Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 197.2: Sự Thật Của Thế Giới

Chương 197.2: Sự Thật Của Thế Giới

Tôi nhận ra ngay.

“Đừng có làm ầm lên trong làng.”

“Đúng đó. Trời ạ, nửa đêm rồi các người còn tụ tập gì thế? Nước tắm ở đây tuyệt lắm, sao không ngâm mình nghỉ ngơi cho khỏe?”

“Không ngủ được à? Hay là chưa ăn đủ?”

Giờ tôi mới hiểu vì sao Đặc vụ Choi từng dặn: nếu bị dân làng phát hiện thì phải lập tức trốn đi, hoặc khống chế họ rồi nhốt vào căn nhà bỏ hoang.

Cách đối xử của họ đối với khách đã thay đổi.

“Đây, chút đồ ăn nè~”

Sau khi cuộc gặp gỡ ở giếng bị lộ…

Mấy dân làng với nụ cười hiền hòa liền đưa chúng tôi trở về căn nhà ngói.

Và thay vì căn phòng nhỏ hẹp ban đầu, họ đưa chúng tôi sang một phòng rộng rãi và sang trọng, với cửa kéo bằng giấy.

Không ai bàn bạc gì cả, họ cứ tự nhiên làm thế thôi.

Họ giục chúng tôi đi tắm, rồi bưng thêm đồ ăn lễ hội và rượu tới.

“Uống đi, đây là rượu thuốc đó.”

“Đây là rau rừng, thảo mộc với nhân sâm núi! Bổ lắm, còn sáng mắt nữa~”

Y hệt như lúc họ xúm lại, chiều chuộng cái vị khách phiền phức đã ném quả dưa chuột xuống đất.

Baek Saheon thì biến mất.

Dân làng đã dắt hắn đi đâu đó.

“...”

Cảm nhận được cơn ớn lạnh, tôi và Đặc vụ Đồng nhìn nhau.

Phải chăng, những người từng phát hiện chỉ thị bí mật của Cục và gửi yêu cầu cứu viện, cũng đã có cùng cảm giác bất an này?

Dân làng đặt đồ ăn xuống rồi rời khỏi phòng, để lại chỉ hai chúng tôi. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được có người nán lại ngoài cửa một lúc.

Rồi họ mới rời đi.

“...”

Đặc vụ Đồng bước tới cửa và áp tai lắng nghe.

Chỉ khi chắc chắn chẳng còn tiếng động, anh ấy mới thận trọng hé cánh cửa giấy ra một khe để thăm dò…

Khoan.

Tôi chộp vai anh ấy và ngăn lại.

Rồi tôi bới trên bàn và nhặt cây nến mỏng dùng để hâm nóng thức ăn.

Tôi giơ nó lên sát cửa giấy.

Bóng người in đen kịt ngay phía bên kia.

Cttrndag o

“…!”

Họ đang nghe lén.

Họ đâu có đi thật.

‘Chết tiệt.’

Một cơn rùng mình chạy ngược lên gáy.

Tôi nhanh chóng đặt nến xuống, cố gắng làm như chẳng có chuyện gì, rồi khéo léo nhúng ngón tay vào cốc nước và bắt đầu viết

– Có cách nào cho tất cả mê ngủ rồi lẳng lặng chuồn đi không?

– Khó đấy.

Đặc vụ Đồng đáp ngay.

– Trong mấy truyền thuyết ma ám mà nhuốm màu tôn giáo thế này, ngủ không bao giờ là giải pháp tốt.

“...”

Quả nhiên.

Đây là truyền thuyết đã được quan sát quá lâu, chắc chắn từng có vô số cách thử rồi.

Cuốn sổ của Đặc vụ Choi không thể ghi lại hết, chỉ giữ lại những cách hiệu quả và an toàn nhất.

…Thế nhưng đến giờ vẫn chưa có phương pháp nào để cứu một dân làng khỏi Thảm họa này.

Dù vậy…

– Thế những người ngoài đến dự lễ hội rốt cuộc biến mất kiểu gì?

Tôi phải hỏi.

Nhưng…

– Không rõ.

…!!

