Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Chương 201 - 207 (Kết Phần 1), 208 - 300 - Chương 205.1: Rời Cục

Chương 205.1: Rời Cục

Bức thư mang một giọng điệu bình thản và điềm tĩnh.

〔Tôi viết những dòng này để nói về những điều mà trước đây chưa từng có cơ hội nhắc tới.〕

Nó giống như một mẩu ghi chú ai đó để lại khi chỉ đi xa một thời gian.

Kim Soleum nhắc về cặp kính dự phòng còn để trên ghế sofa ở phòng sinh hoạt chung của Đội Huyền Vũ 1, cái lốp sau xe đạp xịt ngay trước trụ sở, và hộp mực in vẫn đang được giao.

Những chi tiết rời rạc, nhỏ nhặt, như một kiểu bàn giao.

Nó có thoáng một chút cảm xúc hối tiếc như sắp dâng trào, nhưng lại biến mất ở đoạn tiếp theo.

Thế nhưng, giọng văn thản nhiên của bức thư vẫn giữ nguyên nhịp, và trước khi người đọc kịp nhận ra, nó đã chuyển thành những lời khuyên đầy ý nghĩa, dễ dàng bị bỏ qua nhưng thật sự quan trọng.

Những điều mà chẳng tân binh nào ở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên có thể biết.

…Những lời khuyên về các thảm họa siêu nhiên.

〔Từ sau khi giải cứu dân thường mặc váy xanh, sẽ không còn an toàn nếu mặc quần áo lụa đi vào khu ép đồ trong tiệm giặt là ở ngã tư.〕

〔Xin hãy chắc chắn không để bất kỳ đặc vụ nào bước vào đó khi mặc đồ lụa, để phòng bất trắc.〕

Đó là những chuyện ma mà Đội Huyền Vũ 1 từng đối diện.

Nghe thì như thể cậu ta đã suy luận ra, nhưng lạ thay, câu chữ lại mang sự chắc chắn của người đã biết từ đầu.

Và rõ ràng, lời khuyên đó xuất phát từ sự quan tâm và lo lắng.

Đôi mắt anh run run lướt nhanh qua những dòng chữ.

〔Và… tôi xin lỗi một lần nữa.〕

Lá thư trở nên cá nhân hơn.

Những sự kiện của đêm hôm đó, cái hôm cấm chú trói buộc được thi triển, được viết bằng những từ ngữ vô cùng cẩn trọng, chỉ những ai trực tiếp liên quan mới có thể hiểu.

Như thể để tránh lộ ra bất kỳ người nào vẫn còn đang bị trói buộc.

Tiếp theo là lời cảm ơn và xin lỗi gửi tới Đặc vụ Đồng, người đã cho cậu ta cơ hội được nói thật mà không bị ép buộc.

Và rồi…

〔Tôi vẫn muốn về nhà.〕

Một lời chia tay.

〔Tôi không thể buông bỏ mà chưa từng cố thử quay lại.〕

〔Nhưng lòng lại nặng trĩu, vì có lẽ cảm xúc của mình chỉ khiến các đặc vụ của Cục lãng phí thời gian.〕

〔Một lần nữa, tôi xin lỗi. Vì đã không đáp lại kỳ vọng, vì đã không thật lòng chấp nhận kỷ luật, và vì đã rời đi như một kẻ bỏ trốn.〕

“...”

〔Tôi biết điều này sẽ gây phiền phức, nhưng tôi đã để lại vài vật phẩm từng rất hữu ích với mình.〕

〔Hy vọng chúng sẽ giúp ích cho Đội Huyền Vũ 1.〕

Kèm theo đó là bản mô tả chi tiết về chức năng và hiệu quả của những món đồ để lại.

Và cuối cùng.

