Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2657

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3644

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Chương 1-100 - Chương 46: 12. CLB Săn Quán Ngon (5)

Chương 46: 12. CLB Săn Quán Ngon (5)

Nhắc đến Giáo sư Kazewin của môn Nhập môn Ma pháp, đám học viên thường dân ai cũng nhẵn mặt. Bà ta nổi tiếng với những hành vi xấu xa: kẻ có thành tích kém thì bị bà ta khinh miệt ra mặt, còn kẻ xuất sắc thì bị bà ta cố tình đặt những câu hỏi hóc búa để dìm điểm cho bằng được.

Và rồi, Fullame – người luôn giành chiến thắng trước Giáo sư Kazewin trong mọi cuộc đối đầu – thực tế đã trở thành một vị anh hùng trong mắt đám học viên thường dân năm nhất.

Có lẽ Jeki... cũng muốn được nếm trải cảm giác nổi tiếng giống như Fullame.

"Em xin phép bắt đầu bài thuyết trình."

Bài thuyết trình bắt đầu.

Theo góc nhìn của Fullame, với một người như Jeki, có vẻ cô ta đã luyện tập rất kỹ lưỡng nên phần trình bày khá ổn.

Trừ việc cô ta cố gắng chèn vào mấy câu hài hước kiểu Fullame nhưng lại khiến bầu không khí trở nên gượng gạo lạnh tanh.

Giáo sư Kazewin tung ra vài câu hỏi sắc bén, nhưng Jeki không hề nao núng mà trả lời trôi chảy. Có lẽ... cô ta đã xem trước bài thuyết trình này và dự đoán luôn cả phần hỏi đáp.

(Ồ, chuẩn bị cũng kỹ đấy chứ?)

Fullame thật lòng cảm thán, nhưng quả nhiên, Giáo sư Kazewin đời nào chịu thua tại đây.

"Lạ thật. Tại sao ma pháp lại tồn tại vì con người, em vẫn chưa giải thích thỏa đáng phần này."

"Dạ? Cái đó... Không phải là ma pháp tồn tại vì con người, mà là sự hưng thịnh của nhân loại..."

"Chưa trả lời xong đã muốn ngụy biện rồi sao? Ma pháp đã tồn tại trước khi con người xuất hiện. Em đã tìm hiểu xem tại sao ma pháp lại có thể phát triển chưa?"

Cái này gọi là 'vạch lá tìm sâu'.

Đối với học viên thường dân, một khi đã bị nhắm vào thì chẳng khác nào rơi vào bẫy kiến sư tử, không có đường thoát. Những lời bắt bẻ của Giáo sư Kazewin thoạt nghe thì có vẻ hợp lý, khiến đám học viên cứng họng như ngậm bồ hòn.

"Có thế mà cũng không trả lời được, vậy mà lúc nãy tự tin gớm nhỉ? Thật thảm hại. Câu hỏi tiếp theo. Trước khi ma pháp tồn tại, con người đã sử dụng nguyên tố. Nhưng em lại nói ma pháp có trước. Vậy rốt cuộc nguyên tố có thuộc về ma pháp hay không..."

Sự soi mói của Giáo sư Kazewin ngày càng quá quắt, và Jeki ngày càng ít nói hơn.

Fullame nghiến răng, nắm chặt tay.

(Không ổn rồi.)

Cô nhường cơ hội thuyết trình để Jeki vui vẻ hơn, nhưng nếu kết thúc thế này thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Cuối cùng, không thể đứng nhìn thêm, Fullame lên tiếng.

"Thưa Giáo sư. Em nghĩ câu hỏi đó đã đi lệch chủ đề rồi ạ."

"...Lệch chủ đề? Trò đang nói cái gì lạ lùng vậy hả, Fullame?"

Biết ngay là sẽ thế này mà, Fullame thở dài thườn thượt rồi mở miệng.

"Vốn dĩ chủ đề của bài thuyết trình lần này là tìm hiểu về nguồn gốc của ma pháp. Nếu Giáo sư đặt câu hỏi so sánh thứ tự ưu tiên giữa ma pháp và con người, chúng em không thể trả lời được ạ."

(Ý là: Giáo sư bớt nói nhảm đi giùm cái.)

"Hơ, chẳng lẽ trò quên mất cách tự tư duy rồi sao? Hay là trò định phớt lờ sự dạy dỗ của giáo sư?"

