Chương 405
67. Như một con hổ (6)
Đám học sinh tuổi teen cứ hễ đến kỳ nghỉ hè là lại lập kế hoạch.
Dù phần lớn học sinh sẽ chẳng bao giờ thực hiện đúng kế hoạch đó, nhưng sinh viên Stella lại di chuyển cực kỳ chuẩn xác theo kế hoạch một cách đáng ngạc nhiên. Chỉ có Baek Yu-seol là ngoại lệ.
'À đúng rồi, định tối nay tập thể lực mà.'
Đang vung mộc kiếm trong phòng tập, Baek Yu-seol chợt nhớ ra mấy ngày nay mình chưa tập gym tử tế buổi nào.
Rõ ràng là đã định mỗi tối dành ra ít nhất 2 tiếng rồi mà.
Gần đây cậu mới nhận ra rằng khi cơ thể phát triển đến một mức độ nhất định, giới hạn sẽ tìm đến. Con người không thể sở hữu sức mạnh cơ bắp vượt ra ngoài khuôn khổ của nhân loại được.
Cuối cùng, điều quan trọng vẫn là mana.
Cách điều khiển mana như thế nào.
Tỷ lệ tuần hoàn mana và khả năng kiểm soát nó sẽ quyết định sức mạnh cơ bắp.
Tất nhiên, vẫn có giới hạn.
Dù có rèn luyện mana đến mức cực hạn bằng cơ thể trần trụi này thì cũng không thể đột nhiên nhấc bổng cả một tòa nhà, hay dùng lực chân nhảy xa tới 10km được.
Đó là giới hạn vật lý, giới hạn của cơ thể.
Có lẽ... Ha Tae-ryeong ngày xưa cũng vậy.
Tốc độ chạy tối đa của anh ta, dù có đánh giá cao đến đâu thì chắc cũng chỉ ngang ngửa một con báo săn là cùng.
Sức mạnh cơ bắp của anh ta có thể bóp nát cả thép, nhưng chắc chắn không thể so bì với sức công phá của một ma pháp sư có thể triệu hồi Hellfire từ bàn tay trắng.
Nói cách khác, sức công phá đơn thuần của kiếm khách... đã được định đoạt ngay từ khi sinh ra.
Kiếm khách có thể giết chết ma pháp sư, nhưng không bao giờ có thể bắt kịp sức công phá đặc trưng mà ma pháp sư sở hữu.
Cậu biết điều đó.
Vì Baek Yu-seol trong game cũng vậy.
Thế nhưng khi đón nhận sự thật đó không chỉ bằng cái đầu mà bằng cả cơ thể, cả trái tim, cậu không khỏi cảm thấy phức tạp.
'Giới hạn.'
Đúng là một từ ngữ gây ức chế. Dù bây giờ mình có nỗ lực và cố gắng đến đâu, cũng vĩnh viễn không thể chạm tới sức công phá mà Hong Bi-yeon 18 tuổi có thể tung ra.
Dùng [Điểm Nhấn] để húc người?
Tất nhiên trước đây cậu không phải chưa từng nghĩ tới chuyện đó.
Thực tế trong game cậu đã thử mặc giáp dày cộp và master cả sự gia hộ của Geumgang Chilwol để thử rồi.
Nhưng cuối cùng, sức công phá đó so với ma pháp Class 7 cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Chỉ số tấn công của nhân vật đã bị đóng khung ở một mức giới hạn nhất định rồi.
Mấy ngày nay luyện tập cùng Scarlet, cậu đã được nghe kể đôi chút về Ha Tae-ryeong. Nghe nói ngay cả Ha Tae-ryeong vĩ đại năm xưa cũng không thể làm được việc chẻ đôi cả một thác nước. Scarlet đã khẳng định chắc nịch rằng cái cảnh dùng kiếm khí chém bay kẻ địch cách xa hàng chục mét còn ảo ma hơn cả ma pháp nữa.
"Phù."
Cánh tay bắt đầu tê rần.
Chẳng nhớ nổi mình đã vung kiếm được bao nhiêu tiếng đồng hồ rồi. Hôm nay Scarlet có hẹn riêng nên buổi tập bị hủy, cậu đành tự mình tập với bù nhìn gỗ nhưng hiệu quả không cao lắm.
Quả nhiên, hiệu quả nhất vẫn là thực chiến hết mình với Scarlet.
Chuyện của một tuần trước thì phải.
Khi cậu tự mình phân tích và lao vào một dạng ma pháp độc đáo mà Scarlet thi triển mà không cần sự trợ giúp của Crested Myna.
Cậu hồi tưởng lại cảm giác lúc đó.
'...Nó khá giống với trạng thái của [Thiên Cơ Chi Thể].'
Lúc đó dù không kích hoạt [Thiên Cơ Chi Thể], nhưng cơ thể cậu nhẹ bẫng như thể đã hòa làm một với mana vậy.
Đến giờ cậu vẫn chưa hiểu tại sao lại như thế.
Chỉ là kể từ sau đó, cơ thể cậu cảm thấy nhẹ nhàng đến lạ kỳ, nên dù đối đầu với Scarlet sử dụng ma pháp Class 6, cậu vẫn có thể chiến đấu khá tốt mà không cần dùng [Điểm Nhấn].
'Nếu dùng thêm cả [Điểm Nhấn] ở đây thì cũng gọi là khá khẩm đấy, nhưng mà...'
Vẫn chưa đủ.
Rõ ràng trực giác chiến đấu của cậu đang tăng lên từng ngày, nhưng cậu vẫn thiếu một đòn dứt điểm quyết định.
Ngày xưa, khi còn chơi game, 'nhân vật Baek Yu-seol' đã đánh bại Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt như thế nào nhỉ?
Giống như mưa dầm thấm lâu, cậu đã dùng kiếm rỉa từng chút, từng chút một suốt cả ngày trời để hạ gục nó.
Cái cảm giác khi cuối cùng cũng giết được Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt với tư cách là một 'kẻ sát nhân bằng thìa' lúc đó đúng là rất thỏa mãn và vui sướng, nhưng liệu ở thực tế này có làm được vậy không?
Khác với nhân vật trong game, thể lực là có hạn, và tinh thần chắc chắn cũng sẽ khác xa so với lúc chơi game.
Chưa kể, trận chiến với Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt là một cuộc chiến lấy cả thế giới làm võ đài, băng qua biết bao nhiêu quốc gia, nếu đánh nhau lâu như vậy thì chắc chắn thế giới sẽ diệt vong mất.
Lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên.
'...Mà nhắc mới nhớ. Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt đã xuất hiện từ đâu nhỉ?'
Cậu biết rằng nếu thỏa mãn một số điều kiện nhất định, Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt sẽ xuất hiện.
