Chương 204.1: Vừa Đủ Mức Anh Cần
Một đoạn video bắt đầu phát trên bức tường thủy tinh. Không thể tin nổi! Tôi đang bị giam trong cái nhà tù kỳ quái này! Rốt cuộc đây là nơi nào? À ha, thì ra là hang pha lê ở thành phố ■■, hả? Cảm ơn nhé, Braun! Gì cơ? Anh còn chỉ cả cách trốn ra nữa á? Biết ơn quá đi mất! Quả nhiên, chúng ta đúng là đôi bạn tuyệt nhất!
Đó là một hoạt hình phong cách cổ điển kiểu tí hon. Nhân vật chính ăn mặc giống hệt tôi, cùng con thỏ bông, đang đối thoại với nhau. Quái dị. Chỉ thấy kỳ lạ thôi…
Tôi quay đầu lại. Nhưng ở đó cũng đang phát video. À, ra thế! Ý là tôi phải đập vỡ mấy viên bi thủy tinh quanh mình, giết các tù nhân khác, rồi dùng họ làm mồi nhử cai ngục xuất hiện!
‘…!’
Đoạn phim dường như bám theo ánh mắt tôi, chuyển động theo hướng đầu tôi quay.
Nó chiếu trên mọi bức tường thủy tinh.
Thật là một cách đơn giản!
Anh đúng là thiên tài, Braun!
Con thỏ bông, có kích cỡ y hệt nhân vật trong video, vừa di chuyển khắp nơi vừa tận tình giải thích cách trốn thoát. Cách xuyên qua thủy tinh, cách tra tấn cai ngục, thậm chí cả bản đồ và tuyến đường thoát thân. Nó giảng giải một cách điềm tĩnh, nhưng nội dung thì chi tiết đến mức rùng rợn, tàn bạo đến ghê người.
Chẳng khác nào một tiết mục hướng dẫn trong hoạt hình thiếu nhi…
☾ À. ☽
☾ Đúng rồi! Thưa anh Hoẵng, chẳng phải nó hợp gu của anh lắm sao? Quá nhập vai, quá hoàn hảo… ☽
Bộ phim hoạt hình, dù theo phong cách trẻ con cực đoan, vẫn đầy rẫy cảnh máu me, tiếng la hét, cảnh tay chân cai ngục bị chặt lìa, nhân viên Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên tháo chạy thục mạng.
Kết thúc là cảnh ‘nhân vật chính’ đập tay cùng thỏ Braun.
Rồi! Đây chính là cách thoát ra!
Những lời cuối cùng của video vang vọng trong tai tôi… và rồi tiếng vỗ tay vang lên.
Chát, chát, chát.
Tiếng găng tay vỗ vào nhau giòn tan.
☾ Huuu! Một hành trình ngắn ngủi nhưng lộng lẫy! Vậy sao nào, bạn tôi? Giờ anh đã sẵn sàng trốn thoát, đúng như Braun Mini dạy chưa? ☽
“...”
Thước phim trên TV vừa mãnh liệt vừa màu mè, nhưng càng rùng mình hơn bởi phong cách cũ kỹ. Quả nhiên, nó rất chuẩn phong cách của Braun.
Nhưng tôi để ý một điều.
☾ Ôi, đừng lo. Tôi đã nói rồi mà, xem TV vốn chỉ là chuyện thường ngày thôi! ☽
‘Không.’
☾ Hửm? ☽
Tôi nhìn vào cái bóng của con thỏ bông.
‘Anh không thể phá luật của『Ngục Kính』theo cách đó.’
☾ Ồ? ☽
Vì…
‘Đoạn phim được phát từ bên ngoài『Ngục Kính』.’
Nó chỉ được chiếu vào căn phòng này thôi. Giống như lần tôi nói chuyện với Đặc vụ Đồng qua vách kính.
‘Ý tưởng đó anh cũng lấy từ đó chứ gì?’
Đó là cách nó né luật.
‘Nó được dàn dựng sao cho trông như diễn ra bên trong『Ngục Kính』, để tạo hiệu ứng mạnh nhất.’
Sau một thoáng im lặng.
