Và ngày nhận nhiệm vụ chính thức cũng đến.
– Tân binh Vua Hủy Diệt thích nghi rất mượt mà ^^
– Ồ, hóa ra cậu cũng trong cái nhóm chat này à?
Nhờ cái hình tượng kiểu hài hước, dễ gần, tích cực mà tôi tự khắc họa, việc thích nghi trở nên dễ dàng hơn hẳn.
Và hình tượng ấy cứ thế được củng cố dần dần. Với tốc độ này thì chẳng mấy mà có hẳn một trang wiki ghi tên tôi.
‘Tôi sẽ trở thành nhân vật được đặt tên trong Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên…’
Thành thật mà nói, cảm giác đó cũng không tệ.
Có lẽ vì ba tuần vừa qua giống như một kiểu ‘lễ trừ tà’, nên tôi chưa gặp sự cố bất ngờ nào trong mấy chuyện ma.
Chỉ cần làm đúng theo sổ tay cứu hộ có sẵn rồi đưa người ra ngoài là được.
Nếu chịu đựng được mấy cảnh rùng rợn thì vẫn có thể xoay xở!
‘Nếu trong truyện ma mà còn tìm được cả số cứu hộ của Cục, thì chứng tỏ Cục đã nắm rất rõ tình hình rồi.’
Đến mức có thể nhúng hẳn số vào trong câu chuyện cơ mà.
Giờ thì tôi hiểu vì sao nhiều nhiệm vụ thường để một người đi lẻ.
‘Nếu cứ thế này thì tôi đi đơn được…!’
Hơn nữa, vì vẫn còn là tân binh nên lúc nào tôi cũng được ghép đôi.
Ít đáng sợ hơn nhiều! Và an toàn hơn hẳn!
Thế nên một lần tôi mới thử nói với Đặc vụ Đồng, nhưng anh ta lại nghiêm túc nhìn tôi và nói:
– “Không, thế này không an toàn đâu.”
– “...”
– “Tiêu chuẩn của cậu hơi bị lệch lạc đấy.”
Chỉ cần nửa năm lăn lộn ở Daydream như tôi là anh cũng thành như thế thôi, Đặc vụ - nim…
‘Nghĩ lại mà tôi suýt khóc luôn.’
Từ ngày tôi rơi vào Đội Huyền Vũ số 1, Đặc vụ Đồng chăm sóc tôi hơi quá mức, lại vừa khéo tránh né chuyện trò linh tinh. Có lẽ anh ta thấy áy náy. Tôi hiểu mà…
Dù sao, ba tuần qua cũng vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của tôi, dù lúc nào cũng căng thẳng.
Tôi dần hòa nhập vào Đội Huyền Vũ số 1, đến mức mỗi lần gặp người ở trụ sở chẳng cần phải tự giới thiệu nữa.
‘…Ổn thôi.’
Tôi không thể phủ nhận cảm giác an toàn khi thuộc về một tập thể.
…Có điều, vấn đề là sắp đến lúc tôi phải nhận nhiệm vụ đơn đầu tiên.
Ha.
‘Đi một mình… thì đáng sợ thật.’
Phải chui vào truyện ma một mình ba ngày một lần… mới là thử thách thực sự.
Nhưng trước đó, tôi nhận được lời gợi ý này.
***
“Nho à, cậu muốn nghỉ ngơi chút không?”
Khi tôi vừa xong việc bàn giao cho Ban Dọn Dẹp Hiện Trường và chuẩn bị rời phòng chờ, Đặc vụ Choi nói:
“Ba tuần qua cậu chẳng nghỉ ngày nào, còn nhận thêm nhiệm vụ hỗ trợ. Người vừa nhập viện tháng trước thì không nên cố quá. Cần nghỉ ngơi để đầu óc thoáng ra và lấy lại sức.”
Và… thật ra tôi đã tính trước rồi.
‘Tân binh mà đòi xài hết phép năm thì kì quá…’
Thế nên tôi cố tình làm quá sức, đốt sạch giờ làm, để rồi sẽ có tiền bối khuyên tôi nghỉ vài ngày.
‘Thành công.’
Đặc vụ Đồng vừa chạm mắt đã gật đầu lia lịa tán thành.
Tốt.
“Cảm ơn anh.”
“Ừ, nhớ nghỉ hai ngày liền nhau, gộp vào ngày nghỉ cố định nữa đấy!”
Thế là tôi gom được hẳn bốn ngày phép liên tiếp.
Cộng với hai ngày nghỉ cố định hàng tuần nữa, tổng cộng sáu ngày.
Dĩ nhiên, tôi cần quãng nghỉ này có lý do rõ ràng.
[– Anh Kim Soleum, kết quả kiểm tra ổn định tâm lý đã có. Xin hãy đặt lịch tư vấn và đến lấy kết quả khi rảnh ^^]
Tuần trước, Giám đốc Ho đã nhắn cho tôi.
…Sắp tới tôi sẽ có thể vào được Công Viên Giải Trí Vui Tươi.
‘Phải chuẩn bị thôi.’
Và tôi còn phải giải quyết vài lịch trình bị dồn lại vì công việc.
[Anh không tính trao đổi à?]