Và không khó để đoán rằng trong số những điều kiện đó có bao gồm cả 'Thập Nhị Thần Nguyệt'.
Vậy thì nếu như... mình có thể khiến Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt không bao giờ xuất hiện thì sao?
'Khó đấy.'
Có lẽ ngay lúc này, thế giới vẫn đang vận hành để giải ấn cho Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt. Đó không phải là chuyện cứ biết trước là có thể ngăn chặn được. Vì tất cả các Hắc ma nhân ẩn náu khắp nơi trên thế giới đều đang thực hiện việc đó.
Đầu tiên là Persona Gate.
Khi nó bắt đầu xâm lấn thực tại, sức mạnh nền tảng cấu thành nên thế giới bị suy yếu, và sau đó tất cả Thập Nhị Thần Nguyệt đều...
'...Chẳng nhớ gì cả.'
Không phải vì cậu không xem kỹ cốt truyện. Mà là vì, dù Baek Yu-seol đã chơi rất tập trung, nhưng trong game 'một sự cố nào đó' đã xảy ra mà nhân vật không hề hay biết.
Không chỉ Baek Yu-seol không biết, mà ngay cả trong ghi chép của kính Crested Myna cũng không có thông tin gì về việc sau đó đã xảy ra chuyện gì.
"Haizz, chịu thôi."
Dù sao thì nếu có thể tăng sức công phá, nỗi lo này cũng sẽ vơi đi phần nào. Nghĩ vậy, Baek Yu-seol nhắm mắt lại.
Thứ mà cậu coi trọng hơn cả việc rèn luyện thể lực mỗi ngày, chính là thời gian thiền định.
Lúc này, Baek Yu-seol vừa rèn luyện năng lực của Thiên Cơ Chi Thể tự nhiên, vừa tập trung để điều khiển khí của Eunse-sibiwol (Thần Nguyệt thứ 11).
Kể từ khi nhận ra khí của Eunse-sibiwol có mối quan hệ mật thiết với [Điểm Nhấn], cậu không thể lơ là việc rèn luyện thứ này.
'...Khoan đã.'
Một ý nghĩ chợt nảy ra.
"Ngài Eunse-sibiwol, ngài có đó không?"
- Nói đi.
Dù không thấy hình dáng nhưng giọng nói vẫn vang lên trong tâm trí nhờ sự kết nối tinh thần.
"Liệu ngài Eunse-sibiwol cũng có thể sử dụng ma pháp tương tự như [Điểm Nhấn] không?"
- Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Tất nhiên là dùng được.
"Không phải kiểu đó... Ý con là liệu ngài có thể kiểm soát [Điểm Nhấn] một cách hoàn hảo không?"
- Kiểm soát? Ý ngươi là sao?
"Ví dụ như, kiểm soát tốc độ của [Điểm Nhấn] chẳng hạn... Dù con biết là sẽ khó."
- Khó cái gì mà khó, ngươi đang nói cái gì vậy. [Điểm Nhấn] mà ta sử dụng là một dạng gia tốc thời gian. Tất nhiên là phải biết kiểm soát tốc độ thì mới có thể dịch chuyển không gian được chứ.
"..."
Nghe câu đó, Baek Yu-seol chợt nhận ra mình đã có một suy nghĩ thật ngu ngốc. Tại sao ngay từ đầu mình lại mặc định rằng tốc độ của [Điểm Nhấn] là cố định nhỉ?
Nghĩ lại thì đúng là vậy.
Lần đầu tiên khi học được [Điểm Nhấn], tầm xa tối đa là 9m và thời gian di chuyển là 0,1 giây.
Sau này khi trưởng thành, tầm xa tối đa của [Điểm Nhấn] tăng lên 12m, nhưng thời gian di chuyển vẫn là 0,1 giây.
Nói cách khác, trong trường hợp trên, không đơn thuần là tầm xa của [Điểm Nhấn] tăng lên, mà là...
Từ 90% vận tốc âm thanh lên 120% vận tốc âm thanh.
Có nghĩa là chính 'tốc độ di chuyển' của [Điểm Nhấn] đã tăng lên.
Trông thì chỉ có 3m, nhưng đó là sự khác biệt tới 30% vận tốc âm thanh.
Còn bây giờ? Cấp độ của [Điểm Nhấn] đã lên tới Class 6, có thể nhảy tối đa 24m và có thể tích trữ 6 lần dùng liên tiếp.
Ngay cả khi không dùng Thiên Cơ Chi Thể, cậu cũng có thể dùng [Điểm Nhấn] gần như không có độ trễ. Dù khoảng hở 0,3 giây phát sinh giữa chừng và thời gian hồi chiêu sau khi dùng liên tiếp vẫn vậy khiến cục diện trận đấu không thay đổi quá nhiều, nhưng...
'Tính ra thì so với lúc đầu, tốc độ của [Điểm Nhấn] bây giờ đã nhanh hơn gấp 2,5 lần rồi.'
Thông qua huấn luyện để tăng tốc độ của [Điểm Nhấn] và tự do điều chỉnh tầm xa của nó.
Chẳng phải bây giờ Baek Yu-seol vẫn đang tự do di chuyển từ 1m đến 24m đó sao.
'...Nếu mình có thể điều chỉnh không phải khoảng cách di chuyển, mà là chính tốc độ di chuyển thì sao?'
Nhanh hơn nữa.
Nếu có thể dùng [Điểm Nhấn] với tốc độ nhanh hơn bây giờ rất nhiều.
'...Có lẽ mình sẽ bù đắp được sức công phá mà Ha Tae-ryeong còn thiếu.'
Cuộc thử nghiệm bắt đầu ngay lập tức.
Không gian này đủ rộng để thử nghiệm [Dịch Chuyển], và cũng chẳng có lấy một vật cản nào.
Đầu tiên là khoảng cách di chuyển.
Cậu phân tích sự khác biệt giữa việc [Dịch Chuyển] 5m và 20m.
Khoảng 30 phút sau.
"Chịu chết, chẳng hiểu mô tê gì cả."
Chắc chắn [Dịch Chuyển] có sử dụng một loại năng lượng thời gian nào đó tương đồng với khí tức của Eunse-sibiwol, nhưng trình độ của Baek Yu-seol vẫn chưa đủ thượng thừa để cảm nhận nó một cách chi tiết.
Nhưng bảo là không có thành quả gì sao?
Không hẳn.
Vì ở đây đang có một vị "gia sư" xịn nhất thế gian đang quan sát cậu.
- Ồ hố, ra là cảm giác đó sao.
"Tiền bối thấy thế nào?"