〔Phòng khi cần thiết, tôi xin nói thêm.〕

〔Dòng chữ tôi viết trên bảng trắng ở phòng sinh hoạt chung của Đội Huyền Vũ 1 không có ý nghĩa gì quan trọng.〕

〔Có lẽ mọi người sẽ ngập ngừng chưa xóa, lo nó là dấu hiệu hay ký hiệu gì đó, nên tôi muốn nói rõ: hãy cứ xóa đi thoải mái.〕

〔Nó chỉ là thứ tôi viết bâng quơ. Không có ý nghĩa gì hết.〕

Bức thư kết thúc.

Đặc vụ vội lật trước lật sau các trang giấy.

…Và ở trang cuối cùng, bằng nét chữ nhỏ xíu.

〔Cảm ơn tất cả.〕

〔Mong mọi người luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.〕

“...”

Hai người đọc thư cúi mắt xuống những vật phẩm lăn lóc trên sàn.

Rồi một người khom xuống, từ tốn nhặt lên một thứ trông hệt kẹo rẻ tiền.

Nhưng đó lại là vật phẩm có thể đưa thời gian quay về chốc lát tới ‘những ngày tươi đẹp’, đồng thời phục hồi trạng thái cơ thể. Một công cụ vô giá cho Ban Ứng phó & Giải cứu.

Những món đồ nhỏ bé ấy khẽ lóe sáng dưới sàn.

“...”

“...”

Đặc vụ Choi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt trầm lặng của hai đặc vụ Đội Huyền Vũ 1 giao nhau.

Nếu cậu ta chỉ vừa biến mất, khả năng lớn là vẫn chưa đi khỏi nơi này.

“Khoan- Các đặc vụ…!”

Họ lao ra khỏi phòng nghỉ, kéo theo người quản ngục còn ngơ ngác.

Để lùng sục khắp hang pha lê.

Và…

“...”

Kim Soleum, kẻ vừa đứng yên lặng lẽ nơi góc phòng, khẽ bước ra phía sau họ.

Trên tay cậu ta chỉ cầm một tờ giấy duy nhất.

Băng qua cánh cửa mà các đặc vụ đã mở để bước vào.

***

☾ Một cách rời đi thật lịch thiệp và nhã nhặn. Cách này cũng chẳng tệ. ☽

“...”

Tôi lặng lẽ nhìn ánh nắng rọi xuống.

‘Vậy là mình thật sự thoát ra rồi.’

Tôi đã cố hết sức để kết thúc mọi chuyện một cách an toàn và êm đẹp… nhưng thật lòng, tôi chẳng chắc. Tôi không biết Cục sẽ nghĩ thế nào.

Hay Đội Huyền Vũ 1 sẽ cảm thấy ra sao.

Trước đó, tôi cố tình bước nhanh hơn, để khỏi bị cám dỗ mà ngoái lại những gương mặt vừa lướt qua.

Khi rời hang pha lê, đi đến bến xe buýt và bước lên tàu cao tốc, tôi không quên cảm ơn Braun vì đã Tắt đèn cho tôi suốt quá trình.

☾ Ồ, không có gì đâu! ☽ 

Nhờ vậy, tôi mới có thể rời đi lặng lẽ đến thế.

Nếu không có sự giúp đỡ ấy, chắc tôi đã phải bỏ trốn theo một cách rắc rối và hao mòn tinh thần hơn nhiều…

“...”

〘Chuyến tàu sẽ khởi hành trong giây lát…〙

Tôi cố không nghĩ tới.

Họ sẽ lùng sục hang pha lê triệt để thế nào sau khi tôi thoát ra, họ sẽ xử lý những món đồ tôi để lại ra sao, Cục sẽ nghi kỵ tôi thế nào, Đội Huyền Vũ 1 có xóa dòng chữ tôi viết trên bảng trắng không…

Thay vào đó, tôi cố gắng đi ngủ.

May mắn là tàu cao tốc hướng về Seoul không khơi lại cơn ác mộng của tuyến Tamna, nên tôi cũng chợp mắt được một lát trước khi tỉnh dậy.

Và để phòng trường hợp bị theo dõi, tôi trả tiền mặt rồi chọn bừa một nhà nghỉ.

