Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Chương 201-300 - Chương 224 + 225: 47. Đoạn cuối của mùa hạ (4)

Chương 224 + 225: 47. Đoạn cuối của mùa hạ (4)

Mùa mưa dầm dề tưởng chừng như kéo dài vô tận ở Đồng bằng Ha-wol cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Giờ đây, mỗi sáng mai thức dậy đã có thể tận hưởng ánh nắng chan hòa, và bên ngoài cửa sổ bắt đầu vang lên tiếng ve kêu cùng tiếng chim sẻ ríu rít.

Mùa mưa ở Đồng bằng Ha-wol kết thúc cũng đồng nghĩa với việc mùa hạ sắp tàn, lúc này các thương nhân mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

"...Chà."

Tại Khách điếm Liên Hoa (Lotus Inn), nơi được mệnh danh là trái tim của đồng bằng, tôi đón chào buổi sáng và ngẩn ngơ nhìn ra Đồng bằng Ha-wol trải rộng bên ngoài cửa sổ.

Chỉ một cầu vồng thôi đã đủ đẹp và lạ mắt rồi, đằng này trên Đồng bằng Ha-wol bao la kia, có tới hàng chục chiếc cầu vồng đang đan xen vào nhau, vươn dài tô điểm cho những đám mây.

Đó chính là cảnh tượng hùng vĩ nhất thế giới chỉ có thể chiêm ngưỡng tại Đồng bằng Ha-wol.

Bản thân Đồng bằng Ha-wol đã đủ đẹp rồi, nhưng hình ảnh hàng chục chiếc cầu vồng quấn quýt lấy nhau, vươn mình mạnh mẽ... quả thực ngôn từ của con người không thể nào diễn tả hết được.

Cốc cốc—!

Đang mải mê ngắm cảnh thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Vâng. Mời vào."

Cánh cửa mở ra cùng lời xin phép, những người phục vụ mặc vest lịch lãm đẩy một chiếc xe đẩy thức ăn cao cấp thường thấy trong khách sạn bước vào.

"Chúng tôi đã chuẩn bị bữa sáng ạ."

"À... vâng..."

Khá là áp lực đấy.

Tôi đâu phải người xứng đáng nhận sự đãi ngộ thế này. Chẳng biết họ có hiểu tâm trạng đang phải nhìn trước ngó sau của tôi hay không, họ trịnh trọng bày biện thức ăn lên bàn rồi nhanh chóng rút lui.

Vì là bữa sáng nên cũng không phải sơn hào hải vị gì quá hoành tráng. Súp làm từ nấm truffle hay cái gì đó đại loại thế, bánh mì mềm mại, ẩm mượt hơn cả mây trời, cùng với sandwich các loại.

Nhưng dù nhìn có vẻ đơn giản thì vẫn là đồ cao cấp, hương vị đúng là ở một đẳng cấp khác.

"...Ngon thật."

Tôi từ từ múc súp ăn và nhớ lại chuyện lần trước.

Một tuần trước, tức là khi tôi bị kẹt lại ở dòng thời gian quá khứ 10 năm trước, người xuất hiện như một phép màu và kéo tôi ra khỏi đó chính là Jelliel.

Tại sao cô ấy lại xuất hiện?

Lý do thì đến giờ tôi vẫn chưa rõ lắm, nhưng quan trọng là cô ấy đã cứu tôi, và hy vọng tôi sẽ ở lại đây trong khoảng thời gian còn lại của kỳ nghỉ hè.

Lý do là vì sau khi khai giảng sẽ không thể thường xuyên gặp mặt...

Thú thật là tôi không hiểu lắm.

Không gặp thường xuyên thì có sao đâu? Chúng tôi đâu phải mối quan hệ thân thiết gì cho cam, ừ thì... lần trước tôi có cứu cha của Jelliel thật, nhưng cũng đã thỏa thuận nhận thù lao xứng đáng rồi mà.

Nghĩ nát óc cũng chả hiểu.

Vừa mới buông đũa xuống, đám phục vụ đã ùa tới hỏi han xem đồ ăn có hợp khẩu vị không, bữa ăn có thoải mái không, thậm chí còn đòi tự tay pha cà phê cho tôi nữa. Cảm giác như nếu tôi lỡ mồm bảo "không" thì chắc họ sẵn sàng đập đầu xuống đất tạ tội ngay tại chỗ mất, nên tôi cứ ậm ừ gật đầu cho qua chuyện.

"Phù..."

Sau khi đuổi khéo được bọn họ đi, tôi mới có chút không gian để thở và kiểm tra thời gian.