- Chắc chắn là khi di chuyển khoảng cách xa, mana thời gian sẽ dao động dữ dội hơn. Có lẽ cậu không nhận ra, nhưng khoảng cách càng xa thì độ chính xác càng giảm đấy.
"Độ chính xác á...?"
Việc [Dịch Chuyển] đến đúng vị trí mục tiêu vốn là sở trường của Baek Yu-seol.
- Chỉ lệch khoảng 0.1mm thôi, cực kỳ vi diệu, nhưng chắc chắn là có sai số. Đó là hiện tượng xảy ra khi cảm giác của cậu chưa đủ để kiểm soát sự dao động của năng lượng thời gian.
"Nhưng ở khoảng cách 5m thì không có sai số đó đúng không?"
- Đúng vậy. Ở khoảng cách gần, sai số thu hẹp xuống còn 0.001mm, có thể coi là chính xác gần như 99%.
"Nghĩa là..."
Ngay lúc này, Baek Yu-seol chợt nhớ ra một sự thật kinh ngạc.
"Nghĩa là khi tôi [Dịch Chuyển] ở khoảng cách ngắn, tôi đang kiểm soát năng lượng thời gian theo bản năng sao...?"
- Quả nhiên...! Đúng là vậy, hóa ra là thế.
Nếu vậy thì có khả năng rồi.
Baek Yu-seol nắm chặt nắm đấm.
'Mình làm được.'
Có thể việc kiểm soát hoàn toàn [Dịch Chuyển] là bất khả thi. Nhưng nếu có thể cải tiến nó và sử dụng theo cách của riêng mình...
'Mình có thể vượt qua giới hạn, đi theo một hướng hoàn toàn khác với Baek Yu-seol trong game.'
Vừa nghĩ cậu vừa nhắm mắt tập trung, nhưng đầu bắt đầu đau nhức.
- Nghỉ một chút đi thì hơn.
"Phù..."
Cậu đã lao đầu vào huấn luyện ròng rã mấy ngày trời mà gần như không ngủ. Cơ thể sắp chạm đến giới hạn rồi.
"Mấy đứa khác cũng đang nỗ lực đi thực tế để trưởng thành, tôi làm sao mà nghỉ ngơi được."
Cậu lại nhắm mắt nhưng đầu óc cứ bị xao nhãng. Đúng là sự tập trung đã cạn kiệt thật rồi.
'...Thực tế à.'
Ba ba cô nàng kia hùng hổ lên đường đi thực tế cũng đã gần hai tuần rồi nhỉ. Cậu chợt thấy lo lo.
Hong Bi-yeon. Cô ấy vẫn đang phải gồng mình chịu đựng khí tức của Jeokha-yuwol, không biết khi nào nhiệt độ sẽ tăng đột ngột và gây ra tác dụng phụ.
Trước khi cô ấy đi, cậu đã truyền khí tức cho cô ấy nhiều nhất có thể. Ký ức lúc đó xấu hổ đến mức cậu đã cố vắt óc để quên đi, nhưng thời gian trôi qua lâu thế này, cậu lại không thể không nghĩ tới.
Đến cả Baek Yu-seol cũng không ngờ nhóm Fullame lại đi lâu đến tận 2 tuần như vậy.
'Hong Bi-yeon... Không biết có ổn không đây.'
---
Kỳ nghỉ hè đã bước sang tuần thứ hai.
Và hiện tại.
Fullame đang hối hận xanh mặt về quyết định của mình.
"...Lịch trình mình xếp dày đặc quá rồi."
Dù trình độ của họ đã tăng vọt và vừa chạm ngưỡng Class 6, nhưng việc liên tục thực hiện các nhiệm vụ Risk 5 là điều mà ngay cả những ma pháp chiến binh kỳ cựu cũng chẳng dám làm.
"Em tưởng mình sắp chết đến nơi rồi..."
Cả Hong Bi-yeon và Aizel đều phờ phạc, nằm vật ra ghế xe ngựa. Đặc biệt là tình trạng của Hong Bi-yeon trông rất nghiêm trọng.
Gương mặt đỏ bừng, ai nhìn vào cũng biết là 'tác dụng phụ' lại tái phát.
Sau một sự cố vào mùa hè năm nay, Hong Bi-yeon thường xuyên bị những cơn sốt cao hành hạ. Mà người duy nhất có thể làm dịu nó lại là Baek Yu-seol, nên chuyến đi dài ngày này là một gánh nặng quá lớn đối với cô.
"Đợi chút."
Chẳng còn cách nào khác, Fullame gượng dậy cái thân xác rã rời, dồn hết sức bình sinh tung ma pháp trị liệu lên người Hong Bi-yeon.
Dù ma pháp hạ sốt thông thường chẳng thể làm gì được tác dụng phụ của cô nàng, nhưng có vẻ nó cũng có chút hiệu quả an thần.
'Tên Baek Yu-seol đó rốt cuộc đã làm gì để ổn định con bé này nhỉ?'
Rõ ràng là không có khả năng trị liệu, vậy mà cậu ta lại dập tắt cơn nóng của Hong Bi-yeon một cách cực kỳ dễ dàng. Chỉ là Fullame chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến, còn chính chủ Hong Bi-yeon thì cứ lấp lửng không chịu nói, nên cô cũng chịu chết không biết cách thức ra sao.
"Vẫn còn khoảng hai nhiệm vụ nữa, cậu ổn chứ?"
Nghe vậy, Hong Bi-yeon dù mặt vẫn đỏ gay nhưng vẫn cố mỉm cười gật đầu.
Đó không đơn thuần là sự sĩ diện.
'Không sao... Dù có đau hơn nữa cũng được.'
Vì nếu cơn sốt càng cao, thời gian Baek Yu-seol "trị liệu" cho cô sẽ càng kéo dài hơn.
Dù lý trí của Hong Bi-yeon luôn cố phủ nhận cái tâm tư đen tối đó, nhưng bản năng thì không thể dối lừa.
"Thật không?"
Gật.
Hong Bi-yeon im lặng gật đầu rồi nhắm mắt lại. Fullame cũng ngồi phịch xuống ghế, thả lỏng cơ thể.
'Đau hơn nữa cũng được là ý gì nhỉ?'
Tò mò vãi. Chắc lúc về phải bảo Baek Yu-seol dạy trực tiếp cái phương pháp trị liệu cho Hong Bi-yeon mới được.
---
Thời gian mùa hè trôi qua nhanh chóng.
Khi Fullame và Aizel đang dìu dắt một Hong Bi-yeon "nửa sống nửa chết" lao vào nhiệm vụ cuối cùng, cũng là lúc Baek Yu-seol đang bế quan tu luyện.
Haewonryang đã trở về Mãn Nguyệt Tháp (Full Moon Tower) để nhận sự chỉ dạy trực tiếp từ sư phụ.
