Chương 5: Cảm Ơn
"Vậy cứ quyết định thế đi, chúng ta mỗi người nhường một bước. Em thề sẽ không tự sát nữa, còn tôi thì không ép phải đưa em về tận nhà, chỉ cần từ giờ đến lúc về nhà em vẫn luôn giữ máy gọi điện thoại cho tôi là được. Thế này chắc là ổn rồi chứ?"
"Sau đó tôi sẽ rời đi trước. Như vậy em nghe được âm thanh xung quanh tôi qua điện thoại, cũng có thể chắc chắn xem tôi có lén lút trốn ở đâu đó theo dõi em hay không."
"Cho dù là trong lúc gọi điện, hay sau này em phát hiện tôi xuất hiện bên cạnh em với ý đồ xấu, em đều có thể trực tiếp báo cảnh sát bắt tôi."
"Có thể chấp nhận được không?" Tô Ảnh khô miệng, tu ực một ngụm lớn nước tăng lực.
"Thế cũng được, nói thêm một lúc nữa là trời tối mất." Cô gái nhấp một ngụm Aoi Juice, gật đầu đầy vẻ chẳng quan tâm.
"Cuối cùng cũng xong..." Tô Ảnh thở phào nhẹ nhõm.
Để chiếu cố đến suy nghĩ của cô gái, anh đã liên tục đưa ra vài phương án cho cô lựa chọn. Nói suốt gần ba mươi phút khiến anh cảm thấy cổ họng đau rát như bị xé toạc ra vậy.
Mặc dù cuối cùng cô gái cũng đồng ý với đề nghị của anh, nhưng nhìn biểu cảm của kẻ này, sao anh luôn có cảm giác thực ra cô ta chẳng hề nghe lọt chữ nào nhỉ?
Nhưng sao cũng được, chỉ cần cô đồng ý là được, những chuyện khác Tô Ảnh thực sự không muốn bận tâm nữa.
Thực ra trong lòng cả hai người đều hiểu rõ, một giao kèo như thế này chẳng mang lại bất kỳ lợi ích hay sự ràng buộc nào, nó chỉ có thể được xây dựng dựa trên sự tin tưởng đơn thuần.
Nếu sau này cô gái vẫn kiên quyết muốn tự sát, thì Tô Ảnh cũng đành bó tay.
Tương tự như vậy, đứng từ góc độ của cô gái, nếu anh thực sự là một kẻ bám đuôi biến thái, e rằng anh đã biết rõ địa chỉ, trường học và thời gian đi học của cô từ lâu rồi. Nếu muốn bám đuôi thì vẫn có cách thôi.
Ý định ban đầu của anh chỉ là muốn kéo dài chuyện hôm nay qua đi, xem thời gian có còn quay ngược lại hay không.
Nếu sau này không xảy ra hiện tượng thời gian quay ngược nữa, thì bất kể cô gái có tự sát hay không, cuộc sống của họ cũng sẽ không bao giờ giao nhau nữa.
"Nếu sợ sau này tôi gọi điện quấy rối em, qua hôm nay em có thể trực tiếp chặn số tôi." Tô Ảnh bổ sung.
"Ừm..." Cô gái chỉ khẽ tung hứng lon Aoi Juice chưa mở nắp trong tay, bộ dạng như muốn nói lại thôi.
"Vậy tôi đi trước đây." Tô Ảnh ném vỏ lon nước tăng lực rỗng vào thùng rác, chuẩn bị nói lời từ biệt.
Dù cũng nhận ra vẻ mặt khác thường của cô gái, nhưng anh không muốn xen vào quá nhiều. Anh tự nhận mình chẳng phải là một chuyên gia tư vấn tâm lý tài ba gì cho cam, có thể nhờ dăm ba câu nói chuyện mà đánh bay ý định tự sát của đối phương, khiến họ tích cực đối mặt với cuộc sống.
Anh không cho rằng mình có khả năng cứu rỗi người khác. Có chăng là, chính anh mới cần ai đó đến cứu rỗi ấy chứ.
