Chương 231.2: Dòng Thời Gian Tách Biệt
Thịch.
Ban đầu chỉ có một.
Nhưng theo thời gian, chúng tăng lên theo cấp số nhân. Hai, năm, tám, mười lăm…
…Những nhà nghiên cứu đã chết của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi]—
—Chúng bắt đầu xuất hiện, chất chồng tràn ngập hành lang và cả thang máy.
‘Lũ người chết…’
Và giờ họ chỉ được coi là vật thể...
Và những xác chết của ‘các thực thể [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi]’, thứ được Hồ sơ thám hiểm ghi là tồn tại vô danh, khiến bất kỳ ai biến mất ngay khi chạm phải, giờ đây lại trông… chẳng khác gì người thường.
Móng tay gãy nát cào cấu cửa thang máy.
Mái tóc họ rối bời.
Có hai người mặc áo blouse ngã gục cùng nhau trong hành lang, họ đang bốc cháy, một trong số hai người đang cố che miệng của người kia bằng áo blouse.
Tất cả.
Cho đến khoảnh khắc chết đi.
“Hươu - nim.”
...
“Anh thấy được họ đúng không? Vậy anh có thấy họ.”
Ho Yoowon hơi cau mày, nụ cười vờ vĩnh trên môi ông ta đầy sự thương hại.
“Thật đáng thương. Anh cũng thấy vậy chứ?”
...
“Nhưng chúc mừng anh. Dù sao thì anh đã chọn một tầng tốt. Từ giờ, chúng ta sẽ dễ đi qua tầng 96 sẽ hơn.”
Lúc đó tôi nhận ra mình vừa hồi phục thêm một cảm xúc nữa.
Ghét bỏ.
Dù cái cơ thể này chẳng còn bị khí độc hay sức nóng thiêu đốt hành hạ, tôi vẫn đứng yên lặng chịu đựng làn sóng ghét bỏ ấy…
Cùng với tên cố vấn của [Văn Phòng Tư Vấn Của Cáo], một kẻ cũng không bị chịu tổn thương gì từ ngọn lửa.
Chiiiiik.
Hệ thống phun nước cuối cùng cũng hoạt động.
Nhưng thứ rơi xuống lại là một thứ nước đen kịt kỳ lạ.
Mùi sắt gỉ và muối mặn tựa như mùi máu tươi xộc thẳng vào mũi của chúng tôi.
Dòng nước đen dập tắt phần nào ngọn lửa trong hành lang, những cánh cửa văn phòng cháy sém gãy đổ ra ngoài.
Khói cũng tan bớt đi.
“Khụ.”
Một tiếng ho phát ra từ Ho Yoowon.
Nghe tiếng thì khoa trương, nhưng khi tôi quay đầu lại, tóc tai ông ta chẳng cháy sém tí nào.
Ông ta hoàn toàn nguyên vẹn, chẳng giống chút nào với kẻ vừa hít phải khói độc và đứng giữa cơn bão của lửa.
Tôi đặt một câu hỏi cho câu chuyện ma.
{Câu hỏi : Âm thanh của những kẻ sơ tán}
“Xin lỗi nhé, thính giác của ta kém lắm… Hơn nữa, ta nghĩ bọn họ chết cả rồi.”
...
{Cảnh cáo 2}
{Lý do : Không hợp tác}
{Tích lũy cảnh cáo : 2 / Số lần còn lại trước khi kỷ luật : 1}
“Anh nghiêm khắc quá…”
Không nói à? Tùy ông thôi.
Tôi tách mình khỏi bức tường, bước vào sự kiện đang diễn ra trong [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi].
Nhớp nháp*
…Có thứ gì đó bị nghiền nát ướt át dưới bước chân tôi trên sàn hành lang nhớp nháp.
☾ Hừ, chân của bạn tôi lại phải giẫm lên cái nền dơ dáy thế này. ☽
Không sao. Không có gì đáng sợ cả.
‘Mình nên bắt đầu từ đâu đây?’
Tôi nhìn quanh [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] đang bốc cháy, những khung cửa sổ vỡ vụn và các bức tường bị cháy đen, phơi bày nội thất bên trong…
Chỗ này nhìn như một gian phòng khổng lồ.
Thế nên mắt tôi lập tức chạm phải thứ đó.
Bên kia, ở sau bức tường bên phải đã sập xuống và cánh cửa bị ngọn lửa xé tung.
Một thiết bị hình trụ trong suốt…
Một 『Lồng Ấp Giấc Mơ』.
Ở đây cũng có 『Lồng Ấp Giấc Mơ』.
Tôi, tôi, t–tôi, tôi phải kiểm tra nó tôi nghĩ mình phải nhưng thật khó vìcơthểtôilàsảnphẩmtronglồngấp
“Hươu - nim.”
Hươu?
“Có vẻ như nó không phải cái lồng ấp nơi anh được sinh ra đâu, Hươu - nim.”
...
À.
“Nó hỏng rồi.”
Tôi loạng choạng rồi gắng gượng đứng thẳng lại.
Từ lúc nào, tôi đã gần như ngã quỵ xuống sàn.
Bên cạnh, Ho Yoowon phủi tro trên tóc và chỉnh lại quần áo. Ông ta tỏ vẻ tử tế khi cúi đầu và chìa tay ra cho tôi.
“Anh ngồi xuống rồi. Có lẽ trong lòng anh chất chứa nhiều điều lắm.”