Tháp chủ Haeseongwol nói với Haewonryang, người đang ngồi thiền trên một ma pháp trận khổng lồ giữa không gian trống rỗng:
"Con có nhiều điểm rất giống ta."
Tổng lượng mana dưới mức trung bình.
Nhưng lại có tài năng và khả năng ứng dụng đa dạng các loại ma pháp.
"Con có cảm thấy tự ti vì tổng lượng mana ít ỏi của mình không?"
Haewonryang khẽ rùng mình, lông mày giật giật như bị nói trúng tim đen.
"Xung quanh con chắc chắn sẽ có những kẻ nhận được nhiều sự ưu ái của mana hơn, nhưng lại có tài năng trông có vẻ tương đồng với con."
Haewonryang thầm thừa nhận.
Có, chắc chắn là có.
Ví dụ như...
"Như Ma Yuseong chẳng hạn."
Bị đâm trúng tử huyệt, Haewonryang suýt chút nữa đã mở mắt ra nhưng vẫn cố kìm lại.
"Nhưng con không cần phải cảm thấy tự ti trước cậu ta lúc này. Khi đạt đến Class 9, con cũng sẽ sở hữu lượng mana dạt dào như biển cả. Thậm chí, một người sử dụng được đa thuộc tính như con sẽ có nhiều ưu điểm hơn hẳn các ma pháp sư Class 9 khác."
Không phải ma pháp sư Class 9 nào cũng sử dụng được đa thuộc tính.
Eltman Eltwin, người nổi tiếng với ma pháp hệ không gian, là một ví dụ điển hình khi ông chỉ có thể sử dụng đơn thuộc tính.
"Con có những ưu điểm của riêng mình. Hãy luôn ghi nhớ điều đó."
"Con thấy tài năng của Ma Yuseong hiện tại rất đáng nể sao? Không hẳn đâu. Trong số những người cùng thời với ta cũng có một kẻ tài giỏi như cậu ta vậy. Nhưng cuối cùng hắn cũng chẳng thể chạm tới Class 9. Tất cả là do hắn quá kiêu ngạo vào tài năng của mình."
Đúng là lời vàng ý ngọc.
Cậu biết sư phụ nói vậy là để an ủi, giúp cậu thoải mái tâm lý hơn.
Nhưng... cậu không tài nào đồng tình nổi. Tài năng của Ma Yuseong, nó xuất chúng đến mức kỳ dị.
Dù là Fullame - người được mệnh danh là đứa con của bầu trời, hay Hong Bi-yeon và Aizel - hiện thân của lửa và băng, hay thậm chí là Baek Yu-seol - thiên tài [Dịch Chuyển] số một hiện nay...
...Cũng không thể so bì với Ma Yuseong.
Cậu ta hoàn hảo đến mức khiến người ta lầm tưởng rằng đó là một kiệt tác do chính tay Thần nhào nặn nên.
"Con không tin ta sao."
Haewonryang ngẩng đầu lên.
Sư phụ đang nhìn cậu với ánh mắt đượm buồn.
"Ngày xửa ngày xưa, có một học sinh tên là Abeline Stahberg. Hắn từng là sinh viên của Stella."
"Con... chưa từng nghe qua."
"Chắc chắn rồi. Vì Stella đã xóa tên hắn khỏi danh bạ và tiêu hủy mọi bằng chứng. Hắn là thiên tài có tài năng áp đảo nhất trong số tất cả các ma pháp sư mà ta từng thấy. Đến mức khiến ta phải nghi ngờ liệu một kẻ như mình có thực sự phù hợp để học ma pháp hay không."
Haeseongwol kể rằng lúc đó ông cũng cảm thấy vô cùng tự ti. Những thứ ông phải nỗ lực mất vài năm mới đạt được, thì Abeline chỉ cần vài ngày là xong xuôi.
"Con đã bao giờ nghe thấy cái tên đại ma pháp sư Abeline chưa?"
Cậu lắc đầu.
"Đúng vậy. Cuối cùng hắn cũng chẳng thể trở thành đại ma pháp sư. Chắc là do sở hữu tài năng quá áp đảo nên hắn đã không chịu nỗ lực."
"Vậy sao ạ...?"
"Phải. Ma pháp không chỉ có tài năng là đủ. Để phá vỡ bức tường đại ma pháp sư, nhất định phải có đủ sự nỗ lực. Nếu thế giới này chỉ cần tài năng là có tất cả, thì liệu một kẻ từng có tốc độ tăng trưởng chậm chạp hơn người khác như ta có thể đạt tới Class 9 được không?"
Haewonryang gật đầu.
"Nên là hãy yên tâm đi. Và tập trung vào. Con cũng có thể trở nên giống như ta."
Haeseongwol mỉm cười dịu dàng, khiến nét mặt của người đệ tử giãn ra đôi chút và bắt đầu tập trung trở lại.
Cuối cùng.
Haeseongwol đã không nói ra sự thật.
Abeline Stahberg.
Không phải hắn không thể trở thành đại ma pháp sư, mà là hắn không thèm trở thành.
Hắn đã sa đọa thành Hắc ma nhân, phản bội giới ma pháp, thậm chí còn gây ra tội ác tày trời là biến sư phụ của Haeseongwol thành một phế nhân mana.
Nếu đến giờ hắn vẫn còn sống dưới danh nghĩa Hắc ma nhân, thì có lẽ...
'Hắn đã trở thành Hắc ma nhân mạnh nhất rồi.'
Tài năng được Thần chúc phúc.
Nếu dùng tài năng đó để làm Hắc ma nhân... thì việc trở thành kẻ mạnh nhất là điều hiển nhiên.
Chính vì thế mà ông sợ hãi.
Rốt cuộc bây giờ hắn đang muốn cái gì mà vẫn im hơi lặng tiếng đến tận lúc này. Nếu hắn vẫn còn sống và tu luyện với tài năng đó, thì không biết hắn đã đạt đến sức mạnh khủng khiếp nhường nào.
---
Ma Yuseong tận hưởng kỳ nghỉ hè theo cách của riêng mình.
Ví dụ như, đánh bóng bàn.
Cạch! Cạch!
"Á, không thắng nổi rồi! Em xin hàng!"
Ở Stella, ngoài những sinh viên muốn trở thành ma pháp chiến binh, còn có rất nhiều sinh viên ở các chuyên ngành khác. Trong số đó, có vẻ như có cả một ứng cử viên đang nhắm tới việc trở thành vận động viên bóng bàn chuyên nghiệp.
Ma Yuseong thấy hứng thú với bóng bàn nên đã xin chỉ giáo, và sau 3 giờ đồng hồ.
