Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3647

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Chương 401-500 - Chương 402: Như một con hổ (3)

Chương 402: Như một con hổ (3)

Dù muốn bắt đầu huấn luyện riêng với Scarlet ngay lập tức, nhưng vấn đề lớn nhất chính là địa điểm. Vì gần như không có nơi nào đủ kín đáo để cả hai vừa dùng ma pháp vừa rèn luyện. Để Baek Yu-seol tích lũy kinh nghiệm, Scarlet buộc phải sử dụng ma pháp ở đẳng cấp cao hơn nhiều so với cảnh giới Class 3 mà cô đang thể hiện, nên họ cần tìm một nơi không có ai dòm ngó.

"... Làm gì có nơi nào như thế."

Dù là nhà thể chất hay sân tập ma pháp vắng vẻ đến đâu thì chắc chắn vẫn luôn có một hai người lảng vảng.

"Dùng ma pháp không giải quyết được à?"

"Nếu dùng ma pháp điều chỉnh nhận thức thì có thể đuổi hết bọn họ đi trong một nốt nhạc!"

"Ồ."

"Nhưng sau đó tôi cũng bị Eltman đuổi cổ luôn!"

"... Thế thì thôi."

Phải làm sao đây.

Luyện tập đối kháng bằng ma pháp trong ký túc xá thì quá chật chội.

Bên ngoài khuôn viên Stella tuy có nhiều chỗ rộng rãi, nhưng nếu sử dụng ma pháp lớn thì khả năng bị phát hiện là rất cao, vả lại việc sử dụng ma pháp mạnh khi không trong giờ thực hành vốn bị cấm.

"Không sao. Tôi có cách hết!"

"Thật không?"

"Tất nhiên!"

Đích thân Nữ vương Phù thủy khẳng định chắc nịch như vậy, nhưng sao cậu vẫn thấy nghi ngờ thế nhỉ.

Vì không còn cách nào khác, cậu đành tạm tin tưởng và đi theo Scarlet. Họ dừng chân tại 'Sân tập Khu vực Rừng rậm' trong số các nhà thể chất của lớp S.

Nơi này đặc trưng bởi địa hình mô phỏng rừng rậm với quá nhiều vật cản, không phù hợp để các học sinh Stella trình độ cao luyện tập ma pháp. Vì thế, dù lượng người tìm đến đây rất ít, nhưng không phải là hoàn toàn không có ai.

Ngay lúc này, có khoảng mười mấy học sinh lớp S đang tập trung huấn luyện. Điều kỳ lạ là tất cả đều là nam sinh.

"Ở đây độ ẩm cao, mồ hôi lại ra như tắm nên hầu như không có nữ sinh nào bén mảng tới đâu."

"... Thế à?"

Cậu hoàn toàn không biết chuyện đó.

"Thôi, cứ vào xem sao."

"Khoan đã!"

Scarlet ngăn Baek Yu-seol lại khi cậu định vô tư mở cửa bước vào. Cô cười tủm tỉm rồi dùng ngón trỏ chỉ vào một góc.

"Thùng rác...?"

"Khôôông! Bên cạnh đó! Trốn vào góc đó đi."

"Tại sao?"

"Cậu lộ mặt ra thì chẳng có gì hay ho đâu."

"?"

Dù không hiểu lắm nhưng cậu vẫn làm theo, nấp vào góc sau bức tường và quan sát bên trong nhà thể chất qua cửa sổ.

Scarlet hùng hổ mở toang cửa bước vào. Ngay lập tức, cô trở thành tâm điểm chú ý của đám nam sinh đang luyện tập bên trong.

"Ơ? Scarlet tiểu thư!"

Vài bạn cùng lớp năm nhất nhận ra cô và cười rạng rỡ, các tiền bối năm hai và năm ba dù không vồn vã nhưng cũng gật đầu chào xã giao.

'Có vài gương mặt quen thuộc đấy.'

Đám năm hai thì cậu gặp thường xuyên suốt cả năm nên nhớ cả tên, còn đám năm ba thì cũng có ấn tượng vì vài lần chạm mặt trong các bài giảng chung.

"Bạn đến luyện tập à?"

"Hay quá. Làm cùng không?"

"À, chuyện đó..."

Vài nam sinh hào hứng tiến lại gần, nhưng Scarlet – người vừa nãy còn đầy tự tin – bỗng nhiên cúi đầu thẹn thùng, hai ngón tay xoắn xuýt vào nhau.

