Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 197.1: Mang Xui Xẻo

Chương 197.1: Mang Xui Xẻo

“Làm ơn!”

Baek Saheon trông như sắp suy sụp thần kinh đến nơi.

F1aveaml o

Thế nhưng hắn vẫn giữ giọng nhỏ nhất có thể, như chỉ mong thoát khỏi cái thảm họa siêu nhiên nghẹt thở kia mà không bị ai chú ý.

Tuy nhiên, Đặc vụ Đồng không hề cởi trói cho hắn.

Anh ta chỉ liếc nhìn mảnh gỗ vàng (thứ tôi moi từ túi Baek Saheon) trên tay và hỏi:

Phần thưởng đặc biệt.

“Rút được cái này có nghĩa gì?”

“Có nghĩa gì à? Có nghĩa là tôi toang toàn tập! Thế nên tôi phải ra khỏi đây trước ngày cuối cùng của lễ hội. Ngay bây giờ, từ đây…”

“Anh sẽ chết sao?”

Baek Saheon khựng lại.

Tôi xen ngang và hỏi:

“Nhưng vừa rồi, tôi thấy người rút trúng cái gậy đó còn được chúc mừng. Tôi nghe nói năm sau họ sẽ được giao một vai trò quan trọng…”

“...”

Môi Baek Saheon mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Đôi mắt hắn chỉ đầy rẫy sợ hãi lẫn phẫn uất.

‘Hắn ta đang bị thứ gì đó trói buộc à?’

Tôi nhìn sang Đặc vụ Đồng.

Anh ấy gật đầu nhẹ một cái, rồi hỏi bằng một giọng điệu thờ ơ:

“Vậy thì giải thích đi, sao anh có được số cứu hộ trực tiếp của Tổng cục?”

“Ha! Chẳng phải mấy số đó do mấy người giấu khắp làng sao?”

“...!”

“Ở đây ai mà chả biết. Cả làng đều biết. Họ chỉ mặc kệ thôi. Nhưng anh nghĩ ai muốn gọi số đó thì sẽ gọi bằng cách nào?”

Baek Saheon nói như nhổ toẹt từng chữ với giọng điệu chua chát.

“Khoan đã. Các anh nhận ra chỉ thị của Cục mà vẫn mặc kệ bỏ đó sao?”

“Đúng thế! Dù kẻ ngoài có uống shinsan, giác ngộ rồi treo cổ, nhảy xuống sông, hay thối rữa dưới đáy giếng, dân làng sẽ quên sạch mà quay lại sống tiếp, chẳng ai quan tâm cả. Thoát được vài mạng cũng chẳng ai để ý. Thứ duy nhất họ quan tâm là đừng bị ‘lây nhiễm xui xẻo’, cho nên mới chỉ lo giữ chừng đó thôi!” 

“‘Lây nhiễm xui xẻo’? Rốt cuộc đó là loại xui xẻo gì?”

Baek Saheon lại ngậm miệng.

Mồ hôi chảy dọc quai hàm hắn.

‘Lại thêm một sự trói buộc khác.’

Nhìn hắn run rẩy vì sợ hãi và sức ép của thế lực siêu nhiên, tôi bỗng thấy lòng nặng nề khó tả.

‘…Có phải vì hắn khiến tôi nhớ đến chính mình?’

Nhưng đó chỉ là cảm giác của tôi thôi.

“Xem ra anh ta không thể trả lời.”

Đặc vụ Đồng rõ ràng chẳng hề thương hại hắn.

Suy cho cùng, công việc của anh ta là xử lý những kẻ từng giữ băng ghi hình ở nhà nghỉ trong núi.

Mà kẻ trước mắt này cũng bị Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên chỉ định là tội phạm.

Baek Saheon chính là người giữ cuộn băng.

“Nếu biết nhiều thế thì tự bước ra ngoài đi.”

“Tôi đã bảo là không được mà!”

Trước lời nói lạnh lùng ấy, Baek Saheon đảo mắt đánh giá tình hình.

Nhưng chỉ thoáng sau, giọng hắn lại bình tĩnh trở lại:

“Các anh biết chỗ đó đúng không? Tôi cũng biết. Đống đá trước cây thông già ngoài làng. Chỉ cần đặt một viên đá lên, cầu nguyện, rồi các đặc vụ nắm tay hai bên đi cùng là có thể ra khỏi làng an toàn, đúng không?”