Cậu đã đánh bại luôn cả cậu bạn định đi theo con đường chuyên nghiệp kia.
"Phù, xin lỗi vì em không phải là đối thủ xứng tầm của anh. Nhưng mà vui đúng không?"
Ma Yuseong mỉm cười nhẹ nhàng rồi gật đầu.
Nói thật lòng thì.
'Nhạt nhẽo vãi.'
Chán ngắt.
Cậu không ngờ cái trò chơi với quả bóng này lại có thể chán đến mức kinh khủng như vậy.
Đúng là trí tò mò thì nên dừng lại ở mức tò mò thôi thì tốt hơn.
"Chà, nhưng với trình độ đó thì anh đi làm vận động viên chuyên nghiệp được luôn đấy! Em cũng thuộc dạng triển vọng lắm rồi mà còn thua."
"Thật sao?"
"Vâng. Anh thử suy nghĩ xem."
Vận động viên chuyên nghiệp à. Cậu chẳng mảy may quan tâm, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.
Mối quan hệ nhân sinh của cậu luôn là như vậy.
Nụ cười giả tạo và một khoảng cách vi diệu.
Ma Yuseong tuyệt đối không bao giờ để ai bước vào vòng tròn cá nhân của mình.
Rời khỏi phòng bóng bàn, Ma Yuseong lượn lờ quanh Stella để tìm kiếm thứ gì đó thú vị hơn. Trong khi các sinh viên năm hai khác đang bù đầu vào học tập, thực tập hay kiếm điểm số, thì cậu chẳng có chút cảm giác cấp bách nào.
Tất nhiên, không phải Ma Yuseong không tu luyện.
Nhưng so với các sinh viên khác... thời gian đó ít đến mức nực cười.
Bởi vì cậu chẳng cần phải nỗ lực lâu đến thế.
Cậu biết chắc chắn một ngày nào đó mình sẽ trở thành đại ma pháp sư.
Cậu biết rõ điều đó.
Vì vận mệnh đã an bài.
Vì biết chắc chắn tương lai sẽ như vậy.
Nên cậu chẳng có chút động lực nào để nỗ lực cả.
"Hừm..."
Đến thư viện, Ma Yuseong lật giở sách loạn xạ. Vì quá rảnh rỗi nên cậu cần thứ gì đó để giết thời gian.
"Vẫn thong dong như mọi khi nhỉ."
Đang định rút một cuốn sách tình cờ thấy được ra đọc thì có tiếng động phía sau. Quay lại, cậu thấy một sinh viên năm nhất da ngăm đen đang cười hớn hở nhìn mình chằm chằm.
'Taseron.'
Một cái tên lần đầu nghe thấy.
"À, chắc là lần đầu tiền bối thấy tôi nhỉ? Xin lỗi nhé. Tôi thì lúc nào cũng dõi theo tiền bối từ xa đấy."
"Từ xa?"
"Vâng."
Nhìn Taseron nhếch mép cười, Ma Yuseong linh cảm thấy ngay.
'Hắc ma nhân...'
Cậu biết có Hắc ma nhân ẩn nấp khắp nơi trong cái trường này, nhưng không ngờ đến cả tân sinh cũng có kẻ trà trộn vào.
"Ngươi là ai?"
"Ơ kìa, trên bảng tên có ghi mà? Tên tôi là Taseron."
"Nói tên thật đi."
"Chà. Tiền bối cũng đâu có tiết lộ tên thật cho chúng tôi, vậy tại sao chúng tôi phải nói?"
Ánh mắt Ma Yuseong lạnh toát. Taseron thoáng cảm thấy đau đớn như thể tim mình bị xích sắt siết chặt, nhưng hắn vẫn cố chịu đựng.
'Đây là khí phách của Hoàng đế sao...?'
Thú vị đấy.
Quả nhiên là sự chúc phúc của Thần.
Kẻ sở hữu mọi tài năng thiên bẩm.
Có lẽ cái tố chất Hoàng đế mà cả một thế hệ chỉ có một người sở hữu cũng chẳng phải là tài năng gì quá ghê gớm đối với Ma Yuseong.
Cũng giống như Taseron đang quan sát Ma Yuseong, Ma Yuseong cũng chậm rãi quan sát hắn.
'Mana khoảng Class 2... Hắc ma lực chắc cũng chẳng khá khẩm gì hơn.'
Để ngụy trang thành con người, hắn phải phong ấn hoàn toàn hắc ma lực, nhưng chỉ cần nhìn tổng lượng mana là có thể đoán được trình độ.
Mười bảy tuổi mà Class 2. Cũng khá khẩm đấy, nhưng ở Stella thì chỉ là hạng xoàng xĩnh bình thường.
Làm Hắc ma nhân cũng chẳng ra hồn, chẳng có điểm gì đặc biệt xuất sắc.
Nên cậu thấy thắc mắc.
'Tại sao lại tìm đến mình?'
Thấy Ma Yuseong nhíu mày, Taseron bật cười.
"Đúng vậy, tôi chỉ mới Class 2 thôi. So với tiền bối - người đã đạt Class 3 khi nhập học và vượt qua Class 4 ngay trong kỳ nghỉ hè - thì tài năng của tôi chẳng là cái đinh gì."
"Nhưng mà, anh biết gì không?"
Taseron nắm chặt tay.
Mana xanh biếc tụ lại đó như một nỗi oán hận.
"Để đạt được Class 2 này, tôi đã phải nỗ lực đến mức mắt rướm máu, mỗi ngày ngủ chưa đầy 3 tiếng. Chỉ để được nhập học vào Stella. Một người chỉ cần thở thôi cũng đạt đến cảnh giới đó như tiền bối chắc chẳng bao giờ hiểu được đâu nhỉ..."
Hắn hất hàm chỉ vào cuốn sách Ma Yuseong đang cầm.
"Vì sở hữu tài năng đó nên anh mới có thời gian rảnh rỗi để làm việc riêng khi các sinh viên khác đang nỗ lực. Vì anh đâu cần phải nỗ lực. Đúng là một tài năng đáng ghen tị."
"Đó là lời khen à? Cảm ơn nhé."
Taseron cười, nhưng đôi mắt hắn tràn đầy sự đố kỵ.
"Cái tài năng đó... không phải để lãng phí như vậy đâu. Nếu một người như tôi có được tài năng đó, chắc chắn tôi đã trở thành một tồn tại vĩ đại rồi."
"Chắc thế..."
Có thể lời hắn nói là đúng, nhưng Ma Yuseong không phục.
Giới hạn của con người đã được định sẵn.
Dù là thiên tài hay kẻ đần độn.
Bức tường ngăn cách sự trưởng thành luôn lù lù trước mắt.