[Đây là thông tin chắc chắn anh sẽ muốn nghe]
Baek Saheon có vẻ sẵn sàng.
***
Tối hôm đó—
Tôi gặp hắn ở một quán café có phòng riêng tại Seoul.
“Nói nhanh đi.”
Vừa gặp, tôi ép Baek Saheon nói ngay, khiến hắn nổi gân xanh ở thái dương.
“...Này, đây là giao dịch đó. Nói kiểu này thì khó chịu lắm.”
“Cậu thích hiệu suất đúng không? Nói nhanh lấy đồ nhanh. Biết nghĩ đi.”
“~!”
Mặt hắn méo đi một giây rồi lại nặn cười.
“…Được thôi. Vào thẳng vấn đề đây!”
Ồ. Trông hắn ta có vẻ khá tự tin.
Tôi tập trung và sẵn sàng lắng nghe.
“Trước hết…”
Baek Saheon nói với giọng đầy ẩn ý:
“Có hai người cùng khóa chúng ta biến mất rồi.”
“...”
“Nhớ không? Go Yeongeun và—”
“Jang Heoun.”
“…!”
Haizz.
“Biết rồi, bỏ đoạn đó đi.”
“Đ-Đợi đã. Nhưng ngay cả anh cũng không biết họ đi đâu chứ, Giám sát - nim?”
Thật ra tôi biết chứ.
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt cá chết, khiến hắn toát mồ hôi lạnh và vội vàng nói tiếp.
“Họ được điều về chi nhánh rồi!”
Không đúng.
“Anh biết chi nhánh rồi nhỉ? Ngoại ô ấy. Dạo này nhiều người từ chi nhánh được gọi về trụ sở, nhưng nơi đó khá khả nghi. Liên lạc đều cắt hết…”
“Ừ. Tiếp.”
Đã bảo là không phải rồi mà, thằng này nhây quá
Chắc chắn hắn đang ngầm chửi tôi sấp mặt.
‘Kệ…’
Nhưng để moi thêm, tôi cũng phải nhử mồi một chút.
“Nói cái khác đi. Mấy chuyện tôi biết rồi thì phí hơi và khiến cậu mệt thêm thôi.”
“...”
“Không có tin đồn nào khác à?”
Hắn nhìn tôi như muốn hét lên ‘Sao anh cũng biết hết thế?!’, nhưng rồi giả vờ ho khan và lôi ra tin kế tiếp.
“Gần đây tôi thấy đội Nghiên Cứu và đội An Ninh đánh nhau.”
Hmm.
‘Có nhà nghiên cứu nào bị đập vỡ đầu à…?’
Có lẽ mặt tôi hiện rõ nét ghê tởm, nên hắn vội vàng phân bua:
“Không, không, nghe đã. Anh cũng biết người đó mà. Đội trưởng Kwak Jaekang của Đội Nghiên Cứu 1 đó–”
“…!”
Gì cơ?!
Suýt nữa tôi mất bình tĩnh ngay tại chỗ.
Tôi cố gắng chỉ mở to mắt, nhưng muộn rồi.
“Xem ra anh hứng thú thật nhỉ.”
Baek Saheon hài lòng nhe răng cười.
“Tôi cũng muốn nói nhanh lắm, nhưng… anh cho tôi xem món đồ trước cái đã. Lỡ anh nghe xong rồi bảo không có thì phiền lắm.”
“...”
“Không phải tôi nghi anh đâu, Giám sát viên - nim… Nhưng giao dịch phải có niềm tin, đúng chứ? Tốc độ quan trọng, nhưng sự tin tưởng cũng thế.”
Hừm. Thằng này láo đấy.
“Thế à?”
“…!”
Được thôi.
Tôi rút『Luật Người Chết』từ cổ tay ra như ảo thuật.
Thấy cuốn sách gớm ghiếc trong chiếc hộp nặng mùi tà khí, mắt hắn sáng rực.
Hắn vừa đưa tay chạm thì—
Chát!
“Cậu bảo là mình chỉ nhìn thôi mà.”
“...”
Trong tích tắc, ánh mắt hắn lóe lên vẻ thù địch, rồi lại xổ ra thêm thông tin:
“Tôi nghe nói một thành viên Đội An Ninh kiếm chuyện với nhà nghiên cứu. Hình như hỏi gì đó mà không được trả lời rõ ràng nên định đánh người?”
Tin đồn là thế này:
Một lính an ninh gặp nhà nghiên cứu khi làm nhiệm vụ và hỏi gì đó về cơ sở. Rồi cấp trên của nghiên cứu xuất hiện.
Đó chính là Kwak Jaekang.
Nhà nghiên cứu có nói gì đó.
“Hắn ta nói gì?”
“Không rõ. Nghe đâu chẳng có gì đặc biệt. Nhưng ngay sau đó, lính an ninh xông vào đánh luôn.”
“...”
Ngay lập tức, trong đầu tôi hiện ra cảnh tượng:
Người trung sĩ nói chuyện điện thoại với Kwak Jaekang.
– “Báo cho anh biết… tôi có thể không vào được Bóng tối, nhưng… tôi vẫn giết người được.”
Khoan.
‘Chẳng lẽ người đó là… Jay - ssi?’
