Chương 198.1: Nghi Lễ Tạo Thần
Dân làng dồn hết về chỗ tôi.
【Ngài đây rồi, phước lành của Jisan!】
Người cầm loa hô ngày càng to, rồi chẳng mấy chốc, tiếng ca hát cùng tiếng chiêng trống lại dậy lên cuồng loạn.
Một vòng xoáy người tụ tập về phía tôi.
“Lối này!”
Tôi theo sát Đặc vụ Đồng và chui rúc qua đám đông để tránh ánh mắt dân làng, nhưng thế vẫn chưa đủ.
“Quào, tên trúng xổ số kìa.”
“Người đó thật sự sẽ nhận con gà trống vàng à?”
Những kẻ chưa hiểu chuyện còn đang xì xào, trong khi dân làng thì bỏ mặc tất cả mà lao về phía tôi, có người còn quỳ rạp xuống đất khấn lạy hướng về ngọn núi. Baek Saheon thì đã biến mất giữa đám đông.
Vậy thì…
“Xin anh hãy chạy đi.”
Tôi đẩy Đặc vụ Đồng cùng Đội phó Eun ra phía sau, cố che chắn họ khỏi dân làng, nhưng Đặc vụ Đồng lại bước lên như thể muốn trực diện đối mặt với dân làng.
“Bình tĩnh. Tới mức này thì khả năng tôi ‘bình an’ rời đi cũng không còn cao nữa rồi.”
“…!”
“Với lại trong sổ tay cũng đã ghi rất rõ.”
Tôi bắt gặp ánh mắt anh ấy.
“Cách xử trí trong tình huống thế này.”
〔Trong các cuộc giải cứu, đôi khi sẽ có một đặc vụ bị dân làng bắt giữ.〕
〔Nhưng nếu chưa phải ngày cuối của lễ hội, thì tuyệt đối không được liều lĩnh xông vào, càng không thể đối đầu cả làng.〕
〔Bất cứ lúc nào trong lễ hội cũng có thể tái nhập làng. Ý nghĩa là: chúng tôi có thể quay lại với sự chuẩn bị đầy đủ.〕
〔Đừng để cảm xúc lấn át rồi phí hoài cơ hội quý báu bằng cách gây náo loạn. Hãy hành động khôn ngoan, dứt khoát.〕
〔Như thế, cả người bị bắt lẫn người cứu hộ và những người còn sót lại mới có cơ may thoát khỏi thảm kịch.〕
“Đi đi.”
“...”
“Đi, nhanh chóng nghĩ cách cứu tôi, rồi hãy quay lại. Đó là cách duy nhất để tôi sống sót.”
Trong mắt Đặc vụ Đồng, tôi thấy rõ sự giằng co dữ dội giữa lý trí và cảm xúc.
Nhưng cuối cùng, lý trí thắng thế.
“Ngày mai.”
“...”
“Tôi sẽ quay lại đón cậu. Dù thế nào đi nữa.”
Anh nhanh chóng nhét vào tay tôi một sợi dây giày ngũ sắc, tôi lập tức cất vào hình xăm.
Trong tình huống tệ nhất, nếu có nguy cơ biến mất hoặc bị dồn đến tự sát, nó sẽ là đường lui cuối cùng của tôi.
Rồi Đặc vụ Đồng cắm đầu xé đám đông với tốc độ đáng sợ và lao thẳng về phía cổng.
【Ngài ở đây rồi! Phước lành của Jisan!】
Cùng lúc ấy, dân làng ập tới vây lấy tôi.
***
Tôi chớp mắt.
Có vẻ tôi đã ngất đi trong chốc lát.
Khi tỉnh lại… tôi đang nằm trên nền gỗ rộng, cũ kỹ của một căn nhà.
Cửa trượt ở cả hai phía căn phòng hình vuông.
“...”
Tôi đã thấy một bố cục tương tự vào ngày hôm qua.
‘Là căn nhà ngói đó.’
Tôi không thấy Đội phó Eun đâu… Có vẻ cô ấy không bị bắt cùng tôi.
Cũng may.
‘...’
Tôi cúi nhìn xuống chân.
Cả hai chân tôi đều bị trói bằng dây thừng vàng.
Sợi dây vàng luồn qua một lỗ hổng ở cửa trượt.
Khi tôi kéo thử, tôi cảm thấy nó có độ co giãn nhẹ, có vẻ nó đã được cố định chắc chắn.
‘Bắt đầu rồi.’
Ngay lúc đó.
Drrrk.
Cửa trượt mở và ai đó bước vào.
Hừm, hai người bước vào.
Một mang khay đồ ăn lễ hội, một bưng chai rượu. Họ đồng loạt cúi người, bày biện gọn gàng đồ ăn thức uống.
Rồi một khúc nhạc mơ hồ vang lên.
Có vẻ bên ngoài tòa nhà, lễ hội hỗn loạn vẫn tiếp diễn suốt cả đêm.
“...”
Hai người đó lại đưa ra một chiếc hộp xổ số nhỏ, rồi lần lượt rút thăm. Cuối cùng, kẻ rút trúng que gắn lông gà trống ở lại, còn kẻ kia thì cúi đầu lui ra.