Cạch.

Chỉ khi đóng cửa sau lưng, tôi mới thấy mình dần bình tĩnh lại và bắt đầu kiểm kê tình hình.

Cảm giác thực tại lúc ấy mới chịu quay về.

‘...Mình đã bỏ lại gần như tất cả thật sao?’

Chỉ còn lại dăm ba món đồ tiêu hao.

Đặc biệt là những thứ mua từ Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ, vốn luôn đảm bảo an toàn. Tôi bỏ lại hầu hết chúng.

…Có lẽ vì mình chẳng còn cần dùng tới.

‘Để người khác đối mặt hiểm nguy còn hợp lý hơn.’

Giờ chỉ còn ít trang bị và mấy hình xăm.

Tuy nhiên…

Pop.

Một đốm sáng nhỏ lóe ra từ trong áo tôi.

Ngọn lửa Yêu tinh.

“Mi còn định bám theo ta thế này nữa sao?”

Ngọn lửa nhảy tưng tưng đầy quyết liệt, như đang gật đầu cái rụp.

Nó đã lẽo đẽo theo tôi lên tận Seoul.

Thậm chí còn bỏ luôn chiếc lồng kính mà nó luôn trú ngụ.

Tôi có lo về việc bị lần theo dấu, nên xét ra thế này còn đỡ phiền hơn, nhưng mà…

“Người ta chắc lo mi lắm. Mi vốn thuộc về Cục mà?”

Ngọn lửa Yêu tinh sáng lên như đang cãi lời.

☾…Nó bảo là đã trưởng thành rồi, sẽ ổn thôi. Trời ạ. Thật là một sinh vật vừa bướng bỉnh vừa ngốc nghếch. Huuu! ☽

Theo lời phiên dịch đầy miễn cưỡng của Braun, nó tuy chậm nhưng vẫn có thể ‘tự nạp’ năng lượng.

Dù tốc độ phục hồi sẽ nhanh hơn nhiều nếu hấp thụ tia sét thần bí nào đó, nhưng… chuyện đó e là khó khăn lắm đây.

Dù sao, ý định của Ngọn lửa Yêu tinh vẫn rất kiên quyết.

“…Vậy thì, ta trông cậy vào mi thêm một thời gian nữa nhé.”

Ngọn lửa vui vẻ nhấp nháy, bay lượn vòng quanh căn phòng trọ.

...Thực ra, cũng chẳng chỉ phiền phức.

‘Ít ra mình vẫn còn lại một thứ.’

Một dấu vết rằng tôi từng thuộc về một nơi nào đó.

Minh chứng cho những ngày đã sống cùng những con người tốt đẹp… chính là nó.

‘…Giữ thêm chút nữa cũng chẳng sao.’

Tôi khẽ vuốt ngọn lửa một lần, rồi để nó nhập vào cánh tay phải và hóa thành hình xăm.

☾ Giờ anh lại tự do rồi, anh Hoẵng ạ! Anh có thể đi bất cứ đâu mình muốn. Thế, anh định đi đâu nào? ☽

Nói chính xác thì, chẳng phải ngược lại sao?

Miễn Cục chưa coi tôi là tội phạm truy nã, còn Daydream đã từ lâu ghi nhận tôi chết rồi.

Thực ra, tôi chỉ có vài nơi có thể tìm tới hoặc liên hệ.

‘Vả lại Đặc vụ Choi đã biết về Phòng Ấp Mộng của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ.’

Dù trói buộc khiến tôi không thể nói với Cục về phòng ấp mộng đó, nhưng anh ấy hoàn toàn có thể lần theo. Tôi phải chuẩn bị kỹ, nhưng cần hành động cẩn trọng.

Nhưng tôi đâu có rời đi mà không hề có kế hoạch.

‘Tôi vẫn có một kế hoạch.’

☾ Chuẩn luôn! ☽

…Có điều, vấn đề là, đó là một kế hoạch cực kỳ khó chịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!