(Ý là: Sao mày lại thích lo chuyện bao đồng thế hả?)

"Chúng ta vẫn chưa học đến phần đó, nên Giáo sư cũng chưa hề dạy chúng em bất cứ điều gì về nó cả. Chúng em chỉ tổng hợp bài tập dựa trên những kiến thức cơ bản mà Giáo sư đã dạy thôi ạ."

(Ý là: Đến Giáo sư còn chả biết mà bày đặt bắt bẻ cái gì?)

"Vậy vấn đề chẳng phải là do các trò không có ý chí tự đưa ra giả thuyết tối thiểu sao? Nếu sở hữu một bộ não ngu muội đến mức không biết cách tư duy, thì ta thật sự thấy đau lòng đấy."

(Ý là: Thì sao nào?)

"Xin lỗi ạ. Là lỗi do chúng em học hành chưa đến nơi đến chốn. Quả nhiên là Giáo sư, chắc hẳn người đã có câu trả lời xác đáng cho chủ đề mà ngay cả các sử học gia cũng chưa thể làm rõ kể từ thời Thủy Tổ Ma Pháp, nên mới đặt câu hỏi đó cho chúng em đúng không ạ? Xin Giáo sư hãy chỉ dạy cho chúng em với ạ."

(Ý là: Giỏi thì bà nói thử xem nào. Không nói được chứ gì?)

Bề ngoài thì nghe có vẻ to tát, nhưng bên trong chỉ là cuộc khẩu chiến trẻ con, và Fullame là người đặt dấu chấm hết. Cô yêu cầu được "chỉ dạy" một cách chính đáng, nhưng thực tế, hầu hết các câu hỏi mà Giáo sư Kazewin đưa ra đều là những bí ẩn mà đến tận thời hiện đại vẫn chưa ai giải đáp được.

Tức là, giả thuyết mà Giáo sư Kazewin có thể đưa ra cũng chỉ là nhai lại những gì các học giả khác đã nói mà thôi.

Bà ta bắt học viên phải đưa ra giả thuyết của mình, nhưng lại bị Fullame tấn công ngược vào điểm yếu chí mạng: chính bà ta cũng chưa từng đưa ra được giả thuyết nào ra hồn.

Giáo sư Kazewin cắn môi, trừng mắt nhìn Fullame. Nhưng bà ta nhận ra nếu tiếp tục tranh cãi thì bản thân sẽ gặp bất lợi, nên đành hất mặt quay đi.

"...Được rồi. Về phần đó các trò hãy tự về mà nghiên cứu!"

"Vâng ạ."

Bà giáo sư cố ra vẻ bề trên khi ra lệnh, nhưng bất kỳ ai có mặt ở đó đều hiểu rõ. Giáo sư Kazewin đã bị Fullame "xé xác" thê thảm.

(Con ranh thường dân chết tiệt này...)

Kazewin run rẩy, lườm Fullame cháy mắt nhưng chẳng thể làm gì được. Bởi vì cô gái này không phải là một thường dân bình thường mà bà ta có thể tùy tiện động vào.

Fullame là một pháp sư đặc biệt có khả năng điều khiển thuộc tính của dị tộc, một thiên tài được cả thế giới chú ý từ trước khi nhập học. Thậm chí còn có tin đồn Hiệu trưởng Eltman Eltwin của Stella đã đích thân đến mời cô nhập học, nên các giáo sư không dám đối xử tệ bạc với cô.

Đến mức người ta còn đồn rằng Đại pháp sư Eltman Eltwin – người chưa từng nhận đệ tử – đang có ý định nhận Fullame làm đệ tử đầu tiên.

Thứ vũ khí duy nhất để bà ta hành hạ những thiên tài có ô dù lớn như vậy là bắt bẻ và sỉ nhục họ trong giờ học, nhưng chiêu này cũng vô dụng với Fullame, khiến mức độ stress của Giáo sư Kazewin tăng lên đỉnh điểm.

"Nhóm 7 về chỗ đi."

Khi Jeki quay về chỗ ngồi với khuôn mặt cứng đờ, Fullame cố gắng bắt chuyện để an ủi cô bạn.

"Jeki, cậu làm tốt lắm r-"

"Đủ rồi."

"Hả?"