"Này, tôi nói... chú à."
"Hửm?" Tô Ảnh khựng bước, hơi ngoảnh đầu lại.
"Tuy thoạt nhìn chú rất u ám, biến thái, lại còn thích nói những điều kỳ quái..." Cô gái lấy tay phải ôm lấy cánh tay trái, trông có vẻ khá căng thẳng, "Nhưng mà... cái đó..."
"Dù sao cũng cảm ơn chú đã cứu tôi!"
Nói xong, cô gái gập người cúi chào Tô Ảnh một góc 90 độ.
"..."
Tô Ảnh nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ, sững sờ một lúc lâu. Mãi đến khi một cơn gió nhẹ thổi qua, anh mới mỉm cười xoay người vẫy tay, chỉ để lại cho đối phương một bóng lưng tiêu sái.
"Không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ đang tự cứu lấy chính mình mà thôi."
...
Sau khi kết nối điện thoại với cô gái, Tô Ảnh đeo tai nghe, bước vào ga tàu điện ngầm và bắt đầu hành trình trở về nhà.
Mặc dù cuộc gọi đã được kết nối, nhưng theo như giao kèo, cả Tô Ảnh và cô gái đều rất ăn ý giữ im lặng.
Việc truyền tải toàn bộ âm thanh xung quanh cho đầu dây bên kia sẽ giúp đối phương dễ dàng phán đoán môi trường, đó cũng là nền tảng của sự tin tưởng.
Hơn nữa, trùng hợp thay, Tô Ảnh không phải là người giỏi giao tiếp. Cộng thêm việc đầu dây bên kia có tính chủ động rất cao, không phải lên tiếng trò chuyện khiến anh cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
Đinh, đinh, đinh——
Tiếng tín hiệu vang lên, đoàn tàu lóe sáng từ cuối đường hầm. Sau hai tiếng còi dài, tàu điện dừng lại bên trong nhà ga.
Tô Ảnh mang tâm trạng như chim sợ cành cong liếc nhìn đồng hồ, chắc chắn không phải là 17 giờ 17 phút rồi mới thở phào bước lên tàu.
Vì vẫn đang là giờ cao điểm tan tầm nên trên tàu khá đông người, gương mặt của mỗi một nhân viên công sở đều hiện rõ vẻ hoang mang và tê liệt.
Có lẽ chính vì điều này mà không khí trên tàu điện ngầm không hề ồn ào.
Mãi đến khi tàu cập bến, Tô Ảnh bước chân trở lại đường phố, bầu không khí ngột ngạt này mới dần tan biến.
Rời ga tàu điện ngầm, Tô Ảnh lại cuốc bộ đến trạm xe buýt gần đó để bắt xe.
Anh ghé qua trung tâm thương mại để mua một ít thức ăn giảm giá, sau đó dạo qua chợ đồ cũ để ngắm nghía chiếc xe máy mình hằng mơ ước một lúc, rồi mới chậm rãi rảo bước trên con đường về nhà.
Và cũng chính lúc này, đầu dây bên kia điện thoại, tiếng ồn ào bắt đầu lấn át đi sự yên tĩnh ban đầu. Chắc hẳn cô gái đã bắt đầu di chuyển.
Đinh, đinh, đinh——
Tiếng báo hiệu của tàu điện ngầm quen thuộc tựa như cơn ác mộng lại một lần nữa vang lên, Tô Ảnh bất giác dừng bước, chăm chú lắng nghe những âm thanh phát ra từ điện thoại.
Chắc là... không tự sát đâu nhỉ?
Tô Ảnh nghĩ vậy, trái tim bất giác nhảy tót lên tận cổ họng.
Cùng với tiếng còi tàu "Uuuu" và một tràng tiếng bước chân lộn xộn, âm thanh dần trở nên yên ắng. Chỉ còn văng vẳng tiếng một người đàn ông nói chuyện khá nhỏ.