Hôm nay là thứ Bảy. Thứ Hai tuần sau là Học viện Stella bắt đầu khai giảng rồi.

Điều đó cũng có nghĩa là đã đến lúc phải quay trở về.

Sau khi trở về hiện tại, tôi tá túc tại Khách điếm Hoa Sen suốt một tuần, trưa và tối nào cũng dùng bữa cùng Jelliel.

Tiếc là cô ấy bảo không thể dành nhiều thời gian hơn, nên chúng tôi chỉ có thể gặp nhau vào giờ ăn.

Cũng chẳng biết là tiếc cái nỗi gì nữa.

"...... Giờ cậu về luôn à?"

Jelliel lúc nào cũng giữ cái bộ mặt lạnh tanh như tiền. Không biết cô ấy chỉ như vậy với mình tôi hay với tất cả mọi người, nhưng cái biểu cảm đó sát khí đằng đằng đến mức thỉnh thoảng tôi chỉ mong cô ấy cười lên một cái cho đỡ sợ.

"Thì đâu thể đi học từ đây được."

Tôi vừa cắt thịt vừa trả lời qua loa, Jelliel khẽ cắn môi.

"Vậy sao..."

"Thì, thỉnh thoảng tôi cũng có thể ghé chơi mà."

Tôi cực ghét bầu không khí gượng gạo. Trong bữa ăn chỉ có hai người mà ai cũng im thin thít thì ngột ngạt chết đi được, nên tôi thường là người nói liến thoắng không ngừng. Những lúc như thế, Jelliel chỉ cười nhạt rồi đáp lại vài câu lấy lệ.

Vốn dĩ cô nàng ít nói, hay là không thích nói chuyện với tôi nhỉ?

Sau một hồi tôi độc thoại chán chê, cuối cùng cô ấy cũng chịu mở miệng.

"Gần đây... tôi có bắt đầu một dự án."

"Dự án?"

Cô ấy đẩy một tập hồ sơ về phía tôi. Trên bìa tập hồ sơ có in dòng chữ to đùng: [Quỹ Chia Sẻ Yêu Thương].

"Cái này là...?"

"Tôi định bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt trước."

"À."

Nhắc mới nhớ, hình như trước đây chúng tôi từng nói về chuyện này thì phải.

Bản thân tôi cũng từng nghĩ Thương hội Tinh Vân nên đẩy mạnh các hoạt động phúc lợi xã hội và đang chờ cơ hội để đề xuất. Không ngờ tôi chưa kịp nhờ vả thì Jelliel đã tự mình bắt tay vào làm rồi.

Cơ mà...

"Cô bảo là nhỏ nhặt á?"

Nhỏ cái khỉ mốc ấy.

Chỉ cần đọc lướt qua tài liệu cũng thấy quy mô của nó. Nào là áp dụng hệ thống kiểm toán 7 lớp để tiền quyên góp không bị thất thoát, nào là cứu trợ thiên tai quốc tế, rồi chính sách hỗ trợ tình nguyện viên... Mọi thứ đều cực kỳ bài bản, có kế hoạch và mang tính chuyên nghiệp cao.

"Tôi sẽ bắt đầu với chương trình chống nạn đói trước. Sau đó sẽ triển khai hệ thống cứu trợ khẩn cấp cho các vùng thiên tai và các gia đình gặp khủng hoảng."

"Ờ, ờ... thế hả."

Chỉ chừng đó thôi đã thấy quá khủng khiếp rồi, vậy mà cô nàng có vẻ vẫn chưa hài lòng.

"Nhiều hơn tôi nghĩ... trên thế giới này có quá nhiều người cần sự giúp đỡ của tôi."

Đương nhiên rồi.

Trong vô vàn bất hạnh mà họ phải gánh chịu, vấn đề tài chính chắc chắn là rào cản lớn nhất.

"Nhưng mà... tôi vẫn không thể nắm bắt chi tiết được ai đang cần giúp đỡ và họ đang ở đâu."

Mạng lưới thông tin dù sao cũng có giới hạn.

Ở một thế giới mà khả năng truyền tin còn lạc hậu hơn Trái Đất nhưng thiên tai địch họa lại xảy ra như cơm bữa thế này, thì vấn đề đó càng nghiêm trọng hơn.

"Chuyện đó..."

"Tôi sẽ thành lập một tổ chức."

"Hả?"

"Tôi sẽ xây dựng các chi nhánh của 'Quỹ Chia Sẻ Yêu Thương' trên toàn thế giới. Để không có nơi nào mà mắt và tay tôi không vươn tới được."

