Chương 232.1: Buổi Hỏi Đáp 1 Đổi 1
Ho Yoowon.
Giám đốc công ty này, người biết về Jang Heoun còn rõ hơn bất cứ ai khác trong Daydream.
“Chắc hẳn anh có nhiều điều muốn hỏi lắm.”
Nhưng ông ta là một kẻ không thể tin cậy, vậy mà ông ta lại đang mỉm cười với tôi.
Ngay tại hành lang, nơi biến thành tàn tích với vô số xương trắng bởi khói và lửa.
Ông ta hỏi tôi có gì muốn hỏi không.
‘…Vậy thì.’
Tôi có thể tiếp cận theo cách này.
Tôi để mặc khói bay lên.
***
{Đề xuất : Buổi Hỏi - Đáp Một đổi Một}
“Ồ?”
{Điều kiện : 2 người tham gia}
{► Câu hỏi và câu trả lời phải luân phiên theo đúng thứ tự.}
{► Mỗi người phải trả lời trung thực câu hỏi của đối phương.}
{► Nếu không thể trả lời, phải nói to “Không thể trả lời,” rồi nhận câu hỏi kế tiếp.}
{► Một câu trả lời không được trì hoãn quá 96 giây.}
☾ Ồ, thú vị thật. Anh đặt ra mấy điều kiện cụ thể như bùa chú vậy… ☽
Tôi cố tình làm thế. Vì đối diện tôi không phải là con người.
Và…
‘Ông già này chắc chắn cũng có chuyện muốn hỏi tôi.’
Trong cái nền lễ nghi hóa của cuộc trao đổi này, ông ta sẽ chẳng thể nào cưỡng lại được.
Thêm vào đó.
{► Nếu ai cố tình che giấu sự thật trong nghi thức, sẽ bị trừng phạt.}
“…Haha! Anh đang bắt chước ta à?”
Đúng vậy. Ông giỏi thì nếm thử cái cảm giác đi trong giày của tôi coi.
Ho Yoowon bật cười mấy tiếng, rồi đáp một cách tỉnh bơ:
“Nhưng ta thích đấy.”
Dù vậy, ánh mắt ông ta thoáng gợn một lớp u tối.
“Công bằng, phải không? Ta có thể áp đặt một ràng buộc trừng phạt… nhưng ta sẽ không làm. Ta muốn tin tưởng anh, Hươu - nim.”
Dối trá.
Chỉ là câu nói để che giấu việc ông ta không thể trói buộc tôi dễ dàng.
‘Ông ta từng thử trói buộc tôi, nhưng bị ăn ngay một phát vô mòm.’
Nhưng cũng chẳng sao.
{Thỏa thuận : Buổi Hỏi – Đáp Một đổi Một}
Từ giờ trở đi.
{Bắt đầu}
Bốp!
“Được rồi. Vì anh đề xuất, tôi sẽ nhường cho anh hỏi trước, Hươu - nim.”
Và thế là, tại Tầng hầm 96, trong ngọn lửa quái dị của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi], hai câu chuyện ma bắt đầu phiên hỏi - đáp của chúng.
☾ Bạn, sự thật đầu tiên anh muốn biết là gì? ☽
Phải bắt đầu bằng điều quan trọng nhất.
{Câu hỏi : Tất cả những gì Ho Yoowon biết về Jang Heoun.}
“Anh đang hỏi một câu quá rộng rồi đấy, Hươu - nim.”
Ho Yoowon trả lời.
“Những gì ta biết là thế này. Nam, ngoài hai mươi, không gia đình, lớn lên trong một cơ sở phúc lợi được điều phối bởi một tôn giáo ở vùng quê. Vào ba năm trước khi vào công ty, cơ sở đó bị thiêu rụi và cậu ta là người sống sót duy nhất.”
...
Y hệt những gì tôi từng nghe từ Jang Heoun bị nhiễm bẩn.