"Đ-đúng là mình định đến tập... nhưng mà, chắc mình phải về thôi."

"Ơ? Tại sao?"

"Tập cùng nhau vui mà..."

"Chuyện là, mình đang tìm một nơi để yên tĩnh luyện tập một mình... Đó là một ma pháp bí mật của riêng mình, mình thấy xấu hổ lắm nếu để người khác nhìn thấy..."

'Khụ.'

Baek Yu-seol đứng ngoài quan sát mà không khỏi sốc nặng. Cái cảnh Scarlet uốn éo làm nũng thế kia thật sự là quá sức chịu đựng với cậu.

Thế nhưng.

'Cũng hợp đấy chứ...?'

Vốn dĩ cô nàng đã có gương mặt dễ thương, cộng thêm kỹ năng diễn xuất đỉnh cao, nên màn làm nũng đó đã khiến ánh mắt của tất cả nam sinh trong nhà thể chất lung lay dữ dội.

"B-bạn muốn luyện tập ma pháp bí mật sao?"

"Vâng... Nhưng ở đây cũng đông người quá, nên mình sẽ đi tìm chỗ khác vậy..."

Nói đoạn, Scarlet yếu ớt quay lưng đi. Đám nam sinh vội vàng gọi cô lại.

"Khụ, Scarlet. Mình cũng vừa tập xong rồi. Bạn cứ dùng sân tập này đi..."

"Ơ? Mình á? Đúng rồi. Mình cũng xong rồi. Giờ mình về đi tắm đây."

"Hừm, mình cũng thế..."

Khi các nam sinh lần lượt bảo sẽ rời đi, ngay cả những người vốn không có ý định đó cũng cảm thấy ái ngại nên cũng bảo sẽ đi luôn rồi nhanh chóng rút khỏi sân tập.

Thậm chí, một nam sinh trong hội học sinh còn cẩn thận dặn dò sẽ treo biển báo để không ai khác vào quấy rầy. Quả nhiên, hiệu quả thật rõ rệt.

'Đã hiểu tại sao cô ta bảo mình trốn đi rồi...'

Khi đang giở trò làm nũng kiểu đó, nếu có một nam sinh khác đi cùng thì không chỉ hiệu quả giảm đi một nửa mà còn có khi bị phản tác dụng.

"Hì hì, ra đây đi!"

Scarlet đắc ý gọi. Baek Yu-seol thở dài bước vào sân tập giờ đã hoàn toàn trống trải.

"Bình thường cô cũng thế à?"

"Gì cơ?"

"Cứ đi dụ dỗ đám nam sinh vô tội thế à."

"Tôi đâu có dụ dỗ? Chỉ là làm nũng chút thôi. Thấy phản ứng của tụi nó vui mà."

"Phù... Cô không trấn lột tiền bạc gì của tụi nó đấy chứ?"

"Hả? Sao lại trấn lột tiền? Trò này vui đến mức tôi có bỏ tiền ra chơi cũng còn thấy rẻ nữa là."

Có vẻ như với một Scarlet sở hữu quan niệm về tiền bạc khác người, sự tồn tại của những người phụ nữ đóng vai "cáo già" để tống tiền những người đàn ông ngây thơ là một câu chuyện nằm ngoài trí tưởng tượng của cô.

"Nếu không phải vậy thì thôi... Đừng có dụ dỗ tụi nó thật lòng. Tụi nó đang tuổi dậy thì, dễ bị tổn thương lắm đấy."

"Tất nhiên là tôi không đi quá giới hạn rồi! Tôi cũng biết chừng mực chứ bộ? Chỉ là chơi đùa một chút cho vui thôi."

"Hừm..."

Chơi đùa cho vui à. Scarlet đúng là vô tư đến mức vô tâm.

Cô hoàn toàn không biết rằng giống loài đàn ông chỉ cần một nụ cười của phụ nữ là đã có thể nghĩ đến chuyện kết hôn rồi.

'Dù thấy hơi lo lắng...'

Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm đến những chuyện vô bổ đó.

Đã mất công chiếm được cả cái sân tập này thì phải tận dụng cho thật hiệu quả.

... Cứ thế, 3 giờ đồng hồ trôi qua.

