Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3225

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 39

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6437

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2098

Chương 201-300 - Chương 226

Chương 226

47. Cuối Hạ (5)

Tháng 9, khi những dư âm của mùa hè dần tan biến, cũng là lúc Stella bắt đầu học kỳ mới.

Khác với các trường ma pháp thông thường, lễ khai giảng của Stella không diễn ra ngoài sân vận động mà được tổ chức trong đại giảng đường. Nhờ hệ thống ma pháp điều hòa nhiệt độ chạy 24/7 mát rượi, chẳng ai lo bị sốc nhiệt mà ngất xỉu cả.

Thậm chí, bài phát biểu của Hiệu trưởng cũng kết thúc theo phong cách siêu tối giản.

– Mùa thu cũng ráng mà cày cuốc cho chăm vào.

Đúng một câu.

Hết phim.

– Khụ, khụ khụ. Vậy tiếp theo, xin mời thầy Hiệu phó...

Vì bài phát biểu quá ngắn nên Hiệu phó Akihayden buộc phải bước ra để câu giờ một cách gượng gạo. Chẳng biết ông ta lấy đâu ra lắm văn vở thế, cứ thao thao bất tuyệt mãi, khiến chỉ số ức chế của đám học sinh tăng vùn vụt.

'...Lại bắt đầu rồi.'

Eisel chợt nhận ra bản thân đã quá quen thuộc với Stella. Ban đầu, cô nhập học với những hoài bão lớn lao cho mục tiêu vĩ đại của mình, sống trong sự căng thẳng tột độ từng ngày. Nhưng giờ đây, cô đã có thể cho phép mình tận hưởng chút thảnh thơi.

Lễ nhập học ngỡ như mới hôm kia, vậy mà đã sang học kỳ 2 rồi. Có lẽ vì học kỳ 1 năm nhất đã xảy ra quá nhiều sự kiện chấn động, và ngay cả kỳ nghỉ hè cũng trôi qua trong quay cuồng.

Thời gian thực sự trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

'Học kỳ 2 mình cũng phải học hành chăm chỉ mới được!'

Quyết tâm này của Eisel từng là điều khiến Fullame thắc mắc khi đọc mấy bộ web novel lãng mạn: "Thế này có vô lý quá không?".

Dù không phải ai cũng vậy, nhưng thực tế thì một học sinh cao trung bình thường khi bước vào học kỳ 2, thay vì nghĩ "phải chăm hơn", họ thường sẽ nghĩ "lười quá đi mất".

Tuy nhiên, bản thân Fullame cũng thuộc dạng cày cuốc học tập khá trâu bò, nên trong mắt Baek Yu-seol, cả hai cô nàng này đều thuộc nhóm "bất bình thường".

– Lễ khai giảng xin được kết thúc tại đây.

Sau buổi lễ, học sinh ai về lớp nấy.

Năm nhất, Lớp S.

Nơi tập hợp những cá nhân quái dị và thiên tài, với sĩ số ít hơn hẳn các lớp khác.

Và ở đây... cũng có Baek Yu-seol.

Trái ngược với không khí ồn ào náo nhiệt ngày tựu trường của các lớp khác, Lớp S chìm trong sự im lặng tĩnh mịch. Và ngay giữa trung tâm của sự tĩnh lặng đó, Baek Yu-seol đang nằm dài trên bàn, đánh một giấc ngon lành ngay ngày đầu tiên đi học.

Eisel tự nhiên bước đến, ngồi vào cái ghế bên cạnh của cái ghế phía sau của cái ghế bên cạnh của cái ghế phía sau của cái ghế bên cạnh cậu ta.

Một khoảng cách hoàn hảo: Không quá xa, không quá gần, không gây áp lực nhưng cũng không tạo cảm giác xa cách.

Cạch...

Ngồi đợi một lúc, cửa sau lớp học mở ra, Hong Bi-yeon bước vào. Việc đầu tiên cô làm là nhìn chằm chằm vào chỗ Baek Yu-seol đang nằm, sau đó chạm mắt với Eisel đang ngồi gần đó một giây, rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác cái "vèo".

'Cái gì vậy trời...'

Kể từ ký ức ngày hôm đó, nỗi căm hận dành cho Adollevit trong Eisel càng trở nên sâu sắc. Thế nhưng, riêng với Hong Bi-yeon, cảm giác lại có chút... kỳ lạ. Không hẳn là ghét cay ghét đắng, nhưng cũng chẳng phải là ưa, một cảm giác rất khó tả.

Rầm!

Khác hẳn với vẻ nhẹ nhàng của Hong Bi-yeon, cửa trước lớp học mở toang một cách ồn ào, Giáo quan Lớp S, Lee Han-wol bước vào.

