Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 171.1: Linh Vật Mới

Linh vật mới?

‘Chuyện nữa đây?’

Tôi giật mình và lùi khỏi bàn ngay lập tức, nhưng chẳng có gì thay đổi.

〔Chúc mừng anh đã được bổ nhiệm làm linh vật mới của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng!〕

Dòng chữ vẫn y nguyên.

Trong văn phòng quản lý đổ nát của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng chỉ có mình tôi…

…Đang mặc một bộ đồ khiến mình trông như quái vật.

“...”

Đừng nói là… Bọn họ coi cái bộ dạng ngụy trang của tôi như cư dân chuyện kinh dị, và thẳng tay tuyển tôi làm linh vật cho Công Viên Giải Trí Vui Tươi nhé…?

Ý nghĩ đó khiến tôi nổi da gà, nhưng suy cho cùng, cái logic này chẳng ăn nhập lắm.

‘Nơi này được định là chỗ cho những thực thể không phải con người mà.’

Cho dù là truyện ma thì vẫn có nguyên tắc riêng. Việc bất ngờ gán cho tôi cái danh linh vật, cứ như tôi bị nhắm trúng, thì rất kỳ. Ắt hẳn có lý do gì đó…

À.

Tôi nhớ lại việc mình từng làm lần trước khi vào công viên giải trí này.

Khu vàng đã sụp đổ.

Người đã kích hoạt cánh cổng đến đó chính là tôi.

Nói chính xác thì… tôi đã ‘mở lại’ cái khu nghỉ dưỡng này.

‘...’

Điên thật rồi.

Tôi nuốt nước bọt.

‘Vậy là mình trở thành linh vật thật sao? Mình ư?’

Vội kiểm tra lại ngoại hình, nhưng vẫn là bộ đồ chiến đấu kèm diện mạo quái vật.

‘Khoan, vẫn còn một manh mối nữa.’

Tôi nhìn lại cái bàn, nơi tấm thiệp với lời chúc mừng được đặt.

Ngay bên cạnh là một lọ mực.

Và một cây bút lông ngỗng kiểu cổ cắm trong đó.

“...”

Dùng cây bút này viết tờ giấy chúc mừng à?

Nghĩ đến mấy trò mánh truyện ma, tôi ngồi xuống bàn. Biết đâu lễ phép viết lên tài liệu một câu như ‘Tôi xin phép từ chối’ thì có thể thoát khỏi tình huống này.

Nhưng ngay lúc tôi nắm lấy bút.

‘…?!’

…Tay tôi tự động cử động, viết ra từng chữ.

〔Điều kiện để bắt đầu vận hành khu nghỉ dưỡng〕

〔Nhân viên : 3〕

Thôi xong.

Tay tôi cứ tiếp tục viết nguệch ngoạc những dòng chữ nối tiếp.

〔Hợp đồng lao động nằm trong ngăn bàn.〕

〔Và trùng hợp thay, hiện ngoài kia đang có du khách. Nếu thấy ai phù hợp, sao không lịch sự mời về nhỉ?〕

Lại thêm một cơn ác mộng nữa. Uả mà…

…Du khách ngoài kia?

Ngay lúc đó.

“Đây… là chỗ gì?”

“Chẳng giống khu nghỉ dưỡng thật chút nào.”

Có tiếng nói vọng từ ngoài cửa.

Một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng khi tôi nhìn về cánh cửa đóng chặt.

Mấy nhân viên Daydream rút thăm được ‘quân vàng’ cùng tôi cũng đã đến đây…!

‘Chết tiệt.’

Tôi lập tức đứng bật dậy mở cửa.

Rầm.

Ngay khi cánh cửa bật ra và mắt chạm nhau, đám nhân viên giật bắn và đứng hình.

“Hức…!”

“Uhh…”

Chắc chỉ nhờ kinh nghiệm thám hiểm Bóng tối mà họ chưa hét toáng lên.

Hai nhân viên kia, mắt mở to căng thẳng sau lớp mặt nạ, rụt rè ép lưng vào tường nhìn tôi chằm chằm.

Ít ra thì mặt Jang Heoun chỉ tái mét, không dám thể hiện lộ liễu như bọn họ. Có lẽ Giám đốc Ho đã báo cho anh ta biết tôi là ai.

Dù có báo hay không, đầu tôi cũng ong ong.

Trong công viên này, tôi không thể tách quá xa bọn họ.

‘…Lần trước, những người cùng rút quân cũng bị dịch chuyển đến gần nhau.’

Nếu đi quá một khoảng cách nhất định, sẽ có sợi dây xuất hiện, quấn thòng lọng quanh cổ và siết chết người chơi.

‘Trước mắt, chúng tôi bắt buộc phải dính lấy nhau.’

Và cách thoát thân thì quá rõ ràng.

〔Hãy là đội đầu tiên trải nghiệm ba trò chơi giả tưởng cùng đồng đội và giành những giải thưởng tuyệt vời!〕

Chỉ cần chơi đủ ba trò, lấy dấu tích của ba linh vật.

Vấn đề là… linh vật hiện giờ chính là tôi.

“Ờm.”

Jang Heoun cất tiếng.

“Hình như ở đây chẳng có trò chơi nào cả… Vậy chúng ta thử qua khu khác tìm chỗ chơi xem sao?”

Tôi quay lại nhìn Jang Heoun.

“Híc!”

Vì lý do nào đó, mấy nhân viên khác thót tim bật hơi thở gấp.