☾ Ôi trời… Chuẩn ghê, bạn tôi! Con mắt sắc bén và lý trí sắc như dao ấy hẳn là cơn ác mộng của mọi ma thuật gia! ☽
☾ Tài năng quá ấn tượng. Ôi, lần nào tôi cũng thấy như lãng phí mất… ☽
☾ Nhưng chuyện đó đâu phải trọng tâm bây giờ, nhỉ? Tôi vẫn chưa nghe nhận xét của anh về chương trình! ☽
“...”
☾ Vậy sao nào? ☽
Tôi mở miệng.
‘Tôi có một câu hỏi.’
☾ Ồ, câu hỏi về cách thoát à? ☽
‘Không.’
Không phải thế.
Điều tôi muốn biết là…
‘Anh thực sự biết bao nhiêu về suy nghĩ của tôi?’
...
☾ À ha. ☽
☾ Tôi biết vừa đủ để chúng ta thấu hiểu nhau như bạn bè! ☽
‘Ra vậy.’
Câu trả lời này đúng như tôi đoán.
Từ sau vụ Chương Trình Tán Gẫu Đêm Khuya, tôi đã nhận ra hắn đọc được khá nhiều từ trong đầu tôi. Có lẽ cả mấy mẩu thông tin rơi rớt tôi để lộ trong suy nghĩ.
Thậm chí cả ‘phương án trốn thoát『Ngục Kính』’ vừa rồi cũng có thể dựa trên đó mà dựng nên.
Nhưng…
‘Chỉ tới mức đó thôi nhỉ?’
☾ … ☽
☾ Anh Hoẵng. Trong lời anh vừa nói chứa ẩn ý kỳ lạ lắm đấy… Ồ haha. Chắc tôi tưởng tượng thôi. Chẳng lẽ Braun này lại không hiểu bạn mình đủ rõ sao? ☽
‘Không.’
Một nụ cười nhạt pha lẫn cay đắng hiện trên môi tôi.
‘Anh hiểu vừa đúng cái mức anh cần.’
Rồi chọn lọc.
Theo thứ tự ưu tiên của riêng hắn.
‘Giải trí, tất nhiên rồi.’
Một giọng tươi vui vang lên.
☾ Với một nghệ sĩ, chẳng gì quan trọng hơn thế! ☽
☾ Và chính anh Hoẵng đây từng tự nguyện hứa hẹn rồi còn gì. Tôi nhớ rất rõ, anh đã tuyên bố sẽ giải trí cho tôi… ☽
‘Đúng thế. Nhưng… tôi nhận ra mình có hơi nhầm.’
☾ Nhầm gì? Anh có thể chia sẻ điều đó không? ☽
Tôi nói trong khi cố kìm một tiếng thở dài.
Giờ cuối cùng tôi có thể đối diện nó.
‘Tôi đã ngầm mặc định rằng anh sẽ nghĩ cho tôi trước, rồi mới nghĩ đến việc làm chương trình thú vị.’
Thật ra, đó là mong đợi vô lý hoàn toàn.
Tôi thậm chí còn chẳng biết bản thân hy vọng gì từ một gã MC kỳ quái bước ra từ truyện ma.
Nhưng sau khi đã cùng chia sẻ bao bí mật, bao sự kiện, thậm chí còn thoát khỏi chương trình bằng sự đồng thuận chung, chắc tôi đã sinh ra một thứ niềm tin mơ hồ, không ăn khớp với lý trí.
Cái cảm giác rằng, ‘bằng cách nào đó, hắn ta sẽ làm vậy’.
Tôi thậm chí quên mất cái lý lẽ tôi luôn dùng để thuyết phục hắn là ‘vì một chương trình thú vị hơn’.
Có lẽ vì hắn luôn giúp tôi ở những thời khắc quyết định, nên tôi bị kéo theo thành thiên vị cảm xúc.
Dành cho『Người Bạn Tốt』ấy.
Một thứ tín nhiệm phi lý được tích tụ từng chút một.
‘Tôi sẽ không lặp lại nữa.’
Nói thế cũng chẳng có nghĩa lý gì. Tôi chỉ cần cẩn thận hơn thôi.
Tuy nhiên…
Ít nhất tôi có thể khẳng định điều này.
‘Anh nói trước đó là anh thấy đau lòng, đúng không? Tôi cũng vậy.’
...