Cảm giác như quy mô đang ngày càng phình to ra thì phải.

"Dù chỉ là những việc nhỏ nhặt... nhưng tôi phải bắt đầu chuộc lỗi từ bây giờ. Sau khi giải quyết xong đống công việc lần này, tôi dự định sẽ đích thân đi thực địa."

Jelliel. Cô ấy thực sự đã biết đến cảm giác "tội lỗi" và muốn tự mình chuộc lại những lỗi lầm đó.

Điều đó...

Đó chính là kết cục lý tưởng nhất mà tôi từng nghĩ tới, khiến tôi không kìm được mà mỉm cười.

Một Jelliel rối loạn nhân cách, một kẻ sociopath từng sẵn sàng đẩy cả nhân loại vào diệt vong vì lợi ích cá nhân, nay lại thay đổi đến mức cảm thấy tội lỗi và tự mình thành lập quỹ từ thiện.

Tất nhiên, làm vậy cũng không thể gột rửa hoàn toàn những tội ác cô ta từng gây ra. Nhưng tôi quyết định ghi nhận việc cô ấy bắt đầu làm việc thiện từ bây giờ.

Nếu cô ấy làm việc thiện nhiều bằng, à không, nhiều hơn cả những việc ác từng làm trong quá khứ... thì thế giới này chắc chắn sẽ thay đổi nhờ cô ấy.

"Tuyệt vời."

Vậy nên.

Tôi không còn cảm thấy khó chịu khi đối mặt với Jelliel nữa, và có thể nở một nụ cười rạng rỡ với cô ấy.

"A..."

Thấy tôi cười, cô ấy cũng cười theo. Không phải là chiếc mặt nạ mang tên nụ cười được cố tình đeo lên để diễn, mà là một nụ cười chân thật.

Khi cười tươi như vậy, trông cô ấy xinh đẹp hơn hẳn, đúng chuẩn nhan sắc của một nữ chính.

Thật may mắn khi Jelliel đã biết đến cảm xúc.

Tôi phải đi tàu hỏa để quay lại Học viện Stella. Do mải nói chuyện với Jelliel đến tận tối muộn nên tôi đã lỡ chuyến tàu bay thẳng đến Stella.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành bắt tàu hỏa đến thành phố vệ tinh của Đô thị Ma pháp Arcanium rồi từ đó bắt tàu bay đi tiếp.

Du lịch bằng tàu hỏa.

Cũng không tệ.

Đồng bằng Hawol vốn dĩ đã rất đẹp, và thỉnh thoảng tôi cũng muốn tận hưởng chút thảnh thơi thế này.

Nghĩ lại thì, từ lúc rơi vào Aether World đến giờ, tôi đã sống một cuộc đời quá sức bận rộn.

Chưa lúc nào được ngơi nghỉ, cứ chạy đôn chạy đáo vì Main Episode, vì Thập Nhị Thần Nguyệt, vì Thần Vật... Nhờ thế mà tôi cũng kết giao được với nhiều người.

Nhưng, vẫn chưa đủ.

Tôi lôi từ trong ba lô ra một quả cầu trắng muốt. Item nhận được sau khi hoàn thành Episode lần này.

[498 - Quả cầu pha lê của Ma nữ]

Nhắc đến item hỗ trợ tăng trưởng bá đạo thì phải kể đến "Bánh Xe Bình Minh", nhưng tôi đã dùng nó như vật phẩm tiêu hao mất rồi, giờ không kiếm lại được nữa.

Tuy nhiên, Bánh Xe Bình Minh tuy an toàn nhưng lại có nhược điểm là chỉ giúp tăng trưởng từng chút một trong thời gian dài.

Đã thế tôi còn mang cái thể chất Ma Lực Lậu Thể (Rò rỉ ma lực) nên hiệu suất cực thấp, hồi còn chơi game tôi cũng chẳng mặn mà gì với nó. Nhưng Quả cầu pha lê của Ma nữ này thì khác.

Tuy nguy hiểm, nhưng nó cho phép người dùng nhắm đến những bước nhảy vọt về sức mạnh.

Ở đây là hiện thực và mạng sống chỉ có một nên tôi sẽ không làm mấy trò quá liều lĩnh đâu, nhưng dù có chút rủi ro thì tôi vẫn cần phải mạnh lên nhanh hơn nữa.

'Trong lúc mình chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chắc hẳn Ma Yu-seong đã mạnh lên một tầm cao mới rồi...'

