Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

532 18505

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

182 2284

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

207 3985

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

83 1250

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

49 471

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

469 55647

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 231.1: Tự Kiểm Tra Má Trái Của Mình

Chương 231.1: Tự Kiểm Tra Má Trái Của Mình

Sự tĩnh lặng trong thang máy trở nên nặng nề khi thang máy xuống sâu hơn.

Xuống dưới.

Vào vực sâu không thể đo đếm.

Đến Tầng hầm 96.

“…Anh bấm thật sao?”

Đúng thế.

Tôi đã chọn phương án đưa cae bọn rơi xuống tận cùng của câu chuyện ma, một tầng sâu không thể hiểu nổi, không thể dò đoán.

…Nếu tôi nói rằng mình không do dự thì đó là nói dối.

Tôi không chắc mình có thể đối mặt với cái buồng ấp mà mình chui ra mà vẫn giữ được tỉnh táo không.

Tuy nhiên…

‘Theo một cách diễn đạt khác, ngoại trừ cái buồng quỷ quái đó thì mình đếch sợ gì cả.’

Giờ đây, tôi không hề cảm thấy sợ hãi. Nếu Braun nói đúng, rằng cảm xúc sẽ dần trở lại giống như lý trí đã quay về, thì kể từ lúc đó, mỗi lần tôi thám hiểm xuống lòng đất của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi], tôi sẽ không ngừng run rẩy vì khiếp sợ.

‘Có lẽ tốt hơn nên hiểu được điều gì mình có thể trước khi chuyện đó xảy ra.’

Giống như một cú tiêm phòng vậy.

 ☾ À, hiệu ứng loại bỏ sợ hãi nhờ sự lặp đi lặp lại. Một phương pháp học tập cổ điển, đã được kiểm chứng… ☽ 

 ☾ Tuy nhiên, bên cạnh anh lại có một biến số ngoài mong đợi. ☽ 

Ho Yoowon.

 ☾ Quả là niềm vui của việc phát sóng trực tiếp mà, nhưng nếu anh thấy khó chịu thì sao chúng ta không bỏ hắn lại? Nếu anh cần sự giúp đỡ của Người dẫn chương trình này thì tôi sẽ góp chút sức! ☽ 

...

Không. Trước mắt cứ để ông ta đi cùng.

 ☾ Hửm? ☽ 

‘Thẻ nhân viên mà ông ta đang đeo mới khiến tôi bận tâm.’

Tôi lại liếc nhìn.

Chiếc bảng tên nhân viên [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] đeo trên cổ Ho Yoowon.

Kỳ lạ thay, tôi đã thấy một vật giống hệt thế này trước đó.

Chính là thẻ khóa mà người nhân viên đã chết mang theo trong lồng ấp mơ ở dưới lòng đất, nơi có bản mẫu lồng ấp.

Nhà nghiên cứu Vui Tươi

〔■■■〕

Phần tên và chữ Vui Tươi đã bị gạch nguệch ngoạc bằng bút. 

Tôi đã dùng nó để kích hoạt lồng ấp.

Nó hẳn vẫn còn kẹt trong lồng ấp đó… trừ khi có ai khác lấy đi.

‘…Dù vậy, chưa chắc mình có thể lấy lại nó được.’

Dù sao, quan sát xem chính xác tấm bảng tên này có tác dụng gì trong [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] cũng không phải ý tồi.

Ho Yoowon chạm mắt với tôi và mỉm cười trở lại, sau một lúc ngạc nhiên khi thấy tôi bấm nút với không chút do dự.

Gương mặt ông ta vẫn còn bầm dập, sưng vù.

“Anh làm ta giật mình đó. Hươu - nim. Anh quả là một người gan dạ mà.”

...

“Anh có dũng khí thì hẳn việc thám hiểm sẽ suôn sẻ. Ta sẽ theo sát anh.”

Một thằng khốn đáng ghét hết sức.

Tôi mặc kệ ông ta.

Số tầng trên bảng thang máy tuột xuống nhanh đến mức đáng lo, và rồi dừng lại ở điểm đến.

Tầng hầm 96.

Đinh-đong. Cửa mở ra với tiếng chuông vui vẻ quen thuộc…

Và.

Một hành lang yên bình hiện ra.

“...”

Từ các văn phòng vẳng ra tiếng cười lác đác, hoặc âm thanh bàn phím lách cách, chỉ thế thôi.

Trông hành lang hoàn toàn bình thường, như thể chúng tôi vừa lên lại Tầng hầm 2. Hoàn toàn tầm thường.

Chính vì vậy mà nó càng lạ thường.

Chuyện này không thể nào hợp lý được.

“Hươu - nim?”

...