Ông quét đôi mắt sắc lạnh khắp phòng, dừng lại ở chỗ Baek Yu-seol rồi cau mày.

Nhưng rồi, như thể chẳng thèm quan tâm, ông bước lên bục giảng và nói:

"Lâu rồi không gặp. Trong kỳ nghỉ hè vừa qua, chắc hẳn có đứa thì chơi bời trác táng, có đứa thì không. Từ học kỳ 2, chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện thực chiến bài bản, nên ta hy vọng mang tiếng là Lớp S thì không có đứa nào ngồi chơi xơi nước suốt mấy tháng qua đâu nhỉ."

Giật mình.

Như bị lương tâm cắn rứt, người Baek Yu-seol run lên bần bật, cậu từ từ nhấc cái thân trên dậy. Cậu nhìn Giáo quan Lee Han-wol bằng đôi mắt lờ đờ như sắp chết đến nơi.

"Ta không quan tâm các em làm gì trong kỳ nghỉ. Nhưng... trước khi bước vào các bài học thực chiến của học kỳ 2, có một cách để gián tiếp kiểm tra mức độ thành tựu của các em."

Hiểu ý thầy, toàn bộ học sinh Lớp S lôi ra đủ thứ: vở ghi chép, báo cáo, giấy da ma pháp, sách ma pháp tự chế... Eisel cũng nằm trong số đó.

"Đó chính là, kiểm tra bài tập hè."

Bài tập hè ở Stella thường được thực hiện dưới dạng báo cáo. Không chỉ đơn thuần là giải bài tập, mà học sinh còn phải viết luận văn mới hoặc phát triển ma pháp, ma đạo cụ mới.

Độ khó cao ngất ngưởng, nhưng với Stella Academy thì đó là chuyện đương nhiên.

Dù mỗi môn nộp riêng, nhưng có vẻ Lee Han-wol muốn kiểm tra tổng quát một lượt, nên Eisel cũng đã chuẩn bị sẵn vài bản báo cáo.

Dù lịch trình nghỉ hè bận rộn, nhưng chút bài tập cỏn con này chẳng làm khó được cô.

Có lẽ không chỉ Eisel, mà với những học sinh ưu tú của Lớp S, việc này còn dễ hơn cả ăn cháo.

"...Toang rồi."

Thế nhưng, chẳng hiểu sao, Baek Yu-seol – người ngồi ở cái ghế bên cạnh của cái ghế phía trước của cái ghế bên cạnh của cái ghế phía trước của cái ghế bên cạnh Eisel – lại ôm đầu, gục mặt xuống bàn.

'Ủa...?'

Nghi ngờ, Eisel liếc nhìn bàn của cậu. Trống trơn.

'Không lẽ...?'

Cái "không lẽ" đó dường như là sự thật. Cho đến khi Lee Han-wol đi một vòng quanh lớp, Baek Yu-seol vẫn chẳng lôi ra được cái gì.

"...Baek Yu-seol. Bài tập đâu?"

"Em đã chuẩn bị một bản báo cáo tuyệt vời ông mặt trời rồi ạ, nhưng mà..."

"Nhưng mà?"

"Hình như em bỏ quên nó trong tủ lạnh mất rồi. Giờ em chạy về lấy được không ạ?"

"...Chuẩn bị tinh thần đón nhận giáo án đặc biệt đi."

"Vâng..."

Baek Yu-seol bị mắng, nhưng chẳng hiểu sao Eisel lại thấy buồn cười, cô khẽ mỉm cười.

Khi Lee Han-wol quay trở lại bục giảng, Eisel len lén dịch chuyển sang cái ghế bên cạnh của cái ghế phía trước của cái ghế bên cạnh để tiếp cận cậu.

Trước đây thì không có lý do gì để ngồi gần, nhưng giờ thì có cớ rồi.

"Này."

"...Hả. Sao."

Baek Yu-seol trả lời với vẻ mặt như đưa đám. Eisel lén đưa cho cậu cuốn vở dự phòng của mình. Trong cuốn vở này là kết quả của những lần cô buồn chán ngồi vẽ vời ma pháp trận, tích tụ lại rồi vô tình tạo ra một ma pháp hoàn toàn mới.

"...Cái này... cậu lấy không? Chắc sẽ tránh được điểm phạt đấy."

Nói thì nói vậy nhưng cô cũng hơi lo.

Thường thì bọn thiên tài ma pháp sư có cái tôi to đùng, lòng tự trọng cao ngút trời, dù có sai sót cũng cực ghét phải nhờ vả người khác. Giả sử Hae Won-ryang hay Hong Bi-yeon rơi vào tình huống này, họ thà vắt óc viết ra một ma pháp mới trong 5 phút còn hơn là đi mượn bài tập của đứa khác.