‘Nhưng tôi cũng đồng ý!’

Thấy tôi chậm rãi gật đầu, Jang Heoun cũng gật đáp lại với mặt mày trắng bệt.

“Vậy đi thôi…”

Phù.

Chúng tôi bước ra ngoài.

Nơi ở ban nãy giống góc của sảnh chính gắn với tòa nhà lớn nhất.

Chúng tôi đi thẳng qua đống tàn tích u ám của khu nghỉ dưỡng, hướng ra cổng ngoài.

Tôi dẫn đầu và đi đến đúng cánh cổng mình từng thoát ra lần trước.

“Ờ, a-anh biết đường đúng không?”

“Im đi.”

May thay, cái cổng lần trước tôi dùng… vẫn còn hoạt động. Ánh đèn chập chờn trông không ổn định, nhưng ít ra một phần vẫn sáng.

…Y nguyên như lúc tôi rời đi.

〔◎ Chào mừng ◎〕

Và từ khu nghỉ dưỡng này, chỉ cần một vé cho ba trò chơi là có thể vào công viên giải trí…

Nhưng.

“...”

Tôi khựng lại trước cổng.

‘Mình không đi được…!’

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma: 

[Công viên Giải trí Vui Tươi!]: Mục 5:

- Linh vật của công viên không thể rời khỏi khu vực thuộc về mình.

========================

Mồ hôi lạnh túa dọc sống lưng tôi.

Kèm theo đó là một áp lực kinh khủng ghìm chặt tứ chi.

 Tôi không thể xen vào khu khác. Đó sẽ là một sự vi phạm khủng khiếp đe dọa tới sự tồn tại chính mình. Không thể. Không thể nào…

Cái danh phận linh vật quái gở đang siết chặt lấy tôi.

‘Nhưng nếu không rời khỏi đây, tôi làm sao chơi mấy trò được!’

Khu Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng Kim này chẳng có trò chơi nào cả.

Vì nó đã thành phế tích!

Tôi nhìn cánh cổng dẫn tới Vùng Nước Thơ Mộng Của Rồng Xanh.

Mồ hôi lạnh thì đổ ròng ròng.

‘…E là dù mình có chết khô thành xác thì cũng chẳng đi qua được.’

Mà tưởng tượng đến cảnh cái xác mình bị kéo lê qua khu xanh, rồi ‘đi tàu lượn’, khiến da đầu tôi tê rần.

Tuy nhiên, vấn đề đâu chỉ đơn giản là tôi chịu chết nhục nhã hay không.

‘Mình còn chẳng dám chắc có thể lôi một cái xác linh vật sang khu khác.’

Không, tôi còn chẳng biết điều gì sẽ xảy ra ở chính khu này nếu linh vật chết…

Cả bọn họ cũng vậy.

‘...’

Trong trường hợp này.

Tôi nhìn đám nhân viên công ty.

“Híc!”

Nhân viên đeo mặt nạ chuột đồng bị người đeo mặt nạ bọ rùa bịt miệng để không hét lên.

Làm ngơ trước cảnh tượng ấy, tôi lịch sự chặn đường trước cánh cổng.

“Ờ…?”

Rồi tôi chỉ tay về một hướng. 

Đường quay lại căn phòng lúc đầu.

“À… anh không được rời đi sao? Chúng ta phải quay lại hả?”

Gật đầu.*

“N-Nếu quay lại thì còn cách nào khác không?”

Gật đầu.*

“…!”

Mặt mấy nhân viên trắng bệch như tờ giấy.

“Đ-Không thể nào…”

“Ha, haha, v-vậy chỉ cần nghe theo anh là được đúng không?”

Nhân viên đeo mặt nạ bọ rùa, vừa giữ chặt kẻ đeo mặt nạ chuột đồng vừa cố cười gượng nhìn tôi, rồi lùi từng bước.

‘Khốn khiếp thật.’

Dù sao cũng mừng vì bọn họ nghe lời.

Nén tiếng thở dài, tôi quay lại tòa nhà nơi chúng tôi tỉnh dậy.

Và mở cánh cửa văn phòng tôi đã bước ra.

“Á…!”

Tôi chặn Jang Heoun đang định theo vào, rồi chỉ vào tấm biển gỉ sét trước cửa.

〔Khu vực Quản lý〕

Sẽ là vi phạm quy tắc nếu để họ bước vào.

Dù thế nào đi nữa, cho bọn họ vào là điều tệ hại.

Rầm.

Tôi cố tình sập cửa lại rồi nhắm chặt mắt.

Ôi trời…

‘Mấy vụ này làm mình nhức đầu quá.’

…Thoáng chốc, tôi còn nghĩ tới việc cởi bỏ bộ đồ này, biết đâu tôi sẽ được đánh giá lại là con người? Và mất đi tư cách linh vật.

Ngược lại, bị câu chuyện ma ‘cải biên’ và cưỡng ép để khớp vào vai trò có khi lại dẫn tới cái kết rùng rợn hơn nhiều.

Không, theo mấy creepypasta thì đó mới là kịch bản thường thấy.

‘Hà.’

Cuối cùng… dựa vào những manh mối tới giờ…

Cách duy nhất để nhóm rút quân vàng thoát khỏi Công Viên Giải Trí Vui Tươi chính là:

‘…Khiến khu nghỉ dưỡng này hoạt động trở lại và mở được ba trò chơi.’

Và thứ mà tôi cần tìm tới là…