Dựa vào nội dung câu chuyện nhắc tới "công ty", "giám đốc" và "nghiệp vụ", có lẽ là hành khách trên tàu điện đang nghe điện thoại.
"Bà ơi, bà đánh rơi đồ này."
Giọng nói quen thuộc của cô gái vang lên, tiếp theo là giọng của một người lớn tuổi: "Được được, cảm ơn cháu gái nhé."
Nghe có vẻ như cô gái nhặt được đồ trên tàu và trả lại cho người đánh rơi.
Đến đây, hòn đá tảng trong lòng Tô Ảnh cuối cùng cũng được gỡ xuống. Anh tiếp tục men theo con đường quen thuộc về nhà, bước chân dường như cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Chẳng bao lâu sau, anh đã về đến căn nhà mới thuê cách đây hai ngày.
Đây là một căn nhà cấp bốn hai tầng, mỗi tầng được chia thành hai phòng riêng biệt để cho thuê.
Cầu thang làm bằng những tấm sắt nằm lộ thiên bên ngoài tòa nhà. Lá rụng vào mùa thu và tuyết đọng vào mùa đông thường xuyên phủ đầy trên đó, sơ sẩy một chút là rất dễ bị trượt ngã. Mỗi khi có người bước lên, cầu thang lại phát ra những tiếng "bình bịch".
Hôm nay cũng không ngoại lệ, cơn mưa rào trút xối xả xuống những bậc thang bằng sắt, tạo nên những "bản nhạc êm ái" kêu "leng keng, leng keng" khiến người ta phát bực.
Điểm cộng hiếm hoi của căn phòng này có lẽ là diện tích khá rộng rãi, tiền thuê nhà rẻ, lại cách xa trung tâm thành phố. Khu vực xung quanh vẫn chưa được khai phá nhiều nên khá yên tĩnh.
Nói là vậy, nhưng lúc Tô Ảnh chuyển đến, ông chủ nhà có nhắc nhở anh rằng gia đình ở phòng bên cạnh thỉnh thoảng sẽ hơi ồn ào một chút.
Người hàng xóm sống ở phòng bên mang họ Asami. Khi mới dọn đến, Tô Ảnh từng có ý định qua chào hỏi, nhưng mấy ngày liền đều không gặp ai.
Sau này hỏi ông chủ nhà anh mới biết, gia đình này cứ đến kỳ nghỉ dài là lại về quê, chỉ khi nào sắp khai giảng mới quay lại.
"Mấy ngày nay đúng dịp khai giảng, chắc là sắp về rồi, đến lúc đó mua chút quà qua hỏi thăm vậy..."
Tô Ảnh vừa nghĩ ngợi vừa tra chìa khóa vào ổ, mở cửa phòng rồi bước vào trong.
Sau khi cất gọn thức ăn vào tủ lạnh, Tô Ảnh uể oải ngã phịch xuống ghế sofa ở phòng khách, dự định nghỉ ngơi một lát rồi mới nấu cơm.
Có lẽ do ảnh hưởng từ năng lực quay ngược thời gian, hôm nay anh cảm thấy đặc biệt mệt mỏi.
Nói tóm lại, tại sao bản thân lại đột nhiên sở hữu cái năng lực lặp lại thời gian gắn chặt với cô gái kia chứ?
Tại sao nếu không cứu cô ta thì vòng lặp lại tiếp tục?
Tô Ảnh nghĩ mãi không ra.
Ban đầu anh từng ngờ vực bản thân đã mắc phải Hội chứng Tuổi dậy thì do chấn thương như trên danh sách thịnh hành của Twitter. Nhưng sau khi xem kỹ bài báo cáo, anh mới phát hiện ra rằng căn bệnh đó chỉ dành cho nữ giới...
Rõ ràng Tô Ảnh không phải là nữ giới, nhưng nếu như bài báo cáo đó chuẩn xác một trăm phần trăm, vậy thì chỉ có ba khả năng có thể xảy ra:
1/ Đây hoàn toàn không phải Hội chứng Tuổi dậy thì do chấn thương, chỉ là do bản thân anh vô tình đạt được siêu năng lực.