“Vậy nên ước nguyện của cậu ta chắc hẳn… liên quan đến vụ cháy đó. Có lẽ là hồi sinh những người đã chết, hoặc khiến như thể đám cháy chưa từng xảy ra.”
Chuẩn xác.
‘Ông ta đã điều tra sâu hơn trong lúc chọn Jang Heoun làm gián điệp sao?’
“Vậy tới lượt ta hỏi, Hươu - nim.”
Ho Yoowon nhìn thẳng vào tôi.
“Nếu anh đã biết những gì ta vừa nói, vậy anh nghe từ đâu?”
…!
“Chính xác hơn, từ loại tồn tại nào?”
...
{Trả lời : Nhân viên Khu Nghỉ Dưỡng Hoàng Kim – Bò Rừng.}
“À, ta đoán đúng rồi.”
Ngọn lửa bập bùng hắt bóng tối che khuất gương mặt ông ta.
“Ta có đọc trong báo cáo của Bộ phận Khám Phá Hiện Trường, rằng có một người chết ở công viên giải trí rồi sống lại thành nhân viên khu nghỉ dưỡng… vậy mà anh được nghe trực tiếp.”
...
“Vậy thì Bò Rừng đâu chỉ là kẻ anh hồi sinh… mà còn là thuộc hạ của anh, đúng không, Hươu - nim?”
Hừ.
“À, đó không phải câu hỏi. Đó là sự khẳng định… Anh đúng là con người, Hươu - nim. Anh đưa ra những lựa chọn rồi sẽ phải hối tiếc.”
Lời nói ông ta nghe thì rùng rợn, nhưng lại phảng phất một chút nuối tiếc.
Tôi không đáp lời, chỉ nhìn Ho Yoowon.
“Dù sao, thứ anh muốn tìm hiểu chính là ba ‘Heoun’ với họ khác nhau, phải không? Ta cũng tò mò, nên sao ta không thử suy luận cùng nhau qua Q&A này. …Tiếp tục nhé?”
Không nao núng, tôi tiến tới câu hỏi tiếp.
{Câu hỏi : Tất cả những gì ông biết về tân binh Kim Heoun.}
“…Giờ thì thú vị rồi đây.”
Thú vị?
“Cậu ta có lý lịch y hệt Jang Heoun.”
“…!!”
Nam, ngoài hai mươi, không gia đình, lớn lên trong cơ sở phúc lợi tôn giáo vùng quê. Gặp sang chấn sau hỏa hoạn.
“Để nói chỉ là người có hoàn cảnh tương tự thì… các từ khóa giống nhau quá mức. Như thể bị đúc sẵn thành cùng một vai trong trò chơi nào đó vậy.”
...
Những mảnh ghép trong đầu tôi bắt đầu khớp lại.
“Vậy tới lượt ta… Hươu - nim, anh có phân phát『Tấm Vé Ước Nguyện』mà mình nhận cho mấy nhân viên Daydream thâm nhập Cục Quản Lý Thảm Họa cùng anh không? Nói chính xác, anh đưa cho ai bao nhiêu lọ?”
{Trả lời : 2 lọ cho nhân viên Cừu.}
{Nhờ chuyển lại cho nhân viên Bò Rừng về sau.}
“À… đúng như dự đoán.”
Khoan. ‘Đúng như dự đoán’?
Nghe như thể ông ta đã biết trước. …Không lẽ nào.
{Câu hỏi : Truy vết lịch sử sử dụng của 3 『Tấm Vé Ước Nguyện』.}
“À. Thay vì truy vết, ta đã biết rồi.”
…!
{“Ba『Tấm Vé Ước Nguyện』mà ta cho anh thuộc bộ sưu tập cá nhân của ta. Ta có xử lý chúng một chút… nên chỉ cần nhìn là biết lọ nào đã được dùng. Và cả ba lọ ta đưa anh đều đã dùng hết… Anh dùng một lọ, phải không?”
