Chương 200.1: Phương Pháp Trừ Tà Của Cục
Ánh sáng đổ xuống.
Thanh đao nghi lễ lóe lên và vạch nên một đường dứt khoát.
Một vũ điệu của đao được biểu diễn bởi cả hai bàn tay cùng với bầu trời.
Aaaaah…!

Thanh đao đâm xuyên cơ thể con rết giả dạng hiền giả.
Nó không phải là con dao chế ngự tội phạm, thứ từng đâm Đội phó Jin Nasol trong Cung Điện Dưới Biển, hay ghim tôi trong Phòng Ấp Giấc mơ.
Thanh đao này lớn gấp đôi, trang trí bằng thông rực rỡ và chuông tinh xảo.
Đây là『Thanh Đao Nghi Lễ』.
Một lưỡi đao được chế tác để đối diện những ‘thực thể’ tà ác.
Uuuuuh…!
Giờ đây, vật quái dị giả dạng miệng người, gieo rắc điên loạn và rao giảng thứ gọi là ‘chân lý thế giới’, chỉ còn biết lẩm bẩm giáo lý kinh hoàng của nó.
Mỗi lần như vậy, những cánh tay người trên thân nó quằn quại rơi xuống, hóa tro bụi và an nghỉ.
Một nghi thức để an táng cho linh hồn và xoa dịu vong linh đang được thực hiện.
Rầm.
Con rết co giật, khiến cột và xà của ngôi đền sụp xuống.
Chỗ này trông như đống đổ nát sắp đè chết người, nhưng…
“Đừng lo.”
Giọng chắc nịch của Đặc vụ Đồng vang lên.
Những viên đạn thủy tinh từ khẩu súng lục của anh ấy ghim vào không gian quanh đền, nhốt con rết bên trong.
搏
Như một loại bùa chú, mỗi viên đạn khắc đúng chữ đều phát huy hiệu quả chính xác.
“Giờ sẽ ổn thôi.”
“...”
“Điều khó khăn nhất khi xử lý loại Thảm họa siêu nhiên dạng nghi lễ shaman, chính là phải vạch trần được danh tính ẩn giấu của nó.”
Tôi biết chứ.
Bạn phải biết rõ đối phương là gì thì mới trừ tà được.
Và đó cũng là lý do Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên không thể dễ dàng nhận diện gã truyền đạo kỳ dị của Giáo Hội Vô Minh Huy Hoàng, kẻ bị chôn cùng vò rượu dưới đền, nhờ vậy mà nó có sức mạnh bất thường.
Tôi nhớ lại ghi chú mà Đặc vụ Choi phải đánh đổi nhiều thứ mới có được.
〔– Hmm… Thật ra chi nhánh cũng muốn điều tra kỹ hơn, nhưng các cơ quan khác cứ cản trở. Ngay cả việc giải tán ngôi làng cũng bị cản trở.〕
Có kẻ còn nói: “Cứ cứu người hàng năm thôi, vì chưa chứng minh được mối liên hệ với những vụ mất tích và tử vong.”
Tuy nhiên, thực tế là có quan chức bị dân làng Jisan hối lộ.
Nên mọi chuyện cứ bế tắc.
〔Nếu coi lễ hội hằng năm là một thảm họa thì nó quá dài, lặp đi lặp lại, nhưng thời gian điều tra lúc nào cũng ngắn ngủi.〕
Đặc biệt với một câu chuyện ma cổ xưa, nghi lễ này đã bị bóp méo, khiến cho Cục rất khó để tìm ra nguyên gốc, nên việc phá giải càng khó khăn hơn.
Cục lúc nào cũng chỉ ra tay vừa đủ để ổn định tình hình.
〔 Nên lúc nào cũng thấy tiếc. Chắc chắn phải có thủ phạm thật sự… Nếu tìm ra, bọn anh có thể thử trừ tà hay phong ấn gì đó. Không làm được thì chỉ thấy bực bội.〕
〔 Này, Nho à, đừng tự quyết định đào bới bí mật làng chỉ vì đọc cái này nhé?! Bọn mình phải cùng nhau làm! Biết chứ? ^^〕
Nhưng…
Tôi đã làm.
“Cậu chính là người đã tìm ra danh tính của nó.”
Tôi ngẩng đầu.
