phải chủ quan vi phạm lời hứa, mà là bị ép buộc vào nhà tôi."

"Sau đó, tôi sẽ thực hiện hành vi bắt cóc, không cho em đi, ép em phải ngồi cạnh lò sưởi và ăn cơm, bắt em phải chịu hình phạt sưởi ấm và hình phạt nhồi nhét thức ăn!"

"Nói thì hay lắm, nhưng chú định lấy gì để uy hiếp tôi đây?" Asami Iori khẽ hừ một tiếng, khóe môi cong lên, "Theo tôi thấy, chú mới là người có nguy cơ bị tôi uy hiếp cao hơn ấy."

"Dù là việc đè tôi xuống đất ở nhà ga, hay những lời kỳ quái chú nói sau đó, chỉ cần tôi ghi âm lại rồi đưa cho mấy chú cảnh sát, chắc chắn chú sẽ bị gông cổ ngay lập tức."

Tô Ảnh nhún vai, không tỏ ý đồng tình hay phản đối, chỉ chờ đợi câu trả lời từ cô: "Cứ cho là vậy đi. Thế tóm lại em có bằng lòng để tôi uy hiếp không?"

Asami Iori không những không phản kháng, ngược lại còn bày ra vẻ mặt vô cùng hứng thú: "Chỉ cần chú làm được."

"Ừm... Để tôi nghĩ xem..." Tuy không mảy may bận tâm đến lời khiêu khích của Asami Iori, Tô Ảnh vẫn hơi rũ mắt, bắt đầu tính toán đối sách.

Anh đang nghĩ xem nên dùng "con tin" nào để "đe dọa" Asami Iori vào nhà mình.

Dựa trên câu trả lời của cô, có thể thấy nguyên tắc "không lật lọng" của cô thực ra cũng không phải bất di bất dịch. Chỉ cần có tác động bất khả kháng đủ lớn, cô vẫn sẽ đưa ra lựa chọn khác.

Nghĩ đến đây, anh quét mắt một lượt từ đầu đến chân Asami Iori, cuối cùng ánh nhìn dừng lại trên cặp đùi trắng ngần đang ngồi theo dáng bệt chữ W của cô.

Ở đó, cuốn sổ tay màu xanh dính vài giọt mưa đang nằm ngoan ngoãn.

Tô Ảnh nhớ lại, lúc anh vừa bước tới, con nhóc này đã vội vàng gập cuốn sổ lại với tốc độ ánh sáng. Điều này chứng tỏ những gì viết trong đó chắc chắn không phải bài tập về nhà, mà là thứ gì đó không muốn cho ai biết.

Nói cách khác, đó chính là nhật ký!

Ai cũng biết, nhật ký thường là nơi ghi chép lại những kỷ niệm và tâm tư thầm kín trong ngày, gần như chẳng ai muốn người khác ngó nghiêng nội dung bên trong.

Nếu chộp được cuốn sổ này, lấy nó làm "vũ khí" đe dọa Asami Iori chắc chắn sẽ mang lại hiệu quả tuyệt vời.

Nhưng mà, mặc dù con nhóc này đã ngầm đồng ý chuyện muốn vào nhà anh, việc giật đồ của cô rồi đi đe dọa người ta nghe có vẻ hơi vô đạo đức nhỉ?

Thế này chẳng phải trông y hệt mấy tên lưu manh côn đồ sao?

À đúng rồi, mình đang đóng vai kẻ bám đuôi biến thái cơ mà, cần gì bận tâm mấy thứ đó.

Giữa lúc Tô Ảnh đang dán mắt vào cuốn sổ tay suy nghĩ viển vông, Asami Iori đột nhiên kẹp chặt hai chân lại, dùng cặp xách che kín chiếc váy và cặp đùi của mình.

Tô Ảnh ngẩng đầu lên, phát hiện Asami Iori đang nghiến răng trợn mắt lườm mình. Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô lúc này đã đỏ gay gắt, khắc họa hoàn hảo định nghĩa của sự "vừa thẹn vừa giận".