Tất nhiên, dù là Ma Yu-seong thì cũng không thể làm cái trò quái vật như đạt 5-Class ngay năm nhất được.

Nhưng sau kỳ nghỉ hè, cậu ta sẽ trở lại với một thứ gọi là "kinh nghiệm".

Theo cốt truyện gốc của game, Ma Yu-seong năm nhất tuy sở hữu sức mạnh bá đạo nhưng lại thiếu kinh nghiệm thực chiến nên chỉ được đánh giá là ngang ngửa với Hae Won-ryang.

Nhưng nếu cậu ta cảm thấy Hae Won-ryang là đối thủ xứng tầm và bắt đầu tích lũy kinh nghiệm thì sao?

Khi đó, một con quái vật thực thụ sẽ ra đời. Tất nhiên, Ma Yu-seong nếu được uốn nắn tốt thì sẽ trở thành đồng minh của phe thiện, đó là chuyện tốt...

Vấn đề là không chỉ Ma Yu-seong, mà các nhân vật chính khác chắc chắn cũng đã có sự tăng trưởng vượt bậc trong kỳ nghỉ hè, chỉ có mình tôi là dậm chân tại chỗ.

Để có thể chen chân vào các Episode sắp tới và đóng vai trò của một người chơi, tôi cần phải lớn nhanh hơn nữa.

'Episode ngay sau kỳ nghỉ hè là gì ấy nhỉ?'

Hình như là nhiều Episode diễn ra cùng lúc và người chơi chỉ được chọn một cái, nhưng cái cốt truyện nổi tiếng nhất chắc chắn là...

'Truyền thuyết đô thị thì phải.'

Tôi trầm ngâm suy nghĩ.

Trong game thì chỉ chọn một Episode để chơi, nhưng liệu hiện thực có cái chức năng tiện lợi đó không?

Còn lâu.

Khéo tất cả các Episode có thể xuất hiện sẽ nổ ra cùng một lúc cũng nên.

Trong tình huống đó, tôi chắc chắn phải gánh team còng lưng, nên nhất định phải dùng Quả cầu pha lê của Ma nữ này để...

Rầm! Uỳnh!

"Hự?!"

Đang mải suy nghĩ với quả cầu trên tay, đột nhiên con tàu rung lắc dữ dội khiến người tôi chúi về phía trước.

Nhờ cơ thể siêu phàm nên tôi phản ứng kịp thời và không bị thương nặng, nhưng lại lỡ tay làm rơi Quả cầu pha lê của Ma nữ xuống sàn.

"Điên thật..."

Khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ, bên ngoài tối đen như mực.

"Gì thế này... Đường hầm à...?"

— Không phải.

Một giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu như ảo thính. Nhận ra đó là thần giao cách cảm, tôi vội vàng rút Teriphone ra kích hoạt kiếm, nhưng ánh sáng phát ra yếu ớt.

'Chết tiệt...!'

Hình như Teriphone đã bị hỏng trong trận chiến với Isaac Morphe trước đó. Cây gậy phép khác thì chưa đủ trình để tạo ra kiếm quang, nhưng tôi vẫn vội vàng lôi cây gậy tạm thời ra và lao ra hành lang toa tàu.

Ở đó.

Một kẻ nào đó trùm áo choàng đen kín mít đang đứng lặng lẽ, nhìn chằm chằm vào tôi.

Dù áo choàng che kín đầu, nhưng nơi đáng lẽ phải là khuôn mặt lại trống rỗng, không có gì tồn tại.

Như thể cái đầu đã bị cố tình cắt bỏ đi vậy.

— Ngươi là ai.

Hắn, hoặc ả, hỏi tôi.

"...Câu đó ta hỏi mới đúng chứ?"

Gì đây? Ai thế? Tự nhiên xuất hiện?

Vừa suy nghĩ xem kẻ nào lại xuất hiện trên tàu thế này, tôi vừa đưa tay xuống thắt lưng định lấy Kính Chào Mào đeo lên, thì hắn vươn tay về phía tôi.

— Dừng lại.

"Hự...!"

Tay tôi cứng đờ, không thể cử động.

Chết tiệt, không đeo kính thì sao soi được thông tin của hắn.

— Ta hỏi lại lần nữa. Ngươi là ai. Tại sao ngươi lại giữ Quả cầu pha lê của Ma nữ?

"Cái gì..."

Quả cầu pha lê của Ma nữ tuy là item... nhưng khi xuất hiện ở hiện thực, nó trở thành "vật thể hiện hữu". Giống như cái Kính Chào Mào tôi đang dùng vậy.