– Sau lễ hội, dân làng lập tức tiễn khách ra khỏi làng.

Và còn khá nhiều ghi chép về những người chỉ ở lại một đêm, rồi giữa chừng nằng nặc đòi đi, và đúng là đi được thật.

– Vấn đề là… một số trong đó chẳng bao giờ về tới nhà.

“...”

– Đôi khi, ngay cả khi về nhà an toàn, chỉ vài tuần sau họ cũng tự kết liễu đời mình.

Thường là bằng những cách liên quan tới vật tự nhiên.

Một cảm giác lạnh toát xẹt qua sống lưng tôi.

– Nguyên nhân hiện chưa rõ, nhưng có một thủ tục chung đã được xác nhận.

Đó là: khi bước vào truyền thuyết này, nếu đi theo lời mời gọi của dân làng thân thiện, tắm, ăn và uống rượu, thì ba thứ ấy sẽ được dâng lên đầy đủ.

– Chưa xác định được chính xác cái nào là tác nhân, nhưng lần này ta đã có manh mối.

Tôi nhớ lại những gì Baek Saheon đã gào thét.

—- “Người ngoài uống rượu thiêng của núi, rồi giác ngộ sự thật của thế giới, sau đó treo cổ, nhảy xuống sông, hay thối rữa dưới giếng…”

Ra là vậy.

‘Ít nhất thì chúng chắc chắn có liên quan tới rượu.’

Tôi liếc sang vò rượu trên bàn.

Nó chỉ là một chất lỏng trong suốt được đựng trong bình sứ trắng giản dị.

Nhưng…

‘Nếu uống vào mà ‘hiểu được sự thật của thế giới’ rồi chọn chết… thì cái sự thật ấy rốt cuộc là gì?’

Trong truyền thuyết ma quái, cái gọi là ‘sự thật’ thường chỉ là thôi miên hay tẩy não khiến con người phát điên.

Đương nhiên thế đã quá đáng sợ rồi.

Nhưng đáng sợ hơn cả là khả năng này.

…Nếu đó thực sự là sự thật, và chỉ cần biết đến thôi cũng đủ để một con người chọn cái chết.

Một tình huống mà con người vấp phải điều tuyệt đối không nên biết.

‘…Mình có cảm giác chẳng lành chút nào.’

Cơn rùng mình lắng lại trong ngực tôi.

…Tốt nhất là rút thôi.

Bản năng cảnh báo tôi rằng đào sâu hơn chỉ rước họa.

Mà vẫn còn một phương án đáng tin cậy.

Cách thoát mà Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên đã cấp cho đặc vụ.

Dây giày ngũ sắc.

“...”

Tôi thấy Đặc vụ Đồng đã nhìn vào áo khoác mình, rõ ràng là anh ấy đang do dự.

– Chúng ta sẽ bỏ đi, chỉ vậy thôi sao?

Cho dù những người kia không phải người gửi yêu cầu, chắc chắn sẽ có những kẻ chẳng thể nào về nhà sau lễ hội.

Đặc vụ Đồng thường hay bám theo nguyên tắc, nhưng đã là đặc vụ thì anh ấy không thể ngó lơ các sinh mạng vô tội.

– Nếu không tìm được cách lẳng lặng rời căn phòng này trước khi lễ hội kết thúc hôm nay, thì chúng ta sẽ dùng cách đó.

Rồi với vẻ mệt mỏi xen lẫn áy náy, anh ấy bổ sung thêm:

– Xin lỗi. Tôi đã quá mạnh tay và tạo cớ để hắn bùng nổ.

Không, không phải thế.

‘Lẽ ra mình phải biết Baek Saheon sẽ làm trò đó…’

Tôi đã thấy hắn diễn đi diễn lại quá nhiều lần trên wiki, thậm chí từng sống cùng hắn ở ký túc xá công ty.

…Chắc do tôi kiệt sức nên tôi mới phán đoán đần độn thế này.

Tôi lắc đầu và thả mình xuống góc phòng.

Lúc đó, trời đã hửng sáng.

‘Lễ hội chắc sắp bắt đầu rồi.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!