Tôi cố nén tiếng thở dài khi đảo mắt nhìn quanh phòng họp.
Mà thật ra, dù có thở dài thì chiếc mặt nạ cũng chặn lại, chỉ có khói đen phụt ra thôi.
‘Không ngờ Giám đốc Ho lại đi xa đến mức này.’
— “Đây là một bộ trang bị nguyên mẫu, nhưng được thử thế này thì cũng tốt!”
Ông ta đã đưa cho tôi đồ thật của Bộ phận An Ninh.
Thứ được gọi là『Bộ Giáp Mặt Trái』.
Khoác nó lên, một con quái vật đại diện cho tôi sẽ hiện lên.
Đó là những gì ghi trong ghi chú của nhà phát triển kèm theo bộ đồ, vốn trông như trang bị trong game.
Còn tại sao Đội An Ninh lại phát triển một bộ giáp giúp giả dạng thành quái vật, thì tôi khôn ngoan, không hỏi han gì thêm và giả vờ không biết.
Vì sự an toàn của bản thân, tốt nhất là đừng tò mò…
‘Chắc lại dự án gì đó thôi.’
Dù sao, tôi không biết cơ chế chính xác, nhưng đã nghe qua vài tính năng.
‘Nghe nói, nó thay đổi hình dáng theo tùy từng người.’
Với tôi thì phải vác nguyên đống sừng trên đầu.
Cái dáng vẻ y như… một sinh vật quái đản muốn thoát ra, nhưng lại bị nhét ép trong lốt người.
‘Hừm.’
Tôi ráng nhịn ngứa, đảm bảo không vô tình đưa tay gãi đầu.
‘Cảm giác cứ na ná cái mặt nạ gốc của mình…’
Nhớ lại chiếc mặt nạ gạc gỗ từng khiến tôi bị gọi là ‘Hươu’, tôi chợt cảm thấy hoài niệm một cách kỳ lạ.
“À, tôi sẽ giải thích cách vào Công Viên Chủ Đề Vui Tươi.”
Trong khi đó, buổi thuyết trình gần đến đoạn cuối.
Cách nhập cảnh, chà.
‘Mình cần đến khu công viên có linh vật rồng xanh.’
Chỉ có điều, tôi chưa chắc chỗ đó đã xuất hiện trên bàn lần này, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy tự tin.
Một kiểu trực giác được rút ra sau bao lần gặp chuyện ma.
‘Chắc… nó sẽ gọi mình.’
Giống như một gã MC đầu TV từng thề rằng chỉ cần tôi đưa đúng ‘phương tiện’, hắn sẽ xuất hiện ngay.
“...”
“Ờm, xin hãy bốc quân cờ…”
Nhà nghiên cứu cung kính đưa ra các con nhộng với hai tay nâng lên.
Vì lý do gì đó mà tôi được bốc trước tiên.
‘Hình như mình là tiền bối ở đây thì phải…’
Nhưng tôi không thể để lộ, bèn thản nhiên vươn tay lấy một con nhộng —
“Éccccc!”, nhà nghiên cứu hốt hoảng la lên.
“...”
“À, x-xin lỗi...”
Cái người này… xem ra sẽ khó mà bám trụ lâu trong Nhóm Nghiên Cứu.
‘Anh ta nên tính đến chuyện đổi việc thì hơn.’
Tôi lịch sự làm ngơ vẻ cuống cuồng của anh ta, rồi chọn một con nhộng khác.
Lắc.*
Leng keng.
Một quân cờ rơi ra.
Màu vàng tươi.
“Là quân vàng!”
Tốt.
Tôi nhặt quân cờ rồi chuyển mấy con nhộng cho người kế tiếp.
“À…!”
Là Jang Heoun.
…Tôi hoàn toàn không hiểu Giám đốc Ho nghĩ gì khi tuyển hẳn một gián điệp doanh nghiệp đang bận túi bụi, mà chỉ tưởng tượng đến việc tôi đã vô tình kéo Jang Heoun vô Bóng tối, khiến anh ta bỏ mất ngày nghỉ quý giá là mồ hôi lạnh lại túa ra.
Tôi thì chật vật lắm mới xin được nghỉ… chắc anh ấy cũng vậy.
‘Cơ mà anh tham gia cái này làm gì…!’
Lần trước, mới nhìn thấy đoàn diễu hành trong khu Thỏ Ảo Nhiệm Màu thôi là anh ấy suýt nôn ra rồi còn gì!
Tất nhiên, lúc này không phải lúc để hỏi.
Và Jang Heoun…
“Màu vàng!!!”
“Tuyệt!”
Anh ấy cũng bốc ra quân giống tôi.
Xin lưu ý, cái tiếng hét kia không phải của Jang Heoun.
Mà là mấy nhân viên khác đang mừng húm. Thấy có thêm người nữa chung màu vàng, xác suất phải dính nhóm với tôi của họ giảm xuống.
Vì chẳng ai muốn vào cùng nhóm với tôi.
‘Haha…’
Trong khi đó, Jang Heoun cúi đầu với tôi.