Tôi đứng dậy mà không nắm lấy bàn tay đó.
Ho Yoowon nhìn tôi bằng gương mặt thất vọng, dù tôi biết thừa ông ta chẳng hề cảm thấy vậy.
Thay vào đó, tôi dõi mắt theo ngọn lửa còn sót lại trong hành lang và đang chậm rãi lan rộng
Ông ta hỏi, “À. Anh lo mấy ngọn lửa này có thể leo theo thang máy rồi lan sang các tầng khác à?”
...
{Phủ định}
Không.
Tôi chưa từng lo điều đó.
Ngay từ đầu, các tầng vốn chẳng liên kết với nhau. Bởi vì…
{Lý do : Dòng thời gian tách biệt}
“…!”
Đúng vậy.
Bạn còn nhớ chứ? Mỗi tầng của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] đều có cấu trúc y hệt nhau.
Y hệt đến mức cả những vết xước trên tường cũng trùng khớp.
Đó là điều mà viên Trung sĩ từng nói. Kèm theo đó là giả thuyết của anh ấy là:
— “Cùng một văn phòng… cùng bố cục, thậm chí cả vết trầy xước cũng giống, vậy có lẽ… mỗi tầng là một mốc thời gian khác nhau…?”
“Ồ. Anh biết đến mức đó rồi à?”
Không.
Thực ra, nó chưa dừng ở đó…
Dựa trên lời chứng đó, trước khi bước vào, tôi cũng đã dựng lên một giả thuyết.
☾ Thật thú vị! ☽
Nếu tất cả những tầng ngầm dưới đây đều là phản chiếu của cùng một không gian ở các điểm thời gian khác nhau.
Và nếu không gian đó là một phần của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi].
Thì khi đi xuống sâu hơn, không chỉ cảnh quan càng lúc càng dị thường—
‘Càng xuống sâu, những khoảnh khắc quan trọng của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] sẽ xuất hiện—’
☾ Ồ hố. ☽
—Một quy luật rõ ràng xuất hiện.
Trước hết, ở các Tầng nổi.
‘Viện Nghiên Cứu ở đây hiện lên những khung thời gian ít người, hoặc nằm ngoài giờ làm việc.’
Giờ nghỉ trưa, mùa nghỉ phép, sau giờ tan sở.
‘Còn càng xuống sâu, từ khóa liên quan đến công việc xuất hiện càng nhiều.’
Ở các Tầng giữa, sắc thái đã rõ ràng. Tiệc mừng, tranh luận… Và số lượng người cũng tăng lên.
Vậy còn các tầng sâu nhất, ở tận cùng thì sao?
Dựa vào xu hướng ấy, câu trả lời hiện ra ngay.
‘Các cột mốc càng khóa chặt với công việc, các sự kiện trọng yếu sẽ càng lộ diện.’
Những sự kiện then chốt trong hoạt động của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi].
Đồng nghĩa, tình huống này cũng có thể được suy tính.
☾ Ngọn lửa này là một sự kiện cực kỳ quan trọng gắn liền với hoạt động của cái cửa hàng đồ chơi ấy… ☽
☾ Anh đang muốn nói vậy chứ, bạn tôi? ☽
Đúng.
Và chúng ta đã rõ chuyên môn [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] là gì.
‘Nghiên cứu phát triển sản phẩm đồ chơi gắn với câu chuyện ma.’
Sẽ thật bất hợp lý, nếu một nơi như thế này lại sụp đổ vì một đám cháy bình thường.
Thế nên ngọn lửa này rất có thể chẳng phải tự nhiên, mà chính nó cũng là một câu chuyện ma.
Một sự cố đủ tầm vóc để định đoạt số phận của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi].
Và nhớ lại những bản ghi thí nghiệm của Viện từng triệu hồi tôi…
Đây hẳn là dự án cuối cùng của [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi].
Nó có khả năng cao liên quan đến chính lý do tôi được triệu hồi.
‘Mình phải nhớ kỹ điều này.’
Tôi hít sâu một hơi trong đầu, rồi chậm rãi bước về phía 『Lồng Ấp Giấc Mơ』 bị hỏng.
Đưa tay chạm đến khe cắm mà tôi còn nhớ rõ…
Điểm quẹt thẻ của lồng ấp.
Cạch.
Chiếc thẻ từ trượt ra khỏi khe, hiện nguyên hình là một tấm thẻ nhân viên còn nguyên vẹn…
{Nhà nghiên cứu Tươi Vui}
{Lee Heoun}
...
Cái gì?
“Ồ? Tên này trùng với nhân viên từng được cử sang Cục Quản Lý Thảm Họa đấy. Đó là Jang Heoun - ssi, đúng không?”
Tôi quay đầu lại.
“Và cũng trùng với tên nhân viên mới tuyển năm nay. Đúng chứ? Đó là Kim Heoun - ssi, phải không?”
Ho Yoowon đang mỉm cười.
…Và tôi nhận ra.
Kẻ nắm rõ tung tích của điệp viên được cử sang Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, và có thể liên hệ trực tiếp.
Kẻ có quyền truy cập hồ sơ của tất cả các tân binh Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa năm nay.
Kẻ chẳng cần lo lắng bị giao nộp cho Giám đốc Cheong.
“Một hiện tượng thật hấp dẫn… Vậy anh có điều gì muốn hỏi tôi không, Hươu - nim?”
Vào lúc này, ngay trước mặt tôi… là con đường để khai mở sự thật về Jang Heoun.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