Ma Yuseong vì biết rõ điều đó nên không nỗ lực, còn Taseron vì không biết nên mới ghen tị với cậu.
"Cái tài năng mà tiền bối đang lãng phí đó, nên thuộc về người có tư cách xứng đáng hơn."
Nói xong, Taseron bỏ đi.
Ma Yuseong nhìn cuốn sách trên tay.
Một cuốn sách liên quan đến pháp luật.
Cậu chẳng có lý do gì để đọc nó cả.
Chỉ là... cậu chẳng thấy có chút hứng thú nào.
Tại sao mình lại thế này nhỉ.
Cả Baek Yu-seol, Fullame, Haewonryang.
Ai nấy đều đang nỗ lực vì tương lai, còn mình đang làm cái quái gì ở đây?
Cất cuốn sách lại chỗ cũ, Ma Yuseong lững thững đi về phía khu luyện tập của Class S.
Đó là một khu luyện tập hẻo lánh mà gần đây đã bị một nữ sinh năm nhất tên Scarlet chiếm đóng, khiến chẳng ai dám bén mảng tới.
Tiến lại gần và ghé mắt qua cửa sổ nhìn vào bên trong, cậu thấy Baek Yu-seol đang đổ mồ hôi hột giao đấu với một cô bé tóc trắng nhỏ nhắn.
Không biết đã kiệt sức đến mức nào mà một kẻ có thể lực quái vật như Baek Yu-seol lại mồ hôi nhễ nhại, loạng choạng như sắp ngã quỵ đến nơi.
Thế nhưng, cậu ta không quỳ xuống.
Ánh mắt vẫn rực cháy như ngọn lửa.
'Mình cứ ngỡ cậu sẽ hiểu mình chứ.'
Chắc chắn Baek Yu-seol cũng biết.
Vì cậu ta cũng cùng một loại người với cậu.
Con người có giới hạn định sẵn, và tuyệt đối không thể vượt qua nó.
Thế nhưng cậu ta vẫn nỗ lực.
Ma Yuseong.
Nhìn cảnh tượng đó.
'...Ghen tị thật đấy.'
Cậu cảm thấy đố kỵ.
Cậu thấy ghê tởm chính bản thân mình, một kẻ không thể nỗ lực vì bất cứ điều gì.
Đối với một Ma Yuseong được ban tặng tài năng thiên bẩm nhưng lại bị nguyền rủa bởi sự vô cảm với mọi thứ, thì cái vẻ đẹp của việc có thể dồn hết tâm sức để nỗ lực vì một điều gì đó khiến cậu vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị đến phát điên.
Ma Yuseong quay bước đi.
Đến cả đối thủ đấu tập khiến cậu thấy vui vẻ là Haewonryang cũng không có ở đây. Baek Yu-seol thì đang mải mê huấn luyện.
'Bóng bàn... chơi lại chắc cũng chẳng vui vẻ gì.'
Cậu thò tay vào túi lấy cây trượng ra. Lần cuối cùng cậu đến phòng tập là khi nào nhỉ?
Chẳng nhớ nổi nữa.
'...Thử một chút sau bao lâu vậy.'
Chẳng hiểu sao sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Baek Yu-seol, cậu không tài nào ngồi yên được nữa.
---
Phía Tây đại lục, sa mạc Saryeon.
Sa mạc vốn được biết đến là nơi không sự sống nào có thể tồn tại này lại có một đặc điểm vô cùng độc đáo, đó chính là sự hiện diện của Mãn Nguyệt Cự Tháp (Full Moon Great Tower) sừng sững giữa trời.
Hàng trăm con Giant Worm dài hàng trăm mét bơi lội dưới lòng cát khiến ai cũng nghĩ chẳng kẻ nào có thể lập nghiệp ở đây, vậy mà thế gian đã phải kinh ngạc nhường nào khi Haeseongwol dựng tháp tại nơi này.
"Đúng là đáng kinh ngạc thật."
Eltman Eltwin bước đi trên không trung phía trên xác của hàng chục con Giant Worm, khẽ lắc đầu.
Lũ Giant Worm này chắc đã chết được vài ngày rồi vì xác đang bắt đầu thối rữa, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một con ruồi nhặng nào dám bén mảng tới.
Lũ Giant Worm này rốt cuộc đã bị cái gì giết chết?
Lý do thực ra quá rõ ràng.
Sa mạc Saryeon trong tầm mắt của Eltman giờ đây đầy rẫy những tảng đá lớn đến mức không còn có thể gọi là sa mạc được nữa. Đối với lũ Giant Worm vốn sống bằng cách ăn cát và bơi lội trong đó để duy trì sự sống, thì sự thay đổi địa hình này là một đòn chí mạng.
'Nghe tin địa hình đột ngột biến chất nên mình mới đến xem thử, hóa ra là...'
Ai đã làm chuyện này?
Haeseongwol? Không phải ông ta.
Vì ông ta coi lũ Giant Worm này như chó giữ nhà cho Mãn Nguyệt Tháp vậy.
Hơn nữa, dù là ma pháp đi chăng nữa thì việc biến cả một vùng sa mạc thành núi đá cũng không phải là chuyện có thể làm trong một sớm một chiều.
Vậy thì câu trả lời chỉ có một.
Một [Persona Gate] mà ngay cả Haeseongwol ở ngay gần đó cũng không cảm nhận được đã đồng bộ hóa với hiện thực.
Thật là kỳ lạ.
Không phải ai khác mà là một ma pháp sư Class 9 lại không cảm nhận được [Persona Gate] xuất hiện ngay trước mũi mình?
'Nghĩa là công nghệ của chúng đang ngày càng tiến bộ sao.'
Lý do chúng liên tục mở [Persona Gate] bất chấp việc phải che giấu khỏi sự cảm nhận của các ma pháp sư. Eltman đã lờ mờ đoán được nên ông biết thời khắc đó sắp đến rồi.
Chỉ là, ông không ngờ tốc độ tiến triển lại nhanh đến mức này.
'...Thế này thì gay go rồi.'
Hành động của lũ Hắc ma nhân nhanh thế này thì phía bên này không tài nào đối phó kịp. Ít nhất cũng phải có thời gian thong thả cho đến khi những đứa trẻ định mệnh trưởng thành chứ.
Ông quay đầu nhìn về phía một cột trụ cao vút sừng sững giữa sa mạc.
Dù xã hội có xảy ra chuyện gì, ông cũng đã cố gắng không can thiệp quá sâu.
Nhưng tình hình này thì không ổn rồi.
'Dù có phải đích thân ra tay, mình cũng phải ngăn chặn lũ đó lại.'
Ông nhắm mắt lại, lặng lẽ đánh hơi. Cái mùi mana nhớp nháp, kinh tởm toát ra từ lũ Hắc ma nhân.
