Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 169.3: Biết Ít Thì Hơn

“Chắc là do nhiễm bẩn. Mấy ông đội An Ninh mà bị dính thì phát điên hết á—”

“Đừng bịa chuyện.”

“Hả?”

“Cậu pha thêm trí tưởng tượng vào rồi.”

Tôi cũng nhập vai kiểu điên dại luôn.

“Nếu tôi còn nhận ra là cậu tự thêm mắm thêm muối… thì dopamine trong não tôi khô hết rồi đấy.”

“...”

“Tiếp đi.”

Baek Saheon thoáng sợ sệt.

Giọng hắn trở nên khách quan, đỡ màu mè hơn.

“…D-Dù sao thì, thành viên đội An Ninh đó vốn hiếm khi ló mặt ra ngoài, mà dạo này lại xung phong trực ở khu phụ, các kiểu. Nghe nói anh ta còn khá nổi tiếng vào hồi xưa.”

“Ai bảo thế?”

“Đám Đội trưởng tám chuyện với nhau. Không rõ ai cụ thể, nhưng toàn tiền bối cả.”

“...”

‘Người trung sĩ… từng là trưởng nhóm của một đội tinh nhuệ.’

Đúng là Jay - ssi rồi.

‘Hóa ra anh ấy thật sự đang cố tìm hiểu Viện Nghiên Cứu Vui Tươi giúp mình…!’

Chỉ mong anh ấy đừng liều quá, nhưng xem ra vẫn giữ khoảng cách an toàn.

Chạm mặt Kwak Jaekang cũng đủ toát mồ hôi, nhưng dù có bị đấm thì trung sĩ cũng chẳng hề hấn gì. Cái đáng sợ ở Kwak Jaekang là mấy chuyến thám hiểm điên khùng mà hắn ta dàn dựng cho người khác kia!

‘Được xác nhận như thế này thì yên tâm hơn rồi.’

Không cần lo lắng vô cớ nữa.

“Lần này chắc chắn thật đấy!”

“Ừ, được rồi.”

Sau đó tôi giả vờ hứng thú nghe thêm vài mẩu tin tào lao khác từ Baek Saheon.

Và khi thấy hắn sắp hết kiên nhẫn, giá trị thông tin đạt mức vừa ý—

“Thật ra mấy tin nền thì chán òm.”

“...”

“Nhưng vụ ẩu đả với nhà nghiên cứu khá vui. Tốt lắm. Đúng chuẩn tin có giá trị.”

“…!”

Tôi mỉm cười, rút tay khỏi『Luật Người Chết』.

“Lấy đi.”

Ngay khi tôi nói xong, Baek Saheon chộp lấy quyển sách quái dị.

Hắn dán mắt vào chiếc hộp rợn người, rồi bất ngờ hỏi tôi:

“Cái này… không phải chỉ người như anh mới đọc được chứ, Giám sát viên - nim?”

“Không.”

Tôi nhìn thẳng hắn.

“Nhưng cậu cũng đừng mong dùng nó mạnh bằng tôi.”

Vì hắn ta đâu phải là kẻ cuồng truyện creepypasta!

“...”

Baek Saheon chần chừ, rồi cuối cùng cũng cất sách đi.

Phù.

Cuối cùng, tôi mới thả lỏng đôi vai căng cứng.

Vật phẩm đã được xử lý xong.

‘Vừa có thông tin, vừa tống khứ được thứ đó.’

『Luật Người Chết』tuy là giả, nhưng giữ nó quanh mình làm tôi thấy bất an, nên bán đi thế này cũng ổn.

Không phải loại đồ sẽ gây rắc rối ngay khi giữ, tuy nhiên…

‘…Mình sẽ lại muốn dùng nó cho công việc.’

Nó mạnh đến mức ấy.

Nếu giữ lại, mỗi lần gặp rắc rối, tôi sẽ lại nảy ý định muốn đọc nó và giải quyết theo cách cũ.

Vì như thế ai cũng nghe lời tôi.

Nhưng càng dùng thì càng dễ bị lộ.

‘Hành động đó chẳng khác nào tự nộp mình cả.’

Với lại… chỉ cần lạm dụng một chút thôi, tôi sẽ phát điên hoặc để lại di chứng tâm thần vĩnh viễn.

Vậy nên, bán cho một người không mê truyện ma để đổi lấy thông tin mới là hợp lý.

‘Kết cục này khá hoàn hảo.’

Baek Saheon cất sách, mặt hẳn là tươi tỉnh hẳn, rồi nhìn tôi bằng vẻ dò xét.

