Chương 193.2: Bị Bắt Quả Tang
“...”
Dần dần, hình dáng quái vật kia mờ dần đi và để lộ khuôn mặt hốc hác, lạnh lẽo của viên trung sĩ.
“Tôi… đâu có định giết hắn… Chỉ… dọa một chút thôi…”
Haa.
“Kiểu dọa dẫm đó không hiệu quả với người như anh ta đâu.”
Tôi cúi xuống.
Tim tôi đập thình thịch.
Giờ tôi phải làm gì?
Có nghĩa là nhiệm vụ này coi như thất bại hoàn toàn sao?『Tấm Vé Ước Nguyện』của tôi… Liệu tôi còn lấy được không? Giải quyết thế nào? Tôi cần phải—
“Soleum à.”
“...”
“Khụ- Kim Soleum. Này.”
Người bị ghì xuống, Đặc vụ Choi, mỉm cười kèm theo tiếng ho khan và giọng khàn đặc.
“Thanh kiếm đó không làm cậu đau mấy, đúng không?”
…!
“Lưỡi kiếm đó đâu phải thứ cắm vào chân rồi vẫn có thể đi đứng như bình thường được. Cậu cũng thấy rồi còn gì? Khi thành viên đội tinh nhuệ của công ty cậu bị trúng.”
Tôi có thấy.
Trong câu chuyện Cung Điện Đại Dương Lấp Lánh.
Khoảnh khắc thanh kiếm đâm trúng, Đội trưởng Jin Nasol đã ngã quỵ, cắn răng chịu đựng trong đau đớn.
Vậy mà tôi lại không hề hấn gì, điều đó có nghĩa là…
“Điều đó chứng tỏ cậu không phải kẻ xấu, đúng chứ?”
“...”
“Nho. Vẫn chưa muộn đâu.”
…!
“Nếu tôi không báo cáo, thì chuyện này tôi có thể âm thầm xử lý. Trong Cục có rất nhiều người với lý lịch kỳ lạ rồi.”
“...”
“Cứ che giấu đi. Thế thì, đúng như cậu nói, cậu có thể tiếp tục sống như một tân binh trốn khỏi cái công ty lừa đảo đó, rồi gia nhập Cục Quản Lý Thảm Họa.”
Đôi mắt Đặc vụ Choi lại trong trẻo, bình tĩnh.
“Chỉ cần… tiếp tục làm việc cùng chúng tôi, như người em út của Đội Huyền Vũ số 1. Cứu người.”
“...”
“Tôi không biết vì sao cậu còn bị ràng buộc bởi cái công ty khốn kiếp đó… nhưng nói thật đi. Không phải ở trong đội chúng ta vui hơn nhiều sao?”
“...”
“Và có lẽ… chúng tôi cũng có thể giúp cậu hoàn thành ước nguyện.”
Giọng nói trầm thấp, mang theo hơi ấm.
“Tôi sẽ giúp cậu, Soleum à.”
...
Tôi nhúc nhích tay.
“Đặc vụ.”
“Hả?”
“Xin anh đừng nói dối nữa. Tôi sẽ không tin đâu.”
“…!”
Tôi bẻ quặt tay trái của Đặc vụ Choi ra sau lưng.
Cạch–
Một chiếc máy nhắn tin rơi khỏi khuỷu tay trái Đặc vụ Choi. Tôi nhặt lấy nó rồi bóp nát.
“Cậu…!”
Đúng như dự đoán.
“Đặc vụ Choi.”
Trong khi ghì chặt cả hai tay anh ta ra sau lưng, tôi nói dứt khoát.
“Tôi biết rồi.”
“...”
“Ấn cái máy nhắn tin giấu dưới khuỷu tay trái là cách anh thường dùng để thoát hiểm.”
Mắt anh ta mở to.
“Nhưng khi không thể lấy máy nhắn tin được như thế này… anh thường nghĩ cách để khống chế đối thủ. Thông thường, anh sẽ dùng ngọn lửa yêu tinh, đôi khi còn dùng một quyển sách lấy từ Nhà sách Ijeong.”
“...”
“Nhưng anh chỉ làm thế khi cần bảo vệ người được cứu. Còn trong tình huống này, anh sẽ chọn cách bỏ trốn. Jay - ssi, trong túi quần anh ta có thêm một túi phụ. Lấy sợi dây giày thể thao trong đó ra đi.”
Viên trung sĩ làm theo.