Nói cách khác.

Nó chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của những kẻ biết về sự tồn tại của "Ma nữ" - loài sinh vật đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

'Thằng ngu này...'

Sao mình không nghĩ đến chuyện đó nhỉ.

Suy nghĩ nông cạn quá.

Trong game thì cứ lôi item ra rồi cất vào thoải mái chẳng sao, làm gì có mấy cái sự kiện nhỏ nhặt kiểu này.

— ...Không trả lời sao.

Thấy tôi chìm trong suy tư, hắn cho rằng tôi từ chối trả lời, chiếc áo choàng đen dang rộng hai tay.

— Nhưng mà, không trả lời cũng được.

"Cái gì cơ..."

— Ta là Thợ Săn Ma Nữ.

Trước câu nói hoàn toàn nằm ngoài dự tính đó, tôi trợn tròn mắt. Chiếc áo choàng đen rút gậy phép ra, triệu hồi một lưỡi hái đen khổng lồ và nói.

— Và kẻ sở hữu quả cầu pha lê như ngươi... chắc chắn là Ma nữ rồi.

Dứt lời, hắn vung lưỡi hái đen kịt. Một đòn tấn công nhắm thẳng vào cổ tôi, không lệch đi đâu được dù chỉ một li.

Trong khoảnh khắc lưỡi hái tử thần lao tới cổ, trong đầu tôi chỉ hiện lên duy nhất một suy nghĩ.

'Chết chắc rồi.'

Tính toán? Chiến lược? Thỏa hiệp?

Vứt hết đi.

Ngay lập tức, tôi chỉ có thể làm một việc duy nhất: [Tốc Biến] về phía trước.

Xoẹt!

Tiếng ghế ngồi và cửa sổ hai bên chỗ tôi vừa đứng bị chém nát vang lên cùng lúc tôi tiếp cận được ngay sát người hắn.

Nhưng dù có thu hẹp khoảng cách, không có Teriphone thì tôi cũng chẳng làm được gì, và kể cả có vũ khí thì cũng chưa chắc đã gây sát thương được cho hắn.

Thế nên, tôi không làm gì cả.

Hắn có vẻ hơi bất ngờ khi thấy tôi đột ngột dịch chuyển đến gần, đôi mắt sáng rực lên rồi nhảy lùi lại phía sau.

Đồng thời, hắn cất giọng lạnh lẽo hỏi.

— Tốc Biến sao... Ngươi sử dụng loại ma pháp khá đặc biệt đấy. Tại sao không tấn công?

Chẳng lẽ lại bảo là cái gậy phép rẻ tiền này giờ còn vô dụng hơn cả cái cây gãi lưng, có vung cũng chẳng giải quyết được gì.

Nhưng, im lặng cũng không phải cách hay. Ngược lại... nếu hắn đang hiểu lầm cái gì đó, thì tôi phải tận dụng triệt để.

"Karl Harimus."

Ký ức hơi mơ hồ nên tôi cũng không chắc lắm, nhưng có vẻ tôi nhớ đúng tên rồi, vì ánh mắt hắn mở to kinh ngạc.

'Thợ Săn Ma Nữ.'

Những kẻ sống trong bóng tối của thế giới, chuyên săn lùng những Ma nữ được cho là đã tuyệt chủng.

Tuy nhiên... cái giá phải trả để trở thành Thợ Săn Ma Nữ là từ bỏ toàn bộ nhân dạng của mình.

Chủng tộc, giới tính, tuổi tác, tên tuổi, và thậm chí cả khuôn mặt.

Để đối đầu với Ma nữ thì không còn cách nào khác. Vì năng lực của Ma nữ chủ yếu là mê hoặc và thao túng đối phương như thuốc phiện, nên họ buộc phải từ bỏ bản thân mình.

— Tại sao ngươi biết cái tên đó.

"Tại sao nhỉ. Lý do thì ngươi tự nghĩ đi."

— ...Không lẽ nào. Ngươi cũng là Thợ Săn Ma Nữ sao?

"Phải. Vì lý do riêng nên hiện tại ta không thể đưa ra chứng표, nhưng việc ta sở hữu Quả cầu pha lê của Ma nữ chẳng phải là bằng chứng quá đủ rồi sao?"

Bọn này sống cô độc trong thế giới ngầm nên kỹ năng xã hội cực kém. Cần phải dùng lời lẽ ngon ngọt để dụ dỗ.

Hắn có vẻ đang quan sát tôi rất kỹ, rồi nheo mắt lại.