"Chú——" Giọng Asami Iori trầm xuống, gằn từng chữ qua kẽ răng, ánh mắt nhìn Tô Ảnh rực lửa phẫn nộ.

Khỏi cần hỏi, Tô Ảnh cũng biết cô sắp sửa phát hỏa.

Đúng lúc này anh mới nhận ra căn bệnh cũ "không biết giữ khoảng cách với người khác" của mình lại tái phát, bèn vội vàng thanh minh: "Xin lỗi, em đừng hiểu lầm, thực ra lúc nãy tôi không nhìn đùi em đâu, tôi đang nhìn cuốn sổ tay của em đấy."

Nhưng giống hệt như cuộc trò chuyện cạnh máy bán nước, sau khi anh giải thích cặn kẽ, chẳng hiểu sao Asami Iori lại càng nổi điên hơn, mà điểm tập trung sự chú ý của cô cũng kỳ quái không kém.

"Ý chú là đùi tôi không đẹp bằng cuốn sổ sao!?"

"Không phải ý đó, đùi em cũng khá... À không đúng, hai thứ này sao đem ra so sánh với nhau được?"

"Rõ ràng lúc nãy chú đang muốn bình phẩm đùi tôi đúng không? Thế mà chú còn cãi là không nhìn trộm!!!" Asami Iori chống nạnh, hai má lại phồng lên quen thuộc.

Tô Ảnh cạn lời. Rõ ràng anh chẳng có chút hứng thú nào với Asami Iori, vậy mà không hiểu sao cô nhóc này cứ nơm nớp lo sợ anh giở trò sàm sỡ, còn thi thoảng lại vu khống anh nữa chứ.

Con nhóc này hệt như có đa nhân cách vậy, lúc thì tĩnh lặng như mặt hồ nước, lúc thì như ngậm pháo nổ, châm lửa là nổ tung ngay.

Cho dù trong đó có vài phần là đùa giỡn, Tô Ảnh cũng bắt đầu thấy phiền rồi.

Vốn dĩ anh còn lo lắng cô sẽ bị cảm lạnh hay lại đi tìm chết, bây giờ qua lại mấy hiệp thế này, anh thực sự chẳng buồn quản nữa.

Anh dứt khoát làm tới: "Tôi cứ thích nhìn đùi em đấy thì làm sao! Dù sao tôi cũng là ông chú biến thái bám đuôi máu M mà. Chẳng phải em muốn tôi đe dọa sao? Nếu em không nghe lời, tôi sẽ bắt cóc em, gắn GPS lên người em, từ nay về sau ngày ngày theo dõi, rình trộm, nghe lén em!"

Nhưng Asami Iori tỏ vẻ không tin, giọng điệu có phần khinh khỉnh: "Rõ ràng là mấy trò rất đáng sợ, sao thốt ra từ miệng chú lại chẳng có chút uy hiếp nào thế nhỉ?"

"Cứ có cảm giác dù tôi tự bước vào nhà chú, chú cũng chẳng dám bắt cóc tôi ấy chứ."

"Nói thì hay đấy, nhưng em có dám vào không? Chẳng phải em sống chết phải giữ cái giới luật không được nuốt lời kia sao?"

"Nếu tôi không vạch trần cái lá gan bé xíu của chú, chắc ngày nào chú cũng tơ tưởng đến chuyện phạm tội với tôi mất, thế này cũng là hết cách thôi!"

"Thế à? Em nghĩ tôi không dám làm thật? Giỏi thì bước vào thử xem." Tô Ảnh híp mắt, chủ động kéo rộng cánh cửa nhà mình.

"Vào thì vào!" Asami Iori dường như cũng đang cơn bốc đồng, quên béng luôn cái chuyện lật lọng hay không lật lọng, xách thẳng túi bước tọt vào trong cánh cửa nhà Tô Ảnh, đứng ngay sảnh lối vào.

Vừa bước vào, cô đã quay người lại khiêu khích: "Giờ tôi vào rồi đấy, ngon thì chú bắt cóc tôi đi, tôi xem chú..."