Dù cảm giác siêu không gian của ông không thể dò tìm ở khoảng cách quá xa, nhưng nó lại tinh vi hơn bất cứ thiết bị dò tìm nào, nên ông có thể nắm bắt được những dấu hiệu của [Persona Gate] mà ngay cả công nghệ của Mãn Nguyệt Tháp cũng bỏ sót.
Xoẹt!
Đôi mắt Eltman mở bừng ra, tia sáng lóe lên từ nhãn quang.
'Một cái, tìm thấy rồi.'
Ngay sau đó, Eltman biến mất khỏi vị trí cũ.
Một cơn gió lạnh lẽo, gần như không để lại dấu vết của cát sa mạc, quét qua nơi đó.
---
Phía Nam đại lục, Liên Hoa Khách Sạn trên bình nguyên Hawol.
Jelliel, người đang phải diện bộ váy chưa từng mặc để tham dự cuộc họp ban điều hành của Star Cloud Merchant Group (Thương hội Byeolggureum), đang cảm thấy vô cùng chán ngán.
"Ba ngày trước, đã có một vụ khủng bố xảy ra."
Đó là một câu chuyện khá nghiêm trọng. Vì đó là vụ khủng bố do ma pháp sư gây ra.
"Chúng đã phá hủy nhà máy sản xuất Artifact. Vẫn chưa rõ chúng bất mãn điều gì mà gây ra vụ khủng bố đó, và cũng chưa truy tìm được hung thủ... nhưng việc nhà máy bị sụp đổ là một vấn đề nghiêm trọng."
"Chẳng phải việc phục hồi sẽ nhanh thôi sao? Dù sao cũng chỉ là nhà máy sản xuất hàng loạt Artifact thôi mà..."
"Chính vì thế mới là vấn đề. Nhân cơ hội này, mọi người thấy sao về việc cắt giảm bớt các nhà máy sản xuất Artifact?"
“Tôi đồng ý. Doanh thu Artifact quý này đã giảm hơn 20%, và ngược lại, doanh thu Item lại tăng trưởng tương ứng. Người tiêu dùng không còn mặn mà với Artifact nữa.”
“Chắc là do Item rồi. Có vẻ mảng kinh doanh Artifact giờ đã lỗi thời.”
“Dù sao chúng ta cũng đã giành được quyền hợp đồng giao dịch Item, đâu cần phải quá chấp nhất vào nó nữa, đúng không?”
Trước những lời đó, Jelliel chỉ lắc đầu thở dài.
“Dân thường vẫn chưa ưa chuộng những Item đắt đỏ đâu. Nhóm khách hàng ưu tiên hiệu năng trên giá thành (P/P) vẫn đang cân nhắc Artifact. Hơn nữa, việc doanh thu Item tăng vọt chỉ là hiện tượng nhất thời thôi. Do đặc tính của Item là có thể sử dụng trong thời gian rất dài, nên một khi đã mua, họ sẽ không tìm đến các món đồ gia dụng khác nữa.”
Đó là vì Item quá hoàn hảo. Nhờ độ bền cao và hiếm khi hỏng hóc, một khi đã mua thì chẳng mấy khi cần thay mới. Theo kinh nghiệm của Jelliel, làm kinh doanh kiểu này thì chỉ có nước dẹp tiệm.
Đồ gia dụng là phải có lỗi.
Phải hỏng hóc hoặc cần thay thế định kỳ sau 2-3 năm thì công ty mới sống nổi.
Lý do gì mà công ty sản xuất Artifact máy lọc không khí hoàn hảo trước đây không trụ nổi mà phải đóng cửa? Đó là vì sau khi máy lọc không khí đã được phổ cập hoàn toàn, người tiêu dùng không còn nhu cầu mua thêm nữa.
Nói vậy không có nghĩa là cô định tạo ra lỗi cho Item.
Cô chỉ đang hạn chế việc sản xuất hàng loạt đồ gia dụng và nội thất bằng công nghệ Item mà thôi.
Đây không chỉ là ý kiến cá nhân của Jelliel, mà là đề xuất từ các giám đốc điều hành cấp cao đang vận hành 'Team Item' – bộ phận phụ trách kinh doanh của học phái Alterisha.
Nghe đâu Alterisha đã phản đối kịch liệt, hỏi tại sao lại cố tình tạo ra vết nhơ cho những Item hoàn hảo, nhưng cuối cùng cũng phải gật đầu đồng ý.
Không phải vì vấn đề kỹ thuật, mà vì phải đối mặt với thực tế mà phải kìm hãm năng lực công nghệ. Thật là một câu chuyện nực cười.
'Mà nhắc mới nhớ, vụ khủng bố đó...'
Thực tế, những nhà máy bị phá hủy bởi vụ khủng bố vốn đã được lên kế hoạch âm thầm chuyển đổi thành nhà máy Item mà các giám đốc không hề hay biết. Đó không phải là một phần của kế hoạch kinh doanh, mà cô định dùng chúng để quyên góp cho xã hội.
Dạo gần đây Jelliel nhắc đến chuyện quyên góp nhiều đến mức các giám đốc chỉ cần nghe thấy hai chữ 'quyên góp' là muốn lên cơn đau tim, nên cô không buồn nói ra ở đây. Dù sao thì định dùng vào việc tốt mà lại hỏng bét, Jelliel không khỏi cảm thấy xót xa.
Sau khi thảo luận thêm khoảng 30 phút, cuộc họp kết thúc.
Jelliel rời phòng họp với cảm giác hơi mệt mỏi.
Có lẽ khi cô vừa rời đi, những giám đốc Elf với độ tuổi trung bình gần 100 kia sẽ lại xì xào sau lưng rằng một Jelliel quá trẻ con như cô vẫn chưa hiểu sự đời.
Hình ảnh của cô chưa bao giờ tốt đẹp trong mắt họ. Khi cô dồn hết tâm huyết điên cuồng vào kinh doanh, họ gọi cô là con điên (psycho). Còn bây giờ, khi cô liên tục trích tiền công ty để hoàn trả cho xã hội, cô lại tiếp tục bị ăn chửi.
Dù vậy, cô nghĩ thà bị chửi vì làm việc thiện còn hơn là bị chửi vì là một con điên.
Chưa bàn đến việc làm việc thiện hiển nhiên tốt hơn là phạm tội, quan trọng là có một người sẽ cảm thấy vui vì hành động của cô.
“Tiểu thư, xin đợi một chút...”
Trong lúc đang rảo bước nhanh ngoài hành lang, một đặc vụ phụ trách an ninh của công ty nhanh chóng tiếp cận và thì thầm vào tai cô.