Ngụ ý là…
Hai lọ chuyển cho Go Yeongeun - ssi cũng đã được dùng cả rồi.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
‘Go Yeongeun - ssi dùng cả hai lọ ư?’
Nếu không phải bị trộm… mà cũng khó bị trộm được.
Go Yeongeun - ssi là kiểu người luôn quản lý nguy hiểm cẩn trọng.
Và cô ấy cũng không phải kiểu dùng bừa 『Tấm Vé Ước Nguyện』 của Jang Heoun - ssi.
Vậy rất có thể cô ấy đã dùng nó cho Jang Heoun - ssi.
‘Nhưng…’
Vì sao Jang Heoun mà tôi gặp vẫn không thay đổi?
“Vậy thì ta thử một giả thuyết thú vị nhé… Có thể ai đó đã ước sai cách?”
Ho Yoowon nở nụ cười thương hại giả tạo.
“Qua nửa năm, Bò Rừng tội nghiệp chẳng có dấu hiệu hồi phục khỏi ô nhiễm, nên trong tuyệt vọng… cô ấy có thể đã tự ý dùng 『Tấm Vé Ước Nguyện』.
...
“Nhưng có lẽ vì một sai sót nào đó, thay vì ‘Jang Heoun’ xuất hiện lại trong thế giới này, thì ‘Kim Heoun’ hiện ra, và thế là điều ước được thực hiện?”
Một giả thuyết khiến sống lưng tôi lạnh toát.
☾ Hừm. Thật thế sao? Hãy suy luận cụ thể hơn nào. ☽
Nếu Go Yeongeun-ssi đã ước: ‘Xin hãy để Heoun sống như một con người trong thế giới này,’ thì…
‘Thay vì Jang Heoun bị nhiễm bẩn trở lại làm người, rất có thể, một kẻ mà Go Yeongeun chấp nhận là ‘Heoun’ đã xuất hiện!’
Theo gốc nhìn riêng của một người,『Tấm Vé Ước Nguyện』 là toàn năng. Vậy nên một kết quả ma quái như thế hoàn toàn có thể xảy ra…
{Hoài nghi : tạm giữ phán đoán}
“Ồ?”
Tuy nhiên, có một mảnh ghép không khớp trong trường hợp đó.
‘Người trên tấm thẻ nhân viên Viện Nghiên Cứu Vui Tươi này.’
{Nhà nghiên cứu Vui Tươi - Lee Heoun}
Nhà nghiên cứu Lee Heoun này là người duy nhất còn sót.
Một kẻ từng tồn tại ở [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] trong quá khứ, khả năng cao là cậu ấy chẳng liên quan gì tới mấy『Tấm Vé Ước Nguyện』mới được dùng gần đây.
‘…Rõ ràng, ở đây vẫn còn một câu chuyện khác.’
Heoun, Heoun, Heoun…
Vẫn còn một thứ nữa.
‘Từ khóa ‘hỏa hoạn’ cũng trùng lặp.’
Một người mất hết tất cả trong vụ cháy ở nơi anh ta lớn lên. Dựa vào tình trạng Tầng hầm 96, nhà nghiên cứu Viện Nghiên Cứu Vui Tươi này cũng có bối cảnh tương tự. Tại sao anh ta lại có lý lịch giống hệt Jang Heoun… khoan.
‘Chẳng phải mình nên nghĩ ngược lại sao?’
Nếu xét theo thứ tự thời gian…
‘Jang Heoun và Kim Heoun mới là những kẻ có bối cảnh giống nhà nghiên cứu của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] này…’
Xào xạc.
...
Xào xạc.
“Hươu - nim.”
...
“Anh có thấy không?”
Tôi thấy rồi.
Vừa nãy thôi.
Đống xác chết khẽ động đậy.
Không. Nói chính xác thì, trông như cả đống xác trước cửa thang máy đang dịch chuyển.
Có thứ gì đó đang cựa quậy từ bên dưới.
Có ai ở đó sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