Nụ cười trên mặt Đặc vụ Choi tái nhợt khi thấy chính món đồ thoát thân của mình nằm trong tay tôi.
Tôi tuyên bố:
“Tôi biết rõ anh. Tôi đoán được hết những gì anh sẽ làm.”
“...”
“Đừng làm mọi chuyện tệ hơn bằng những trò vô ích.”
“Haha… đồ khốn.”
Giọng anh ta run rẩy.
“Rốt cuộc cậu là cái gì?”
“...”
“Cậu là ai?”
Tôi không trả lời.
Tất cả chỉ để khiến anh ta không dám manh động, gieo sự dè chừng vào anh ta.
Sau đó tôi lần lượt tước toàn bộ vũ khí của Đặc vụ Choi và cất hết vào hình xăm.
Đó là bước đầu tiên trong việc vô hiệu hóa Đặc vụ Choi.
‘Haa.’
Nhưng thay vì nhẹ nhõm, đầu tôi quay cuồng.
Tiếp theo. Tiếp theo là gì…
‘Phải rời khỏi đây.’
Quá nguy hiểm nếu cứ ở chung với Đặc vụ Choi, nếu Cục lần ra chúng tôi và chỗ này thì toi.
‘Nhà trọ.’
Trước mắt phải đến chỗ thứ ba.
“Đi. Im lặng.”
“...”
“Đừng giở trò.”
Tôi dựng Đặc vụ Choi dậy và giữ chặt anh ta. Viên trung sĩ đi kèm phía bên kia, nhìn qua trông chẳng khác gì hai người dìu một đồng nghiệp say rượu.
Bước ra khỏi Phòng Ấp Giấc Mơ, tôi vừa đi vừa nghĩ cách giải quyết…
“Soleum à.”
“...”
Đặc vụ Choi mỉm cười với mồ hôi lạnh rịn trên trán.
“Giờ cậu định làm gì, chôn tôi ở đâu đó à? Hay… giao tôi cho Daydream?”
“...”
“Nhưng cậu rõ hơn ai hết lũ khốn đó thế nào rồi. Cậu tận mắt thấy chúng sắp dùng lũ trẻ mà ta vừa cứu khỏi Cung Điện Đại Dương để làm vật thí nghiệm.”
Chúng tôi tiếp tục đi.
“Cậu thực sự sẽ giao tôi cho chúng sao? Nói thật đi?”
“...”
“Chỉ cần nói cho tôi cậu đang làm gì trong Cục. Tôi sẽ giúp cậu.”
Tôi không thể mở miệng.
Và… tôi biết chắc anh ta cũng chẳng giúp gì.
Anh ta chỉ đang chờ tôi sơ hở hoặc nới lỏng cảnh giác trong chốc lát.
Nếu tôi yếu đi một chút, Đặc vụ Choi dày dạn kinh nghiệm này sẽ hoặc nhốt tôi thẳng vào ngục thủy tinh, hoặc thoát ra, rồi quay lại với viện binh.
Thế là hết. Không…
‘Chẳng phải đã hết rồi sao?’
Bụng tôi quặn lại.
Cảm giác như tôi vừa vượt qua một lằn ranh mà tôi không thể quay đầu được nữa.
Tôi tưởng rằng chỉ cần lặng lẽ lấy trộm tài liệu mà Giám đốc Ho muốn, nhưng giờ… không thể quay lại được nữa.
Tôi nhận ra mình sắp sa vào một vũng lầy không lối thoát.
Khó chịu vãi.
‘...Làm sao đây?’
Có cách nào không?
Mấy lọ dược liệu xóa trí nhớ hay buộc thề của Daydream đều vô dụng.
‘Chưa đến một tuần là anh ta sẽ bị phát hiện thôi.’
Đặc vụ Choi tuần nào cũng được kiểm tra sức khỏe để đảm bảo không dính thứ khả nghi. Thành ra, anh ta sẽ bị lộ ngay.
Nếu như, giá như…
“Ờm…”
“...”
“Cho tôi hỏi.”
Tôi nhìn sang viên trung sĩ.
Anh ta liếc người đặc vụ đang bị giữ, rồi khẽ nói.
“Người này… thuộc Cục Quản Lý Thảm Họa à…?”
“…Đúng.”
“Hmm… Tôi không rõ chuyện gì, nhưng…”
Anh ta trông như vừa nhận ra điều gì đó.
“Hai người có vẻ… quen biết, và nói chuyện được với nhau.”