“Có tin về một vụ khủng bố vừa xảy ra.”
“Nếu là chuyện từ ba ngày trước thì tôi nghe rồi.”
“Không ạ. Đây là tin mới nhận. Ba nhà máy Item đã bị tấn công cùng lúc và phải ngừng hoạt động.”
Khựng lại.
Bước chân của Jelliel dừng hẳn.
“Tận ba nhà máy Item sao...?”
“Vâng. Ngay khi chúng tôi yêu cầu Ma tháp điều tra, họ đã phát hiện ra một lượng nhỏ hắc ma lực. Có vẻ chúng đã cố gắng che giấu hết mức có thể, nhưng điều này đồng nghĩa với việc đây là do lũ Hắc ma nhân gây ra.”
“...Tại sao lũ Hắc ma nhân lại phải vừa che giấu danh tính vừa đi khủng bố nhà máy làm gì?”
Viên đặc vụ ngập ngừng. Chính anh ta cũng không biết lý do.
Tất nhiên Jelliel không hỏi vì mong đợi câu trả lời. Câu hỏi đó thực chất là cô đang tự vấn chính mình.
Bộ não thiên tài của Jelliel nhanh chóng tìm ra đáp án cho vấn đề đơn giản này.
“Có vẻ như chúng muốn chiếm đoạt công nghệ sản xuất hàng loạt Item.”
Nhưng thật là ngu xuẩn.
Chỉ bằng cách khủng bố vài cái nhà máy mà đòi lấy được công nghệ cốt lõi của Item sao?
Nếu suy đoán trên là đúng, lũ Hắc ma nhân đang thèm khát Item nhưng vẫn chưa biết phải tìm đến đâu.
Và chúng sẽ sớm nhận ra hành động của mình là vô nghĩa.
“...Trụ sở chính đang gặp nguy hiểm.”
Tại trụ sở chính của Byeolggureum, có những nhà luyện kim đã được truyền thụ công nghệ của Alterisha.
Gạt chuyện cô đã tốn một đống tiền để chiêu mộ họ sang một bên, điều quan trọng là họ đang cư trú tại trụ sở chính.
“Hả? Trụ sở chính sao?”
“Mau lên. Liên lạc ngay lập tức và ra lệnh tăng cường an ninh cho trụ sở.”
Jelliel đanh mặt lại, bước đi thật nhanh. Những đôi giày cao gót thật phiền phức trong những lúc thế này.
Dù rất muốn xé toạc chiếc váy bó sát này ra, nhưng vì thể diện, cô đành nén lòng chịu đựng.
'Đối thủ là lũ khủng bố Hắc ma nhân.'
Lũ điên cuồng thèm khát công nghệ Item đến mức cho nổ tung 4 nhà máy. An ninh của trụ sở chính tuy vững chắc đến mức khiến các Ma tháp thông thường cũng phải chào thua, nhưng cô vẫn không thể xua tan nỗi bất an.
Và nỗi bất an đó đã trở thành hiện thực.
— A, tiểu thư! Tình trạng khẩn cấp!
Ngay khi vừa trở về văn phòng và ngồi xuống ghế, chiếc điện thoại liên lạc đã rung lên bần bật.
Jelliel run rẩy hỏi:
“Có chuyện gì vậy...?”
— Trụ sở, trụ sở chính vừa bị oanh tạc từ trên không bằng ma pháp!
“Cái gì cơ? Chẳng phải chúng ta đã có biện pháp phòng không hoàn hảo rồi sao?”
— Tôi không biết. Không hiểu sao lá chắn lại bị tắt...
“Nạn nhân... có bao nhiêu nạn nhân?”
— May mắn là dường như không có ai tử vong, nhưng...
Người liên lạc nói với giọng điệu u ám.
— Có vẻ như vài kỹ sư cốt lõi đã bị bắt cóc.
“A...”
Jelliel thẫn thờ đặt ống nghe xuống.
Vì mất đi những kỹ sư đắt giá?
Vì lo sợ công nghệ Item quý giá rơi vào tay kẻ xấu?
Không phải.
Dù sao thì những kỹ sư đó cũng là 'người của cô' mà cô đã thuê.
Kể từ khi thay đổi nhờ Baek Yu-seol, cô cực kỳ quan tâm đến cấp dưới của mình. Vậy mà, trong số đó, những người cô đặc biệt yêu quý và chăm sóc lại... bị lũ Hắc ma nhân bắt cóc.
Lũ Hắc ma nhân còn là những kẻ điên cuồng tàn ác hơn cả cô trước khi thay đổi.
Jelliel lấy hai tay ôm mặt, cúi đầu xuống.
'Thà rằng chúng cứ lấy hết công nghệ đi, miễn là họ được bình an...'
Không, không phải thế này.
Chỉ ngồi đây cầu nguyện là một việc làm ngu ngốc.
Jelliel ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí nhìn chằm chằm vào ống nghe.
“Hic.”
Dáng vẻ đó giống hệt như 'Jelliel điên' trước đây, khiến những nhân viên vừa lẽo đẽo theo cô vào văn phòng suýt chút nữa thì tè ra quần, phải cố gắng lắm mới nhịn được.
Sau một hồi suy nghĩ lung tung, Jelliel nhấc máy liên lạc đi đâu đó.
“Liên lạc với đội ma pháp chiến binh an ninh trong công ty. Bảo họ tôi sẽ trực tiếp chỉ huy chiến dịch giải cứu.”
Cô nghiến răng nói, tay siết chặt ống nghe như muốn bóp nát nó.
“Lũ rác rưởi tởm lợm dám bắt cóc người của tôi... Chính tay tôi sẽ xé xác chúng.”
CẠCH!
Khi Jelliel dằn mạnh ống nghe xuống như muốn đập nát nó, các nhân viên đều run bắn người.
“Chuẩn bị trang bị của tôi ngay lập tức.”
Sau khi cô nói xong và bước ra khỏi văn phòng, các nhân viên cũng tản ra khắp nơi.
Trong đầu họ thầm nghĩ:
'Không ngờ tiểu thư lại trực tiếp chỉ huy đội ma pháp chiến binh...'
Đội ma pháp chiến binh của Byeolggureum tập hợp những thành viên tinh nhuệ nhất, có thể sánh ngang với các Ma tháp hàng đầu. Thậm chí trong đó còn có cả ma pháp sư bậc 8, thế là đủ hiểu.
Chưa kể đến những trang bị cấp cao trị giá hàng tỷ Credit mà cô định mang theo.
Chúng sẽ biến đội ma pháp chiến binh của Byeolggureum trở nên vô địch.
'...Dù lũ khủng bố đó là ai, coi như chúng xong đời rồi.'
---
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