— Nhưng mà... ngươi vẫn chưa vứt bỏ khuôn mặt.

"Đây là mặt giả dùng tạm thôi. Con Ma nữ mà ta đang theo dấu lần này đang ẩn mình hoạt động trong xã hội loài người."

— Chuyện đó thật kỳ lạ... Ngươi không có lòng tự tôn của một Thợ Săn Ma Nữ sao?

[Sự Gia Hộ Của Yeonhong Chunsamwol]

"Đó là một con Ma nữ mà ta muốn giết đến mức sẵn sàng vứt bỏ cả lòng tự tôn. Ta tuyệt đối không thể tha thứ cho ả."

Trước màn diễn xuất đầy cảm xúc mãnh liệt của tôi, tên Thợ Săn Ma Nữ đắn đo một chút rồi hạ gậy phép xuống.

— ...Ra là vậy.

Thế mới nói năng lực của Yeonhong Chunsamwol (Thần Nguyệt Diễn Xuất) tiện thật đấy. Dù không phải thật lòng nhưng chỉ cần "diễn sâu" một chút là cảm xúc chân thật cứ thế tuôn ra trên mặt. Màn diễn xuất hoàn hảo này thì bố ai mà không tin cho được.

"Vậy giờ, đưa trả quả cầu đây. Đó là chiến lợi phẩm của ta."

— Xin lỗi. Ta trả lại cho ngươi.

Tên Thợ Săn Ma Nữ đưa trả quả cầu cho tôi.

Tôi cầm lấy quả cầu và suy tính một chút.

Trong Main Episode thì Ma nữ hầu như không xuất hiện, nhưng những người liên quan đến họ thì không thiếu.

Tổng chỉ huy Kỵ sĩ đoàn Stella - Arein đang sống cuộc đời ngắn ngủi vì dính lời nguyền của Ma nữ, còn Heijin Macaron của Diệt Ám Đoàn (Myeol-am-dan) là hậu duệ thừa hưởng một phần dòng máu Ma nữ.

Ma nữ thường để lại những vết sẹo lớn trong cốt truyện của Aether World, việc họ hầu như không xuất hiện mà vẫn gây ảnh hưởng lớn như vậy chứng tỏ năng lực của họ khủng khiếp đến mức nào.

Cái [498 - Quả cầu pha lê của Ma nữ] mà tôi đang có... nói thẳng ra chỉ là hàng bán thành phẩm.

Hồi chơi Aether World Online, do không quan tâm lắm đến Ma nữ nên tôi chưa hoàn thiện được item này.

Nhưng, nếu có thể biến nó thành bản hoàn chỉnh thì sao?

Biết đâu nó sẽ trở thành item tăng trưởng còn xịn hơn cả Bánh Xe Bình Minh đã mất.

— Ta xin phép đi trước.

Thấy tên Thợ Săn Ma Nữ định hóa thành sương mù biến mất, tôi vội gọi giật lại.

"Khoan đã."

— ...Có chuyện gì?

"Thực ra, ta cần sự giúp đỡ của ngươi trong cuộc đi săn lần này. Không có gì khó khăn đâu, ngươi giúp ta được chứ?"

— Nói đi. Nếu là vì mục đích săn Ma nữ, ta sẵn sàng giúp đỡ.

"Ta định dùng Quả cầu pha lê này để dụ Ma nữ, nhưng sức mạnh bên trong nó yếu quá. Ta cần bổ sung ma lực cho nó, nên là... ngươi có thể đưa ta vào Không Gian Con của ngươi được không?"

— Tại sao?

"Hiện tại Không Gian Con của ta đã hoàn toàn sụp đổ sau trận chiến trước đó."

— Bị Ma nữ làm hỏng sao?

"Phải, là một Ma nữ sử dụng Thống Giác Thuật (Thuật gây đau đớn). Một trận chiến kinh hoàng, nhưng ta cũng đã lấy được đầu ả."

— Ra vậy.

Tên Thợ Săn Ma Nữ suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

— Đi theo ta.

Hắn vung mạnh gậy phép, không trung nứt ra làm đôi, để lộ một cổng dịch chuyển màu đỏ đen.

'Ồ...'

Thú thật là cũng hơi bị ngầu.

Pháp sư hệ không gian muốn thi triển kỹ thuật cỡ này ít nhất cũng phải đạt 7-Class, vậy mà bọn họ dùng cứ như đi chợ.