“Ờm, Giám sát viên - nim. Tôi muốn biết rõ hơn thế nào thì được coi là ‘tin tốt’ trong mắt anh.”

Có vẻ hắn muốn moi thêm, vì món hàng đổi giá trị quá lớn.

“Nếu anh nói cụ thể hơn thì tôi sẽ—”

“Thứ gì thú vị.”

“...”

“Tôi nói rồi mà, cần cụ thể hơn nữa sao?”

“…Vâng. Nếu có thể thì tôi sẽ rất cảm kích–”

Tôi chống cằm, chậm rãi nói:

“Chuyện về nhà nghiên cứu cũng thú vị đấy. Người quen thì dễ hình dung… À, lính an ninh cũng được. Khá độc đáo.”

“…Vậy tôi sẽ tập trung vào tin đồn xoay quanh hai người đó, và tìm thêm vài thứ khác nữa.”

“Tốt.”

Tôi gật đầu.

Giao dịch kết thúc trong sự hiểu ngầm. Baek Saheon nhét chiến lợi phẩm vào túi rồi đứng dậy.

Khi hắn đi ra, tôi cũng–

“À, đợi đã.”

Hửm?

Baek Saheon ngập ngừng:

“Anh vẫn còn ở trong Cục Quản Lý Thảm Họa, đúng chứ, Giám sát viên - nim?”

“...”

“Hồi đó, anh được các đặc vụ cứu trong hình dạng một đứa trẻ. Vậy thì…”

Tôi lặng lẽ quay sang nhìn hắn và cảnh báo:

“Biết ít thôi thì hơn.”

Đó là sự thật.

Nếu biết thêm, hắn ta cũng sẽ ‘bị điều về chi nhánh’ như hai người kia.

‘Nếu cậu ta cứ bới móc quá khứ của mình rồi bị Giám đốc Ho tóm được thì xong phim…’

“Trong đó chẳng có thứ gì như『Tấm Vé Ước Nguyện』cho cậu đâu.”

“...”

“Cậu sẽ chẳng được lợi gì hết.”

Có lẽ cảm nhận thấy không khí là lạ, Baek Saheon liếc quanh rồi gật đầu.

‘Vậy là đủ rồi.’

Bất ngờ thay, hắn lại nói thêm:

“…Vâng. Thế thì… Giám sát viên - nim giữ gìn sức khỏe.”

“Cậu cũng vậy.”

Và thế là giao dịch kết thúc.

Tôi chỉ thở dài sau khi chắc chắn Baek Saheon đã rời khỏi quán.

“Hừ.”

Baek Saheon.

Tôi vốn đã biết tính cách hắn từ lúc còn chỉ là một nhân vật trong truyện, sống chung một khu tập thể thì lại càng hiểu rõ.

Thành ra, hắn là người ít rủi ro.

‘Ứng xử đúng y như tôi đoán.’

Bởi vậy tôi mới còn giao dịch với hắn… nhưng thực ra, ngoài tính cách thì tôi chẳng biết gì thêm về hắn cả.

Mà nghĩ lại, điều đó đúng với gần như mọi người tôi từng gặp ở đây, trừ vài cấp trên trong đội D.

‘…Bởi vì cuối cùng thì tôi sẽ trở về nhà.’

Sau khi nghe mớ tin vặt của hắn hôm nay, tôi càng ý thức rõ điều đó.

Và vì thế, tôi mới thấy tò mò.

‘Tại sao Baek Saheon lại khao khát có được『Tấm Vé Ước Nguyện』đến thế?’

Trong Hồ sơ Về Những Bí TBT vốn chẳng hề nhắc lý do một kẻ liều mạng sống sót như hắn lại chơi canh bạc như vậy.

‘Mà thôi… cũng chẳng phải chuyện của mình.’

Thật lòng, tôi còn tò mò lý do của các đồng khóa khác hơn hắn nhiều.

Nếu có dịp thì sẽ hỏi sau. Còn giờ, tôi phải tập trung vào『Tấm Vé Ước Nguyện』của mình.

Và sự sinh tồn của chính tôi.

“Haizz.”

Đợi chắc chắn Baek Saheon rời khỏi quán, tôi mới rút điện thoại ra.

Tôi gửi đi tin nhắn đã chuẩn bị sẵn…

…Cho Giám đốc Ho.

[Thưa ngài, tôi muốn đặt lịch tư vấn.]

Đi thôi.

Đến Công Viên Giải Trí Vui Tươi nào.

===============================

Event sắp tới:

Ibpdhr6k o

(Cái đà này thì tới nửa đêm tôi ms update đc quá, giờ tôi vô tiết rồi :vv)