Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14203

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 219.1: Bộ Đôi Trái Ngược

Chương 219.1: Bộ Đôi Trái Ngược

Tại một trong vô số văn phòng của trụ sở Daydream.

Trong một căn phòng họp gọn gàng, một cô nhân viên nhỏ nhắn với mái tóc dài uốn xoăn đang ngồi trên ghế.

“Hưm, hưm, hưm ~ ♪”

Cô là một thành viên tinh anh của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa, trên đầu cô đã đeo sẵn chiếc mặt nạ cá heo.

Mấy tập tài liệu bày trên bàn trước mặt cô, thứ mà cô đang đọc, chính là nhiệm vụ đặc biệt hôm nay. Nó chỉ vừa được giao hôm qua thôi.

Và lại còn chỉ định đích danh cho cô.

Ngay sau đó…

“Em xin chào Đội phó ạ!”

Lee Seonghae ngẩng đầu lên.

Cửa văn phòng mở ra, một nhân viên tươi cười bước vào và khom người chào cô.

“Em tên là Kang Yihak. À, chị cứ gọi em là Ngựa thôi cũng được!”

“À, xin chào em.”

Đó là một nhân viên mà Lee Seonghae quen biết.

Sau khi gia nhập công ty, nếu sống sót được chừng một năm, kiểu gì các nhân viên cũng bắt đầu nhớ mặt nhau.

Mà cô còn có bằng chứng rõ ràng cho tài năng của Kang Yihak nữa.

Năm nay, cô ấy vừa được thăng chức lên làm giám sát viên.

“À, em vừa mới được thăng lên Giám sát viên đúng không?”

“Vâng-vâng-vâng. Khóa tụi em được thăng chức chung hết. Fuhaha, vậy cũng tiện cho việc đãi tiệc mừng từng đứa nhỉ, chị?”

Kang Yihak cười khoái chí và đập tay lên ngực bộp một cái.

Đúng thế.

Cỡ một nửa số tân binh Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa, những kẻ sống sót mà chưa chết hay bỏ việc, hầu như đều được thăng chức làm ‘giám sát viên’ một lượt trong năm nay, ngay trước đợt tuyển nhân viên mới kế tiếp.

Dĩ nhiên, mấy người có thành tích nổi bật thì đã được lên chức sớm hơn hai ba tháng… nhưng đó là chuyện Kang Yihak chẳng muốn nhắc tới.

Vì cô vừa mới nghiệm ra một điều.

‘Mình cần tự làm khổ bản thân để tốn tiền chứ!’

Người ta mà thấy mình ăn nên làm ra thì kiểu gì cũng sẽ mong được chia phần, đó là lẽ thường rồi.

Vả lại, ở đây thăng chức sớm đâu có nghĩa là lương bỗng dư dả ngay, hay Bóng tối tốt đẹp gì tự dưng rơi vào đầu.

Tất nhiên, nếu phần thưởng to thật (như vài miếng vàng hay cọc polyme hẳn hoi) thì lại khác.

Nhưng xét cho cùng, chỉ được tăng lương cỏn con thì đúng là lỗ.

Nhờ vậy, cô có thể đè nén cái trung tâm khoái cảm trong não mình, thứ cứ thèm dopamine từ mấy khoản lời ngắn hạn…

‘Và có người thì chỉ đơn giản thích làm sếp hơn tiền.'

Kang Yihak nhớ đến một đồng nghiệp từng được thăng chức sớm hơn cô.

Baek Saheon, gã đeo mặt nạ dê lúc nào cũng bịt một mắt.

Ngay từ đầu, gã ta đã ám ảnh bởi thông tin và vật phẩm, gã ta lúc nào cũng nịnh cấp trên và cuối cùng cũng leo lên chức trước.

‘Thì ra ngay từ đầu gã đã đầu tư liều lĩnh vào việc vắt thông tin từ mấy tiền bối!’

Nhưng dạo gần đây, gã lại im hơi lặng tiếng. Rõ ràng, Baek Saheon đã nhận ra sự thật rằng đầu tư tốt nhất là đầu tư vào Bóng tối.

Mà đã nghĩ đến mức này thì hàng loạt đồng nghiệp khác cũng ùa về trong đầu cô.

Những kẻ nay chẳng còn mặt mũi trong văn phòng Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa nữa.

“À~ Có anh kia được lên chức Giám sát viên nhanh khủng khiếp, còn có người kia thì thật sự xuất sắc nữa… À, chị có nhớ về họ không?”

Kim Soleum. Go Yeongeun.

Cả hai đều nhớ ra cùng một người, rồi cùng gật đầu.

“Ừ. Họ là những người tốt, tiếc thật…”

Lee Seonghae nhíu mày như thể thật sự đang thương tiếc.

Thấy vậy, Kang Yihak liền mỉm cười một cách ẩn ý và vội chuyển đề tài. Cô chẳng cần làm tụt tâm trạng cấp trên vì mấy chuyện chẳng đem lại đồng nào!

“Chúc mừng chị được thăng chức nhé, Giám sát viên ~ Em cũng nghe tin chị vừa được phân về Đội B khi thăng chức đó.”

“À, đúng vậy.”

Lee Seonghae gật đầu.

“Hahaha, thế Đội B thế nào?”

“Ừm. Ở công ty thì chỗ nào công việc cũng vậy thôi mà!”

Nhưng tin tức về đội tinh anh thì lại đáng giá bằng tiền.