☾ Ôi trời. ☽
MC buông một tiếng thở dài.
☾ Thì ra là thế… Tôi có ngờ, nhưng giờ đã hiểu. Anh Hoẵng, hóa ra anh đã thất vọng sâu sắc khi tôi từ chối giúp đỡ anh mấy hôm trước. ☽
Hmm.
☾ Thật là hiểu lầm đáng tiếc! Braun này chỉ muốn dành cho bạn mình sự giúp đỡ tốt nhất. Nào, thử nghĩ lại xem… ☽
Giọng hắn hạ xuống.
☾ Nếu khi đó tôi giúp anh, thì chuyện gì đã xảy ra? Anh sẽ biến mất như một phép màu. ☽
☾ Anh sẽ không thể tiếp tục vai điệp viên tuyệt vời này, mà buộc phải bỏ chạy và rời khỏi mạch truyện. ☽
Thật khó tin.
☾ Toàn bộ những câu chuyện anh đã xây dựng sẽ kết thúc nhạt nhẽo, cụt lủn. Có cái kết nào uổng phí hơn thế không? Đó có thực sự là điều anh muốn sao, anh Hoẵng? Tất nhiên là không. ☽
“Cái đó…”
Đúng lúc ấy, Ngọn lửa Yêu tinh bám trên tường bấy lâu nay bay lại phía tôi.
Hử?
“Có chuyện gì thế?”
Tôi nhẹ nhàng đỡ nó trong tay. Ngọn lửa Yêu tinh, như thể lấy hết can đảm, vươn ra phía con thỏ bông và ra hiệu.
Ngón cái chỉ xuống.
“...”
Rồi nó dúi ‘đầu’ vào hông tôi (chắc vậy) và trốn đi.
☾ Ôi chao. ☽
‘Đừng giận. Thú vị đấy chứ? Chúng ta phải chịu thôi.’
☾ ... ☽
‘Xin lỗi. Nhưng chẳng phải chính anh cũng từng nói điều tương tự sao?’
Làm thế công khai đúng là hơi điên, nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm.
‘Dù sao… tôi chỉ muốn nói vậy thôi. Tôi không bảo hành động của anh là sai.’
Phản ứng của hắn y như những gì tôi đoán.
…Từ giờ tôi sẽ không thất vọng nữa.
Chỉ cần bằng lòng rằng, tôi có một kẻ để trò chuyện, và đôi khi, hắn ta sẽ giúp tôi là được.
☾ …Bạn tôi. Anh không tin lời tôi. ☽
☾ Tốt thôi. Mọi mối quan hệ đều đi kèm hiểu lầm. Đó cũng là phần tôi phải gánh chịu… ☽
Có vài tiếng bước chân giận dữ, nhưng nhanh chóng xa dần.
Hơi bất ngờ. Tôi không nghĩ hắn sẽ nhịn.
‘Hay là vì còn chuyện quan trọng hơn đang chờ?’
☾ Giờ đây, có một việc cấp bách hơn cãi cọ bạn bè. Nhìn anh phí thêm thời gian trong chỗ chật chội, ngột ngạt này cũng chẳng hay ho gì. ☽
Thoát thân.
☾ Anh đã sẵn sàng chưa? ☽
Hừm.
Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Một quả cầu thủy tinh nhỏ, một xà lim tròn hiện ra trong tầm mắt.
Và đến lúc này, ‘phương án thoát’ trong video đã khắc sâu vào trí nhớ tôi.
Lạ thay, giờ tôi đã biết cách thoát khỏi『Ngục Kính』 khét tiếng bằng cách tạo nên một cơn bạo loạn đẫm máu.
Nếu làm theo, nó sẽ thành một vụ bất thường đủ để được ghi vào Hồ sơ Về Những Bí Trong Bóng Tối.
Tuy nhiên…
...
‘Không.’
Tôi cân nhắc.
Và đi đến quyết định.
Tôi sẽ chọn phương án tốt nhất cho mình ngay lúc này.
☾ Anh không định nghiêm túc ngồi yên chờ thẩm vấn đấy chứ? ☽
...
‘Thực ra, đúng vậy.’
Tôi ngồi trở lại ghế.
‘…Tôi sẽ tham gia thẩm vấn. Toàn bộ.’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