Khi tên Thợ Săn Ma Nữ bước vào bên kia không gian, tôi cũng đi theo. Và hiện ra trước mắt là một không gian nhuốm màu đen kịt.

Cấu trúc bên trong không khác gì phòng thí nghiệm của một giả kim thuật sư bình thường, chỉ có điều nó mang lại cảm giác của một nhà khoa học điên chuyên thí nghiệm trên cơ thể sống.

Khắp nơi vương vãi các bộ phận của quái thú hay sinh vật giống người, chúng được khâu vá, tổng hợp lại tạo nên những hình thù gớm ghiếc.

Sản phẩm của nỗ lực vứt bỏ thể xác.

Tôi cố gắng không nhìn vào đó. Dù có sự gia hộ của Yeonhong Chunsamwol nhưng phải chịu đựng cảnh tượng buồn nôn này cũng vất vả lắm.

— Đây là Tinh Hoa Ma Nữ.

"...Ngươi thu thập được khá nhiều đấy chứ."

Tên Thợ Săn Ma Nữ đưa cho tôi một cái cốc Becher chứa chất lỏng màu đỏ đen, tôi khen xã giao một câu. Nhưng khi dùng Kính Chào Mào phân tích lượng ma lực...

Nói thật lòng thì cũng chẳng nhiều nhặn gì. Tất nhiên là đủ cho tôi dùng, nhưng tôi thừa biết tên Thợ Săn Ma Nữ trước mặt mới vào nghề chưa được bao lâu.

Hèn gì hắn mới dễ dàng bị mấy lời nói dối vụng về của tôi lừa như thế.

'Khoan đã, hay là bào thêm tí nữa nhỉ?'

Ban đầu tôi chỉ định xin một ít thôi, nhưng giờ đổi ý rồi.

"Ta dùng nhé."

Tôi cẩn thận mở nắp cốc Becher đỏ đen, đặt Quả cầu pha lê của mình lên bàn rồi từ từ đổ chất lỏng vào.

Xèo xèo xèo...!

Ngay lập tức tin nhắn hiện lên.

[Cấp độ của item '498 - Quả cầu pha lê của Ma nữ' đã tăng lên.]

[499 - Quả cầu pha lê của Ma nữ]

Ma nữ không có tên. Nếu buộc phải đặt tên, thì số năm tháng họ sống chính là tên gọi. Mệt mỏi với cuộc sống chém giết, tuổi tác đối với họ chính là quyền lực, là sức mạnh, và là ý nghĩa tồn tại.

Vốn dĩ quả cầu này được tạo ra bởi một Ma nữ đã sống 498 năm, nay nhờ sự giúp đỡ của tên Thợ Săn Ma Nữ mà nó đã "già" thêm 1 tuổi... nhưng thú thật là vẫn thấy tiếc.

Chỉ cần thêm 1 năm nữa thôi là nó sẽ trở thành quả cầu 500 năm tuổi, mà một mình tôi thì không có cách nào nâng cấp nó được.

Ào ào ào!

Xèo xèo...!

Thế là tôi dốc ngược cái cốc, đổ ồng ộc ma lực vào quả cầu của mình.

— ...Này.

"Hả."

— Ngươi dùng nhiều quá rồi đấy?

Ma lực của Ma nữ vừa là thức ăn vừa là nguồn sức mạnh của Thợ Săn Ma Nữ. Thấy tôi dùng hao quá nên hắn bắt đầu thấy tiếc của.

"Ta dùng thêm tí tẹo nữa thôi."

— Dù vậy thì, thế này hơi...

"Xin lỗi. Sau này ta trả mà."

— Quá đáng rồi đấy. Dù cùng là Thợ Săn Ma Nữ, nhưng ta không thể chấp nhận lòng tham vô đáy này.

Gớm.

Lèm bèm thế nhỉ.

Hết cách, tôi đành phải chọc vào nỗi đau "lính mới" của hắn một chút.

"Này."

— Nói đi.

"Ngươi săn được bao nhiêu Ma nữ rồi? Được mười mống chưa?"

— ...Bảy.

"Chậc. Hèn gì không biết. Ta đã săn hơn ba mươi mụ rồi đấy."

— Giỏi đấy. Nhưng thì sao chứ?

"Thì chứng tỏ ngươi là lính mới tò te chứ sao. Để dụ được con Ma nữ mà ta sắp săn, bắt buộc phải có Quả cầu pha lê 500 năm tuổi, ngươi không hiểu lý do à?"

Hắn ngậm miệng suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

— Không hiểu.

"Ta biết ngay mà."

Hiểu thế quái nào được.