"Đừng có giả tạo với tôi nữa, cứ ngậm miệng lại đi."

Trong khoảnh khắc, Fullame ngỡ ngàng đến mức cạn lời. Cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc xem nên chôn con nhỏ này thế nào cho đẹp để được tiếng thơm muôn đời đây.

"Nhóm 8, lên bảng."

"Vâng."

Người tiếp theo là Baek Yu-seol.

Vốn dĩ ai cũng biết cậu ta rất giỏi ăn nói, nên những học viên cùng nhóm thường đùn đẩy hết phần thuyết trình cho cậu ta. Hôm nay cũng vậy, cậu ta đã có một màn trình diễn khá xuất sắc.

Nhưng Kazewin cũng không định buông tha cho cậu. Baek Yu-seol là một trong những học viên mà bà ta ghét cay ghét đắng. Như để xả hết cơn bực tức vừa rồi, bà ta bắt đầu tấn công dồn dập.

"Trò Baek Yu-seol. Bài thuyết trình rất hay. Nhưng ta có chút thắc mắc về ý kiến của trò."

"Là gì vậy ạ?"

"Trò cho rằng 'Niềm tin' là một trong những nguyên lý để pháp sư thi triển ma pháp. Đó là quan điểm của các triết gia thời cổ đại, tại sao trò lại nghĩ như vậy?"

(Ý là: Bà đây muốn bắt bẻ đấy, làm sao?)

Baek Yu-seol chỉ cười và đáp lại.

"Thưa Giáo sư. Người có tin rằng mana tồn tại không ạ?"

"Đó là sự thật hiển nhiên, còn phải hỏi sao?"

"Vậy người có tin rằng mana đó sẽ chuyển động theo ý chí của chúng ta không?"

"Đúng vậy. Hỏi thừa thãi quá. Trả lời vào trọng tâm đi."

"Vậy thì, Giáo sư đã bao giờ tận mắt nhìn thấy hạt 'mana' chưa ạ?"

Trong khoảnh khắc, Kazewin cứng họng. Cũng giống như con người không thể quan sát nguyên tử bằng mắt thường, chưa ai từng nhìn thấy hạt mana cả.

"...Điều đó là không thể."

"Vậy tại sao người lại biết sự thật là mana và ma pháp tồn tại? Trong khi chưa từng quan sát bằng mắt thường?"

"Vì ma pháp... hiện hữu."

"Vâng. Đó chính là việc Giáo sư 'tin' vào ma pháp. Ma pháp không phải là hiện tượng, mà là niềm tin."

"Ma pháp là toán học, là khoa học! Trò đang cưỡng từ đoạt lý đấy, trò Baek Yu-seol!"

Dù bà ta hét toáng lên, Baek Yu-seol vẫn nhún vai với nụ cười điềm nhiên.

"Tại sao người lại nghĩ là cưỡng từ đoạt lý ạ? Em kiến thức nông cạn nên không hiểu lắm. Là một học viên, nếu em hiểu sai sự thật thì em rất muốn được học hỏi ạ."

Giáo sư Kazewin nghiến răng suy nghĩ, rồi nhả từng từ một cách khó khăn. Đó là tất cả những gì bà ta có thể làm.

"...Ma pháp là hiện tượng, là khoa học, là tính toán, là ý chí của tự nhiên. Nó tuyệt đối không bắt nguồn từ niềm tin. Nó bắt nguồn từ vô số nỗ lực, tính toán và nghiên cứu."

(Ý là: Tóm lại là tao đúng, mày sai.)

"Vâng. Đúng là từ khi con người bắt đầu vận dụng tính toán vào ma pháp thì hiệu suất đã tăng lên, nhưng vào thời đại của '12 Vị Pháp Sư' – những người đầu tiên nhận được ma pháp từ Thủy Tổ, khi đó chưa hề tồn tại các phép tính hay ma pháp trận. Sách ghi rằng họ sử dụng ma pháp chỉ bằng niềm tin. Thực tế thì ngay cả bây giờ, các tín đồ của Tân Nguyệt Giáo chẳng phải vẫn dùng ma pháp bằng đức tin đó sao?"

(Ý là: Tóm lại là bà sai bét rồi.)

Lời nói của Baek Yu-seol không có kẽ hở. Cậu ta phản bác lại từng lời của giáo sư một cách chính xác và đưa ra ý kiến của mình. Dù đối phương có cố tình cãi cùn, cậu ta lại ném ra một sự thật khác (fact) để chặn họng.