Người ở lại chính là kẻ mang rượu vào.
“Saheon - ssi.”
“...”
Người dân làng mang rượu - Baek Saheon nhìn tôi chằm chằm.
Tôi có thể đoán ai đã sắp đặt để tôi rút trúng giải đặc biệt.
“Đêm qua, cậu cố tình khiến tôi rút que ‘giải đặc biệt’ từ túi cậu phải không?”
—- “…Kiểm tra túi tôi đi.”
Hắn đã cố tình gợi ý như vậy.
Đó là hành động duy nhất bất thường, giải thích tại sao hôm qua tôi không rút được gì, còn hôm nay lại trúng giải đặc biệt.
“Có phải cậu muốn biến tôi thành kẻ đã từng rút giải đặc biệt, để ‘hợp thức hóa’?”
“...”
“Để rồi hôm nay tôi sẽ được dẫn dắt rút trúng giải đặc biệt?”
Trong mắt Baek Saheon ánh lên một sự khoái trá sâu kín.
Rồi bằng giọng khàn đặc, hắn cất lời.
“Nếu mày nghĩ thế thì sao nào?”
“Vậy tức là cậu đã sắp đặt từ lâu.”
“...”
“Cậu chắc hẳn đã cân nhắc kỹ, coi chuyện này có khả thi không, rồi nếu các đặc vụ thất bại thì cậu sẽ làm gì.”
Khóe môi Baek Saheon cong lên, nụ cười ngây ngất hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
“Đúng vậy.”
Giải thoát.
Điên loạn.
“Tao đã nghĩ về nó mỗi ngày. Nếu một ngày mình được chọn thì phải làm gì. Tao không bao giờ muốn chết như vậy. Mỗi lần ngủ trong căn nhà khốn kiếp này, mỗi lần có người chết, ngay cả khi chị gái tao chết!”
Hắn nôn ra từng chữ như thể ói ra nỗi căm hờn.
“Tao luôn nghĩ, mình không muốn kết thúc như thế. Đm, nếu tao chết, thì thần hay gì tao cũng mặc kệ…”
“Thần ư?”
Baek Saheon nuốt khan. Việc nói ra điều cấm kỵ khiến hắn vừa bất an vừa phấn khích.
“Vậy lễ hội này là để thờ thần sao?”
“Thờ phụng? Không!!”
Baek Saheon gần như hét lên.
“Đây là nghi lễ tạo ra một vị thần!”
“...!”
“Họ chọn một ngày cát lợi, biến nó thành lễ hội và kẻ được chọn sẽ được thờ trong miếu làng, trở thành vị thần phước lành của Jisan, người sẽ giải thoát chúng tôi khỏi ‘sự thật của thế giới’. Và họ thực sự tin cái thứ điên rồ đó!”
“Cái đó… thật sự khả thi sao?”
“Tao không biết! Nhưng…”
Hắn thở hổn hển.
“Có thứ gì đó thật sự tồn tại ở đây.”
“...”
“Vào ngày lễ, nếu không có người ngoài trúng giải đặc biệt, dân làng sẽ gom hết que còn lại rồi tự rút. Và nếu ai đó bị chọn…”
Mặt Baek Saheon đanh lại.
“Khi lễ hội kết thúc, chúng sẽ chụp bao lên đầu người trúng thưởng như gia súc rồi lôi tới miếu thần của làng.”
“...”
“Ở đó, chúng làm gì đó.”
“Ý cậu là gì?”
“Tao không biết. Không biết. Nhưng, nhưng chắc chắn có gì đó…”
Mặt hắn tái mét.
“Gương mặt của những kẻ bị lôi đi sẽ thay đổi hẳn vào ngày hôm sau. Chúng không nói năng gì được, bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội năm sau…”
“...”
“Rồi đến khi lễ hội ấy kết thúc, chúng sẽ treo cổ mình trong miếu.”

…!
“Thế nhưng, lễ hội nào cũng vậy, chúng lại xuất hiện. Dù đã chết, chúng vẫn quay lại. Chúng bước ra từ miếu.”
Hắn gào lên.
“Chúng tham gia ban nhạc truyền thống!!”
“…!”
“Ngay bây giờ đấy. Ở ngoài kia!”
"""""Heeyaaaaaah!""""
“Tao sẽ không kết thúc như thế. Tao sẽ không chết. Tuyệt đối không.”
Ánh mắt Baek Saheon lóe lên nỗi sợ, phẫn nộ, bản năng sinh tồn, xen lẫn chút nhẹ nhõm vì mình đã thành công… cuối cùng ổn định lại thành sự tính toán tỉnh táo.
“Giờ mày đã bị chọn, lễ hội và trò rút thăm cũng chấm dứt. Tao không cần quay lại đây nữa. Chuyện bị giam trong cái làng Jisan quỷ quái này, chuyện bị giữ chân ở đây, tất cả đã chấm hết rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ban nhạc truyền thống / Pungmul-nori – loại hình nghệ thuật dân gian Hàn Quốc, kết hợp trống, nhảy múa và hát, với hàng chục người biểu diễn liên tục chuyển động.