"Ừm, nếu cậu thấy ngại thì thôi..."

Nhưng Baek Yu-seol làm gì có cái gọi là liêm sỉ hay tự trọng, cậu chộp lấy cuốn vở của Eisel như vớ được vàng.

"Cảm ơn nhé!"

"Hả, ơ?"

Không ngờ cậu ta phản ứng mãnh liệt đến thế, Eisel cũng hơi bối rối.

"Ơn này tôi xin mang theo xuống mồ."

"Không, không cần đến mức đó đâu..."

Dù cậu ta cảm ơn hơi lố, nhưng Eisel cảm thấy vui vui vì đã giúp được Baek Yu-seol.

So với những gì cậu đã làm cho cô thì chuyện này chỉ là hạt cát, nhưng nếu cứ trả ơn dần dần từng chút một thế này, biết đâu một ngày nào đó...

'Một ngày nào đó?'

Cảm thấy dòng suy nghĩ của mình đang bẻ lái hơi nhanh, Eisel vội vàng phanh gấp não bộ lại.

Cảm giác cứ lâng lâng thế nào ấy.

Ngày đầu tiên đi học ở Stella khá thảnh thơi.

Nghe đồn các trường khác ngay ngày khai giảng đã nhồi nhét kiến thức như vịt nhồi sấm, chạy chương trình học như điên, nhưng Stella thì khác, khi chơi là chơi tới bến.

Thế nên, hầu hết học sinh sau khi đến lớp nghe phổ biến quy chế xong là té về ngay, khiến Lớp S hôm nay đông vui lạ thường.

Tất nhiên, trừ việc Fullame kêu chán rồi bật dậy chạy ra ngoài hét lớn: "Tuyển người đá bóng đây! Chỉ cần có mặt là triển!", rồi lượn lờ sang các lớp bên cạnh, nhưng đó chỉ là chuyện vặt vãnh.

Lấy cớ đưa bài tập hè, Eisel bám dính lấy Baek Yu-seol, trừ những lúc phải tách ra đi học các môn tự chọn.

Nhưng có vẻ ngay cả khoảng thời gian tách ra đó cũng khiến cô thấy tiếc, nên cô quyết định hỏi thẳng.

"...Cậu muốn xin thời khóa biểu của tôi á?"

Thấy Eisel gật đầu tỉnh bơ, Baek Yu-seol làm vẻ mặt hoang mang tột độ.

"Lấy làm gì? Định học cùng à?"

"Vâng."

"Gì đây. Cậu có hứng thú với tôi hả?"

Cũng giống như hồi học kỳ 1, cậu buông một câu đùa cợt, nhưng lần này Eisel trả lời một cách dửng dưng.

"Cũng có thể lắm chứ?"

"...Hả?"

"Không được sao?"

"Không, ý là, không phải không được... nhưng cậu bảo cậu không có thời gian rảnh cho mấy chuyện đó mà?"

Cô nàng mân mê môi một chút rồi cười tươi rói.

"Giờ thì có chút thời gian rảnh rồi. Nhờ ơn ai đó cả đấy."

"Chà... chẳng biết nhờ ơn ai nhưng mà căng đấy..."

Baek Yu-seol thực sự thấy căng.

Sau này, tức là khoảng 3 năm nữa thôi, Eisel chắc chắn sẽ trở thành một đại mỹ nhân và một đại pháp sư hàng đầu thế giới, nhưng hiện tại cô nàng vẫn chỉ là học sinh cao trung.

Chưa kịp cảm nhận chút lãng mạn nào thì chỉ thấy toàn mùi trẻ con, nếu Eisel thực sự có ý đồ đó mà tiếp cận thì... khó xử lắm.

'...Chắc mình lại tưởng bở rồi?'

Nghĩ lại xem nào.

Cậu hỏi là "có hứng thú không", chứ đâu có hỏi là "có thích không".

Eisel vốn gà mờ trong chuyện yêu đương, biết đâu cô ấy hiểu theo nghĩa bình thường khác nên mới trả lời như vậy?

'Ừ, chắc chắn là thế rồi.'

Trong nguyên tác game, phải đến năm 2 mới là lúc Eisel bắt đầu rung động trước các nam chính. Trước đó toàn là mấy gã nam chính đơn phương bám đuôi cô nàng thôi, nên giờ vẫn còn quá sớm.

Hơn nữa, cũng chưa có sự kiện nào kiểu chọc ghẹo hay tán tỉnh cảm xúc của Eisel như mấy tên nam chính kia làm, nên chắc chắn không có chuyện đó đâu.

