Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10325

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 215.1: Đứa Trẻ Ở Đâu?

Chương 215.1: Đứa Trẻ Ở Đâu?

Các thành viên của Bộ phận An ninh ngẩng đầu lên.

Một kho chứa tối om.

Trong bóng tối, nhân viên bán hàng đang nín thở trong khi nằm vật vã trên sàn. Và đúng lúc ấy, cậu chạm mắt với họ, những người vừa hiện ra nhờ thiết bị dịch chuyển cầm tay.

“Trẻ con à… không.”

Kẻ đeo mặt nạ thú, thứ được vẽ hình con lửng một cách nguệch ngoạc như bằng sáp màu của trẻ con, cố kìm cơn ô nhiễm vừa trỗi dậy.

Ngay sau đó, giọng điệu bình tĩnh khi làm việc vang lên.

“Nhân viên Đội Bán Hàng số 4.”

“V-Vâng…”

“Xác nhận danh tính. Tiến hành tính phí.”

Nhân viên bán hàng nuốt khan.

Những kẻ vừa đến mặc đồng phục đen từ đầu tới chân, che kín mặt và mang theo những thiết bị kỳ quái. Tính ra, bản thân họ chẳng khác nào những câu chuyện ma sống động.

Dù họ là những thực thể siêu nhiên và được giao nhiệm vụ đặc biệt, sự có mặt của họ cũng khiến cậu thoáng cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng chỉ một thoáng thôi. Ngay lập tức, nỗi sợ lại ập tới khi cậu gặp tình huống không thể hiểu nổi này.

“Ờ, vậy… giờ tôi phải làm gì…?”

Trong lúc mắt láo liên tìm lối thoát, cậu nhân viên bắt gặp một thứ.

Một thành viên Đội An Ninh khác đang xách một chiếc hộp kim loại đen, trông như lồng vận chuyển động vật.

…Khoan đã.

“Đ-Đừng bảo các anh định nhốt tôi vào đó và mang đi…?”

“Không. Tất nhiên là không.”

Người mang mặt nạ lửng khẽ vỗ nhẹ chiếc hộp.

Trong khoảnh khắc, Lee Jinyeong thấy yên lòng.

“Đã có người ở bên trong rồi.”

“…Hả?”

“Anh đừng nghĩ nhiều quá.”

Nhân viên bán hàng, người đã phát điên một nửa vì tình cảnh điên khùng này, trân trân nhìn. Còn người đeo mặt nạ lửng thì mỉm cười một cách cay đắng trong lòng.

Và rồi…

“Nơi này chật quá…”

J3, kẻ đang cầm hộp, dường như chẳng mấy bận tâm đến tình hình.

Đã rất lâu rồi cậu mới được ‘ra ngoài’ làm ‘việc’ mà không mặc đồng phục bảo vệ.

Cơ mà dùng từ ‘ra ngoài’ thì cũng hơi quá, tại vì chỗ này chật hẹp khủng khiếp.

Trong khi đó, Lửng lại thể hiện sự lịch sự đến mức khó tin so với một thành viên của Bộ phận An ninh. Anh ta tuyên bố bằng một giọng điệu đều đều:

“Đã xác nhận đầy đủ thông tin. Tiếp theo sẽ tiến hành…”

⧛Ai đó?⧚

⧛Có ai ở đó?⧚

“…!”

Lộp bộp, lộp bộp, lộp bộp.

Tiếng như mưa rơi dồn dập vào cửa, bào mòn thần kinh họ.

Âm thanh mười đầu ngón tay cào cấu mặt gỗ vang lên.

⧛Có kẻ khác.⧚

⧛Có thêm.⧚

Những tiếng thì thào như nghẹn thở.

Chúng sát rạt ngay ngoài cửa. Vì…

Có kẻ đang áp mặt vào khe hở, rít qua đó.

⧛Trễ rồi.⧚

⧛Trễ mất rồi.⧚

Cặp vợ chồng kia.

Họ đang ghé mắt nhìn vào khe cửa.

Vào chính căn phòng mà tự tay họ khóa trái.

Nhân viên lạnh buốt đến tận tủy.

Tuy nhiên…

“Chúng là người sao?”

“Không thể nói chắc…”

Cuộc đối thoại thản nhiên đến mức rợn người của Bộ phận An ninh vang ngay bên cạnh cậu.

“Có lẽ… chúng từng là người.”

Theo thói quen, J3 giơ tay chỉnh cái mũ bảo vệ, nhưng anh ta quên mất mình không đeo nó vào ngày hôm nay, nên thay vào đó, anh ta chạm nhẹ lên mặt nạ.

Một thoáng chốc, ánh mắt của loài dã thú lờ mờ lóe lên sau đôi mắt vàng kia.

Anh ta đặt hộp xuống nền kho chứa, ngay cạnh cậu nhân viên bán hàng.

“Ờm… anh chờ đây nhé…?”