Đó có thể coi là thời gian tập luyện trung bình của một ma pháp chiến binh thông thường, nhưng với Baek Yu-seol, bấy nhiêu đó là quá ít ỏi.

Dù đã được đích thân Nữ vương Phù thủy chỉ dạy và mong đợi một kết quả nào đó, nhưng nhìn Scarlet đang nằm vật ra sàn vì kiệt sức chỉ sau 3 tiếng, Baek Yu-seol lộ vẻ mặt khó hiểu.

"Hự... hự..."

"Này."

"Hộc, hộc... Gì, gì thế."

So với người thầy (?) đã kiệt quệ, người trò (?) trông vẫn tỉnh bơ như không, cậu nhận xét với vẻ đầy ẩn ý:

"Cái này, dễ quá nhỉ?"

"... Cái gì cơ?"

Sắc mặt Scarlet tái mét. Dễ á? Cô đã dốc hết sức để huấn luyện rồi, thế mà cậu ta bảo dễ á!

"T-tôi đã cố gắng hết sức rồi đấy!"

"Tôi không nghĩ vậy. Lần trước khi cô đến với tư cách giáo sư, tôi cảm thấy cô đe dọa và giống như một bức tường lớn hơn thế này nhiều."

"Cái đó là..."

Lúc đó là vì cô đã giải phóng toàn bộ sức mạnh tích trữ. Do lẻn vào Stella mà không cho Eltman biết, cô buộc phải bộc lộ một phần sức mạnh đang che giấu, và đúng lúc đó Baek Yu-seol lại là đối thủ của cô.

"Hừm, vậy cậu muốn tôi phải làm thế nào?"

"Mấy cái ma pháp nhạt nhẽo kiểu này chẳng giúp ích gì được cho tôi cả."

"Hức. Đâu cần phải nói phũ phàng thế."

"Làm nũng với tôi vô ích thôi."

"Xì..."

"Thay đổi phương pháp huấn luyện đi."

Scarlet ngồi bật dậy theo kiểu khoanh chân, môi bĩu ra. Chiếc váy ngắn hơi mấp mé nhưng có vẻ cô kiểm soát các góc chết rất kỹ.

"Phương pháp huấn luyện? Như thế nào?"

"Ví dụ như... Phải rồi, hãy huấn luyện như một con hổ đi."

"Hổ...?"

Thấy Scarlet đang đăm chiêu suy nghĩ xem điều đó có nghĩa là gì, Baek Yu-seol bồi thêm:

"Người xưa có câu thế này đúng không? Hổ nuôi con bằng cách đẩy chúng xuống vực thẳm."

"... Đúng là có câu tương tự như vậy thật."

Scarlet thở dài thườn thượt.

“Nhưng mà sư tử cũng thuộc họ mèo mà. Loài sư tử nổi tiếng là có tình mẫu tử mãnh liệt, liệu chúng có thực sự ném con mình xuống vực không nhỉ…?”

Trước câu hỏi đó, Baek Yu-seol thản nhiên đáp lại:

“Không. Sư tử mỗi lứa chỉ đẻ có một hai con, đời nào chúng lại làm thế.”

“Đúng không?”

“Vả lại, ở vùng thảo nguyên nơi sư tử sinh sống làm quái gì có vách đá, muốn ném cũng chẳng có chỗ mà ném.”

Nghe đến đó, Scarlet lại càng thấy cạn lời hơn.

Biết rõ thế rồi mà sao tên này còn thốt ra mấy lời kỳ quặc vậy chứ?

“Thế thì tại sao lại bảo là phải huấn luyện ‘như một con sư tử’...?”

“Thì nói thế cho nó oai thôi. Nếu cô thấy từ sư tử không lọt tai thì đổi thành hổ nhé?”

Đến lúc này, Scarlet mới nhận ra mình đã lầm.

Ngay từ đầu, đối với Baek Yu-seol, cái gọi là tính logic hay thực tế chẳng quan trọng chút nào.

Chỉ cần nghe có vẻ ngầu là được.

“Ừm, cũng ổn đấy. Như một con hổ. Được rồi, hãy cùng luyện tập ‘như một con hổ’ nào! Giờ thì cô thấy có cảm hứng hơn chút nào chưa?”

‘Chẳng thấy tí cảm hứng nào luôn.’

Dù muốn trả lời như vậy, nhưng Scarlet chỉ mỉm cười rồi gật đầu. Bởi lẽ, cô đã sớm hiểu được ý định thực sự của cậu.