Bố mày cũng có biết đâu.

"Cuộc đi săn lần này cực kỳ quan trọng. Ta sắp sửa săn một con Ma nữ siêu to khổng lồ, cực kỳ đáng sợ và nguy hiểm. Giờ thì hiểu chưa? Việc ngươi quyên góp hắc ma lực cho ta đồng nghĩa với việc chúng ta có thể loại bỏ thêm một con Ma nữ tởm lợm khỏi thế giới này đấy."

Hắn có vẻ vẫn chưa phục lắm, nhưng vì lời khẳng định "đã săn 30 mụ" của tôi là chân lý tuyệt đối nên hắn đành miễn cưỡng chấp nhận, dù thái độ rõ ràng là thấy tôi đang ép uổng.

Ting!

[Cấp độ của item đã tăng lên.]

[Quả cầu pha lê của Ma nữ 500 tuổi]

Trong lúc nói chuyện thì item đã hoàn thành.

Cướp thêm nữa thì cũng hơi ngại, nên tôi đặt cái cốc lên bàn, vỗ vai hắn rồi đi lướt qua.

"Nếu cuộc đi săn này thành công thì một nửa là công lao của ngươi đấy. Dù sao cũng cảm ơn nhé. Ta sẽ dùng nó thật tốt."

— ...Được rồi.

Tôi lẳng lặng rảo bước thật nhanh ra khỏi Không Gian Con của tên Thợ Săn Ma Nữ, quay trở lại bên trong toa tàu.

"Phù..."

Chắc không đuổi theo đâu nhỉ?

Tôi cứ lo hắn ghim thù rồi bám theo, nhưng có vẻ không phải vậy. Vừa bước ra ngoài là cái Không Gian Con đó biến mất luôn.

"Chậc chậc. Làm người thì phải biết chia sẻ chứ."

Tôi lê bước về chỗ ngồi cũ rồi thả người xuống cái "phịch". Bầu không khí vốn đang u ám, đen tối bỗng chốc đảo chiều trong nháy mắt.

Xình xịch, xình xịch!

Đoàn tàu bắt đầu lăn bánh bình thường trở lại. Những hành khách biến mất lúc nãy, chẳng biết từ lúc nào đã quay về đúng vị trí cũ của họ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ lại thì, đó là năng lực của một gã Thợ Săn Ma Nữ còn chưa ráo máu đầu sao? Tự nhiên tôi thấy toát mồ hôi hột.

Mà thôi, kệ đi.

Có đồ ngon là được rồi, đúng không?

"Kiểm tra vật phẩm chút nào."

[Quả cầu pha lê của Ma nữ 500 tuổi]

Mô tả: Một quả cầu pha lê đặc biệt được chế tạo bởi một Ma nữ đã sống 498 năm, dùng để rèn luyện thân thể của chính bà ta. Khi sử dụng, người dùng sẽ được chuyển đến không gian của Ma nữ.

▼ Danh sách:

1. Bơi đi! Cá mập tới đít rồi!

2. Chạy nước rút trên cây cầu độc mộc chóng mặt.

3. Khiêu vũ cùng bầy sói...

Chà, hàng xịn thật.

Đây là một vật phẩm độc đáo giúp tăng chỉ số cực mạnh mỗi khi hoàn thành các màn chơi, hay còn gọi là "Mini-game".

Vì nó chỉ tăng chỉ số thể chất nên thực tế trong game nó không được ưa chuộng lắm.

Chẳng biết bà Ma nữ này rèn luyện thân thể để làm cái quái gì, nhưng tin đồn đáng tin nhất là bà ta đã "tẹo" ngay trong lúc đang chơi mấy cái mini-game trong quả cầu này. Thế nên, tôi cũng phải cẩn thận hết sức.

Nguy hiểm. Chắc chắn là nguy hiểm.

Nhưng mà, sự tăng trưởng sức mạnh là điều được đảm bảo chắc chắn... Cầm nó trên tay mà lòng cứ rạo rực, âu cũng là lẽ thường tình của con người thôi nhỉ?

'...Hay là làm vài ván cho đến khi tàu cập bến nhỉ?'

Kế hoạch ban đầu là về đến ký túc xá rồi mới lén lút trải nghiệm từng cái một, nhưng có được Quả cầu của Ma nữ 500 tuổi trong tay thế này, nhịn không nổi nữa rồi.

[Đang sử dụng Quả cầu pha lê của Ma nữ.]

[Di chuyển đến không gian của màn chơi: 'Bơi đi! Cá mập tới đít rồi!']

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!