2/ Người mắc Hội chứng Tuổi dậy thì do chấn thương không phải là anh, anh chỉ là người bị cuốn vào.
3/ Anh bị mắc chứng hysteria , phát điên mất rồi.
Tô Ảnh không cố ý thiên về khả năng nào cả, vì suy cho cùng, dù là khả năng nào thì đối với những trải nghiệm hiện tại của anh cũng chẳng có gì khác biệt.
Chỉ đành tới đâu hay tới đó thôi.
Tô Ảnh buông một tiếng thở dài.
Nghỉ ngơi thêm một lát, lúc Tô Ảnh vừa định đứng dậy vào bếp nấu cơm, chợt nghe thấy bên tai vang lên một âm thanh nhỏ mờ nhạt.
Sau khi cẩn thận lắng nghe, anh nhận ra âm thanh dường như phát ra từ bức tường đối diện ghế sofa.
Vị trí đó vốn dĩ là chỗ đặt tivi, nhưng vì Tô Ảnh không đủ tiền mua tivi, lại càng không kham nổi chi phí xem truyền hình đắt đỏ ở Nhật Bản, nên góc đó hiện tại hoàn toàn trống rơn.
Phía sau bức tường đó, chính là nhà của gia đình Asami.
Tô Ảnh thử nhích lại gần bức tường một chút, quả nhiên âm thanh nghe rõ hơn hẳn.
Đó là tiếng cãi vã của một đôi nam nữ. Cả hai giọng nói nghe đều không còn trẻ trung, có lẽ trạc tuổi ba, bốn mươi gì đó.
Dù không nghe rõ nội dung cụ thể của cuộc cãi vã, nhưng nghe chừng đa phần là người đàn ông đang trút giận lên đầu người phụ nữ.
Chẳng trách ông chủ nhà bảo phòng bên cạnh thỉnh thoảng sẽ ồn ào. Xem ra nhà nào cũng có nỗi khổ riêng mà...
Tô Ảnh không có ý định nhúng tay vào chuyện nhà người khác, anh chỉ thầm nhẩm tính trong đầu xem nếu dán mút cách âm kín bức tường này thì sẽ tốn khoảng bao nhiêu tiền.
Sau khi ước chừng được một con số hòm hòm, cuối cùng Tô Ảnh đành tạm gác lại kế hoạch mua mút cách âm.
Bởi vì nó quá đắt đỏ.
Mặc dù phòng bên thỉnh thoảng sẽ ồn, nhưng cũng chỉ ồn ở khu vực quanh ghế sofa này thôi, tốt nhất là cứ ráng chịu đựng thêm một thời gian.
Tô Ảnh nghĩ vậy rồi lại lững thững bước vào bếp.
Nhưng ngay lúc anh vừa lôi mớ rau củ từ trong tủ lạnh ra, tiếng cãi vã của hai người kia bỗng vang vọng rõ mồn một bên tai, thậm chí anh còn nghe rành mạch từng câu chữ họ đang chửi bới nhau.
Cụ thể là, người đàn ông đang buông những lời lẽ nhục mạ người phụ nữ, than vãn bản thân vất vả thế nào, còn người phụ nữ kia thì kinh tởm ra sao, chỉ là một gánh nặng, là kẻ lăng loàn.
Những lời lẽ cay độc đến mức khiến người ta có cảm giác đây hoàn toàn không phải là cuộc hội thoại giữa một cặp vợ chồng.
Nói thật, Tô Ảnh cực kỳ không muốn quan tâm đến chuyện nhà người ta, nhưng hiện tại lại đang có một vấn đề rất nghiêm trọng.
Để tiện bề hoạt động, thực ra mỗi lần đeo tai nghe, anh thường chỉ đeo một bên.
Thế nhưng lúc này, đôi tai của anh đang phát đi một tín hiệu rằng: âm thanh cãi vã kia không phải phát ra từ bức tường, mà là từ trong tai nghe.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
rối loạn phân ly