"Hầy, làm hết cả hồn."

"Dạ?"

"Không có gì."

Dù ý đồ của cô ấy là gì thì việc mình được cứu một bàn thua trông thấy nhờ bài tập của cô ấy là sự thật. Thôi thì, theo phong cách người Hàn Quốc trọng tình nghĩa, mời một bữa cơm là huề cả làng.

"Hôm nay cũng chẳng có việc gì làm, đi ăn tối không?"

"Dạ? Giờ này hoạt động câu lạc bộ thì hơi sớm không ạ?"

"Không liên quan, chỉ là đi ăn thôi mà? Đâu nhất thiết phải là hoạt động câu lạc bộ mới được ăn cơm. Anh đây nhiều tiền lắm, muốn ăn gì anh bao."

Eisel ngẩn người nhìn Baek Yu-seol một lúc, rồi gật đầu lia lịa.

"Được, được ạ."

"Vậy chốt đơn món Cơm Canh Thịt Heo (Dwaeji-gukbap) nhé."

"...Cậu bảo sẽ bao món tôi muốn ăn mà?"

"Cậu sẽ thích món này cho xem."

"Lần đầu tiên tôi nghe tên món đó luôn ấy..."

"Chắc chắn luôn."

Eisel bĩu môi, nhưng chợt một suy nghĩ thoáng qua trong đầu cô.

'...Nếu mình thực sự thích cái món canh thịt heo kỳ quái đó thì sao?'

Cảm giác hơi lạ.

Baek Yu-seol khẳng định chắc nịch rằng tôi sẽ thích một món ăn mà chính tôi còn chưa biết đến.

Tại sao cậu ta lại biết bí mật của tôi?

'Tôi vẫn luôn dõi theo cậu.'

Bất giác, ký ức về một ngày mùa xuân ùa về.

Dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ Stella, Baek Yu-seol đã nói với tôi câu đó. Lúc ấy tôi không hiểu, nhưng giờ thì lờ mờ đoán ra được ý nghĩa của nó.

'Hồi quy giả, hay là Nhà du hành thời gian.'

Baek Yu-seol tự do đi lại trong dòng thời gian, là người đàn ông đã tác động sâu sắc đến quá khứ của tôi. Một người như vậy thốt ra câu "dõi theo cậu", liệu có đơn giản không?

Không thể nào.

Cậu ta hẳn đã gặp gỡ vô số "tôi" trong các dòng thời gian khác nhau, và có lẽ... biết đâu cậu ta còn hiểu rõ về tôi hơn cả chính bản thân tôi nữa.

"...Được rồi. Đi thôi. Đi ăn cái món canh heo hay canh hợi gì đó."

Thế nên, tôi quyết định không nghi ngờ lời Baek Yu-seol nữa. Ngay cả cái món ăn nghe tên đã thấy sặc mùi "ẩm thực bóng tối" kia, tôi cũng tự tin là mình sẽ thích.

Vì Baek Yu-seol đã nói thế mà.

"Ồ, lựa chọn sáng suốt đấy."

Thấy Eisel đồng ý nhanh hơn dự kiến, Baek Yu-seol cười toe toét khoe hàm răng trắng bóc, kéo cô đến Arcanium.

...Và rồi, ngay khoảnh khắc thìa canh thịt heo đầu tiên chạm vào lưỡi, Eisel đã hối hận.

"Dở tệ..."

"Hả? Ở quê tôi cả làng cả xóm ai cũng khen nức nở mà."

"Chắc chỉ có làng xóm nhà cậu thấy thế thôi..."

Sự thật phũ phàng là Baek Yu-seol khẳng định "cậu sẽ thích" chỉ đơn giản vì bản thân cậu ta quá nghiện món này mà thôi. Eisel nhận ra điều đó thì đã quá muộn.

"Lạ nhỉ. Sao lại dở được? Rắc thêm tí tiêu rồi làm một miếng ra trò xem nào."

"Thôi khỏi. Tôi sẽ ăn theo cách của tôi."

Eisel đứng dậy đi về phía quầy gia vị, lấy đủ thứ linh tinh rồi tự nêm nếm lại theo khẩu vị của mình, biến bát canh trở nên thanh đạm và dễ nuốt hơn. Giờ thì cũng tạm gọi là ăn được, cô vừa múc từng thìa nhỏ vừa ngước nhìn Baek Yu-seol ngồi đối diện.

Cái tướng ăn hùng hục như chết đói kia rõ ràng chẳng có chút phẩm giá hay quý tộc nào, nhưng tại sao... mình cứ muốn nhìn mãi không thôi... Chẳng hiểu nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!