Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 199.1: Rước Kiệu

Chương 199.1: Rước Kiệu

Lễ hội ở làng Jisan kéo dài suốt đêm.

Nhà cửa ở đây mở toang cả ngày lẫn đêm, người ngoài làng có thể ngủ trong bất cứ căn nhà nào, tha hồ uống rượu và thịt miễn phí đến sáng. 

Cuối cùng cũng có khối người chọn ở lại thay vì rời đi.

“Sao thế nhỉ?”

“À, nghe nói ngày cuối có sự kiện lớn. Như… nghi thức gì đó thì phải?”

“Ý gì vậy?”

“Không rõ. Nhưng tôi định quay lại rồi đăng Youtube.”

Đám khách bên ngoài cứ bàn tán nhảm nhí, người thì ráng thức, người thì say ngất trong một căn phòng nào đó.

Rồi khi mặt trời rực rỡ chiếu xuống ngày cuối cùng…

“Ồ.”

“Hình như bắt đầu rồi đấy.”

【Vận may của Jisan đã tới~】

…nghi lễ bắt đầu.

Đùng, đùng, đùng.

Dàn nhạc truyền thống nện trống, dân làng xếp hàng hai bên tạo thành một lối đi dài…

…từ ngôi nhà mái ngói…

…đến miếu thờ của làng.

Ngay tại ngôi nhà mái ngói nằm giữa trung tâm, nơi khởi đầu con đường này, một thứ xuất hiện.

【Ôi Đấng Được Chọn, xin ban phúc lành Jisan ngàn đỉnh cho chúng con】

Đó là một chiếc kiệu to.

Bốn người cài lông gà trống trước ngực, đầu thì trùm vải trắng, khiêng ai đó trên kiệu.

“Ồ.”

“Ê, ê, cái này là thật luôn kìa.”

Đám khách ngoài vẫn chỉ coi như trò lạ mắt để tán dóc, nhưng trong số đó, cũng có vài ánh mắt lóe sáng và lặng lẽ quan sát.

‘Rắc rối đây.’

Đó là Đội phó Eun Haje.

Người mà Kim Soleum từng gọi bằng cái tên đó, giờ đang quan sát nhân vật ngồi trên kiệu và động thái của dân làng.

Xem ra nhiệm vụ mà cô nhận từ dự án sẽ diễn ra thuận lợi.

Ánh mắt sắc bén của cô liếc về phía ngoài rìa.

Nơi có chiếc giếng nằm sát mép làng, quanh đó chỉ toàn nhà bỏ hoang.

‘Cái giếng.’

Đó mới chính là mục tiêu nhiệm vụ của cô.

Nhân viên Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên vẫn chưa lý giải được tại sao dân làng lại mặc kệ họ lui tới gần giếng, hay vì sao chỗ đó lại khá an toàn. Họ từng kiểm tra cả khi không phải mùa lễ hội, nhưng họ chỉ thấy nó là cái giếng bị bịt miệng bình thường. 

Nhưng ‘phóng viên’ này thì biết rõ lý do và những gì cô phải điều tra.

Cái giếng ấy từng là đường dẫn và nối kết đến một nơi khác.

Và trong dịp lễ hội kỳ quái này, cả ngôi làng sẽ biến thành một vùng Bóng tối cấp cao, đôi khi lối đi đó lại hoạt động.

Thế nên cô phải hành động ngay lúc này.

Tuy nhiên…

“...”

Sau khi cô liếc mắt về phía Kim Soleum đang ngồi trên kiệu, nữ phóng viên khẽ xoay người. Nhưng thay vì đi về hướng giếng cạnh nhà bỏ hoang, cô lại chọn một con đường khác.

【Ôi Đấng Được Chọn, xin ban phúc lành Jisan ngàn đỉnh cho chúng con】

Trong khi đó, đoàn rước kiệu vẫn tiến bước.