Thế là Kang Yihak liền mềm giọng hơn như đang dụ dỗ.

“À, nhưng mà dù sao thì đồng nghiệp của chị giờ cũng thay đổi rồi, nếu có gì muốn kể thì chị cứ kể riêng cho em thôi…”

“Ể? Chị á?”

“Đúng rồi á chị! Tất nhiên chị không kể cũng được.”

Không được động chạm dây thần kinh của cấp trên! Nhắc lại lần nữa, cô chẳng cần phá hỏng tâm trạng của cấp trên!

Đặc biệt là khi cấp trên ấy từng bị đồn là bị chuyển từ Đội C sang Đội B, vì dìm chết tận hai cấp trên trong Bóng tối!

‘Tầm nhìn dài hạn, tầm nhìn dài hạn.’

Nhanh chóng thay đổi thái độ, Kang Yihak lại ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Vậy em cũng sẽ chăm chỉ nghiên cứu tài liệu nhé!”

“Ừ, ừ.”

Thế là, sau màn nói chuyện phiếm trước giờ làm, cả hai gần như đã đọc xong đống tài liệu trải trên bàn…

“Xin chào!”

Một nhân viên của Bộ phận Nghiên Cứu xuất hiện.

Người sẽ phụ trách giới thiệu nhiệm vụ của hôm nay.

Đội trưởng Kwak Jekang của Đội Nghiên Cứu Số 1.

Thấy cấp trên của bộ phận khác đến, họ đều đứng lên và tỏ ra lịch sự.

“Các cô đã xem hết tài liệu chưa?”

“Rồi ạ!”

“Eeyah~ Đội phó Lee thì đương nhiên rồi, nhưng Giám sát viên Kang cũng nhanh nhỉ. Có phải là nhờ cô lên chức giám sát viên không ta?”

“Hahaha, em cảm ơn anh đã khen ạ!”

Không phải là cô thông minh. Mà là vì cô đã sớm tìm ra góc nào đó để moi thêm thu nhập phụ từ nhiệm vụ này rồi.

Kwak Jekang cũng biết điều đó, nhưng bất kể thế nào, anh ta vẫn mỉm cười nhìn cả hai và đi thẳng vô chuyện quan trọng nhất.

Giới thiệu về Bóng tối sẽ chi phối mạng sống của họ.

“Vậy thì… đây chính là cấp trên mà hôm nay các cô sẽ phục vụ!”

Cửa văn phòng mở ra.

Và một người được bao phủ bởi khói đen bước vào.

Anh ta có những chiếc sừng xương kỳ dị, vươn cao như vương miện. Đôi mắt vàng như đèn lồng, cùng những luồng sáng lóe lên từ trong bộ đồng phục màu đen của Bộ phận An Ninh.

Thấy cảnh quen thuộc ấy, mắt Lee Seonghae mở to.

Chủ nhân của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Hoàng Kim!

“Linh Vật… Không, anh nhân viên An ninh!”

Cô không ngờ lại có ngày được gặp lại anh ấy luôn!

Với nụ cười rạng rỡ nở trên mặt, Lee Seonghae bật dậy tiến lại gần.

“Em thật sự rất vui khi gặp lại anh! Anh vẫn khỏe chứ?”

Đặc phái viên An Ninh thuộc Đội đặc nhiệm không nhúc nhích, chỉ cúi xuống nhìn cô.

Và dẫu cho một trong hai con mắt thoáng liếc sang nhà nghiên cứu, nhưng rồi anh cúi đầu nhìn về phía Lee Seonghae, giơ tay lên…

{Hỏi : Tình trạng sức khỏe hiện tại}

“Em lúc nào cũng khỏe cả!”

Đúng thế. Quả nhiên cô ấy vẫn là nhân viên tử tế và dịu dàng như xưa!

“Như sự kỳ vọng từ Giám sát viên Cá Heo của chúng ta. Không ngờ cô còn quen cả một nhân viên An ninh mạnh mẽ đến thế đó!”

Nghe vậy, Kang Yihak lập tức tìm cơ hội chen vào và liền bước tới.

“Em rất vinh hạnh được gặp anh. Anh cứ gọi em là Ngựa là được, thưa anh Đặc phái viên!”

Cô ta thậm chí còn chìa tay xin bắt.

“…”

“…”

Á.

Đó là một sai lầm.

Khoảnh khắc cảm giác lạnh gáy lướt qua đầu, từ làn khói đen liền vươn ra một bàn tay đeo găng nắm lấy tay cô ta.

“…!”

Người kia, thật bất ngờ, đã chấp nhận cái bắt tay.

Nhưng một luồng khủng hoảng rợn ngợp dâng lên cổ họng Kang Yihak.

Lạnh.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng cô.

Tiếng chuông cảnh báo vang dội trong đầu Kang Yihak, bản năng cô đang báo động về quyền năng và sự vĩ đại của người này.

…Cơ mà không hiểu sao cô lại cảm thấy có cái gì đó quen quen?

Như thể cô từng chạm trán vị này ở đâu đó rồi, trong một Bóng tối chẳng hạn…

“Dù sao thì. Vì nhân vật này khó mà cứ đường hoàng bước vào đài truyền hình, nên mới cần cả hai người của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa được gọi tới.”

Nhưng trước khi Kang Yihak kịp nhớ ra đó là ai, cái bắt tay đã chấm dứt, và buổi khái quát nhiệm vụ chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!