“Hươu - nim, chẳng lẽ anh không xuống sao? Chỉ là hành lang văn phòng bình thường thôi mà… Anh sợ à? Nếu thực sự hoảng, cứ che mắt lại. Ta có thể đẩy nhẹ một cái…” 

{Cảnh cáo 1}

{Lý do: Cố tình cản trở công vụ.}

{Cảnh cáo tích lũy: 1 / Còn 2 lần nữa trước khi bị kỷ luật.}

“Hả? Ta chỉ muốn giúp thôi mà… buồn thật đấy.”

Huu.

“Và ta lo rằng anh chẳng thể thi hành kỷ luật cho ra hồn đâu. Trước đó anh đã thất bại rồi mà…”

{Bằng chứng kỷ luật thành công : Hãy tự kiểm tra má trái của mình.}

Chỉ đến lúc này, ông ta mới im miệng.

‘Làm ơn câm giùm cái đi…’

Sao nửa cái mặt ông ta vẫn còn nguyên như vậy sau khi bị tôi đập vậy?

Mặc kệ ông ta, tôi bước lên trong khi chú ý bụi trên sàn và dấu hiệu sau những cánh cửa văn phòng.

Bước chân ra khỏi thang máy.

Cộp, cộp.

Tôi giữ cho bước chân mình thật khẽ. Không sợ, nhưng luôn cảnh giác.

Tôi quấn khói dày đặc quanh người.

“Chắc chắn có gì ở đây.”

Tôi chậm rãi bước đến cuối hành lang.

...

Nhưng trong hành lang ngập ánh hoàng hôn bình yên của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi]… lại chẳng có điều gì bất thường.

Chỉ là một dãy văn phòng tĩnh mịch.

“Thật kỳ quặc… đúng không?”

Tôi nắm lấy tay nắm cửa của căn phòng có dấu hiệu sự sống ít nhất.

“À. Chúng ta vào văn phòng đó chứ? Nhưng bên trong có thể sẽ—”

"Tôi nghe thấy tiếng của một hộp nhạc."

Tôi và Ho Yoowon đồng loạt quay đầu.

Nhưng chẳng có ai nói với chúng tôi cả.

Thay vào đó, ở phía xa cạnh thang máy, một cánh cửa mở toang chèn vào tầm mắt chúng tôi…

Một lối thoát hiểm.

Chiếc cầu thang thoát hiểm tối om, không cửa sổ, chỉ có ánh đèn khẩn cấp hắt ra, và một thứ gì đó đang tràn vào hành lang…

Lửa.

Ngọn lửa phun ra từ cầu thang thoát hiểm và nuốt trọn hành lang văn phòng.

“…!!”

Một hồi còi báo động chói tai rít lên khắp dãy hành lang.

Và toàn bộ cửa văn phòng bật tung.

“Chậc.”

Tôi lập tức ép sát người vào tường. Ngay sau lưng tôi, Ho Yoowon cũng ghì chặt lưng vào góc tường.

Từ các văn phòng, vô số sự hiện diện ào ra cùng lúc.

Đó là những cư dân của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi], những kẻ vô hình với người thám hiểm.

 ☾ Thông thường, khi có hỏa hoạn, quy tắc an toàn cơ bản là dùng cầu thang. Nhưng… ☽ 

 ☾ Lần này, nơi đó đã biến thành lối đi thẳng đến cái chết! ☽ 

Đúng vậy.

Tiếng bước chân của những kẻ không thể thoát qua cửa thoát hiểm vang vọng, chất chứa hỗn loạn, sợ hãi, hoảng loạn…

Một số kẻ lắc mạnh khung cửa sổ như muốn cạy ra bằng mọi giá, số khác vặn vòi nước như thể đang dũng cảm xách nước từ nhà vệ sinh để chống lửa.

Tuy nhiên, đa số nghe theo bản năng.

 ☾ Ồ! Bọn họ đã chạy về phía thang máy! ☽ 

Đinh-đong.

Cửa thang máy bật mở, tiếp theo là âm thanh loảng xoảng dữ dội khi cơ thể chen chúc vào trong.

Tiếng chuông cảnh báo bị át đi bởi thông báo của thang máy.

—- 【 —Tải trọng đã vượt quá. Tải trọng đã vượt quá… 】

Thứ đó còn có thể đi được đâu chứ?

Không, liệu nó có thể rời đi an toàn không?

Cửa không chịu khép lại.

Tôi chẳng cần nhìn cũng hình dung được.

Các nghiên cứu viên của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] chen chúc trong thang máy và khiến cửa kẹt cứng, báo động tải trọng thì rú vang trời.

Họ sẽ chết ngạt ở đó, hoặc bị thiêu sống.

Và rồi…

Tôi nhanh chóng nhận ra rằng mình chẳng cần phải tưởng tượng nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!