“V-Vâng?”

Nhưng câu đó không dành cho nam nhân viên.

“Ổn chứ…?”

…Cạch.

Song sắt của hộp đen khẽ rung.

Như thể sinh vật bên trong chiếc lồng đang đáp lại lời J3.

Pg4odgav o“Tôi sẽ… quay lại ngay. Đợi nhé...”

Cạch.

Lại thêm một tiếng đáp.

J3 nhẹ nhàng chạm hộp, rồi đứng thẳng dậy.

“Ờm… nếu không muốn bị thương… thì bám sát bên này nhé...”

Lần này, anh ta mới nói với người nhân viên bán hàng.

“Tuyệt đối… đừng động vào nó.”

“...”

Nhân viên run run gật đầu. Cậu ép sát mình bên chiếc hộp đen.

Cậu cảm thấy chiếc hộp giống như một lá chắn vậy.

Lúc này, một luồng khí lạnh kỳ dị tỏa ra từ trong hộp.

“Vậy thì, tiến hành đi.”

Hai thành viên của Bộ phận An ninh bỏ lại nhân viên, tiến ra cửa kho và giật mạnh.

“…!!”

Cơ thể họ chắn tầm nhìn khiến cậu không thấy được bên ngoài, chỉ nghe tiếng mưa rền vang dữ dội hơn. Nhân viên bán hàng co rúm người lại, thoáng thấy bóng hai kẻ kia lao ra…

Sau khi cánh cửa khép lại, tiếng mưa lịm dần.

Thịch.

...

Két… két… soạt.

Âm thanh của một thứ gì đó bị xé toạc vang dội.

Nam nhân viên siết chặt lấy hộp, không dám tưởng tượng cảnh tượng bên ngoài.

Cái lạnh khiến cậu tỉnh táo.

Trong hộp, thứ như khói đen lạ lùng bắt đầu rỉ ra và cuộn trào dâng lên…

Trong một khoảnh khắc tưởng như dài vô tận.

ẦM.

“…!”

Tiếng gầm bên ngoài lắng xuống. Ngay cả tiếng mưa cũng tắt ngấm.

Sau đó cánh cửa phòng chứa bật mở.

Hai thành viên Bộ phận An ninh đứng đó như chưa có gì xảy ra và lặng lẽ kiểm tra lại trang bị…

“Đàn áp hoàn tất.”

“...!”

Họ an toàn rồi.

Một tia hy vọng mỏng manh dấy lên, khiến đôi chân của người nhân viên xém khuỵu xuống.

Vậy… cậu có thể rời đi rồi sao? 

Cậu nhân viên chống tay, chậm rãi bước ra ngoài cửa.

Và ngay khoảnh khắc ấy, cậu hiểu ‘đàn áp’ của họ có nghĩa là gì.

“Ah— mmf.”

Cậu nuốt chặt tiếng thét.

Hành lang bên ngoài đã bị loang nước và thấm ướt.

Một loại chất lỏng dính đầy tường giấy và sàn gỗ thấm nước, phản chiếu ánh sáng ẩm lạnh… trông gần giống như máu.

Và ngay đối diện cửa phòng chứa.

Chính là cặp vợ chồng.

Thân thể họ vặn vẹo, tứ chi gãy quặt ra sau và bị khóa chặt đến mức bất động—

“…!”

—Như thể ai đó cố tình phá hủy từng cử động, nghiền nát hết mọi khả năng chống cự. Cơ thể họ bị ghim chặt thành hình thù rết quái gở, mỗi khớp bị cố định bằng những tấm thép sặc sỡ, nhìn như những chiếc kim bấm khổng lồ.

Đó là sức mạnh tuyệt đối, là sự bạo lực trần trụi.

Và đi kèm theo nó… là đồ dùng học tập của trẻ con.

Từ mọi lỗ hở trên khuôn mặt của cặp vợ chồng, dung dịch trong cơ thể tràn ra và loang sang bức tường ẩm tối.

Giống hệt cấp trên của cậu.

Không. Thứ này còn phi nhân tính hơn nhiều.

“...”

“À… đúng rồi. Đây là nhiệm vụ ‘thu hồi’.”

Thu hồi?

“Bắt đầu bằng việc thu thập thông tin trước nhỉ?”

“Mmh…”

Thành viên gầy gò, người tưởng như chỉ còn bộ xương, của Bộ phận An ninh chậm rãi tiến đến chỗ cặp vợ chồng, giờ đây chỉ là hai cái xác đã bị anh ta đập nát để trấn áp.

Anh ta rút một chiếc ghim từ trong miệng chúng ra.

“...!”

“Này… có đứa trẻ nào ở đây không?”

Đó chính là điều mà nhân viên bán hàng đã kêu vào máy nhắn tin.

Một cơn lạnh lẽo quét thẳng qua ngực cậu. Đúng rồi, đứa trẻ đâu?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!