“...!”
“Hay là… thử nói chuyện đã?”
Nhưng tôi biết phải nói gì?
Không thể tiết lộ việc mình làm gián điệp, hay yêu cầu mà Daydream giao, mà đó lại là điểm mấu chốt. Lời nguyền trói buộc của Giám đốc Ho vẫn còn đó.
Nếu bỏ qua mấy thứ ấy, thì tôi có thể nói gì…?
...
Chỉ những phần không dính dáng đến việc làm gián điệp.
Kim Soleum.
Điều tôi muốn.
Những gì tôi từng nghĩ khi làm việc ở Cục.
Có bao giờ tôi thật sự định lừa dối họ không.
“...”
Có lẽ… ít nhất tôi có thể nói như vậy.
Ít nhất tôi có thể chứng minh rằng mình không hề gây hại cho Cục.
Nếu làm được thế, có khi chúng tôi sẽ tìm ra một điểm thỏa hiệp nào đó.
Trước mắt… cứ thử vậy.
“…Được.”
Ra đến ngõ, hướng về phía đường, tôi thấy một chiếc taxi đỗ sẵn và khẽ nói với Đặc vụ Choi.
“Chúng ta sẽ đi taxi.”
“...”
“Đừng làm ồn.”
“Khôn lắm đấy, Hươu.”
Có dân thường ở đó, anh ta sẽ không dám manh động. Anh ta sẽ lo lắng rằng tài xế taxi có thể bị thương, thậm chí mất mạng.
‘Thế này, tôi mới ngăn được sự cố bất ngờ.’
Dù cảm thấy bất an, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
“Lên xe.”
Ba người chúng tôi cùng ngồi ghế sau taxi. Để không khiến tài xế nghi ngờ, chúng tôi giữ nguyên bộ dạng đang dìu một người say…
“Soleum - nim!”
“…!!”
Khuôn mặt quen thuộc quay lại từ ghế lái.
Người lái không phải tài xế taxi.
Người đang nhìn tôi với giọng điệu đầy tiếc nuối…
…Là Giám đốc Ho.
‘Cái gì đây?’
Sao ông ta lại có mặt ở đây?
Tại sao… lại ở đây?
Song cơn sốc đã át đi mọi câu hỏi.
Giám đốc Ho cất lời.
“Ôi trời, anh bị bắt quả tang rồi.”
“...”
Không.
“Nhưng anh xử lý nhanh thật đấy! Ta tự đến đón, khỏi phải phiền anh lặn lội tìm ta nè.”
Ánh mắt ông ta chuyển hướng.
Ông ta phớt lờ Trung sĩ như thể anh ta chẳng tồn tại, ánh nhìn đó dừng lại ở người đang bị chúng tôi ghì chặt, Đặc vụ Choi.
“Anh khỏe không?”, một sinh vật không phải người, một thứ chất chứa căm hận và oán thù không che giấu với Cục nói.
Ánh nhìn của Giám đốc Ho nhắm thẳng vào đặc vụ ngồi cạnh tôi.
Đáp lại, trên môi Đặc vụ Choi nở nụ cười gượng gạo.
“Nghe chẳng giống chào hỏi lắm nhỉ?”
“Ôi trời, không phải vậy đâu.”
Một nụ cười hiện trên mặt Giám đốc Ho.
“Anh sẽ sớm được yên nghỉ thôi.”
Không.
“Xin dừng lại.”
Tôi vội chen vào tầm mắt của Giám đốc Ho.
Lưng tôi rịn mồ hôi lạnh.
“Nếu anh ta chết, biến mất hay biến dị, Cục sẽ được báo ngay lập tức.”
“Vậy sao?”
“Chắc chắn. Nên ngài phải giữ anh ta sống và đặt trói buộc, rồi để anh ta quay lại sinh hoạt thường nhật sẽ an toàn và hiệu quả hơn nhiều…”
“Soleum - nim.”
Giám đốc Ho nhìn tôi và mỉm cười áy náy.
“Anh bị bại lộ nhanh quá, nên ta khó mà tin vào phán đoán của anh được…”
Cơn ớn lạnh chạy dọc da đầu tôi.
“Để ta tự xử lý.”
“...”
Tôi quay đầu một cách cứng ngắt.
Trên mặt Đặc vụ Choi, một vòng hình tròn như bắt đầu loang ra như gợn sóng.
Thuật pháp của Giám đốc Ho bắt đầu rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