“Ờm, mong anh chỉ bảo thêm.”
“...”
Tôi khẽ gật đầu với Jang Heoun.
Cảm ơn đã hiểu cho hoàn cảnh của tôi… Đây là tất cả những gì tôi có thể làm…
Nhưng ngay sau đó, tình huống hơi khó xử bắt đầu.
“Làm ơn…!”
Mọi người công khai cầu trời đừng bốc trúng vàng.
“À! Đỏ!”
Và khi có ai bốc được quân đỏ, họ gần như reo hò sung sướng.
“...”
Này, mấy người đều đọc báo cáo thám hiểm trước của tôi rồi chứ? Vậy thì cứ thấy Thỏ Đỏ là phóng thẳng đến khu xanh…
Ít nhất, nhìn những gương mặt quen giữ bình tĩnh thì tôi cũng thấy đỡ hơn.
Ví dụ như:
“Ồ.”
Tôi thấy Giám sát viên Lee Songhae bốc được quân đỏ. Rồi tiếp theo…
“Xanh.”
…Đội trưởng Lee Jaheon bốc được quân xanh.
‘Sao Thằ- Đội trưởng Thằn Lằn lại có mặt ở đây nữa.’
Suy đi tính lại, chỉ có thể là Giám đốc Ho cài anh ta vào làm cây gậy trong mớ cà rốt.
…Ông ta thừa biết tôi sẽ chia sẻ hết kết quả dự án với Đội D.
Kiểu nhắc khéo rằng đừng có dại dột mà nghĩ quấy.
‘Ông ta đang đảm bảo mình không thể thả lỏng cảnh giác, ngay cả khi nhận ân huệ.’
Thật lòng, tôi chỉ muốn nộp đơn nghỉ việc luôn cho xong.
‘Trời ạ.’
“Chỉ còn người cuối cùng.”
Dù sao, việc phân phối cũng gần hoàn tất.
Sau khi bốc được quân vàng, tôi lờ đi ánh nhìn gượng gạo của nhân viên đeo mặt nạ chuột đồng và mặt nạ bọ rùa.
‘Mau lên, để còn bước vô boardgame nào.’
Tôi sẽ tiễn họ vào xong rồi lo việc riêng của mình.
Cạch.
Người cuối cùng bốc quân—
【Cuộc khởi hành đến Thế Giới Cổ Tích xin bắt đầu~!】
Bàn cờ bay vút lên, nuốt trọn tầm nhìn của mọi người.
Chúng tôi đã bước vào Bóng tối.
Vì đã trải qua một lần, tôi bình tĩnh rà lại kế hoạch.
Xem nào. Không còn khu vàng nữa, đúng chứ?
‘Không phải Thỏ Nhiệm Màu đã giết linh vật vàng rồi sao?’
Tôi nhớ đã thoát ra bằng cách mở cổng đến tàn tích khu vàng, khu nghỉ dưỡng.
‘Mình sẽ đi thẳng đến khu xanh.’
Phải nhớ ghé cửa hàng lưu niệm. Đó là điều tôi nghĩ khi tầm nhìn nhòa dần…
Chẳng bao lâu sau, giác quan tôi lại sáng rõ.
Đáng lẽ lúc này, giai điệu vui tươi của công viên sẽ vang lên trong tai…
...
‘…Hử?’
Xung quanh hoàn toàn yên ắng.
“...”
Tôi mở mắt.
Trong không gian tối mờ, những bức tường tróc sơn, đèn trần phủ bụi hiện ra.
Không hề có ánh sáng, cửa sổ cũng nát bươm.
Một nơi cũ kỹ với bầu không khí chết lặng.
“...”
Cái gì… thế này?
Đây không phải trong công viên giải trí. Rõ ràng không phải…
“…!”
Tôi bật dậy, chạy đến cửa sổ và nhìn ra ngoài.
Một tấm biển khổng lồ nhàu nát hiện ra, một bên giá treo lỏng lẻo đong đưa trong gió…
〔Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng〕
“…!!”
Tôi sững sờ nhìn ánh sáng xanh le lói từ công viên nước xa xa.
Cúi xuống, tôi thấy dưới chân chỉ là một đống đổ nát.
“...”
Tôi đã tỉnh dậy trong khu vàng bị bỏ hoang.
‘Cái gì thế này…’
Ngay lúc đó.
Tách–
Đèn trong căn phòng tôi ở nhấp nháy sáng lại.
“…!”
Tôi nhận ra đây không chỉ là căn phòng bình thường.
Bàn, ghế và tủ hồ sơ méo mó.
Thông qua một cánh cửa tủ mở toang, một cỗ máy to lớn lộ ra.
Trông như văn phòng nhỏ hoặc phòng quản lý.
Và trên bàn… đặt ngay ngắn một tờ giấy.
“...”
Tôi tiến lại gần, đọc dòng chữ.
〔Chúc mừng bạn đã trở thành linh vật mới của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng Rạng Rỡ!〕
“…!!”