“...!!”

Hắn nói đúng từng chữ.

〔Đi chín mươi chín bước về phía đông từ giếng là tới cây thông khô héo. Trước gốc có một đống đá. Đặt một viên nhỏ lên trên.〕

〔Rồi đọc câu ‘Xin quay đầu và ban phước lành’ ba lần. Nếu tất cả cùng nắm tay nhau, đặc vụ đứng hai bên, người được cứu ở giữa, thì sẽ có thể trở về thế giới thực an toàn… Đó là luật hiện tại.〕

〔Lúc nào cũng cần ít nhất ba người, vì thế Cục mới phải cử hai đặc vụ đi.〕

〔Nên nhớ: đặc vụ đứng hai bên, người được cứu ở giữa và phải cùng nắm tay!〕

“T-Tất cả đều đã bị phát hiện. Đã bị lộ từ nhiều thập kỷ nay. Đó là cách cứu người đúng không? Làm ơn, cứu tôi đi! Tôi là người báo cáo mà! Chuyện phải như thế mới đúng chứ!”

Giọng Baek Saheon vang lên tuyệt vọng xen lẫn oán hận.

Tuy nhiên…

“Cách đó không áp dụng cho dân làng.”

Hắn chết lặng.

“...Cái gì?”

“Ý tôi là, ai sống trong làng thì cách đó vô hiệu.”

Đúng vậy.

〔– Tôi nhắc lại, với dân làng trong kỳ lễ hội thì phương pháp trên vô dụng, đừng thử bừa. Nếu liều lĩnh, các cậu có thể bị kẹt giữa làng và hiện thực.〕

“Dân làng thì không thể rời đi bằng cách đó.”

“…Tôi đâu còn sống ở đây. Tôi sống ở Seoul rồi.”

Đặc vụ Đồng không trả lời.

Giọng Baek Saheon trở nên hốt hoảng như đang nài nỉ:

“T-Tôi chỉ về đây mỗi tháng một lần, không, hai ba tháng mới về vài ngày thôi. Tôi đâu sống ở đây! Tôi không phải bọn điên khùng này!”

“Tiêu chuẩn là xem là người trong lễ hội là anh có đeo lông chim hay không.”

“…!”

Ánh mắt hắn hạ xuống ngực mình, nơi vẫn cài chiếc lông gà trống.

“~!!”

Hắn giật giật người như muốn xé nó đi, nhưng rồi khựng lại… có lẽ hắn đã nhận ra điều bất khả kháng.

Rồi thì thào:

“Không gỡ ra được?”

“...”

“Không thể nào. Tôi là người trưởng thành, lại sống ở ngoài làng, tôi là người ngoài! Thế thì… chắc chắn còn cách khác. Các anh phải cứu dân thường chứ? Phải cứu cả người báo cáo nữa.”

Giọng Đặc vụ Đồng vang lên lạnh lẽo:

“Hiện tại, không thể.”

...

...

“Vậy thì chết đi.”

...

Hả?

“Vậy thì tất cả các người cũng sẽ chết.”

Baek Saheon há miệng:

“OHỡiNgườiĐượcChọnhãytruyềnlờichúcphúcmàumỡtừngànđỉnhcủaJisanOHỡiNgườiĐượcChọnhãytruyềnlờichúcphúcmàumỡtừngànđỉnhcủaJisanOHỡiNgườiĐượcChọnhãytruyềnlờichúcphúcmàumỡtừngànđỉnhnúicủaJisan mmph!”

Tôi vội bịt miệng hắn lại.

Một cơn đau nhói xuyên qua bàn tay tôi khi da thịt bị xé rách.

“…!”

Hắn cắn tôi.

“Đặc vụ Nho!”

“Chúng nó đang cướp ‘Người Được Chọn’! Chúng nó cướp ‘Người Được Chọn’! Chúng nó mang xui xẻo tới đây!”

Đặc vụ Đồng lập tức gạt tay tôi ra và ngay khi áp lực trên miệng hắn lơi đi, giọng Baek Saheon lại bùng nổ.

Rồi thì 

“HỡiNgườiĐượcChọnhãytruyềnlờichúcphúcmàumỡtừngànlờicủaJisan…”

Bóng người dần xuất hiện phía sau căn nhà bỏ hoang.

Không, không chỉ một, mà là nhiều người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!