Dẫu vậy, cô vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt này, có lẽ chỉ đơn giản là vì…

Dù không phải chuyện gì quan trọng, cô vẫn muốn được tán gẫu vu vơ với Baek Yu-seol như thế này.

“Hay là ‘như một con đại bàng’ thì sao?”

“Tôi không có cánh nên bỏ qua đi.”

“...Thế ngươi có bờm hay đuôi chắc?”

Scarlet nhất thời nghẹn họng.

“Haiz, ý kiến thì hay đấy nhưng không được đâu.”

“Tại sao?”

“...Bởi vì tôi của lúc đó và tôi của bây giờ hơi khác nhau.”

Về cơ bản, Scarlet không thể hoạt động tự do ở thế giới bên ngoài.

Bản thể của cô đang bị phong ấn và giam giữ ở một nơi sâu thẳm nào đó trên thế giới, nên cô buộc phải đi lại dưới hình dạng phân thân này. Lẽ dĩ nhiên, phân thân không thể phát huy được toàn bộ sức mạnh vốn có.

Việc cô có thể duy trì phân thân để sinh hoạt tại trường trong thời gian dài như thế này là nhờ cô đã che giấu gần như toàn bộ sức mạnh, chỉ sử dụng ma pháp ở cấp độ Class 3.

Nếu sử dụng sức mạnh lớn hơn mức đó, phân thân sẽ ngay lập tức bị giải trừ.

Nhưng Scarlet là Ma Nữ Vương.

Dù đã mở lòng với Baek Yu-seol, cô vẫn không muốn để lộ dáng vẻ yếu đuối đó của mình.

“A ha, ra là giới hạn của phân thân.”

“...Tại sao cái tên nhà ngươi chỉ nhanh nhạy ở mấy cái chuyện không đâu thế hả?”

“Tôi nhanh nhạy ở mọi lĩnh vực mà?”

“Ờ, ừ. Cứ cho là vậy đi…”

“Dù sao thì, chỉ cần kéo được một phần sức mạnh từ bản thể tới là không có vấn đề gì đúng không?”

“Đúng là vậy, nhưng ở Stella thì khó lắm. Eltman, cái thằng nhóc chết tiệt đó đã dán đè tầng tầng lớp lớp các màng ngăn cách lên rồi. Ta cũng đang mệt đứt hơi đây này.”

“Màng ngăn cách à…”

Baek Yu-seol vừa xoa cằm vừa bất ngờ lấy cuốn sổ ghi chép từ trong không gian lưu trữ ra, bắt đầu hí hoáy viết gì đó bằng bút. Scarlet tò mò đứng dậy định xem cậu đang làm gì, nhưng vì chiều cao có hạn nên cô phải nhón chân nhảy lên mấy cái mới nhìn thấy được.

“Cái gì thế, cái gì thế?”

“Ta đang thiết kế sơ đồ luyện kim cho một cái ăng-ten.”

“Ăng-ten…?”

“Ừ. Để cô có thể thu nhận mana từ bản thể một cách hiệu quả hơn.”

“Ngươi coi ta là cái bộ đàm chắc?”

“Chẳng phải cũng tương tự sao?”

“Rốt cuộc ngươi coi ta là cái gì vậy hả…”

Thấy Scarlet mếu máo, Baek Yu-seol lấy ra hai thanh gỗ nhỏ rồi cắm phập vào đầu cô.

“Á! Đau! Ngươi coi Ma Nữ Vương là cái gì thế hả?!”

“Thấy sao?”

Trước câu hỏi của Baek Yu-seol, Scarlet tròn mắt nhìn vào hư không.

Chẳng lẽ, cậu ta đã hoàn thành sơ đồ thiết kế rồi sao?

Tuy nhiên.

“Chẳng… chẳng cảm thấy gì cả.”

“...Đó chỉ là hai thanh gỗ thôi. Ta hỏi xem cô cắm nó trên đầu đi lại có thấy vướng không. Cô có đúng là Ma Nữ Vương không đấy?”

Scarlet đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu xuống. Baek Yu-seol thực sự bắt đầu nghi ngờ không biết cái nhóc tì trước mặt này có đúng là Ma Nữ thực thụ hay không.

‘Liệu học từ một đứa ngốc thế này có ổn không đây…?’

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!