Nhưng nói được nửa chừng, giọng cô dần dần lí nhí đi.

Bởi vì cô cảm nhận được... bầu không khí toát ra từ người thanh niên trước mắt dường như có gì đó khác lạ.

Lạch cạch.

Khóa cửa cái "rụp", Tô Ảnh xoay người bước lên vài bước, khuôn mặt vô cảm nhìn xoáy vào Asami Iori. Dưới mái tóc lòa xòa, đôi mắt đen láy của anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo đáng sợ.

Cuối cùng, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Em xem tôi làm sao?"

Asami Iori bị biểu cảm của anh làm cho hoảng sợ. Khi Tô Ảnh từng bước ép sát, cô cũng bất giác lùi lại mấy bước. Cho đến khi lưng chạm vào góc tường lạnh cứng, cô mới nhận ra mình đã hết đường lui.

"Sao thế, nãy còn hung hăng lắm cơ mà? Sao giờ lại rụt cổ như con gà con vậy?" Tô Ảnh hạ thấp giọng, thì thầm bên tai Asami Iori như ác quỷ nỉ non.

"Chú, chú... chú đang đùa đúng không..."

"Nếu chú làm thật, tôi la lên đấy... Bố mẹ tôi đang ở ngay phòng bên..." Gương mặt Asami Iori hoảng loạn, đến cả giọng nói cũng run rẩy.

"Em la đi... Dù sao tôi cũng dán mút cách âm rồi, em có la rách cổ họng cũng chẳng lọt ra ngoài được đâu." Tô Ảnh vẫn giữ vẻ ung dung thong thả. Anh nhẹ nhàng vân vê lọn tóc rủ bên tai Asami Iori, cất giọng mơn trớn, "Em đoán thử xem, là bố mẹ em phát hiện ra em mất tích trước, hay là em bị tôi hành hạ cho hỏng bét trước?"

"Thật, thật sự có mút cách âm sao?" Asami Iori thậm chí đã hơi mếu máo.

Và đây chính là hiệu quả mà Tô Ảnh mong muốn.

Con nhóc này quá mức ngang bướng và trẻ con, anh nhất định phải dọa cho cô một trận ra trò mới được.

Tốt nhất là dọa cho cô khóc thét lên.

Đúng vậy, anh thích nhất là nhìn phụ nữ rơi nước mắt.

"Bây giờ mới biết sợ à? Trước đó làm cái quái gì vậy?"

"Cho dù bây giờ em có cầu xin... Đệt!" Tô Ảnh vừa cố làm ra vẻ cười gằn vừa nhích lại gần hơn để tăng sức ép. Nhưng chưa kịp để anh nói nốt vế sau, cô gái trước mặt bỗng thu lại toàn bộ biểu cảm sợ hãi, ném phịch chiếc túi xách xuống đất, chủ động dướn sát về phía anh.

Tô Ảnh bị hành động phản thường của đối phương làm cho giật nảy mình. Để tránh đụng chạm vào cô, theo bản năng anh liên tiếp lùi lại mấy bước. Đến khi đứng vững, anh phát hiện ra mình mới là người bị dồn vào góc tường.

Còn thiếu nữ trước mắt thì đang chưng ra vẻ mặt đắc ý trêu ngọc.

Vào khoảnh khắc này, thế công thủ đã đảo ngược bất ngờ!

"Ể~"

Asami Iori kéo dài giọng, đưa mắt quan sát Tô Ảnh từ trên xuống dưới, để lộ nụ cười ranh mãnh.

"Anh Tô Ảnh à, anh không phải là ông chú bám đuôi biến thái máu M sao? Cớ gì tôi chủ động sấn tới, anh lại luống cuống muốn bỏ chạy thế?"

"Anh đừng nói với tôi là... anh thậm chí còn chưa từng nắm tay con gái bao giờ đấy nhé?"

Vừa nói, cô lại nhích lên thêm nửa bước, gần đến mức Tô Ảnh có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của cô phả vào người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!