“Cậu đã kéo nó ra khỏi đền. Và khi danh tính nó được phơi bày…”
Đặc vụ Đồng mỉm cười.
“Kết thúc thảm họa này chính là sở trường của bọn tôi.”
Cụ thể là…
Sở trường của Đội Huyền Vũ.
“Tiêu diệt tà vật theo phương pháp truyền thống.”
“Lão đại!”
Một tiếng gọi vang lên từ trên mái nhà.
Đặc vụ Choi ném thanh đao nghi lễ lên cao, 『Ngọn Lửa Yêu Tinh』trong tay anh ta bùng sáng như mặt trời.
Ngọn lửa tràn xuống tận nền móng đổ nát của ngôi đền.
Aaaaah!
Bóng tối ẩm thấp và âm tà dùng để nuôi dưỡng con rết bị thiêu rụi, nó tan biến như thể bị xóa sổ và nhường chỗ cho dương khí rực rỡ, ấm áp.
Aaaa uuuu ghhh!
Con rết đã mất đi vô số cánh tay người cố há miệng thốt thêm, nhưng giờ, sự ‘giác ngộ’ của nó chẳng thể kết thành ngôn từ loài người nữa.
Phương pháp ứng phó bài bản của Đội Huyền Vũ dồn nó vào đường cùng.
Đầu tiên: Thanh tẩy không gian nghi lễ.
Xua đuổi môi trường của sinh vật tà ác.
Và tiếp đến là:
Trấn áp.
“Ngay bây giờ!”
Đạn của Đặc vụ Đồng bao quay ngôi đền một cách dày đặc.
Bị chặt mất nhiều tay và bị phơi dưới ánh dương chói lọi, con rết giãy giụa dữ dội.
Nhưng đòn đáp trả chuẩn xác, đâm đúng chỗ yếu bẩm sinh như mũi nhọn, đã cắt đứt liên kết của nó với những lời chân lý tà ác và khiến nó lộ rõ sơ hở.
Và cứ như thế, hồi kết đã gần kề.
Thứ ba.
“Phong ấn.”
䥗
Khẩu súng thủy tinh của Đặc vụ Đồng khai hỏa viên đạn cuối cùng.
Viên đạn được chế tác công phu tại Xưởng Baridegi chứa nghi thức trừ tà hùng mạnh và cắm thẳng vào cơ thể tà vật.
Chính xác ngay giữa trán『Hiền giả Rết』.
Phập.
Và rồi
Từ lỗ đạn ghim trên trán con rết, toàn bộ nội tạng nó bắt đầu bị hút vào trong.
Ooooooh!
Cơ thể con rết sụp xuống, co rút lại với âm thanh xé rách kỳ dị, như đang thu gọn thành một điểm duy nhất. Không chỉ mình con rết. Cả ngôi đền, mảnh đất bên dưới, linh hồn, và toàn bộ lãnh thổ bị『Hiền giả Rết』ô nhiễm đều bị hút vào…
… Bên trong viên đạn thủy tinh.
Aaaaaaah!
Tiếng gào của con rết vang lên trong cơn hấp hối, rồi…
Tắt lịm.
...
Keng.
Viên cầu thủy tinh giờ đã nhuốm đen rơi xuống chiếc hố sâu, tàn dư còn lại của ngôi đền sau khi sụp.
Hình con rết được khắc trên bề mặt viên đạn hình cầu và to bằng một nắm tay.
Đường khắc thô ráp, đậm nét lóe vàng như mảnh kinh văn của Giáo Hội Vô Minh Huy Hoàng, nhưng ngay sau đó, ánh sáng ấy bị sức mạnh phong ấn chặn đứng, rồi tắt hẳn.
Chẳng mấy chốc, bề mặt cầu nguội lạnh và chuyển thành màu bạc rắn chắc.
“...”
“...”
Đặc vụ Đồng bước đến chiếc hố, nhặt viên cầu bằng bạc và nhìn bề mặt nó thật kỹ, rồi cất vào túi áo.
Cuối cùng, anh ấy tuyên bố:
“Xong rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Phong ấn, yeah, nghĩa chỉ có nhiêu đó thôi :vv vồ; vật lộn; đọ sức; vồ; bắt; bắt lấy; đập; chạy