Kết quả, người bị cứng họng trước lại là Giáo sư Kazewin.

"Cái...!"

Nhìn Giáo sư Kazewin không nói nên lời, tất cả mọi người đều cảm thấy hả hê và cười khúc khích, riêng Fullame chỉ lặng lẽ lắc đầu.

(Haizz.)

Cái trường này đúng là kỳ quặc, giáo sư lại đi ghen tị ra mặt với học viên. Thậm chí nếu một thường dân không có chống lưng mà nổi bật? Các giáo sư sẽ công khai coi thường và phân biệt đối xử.

Kiểu bắt nạt rập khuôn này nếu gọi là "đặc sản" của thể loại "Học đường Lãng mạn Fantasy" thì cũng đúng thôi... nhưng ngày nào cũng đi bắt nạt rồi bị phản damage (phản đòn) ngược lại như thế mà vẫn không chừa, chẳng hiểu họ nghĩ cái gì nữa.

Mà thôi, đứng xem cũng thấy sướng mắt.

"...Được rồi. Về chỗ đi!"

Kazewin đỏ mặt tía tai hét lên, Baek Yu-seol gật đầu cho có lệ rồi cười tủm tỉm về chỗ ngồi.

Ding dong deng!

Ngay sau đó, chuông báo hết giờ vang lên, đám học viên nhanh chóng rời khỏi giảng đường.

"Này. Thấy bọn họ vừa nãy không?"

"Ái chà, tao thấy sướng rơn cả người."

"Nghĩ đến vụ bả đì tao hôm nọ, giờ thấy như trút được gánh nặng 10 năm ấy chứ."

Fullame cũng thu dọn sách vở định về cùng bạn bè, nhưng Jeki đã vội vã bỏ đi trước.

"Ơ? Ừm..."

Đang phân vân không biết nên làm thế nào với cô bạn này, Baek Yu-seol tiến lại gần.

"Này, Fullame."

"Gì. Thuyết trình hay đấy. Nghe sướng cả tai."

"...Vậy hả. Cơ mà, tôi có chuyện muốn nói về vụ đó đây."

"Gì cơ?"

Cậu ta hắng giọng một cái rồi hỏi với vẻ ẩn ý.

"Cậu cũng biết đấy, mấy giáo sư ghét tôi như chó với mèo."

"Nhìn cái bản mặt cậu bình thường là hiểu rồi. Mà sao?"

"Nhưng cậu thân với các giáo sư mà. Nên là... tôi định lập một câu lạc bộ. Cậu có thể giới thiệu giúp tôi một giáo sư hướng dẫn được không?"

"Ha."

Fullame bật cười vì quá vô lý.

"Bình thường sao không sống cho tốt vào?"

"Không phải, tự nhiên họ gây sự chứ tôi có làm gì đâu mà bảo tôi ngồi im chịu trận."

"Trời ạ..."

Fullame suy nghĩ một chút, nhưng làm giáo sư hướng dẫn là một việc khá phiền phức nên chẳng dễ gì giới thiệu ai được. Bỗng nhiên, cô nhớ ra một người.

"Nhắc mới nhớ, cậu thân với Trợ giảng Alterisha mà? Thấy cậu hay mò đến phòng nghiên cứu của chị ấy lắm."

"Ờ... thì cũng đúng."

"Vậy sao không nhờ chị ấy luôn đi?"

"Hả? Trợ giảng cũng có thể làm giáo sư hướng dẫn á?"

"...Cậu bị ngốc hả? Ở Stella chuyện đó là bình thường mà."

Baek Yu-seol há hốc mồm như thể mới nghe lần đầu. Có con đường dễ dàng như vậy mà bấy lâu nay không biết, cứ đi tìm đâu đâu. Fullame nhìn cậu ta với ánh mắt khinh bỉ thật sự.

"Hơ, chịu luôn. Dù sao cũng cảm ơn nhé. Tôi đi đây."

"Ờ đi đi..."

Cậu ta bước đi nhanh thoăn thoắt như sợ ai cướp mất Alterisha vậy.

(Cái tên này, lúc thì thấy thông minh gớm, lúc thì trông cứ như thằng ngốc ấy nhỉ...)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!