Dàn nhạc truyền thống mở đường, kiệu đi tới đâu, dân làng cúi đầu kính cẩn tới đó. Một số còn lảo đảo đi theo sau với lòng cuồng tín rực cháy.

Song họ luôn giữ một khoảng cách nhất định, như thể không được phép lại gần hơn.

Vấn đề là chẳng phải ai cũng coi trọng luật lệ đó.

“Ôi chao! Nhìn kìa, mấy chục năm rồi mới có sự kiện này đó!”

Vài vị khách giơ điện thoại lên và dí sát lại gần.

Kẻ thì say, kẻ thì mất tỉnh táo, chẳng ai thèm giữ khoảng cách, thậm chí còn huých vào vai mấy người khiêng kiệu trùm vải trắng lên đầu.

Đám này chỉ đến vì rượu thịt miễn phí.

Nhưng dân làng không hề ngăn cản.

Họ chỉ nhìn theo với nụ cười, mắt thì dõi lo lắng vào việc kiệu có tiến đến nơi an toàn hay không.

“Ồ, cũng hoành tráng phết cho một lễ hội quê mùa.”

“Họ chuyên nghiệp thật. Quá chuẩn.”

Dân làng không nổi giận.

Họ chỉ nhìn đoàn rước kiệu bằng ánh mắt tha thiết, mong kiệu đến nơi an toàn và nguyên vẹn.

“...”

Cuối cùng, kiệu cũng đến miếu làng an toàn và dừng lại.

Những người khiêng cẩn thận đặt ‘người trúng thưởng’ trên vai mình xuống. Hai người tiến đến trước miếu.

Rồi họ cắt sợi dây vàng chăng trước miếu.

Tách.

Sợi dây vàng rơi xuống đất. Hai người còn lại cởi sợi dây vàng buộc quanh chân người ngồi kiệu, rồi treo nó lên trước miếu.

Sau đó, cánh cửa miếu mở ra.

Bên trong là…

“Cửa mở rồi! Trời ạ! Vàng kìa!”

Một con gà trống vàng.

Bức tượng gà trống vàng vốn là ‘giải đặc biệt’ được thờ trong miếu làng. Và kích cỡ của nó thì khổng lồ.

“Có khi chỉ mạ vàng thôi chứ?”

“Điên thật.”

Nó đặt trên bệ gỗ tròn, ngay chính giữa nơi lẽ ra là bàn thờ. Kích thước của bức tượng thực sự to bằng một người.

Ngoài sự kinh ngạc, trong mắt khách ngoài còn ánh lên lòng tham.

Hầu như chẳng ai chú ý rằng đằng sau tượng vàng, cây trụ nguyên bản của miếu bị cắm ngược xuống, giống hệt mấy que trong thùng xổ số.

【Ôi Đấng Được Chọn, xin ban phúc lành Jisan ngàn đỉnh cho chúng con】

Người từng ngồi trên kiệu cuối cùng cũng cử động.

Khi bóng dáng áo trắng đứng trước miếu, dân làng lần lượt tiến lên, phủ kín áo trắng bằng những mảnh giấy.

Trên giấy chi chít chữ, lẫn cả chữ Hàn và Hán tự.

Đó là tên của dân làng.

Rồi sau ba lạy sâu, họ dội cả một chai rượu lên trên.

Rào rào.

Khi rượu thánh tràn ra, mực trên giấy nhòe đi rồi biến mất như thấm hẳn vào áo choàng.

“Xin cho chúng con được giải thoát khỏi sự thật của thế gian, thưa vận may Jisan, ôi Đấng Được Chọn.”

“Xin cho chúng con được giải thoát khỏi sự thật của thế gian, thưa vận may Jisan, ôi Đấng Được Chọn.”

“Xin cho chúng con được giải thoát khỏi sự thật của thế gian, thưa vận may Jisan, ôi Đấng Được Chọn.”

Dân làng lạy, cầu nguyện, bật khóc, giơ tay hướng lên trời, trút ra nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã chất chứa từ lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!