Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (1-100) - 87 - Sarah, người đẹp khuynh quốc khuynh thành

87 - Sarah, người đẹp khuynh quốc khuynh thành

Sara, à không, là Sera trong lốt Sara, đang phải chịu đựng một tâm trạng cứ chồi sụt thất thường.

Lý do rất đơn giản.

Thiện ý của người khác đúng là một điều đáng mừng.

Nhưng thiện ý của người khác giới thì lại như cứt.

Xét đến khuynh hướng của Sera, thà rằng đối phương là phụ nữ còn hơn, nhưng thực tế đã vậy thì biết làm sao? Phận làm kỵ sĩ, lệnh trên ban xuống là phải tuân theo.

“Đây là một trong những cảnh quan hiếm có trong rừng đấy. Mùa xuân chim về làm tổ, mùa hè hồ nước làm dịu đi cái nóng, là nơi lý tưởng để đi dã ngoại. Vào những ngày lạnh giá, câu cá trên mặt băng cũng không tồi.”

Ngược lại, Altrevis chắp tay sau lưng, nở một nụ cười rạng rỡ.

Trông hắn phấn khích lạ thường, cứ như thể đã gặp được tình yêu ngàn năm của đời mình.

Đối với hắn, Sara là một người phụ nữ tuyệt đối không thể để vuột mất.

“Ôi… Thất lễ quá.”

Altrevis thậm chí không cho phép một cánh hoa rơi trên mái tóc của cô gái.

Lỡ cành cây làm xước tay nàng thì sao.

Lỡ có con côn trùng nào đậu lên người nàng thì sao.

Hắn cẩn thận dọn đường cho Sara từng bước.

Thái độ lễ phép đến mức không thể tin được đây là kẻ vừa mới trợn mắt nói về đám tạp chủng chỉ ít phút trước.

Nhưng ý đồ đằng sau sự tử tế này lại quá rõ ràng và trần trụi…

“Dường như ngay cả khu rừng này cũng đang ghen tị với vẻ đẹp của nàng.”

“Ực…”

Sera đã phải nuốt khan cơn buồn nôn không biết bao nhiêu lần.

Tất nhiên, để hắn si mê thế này vẫn còn lợi hơn là bị từ chối.

“Haha, đành chịu thôi. Đến đóa hồng rực rỡ nhất cũng chỉ là cỏ dại trước dung nhan của nàng mà thôi.”

“…Khụ.”

Lời nào lời nấy tuôn ra mà hắn cho là tán tỉnh, nghe mới ngọc ngà làm sao?

Dù biết kiếm cơm qua ngày là việc khó khăn, nhưng khốn nạn thì vẫn là khốn nạn.

Tiếp đó, Altrevis nhìn Sera một cách trắng trợn.

Dù cô đang đeo mặt nạ không thấy được mặt, nhưng hắn cứ tỏ vẻ như không biết phải làm gì trước sự đáng yêu của cô. Hắn cứ xoa tay vặn vẹo…

“Ta đã chắc chắn rồi. Nếu định mệnh cướp nàng khỏi tay ta, thì ta không còn cách nào khác ngoài việc chống lại cả thần linh.”

“……”

Sera lặng người đi một lúc lâu.

Đây quả là một trải nghiệm vô cùng kỳ lạ.

Với một người mới gặp lần đầu trong đời.

Lại còn là một người đang đối tốt với mình.

Sao mình lại có thể nảy sinh sát ý được nhỉ?

Nếu Sera không có chủ nhân để phụng sự, chắc chắn thanh đoản kiếm Rundle đã găm thẳng vào đỉnh đầu Altrevis từ lâu rồi.

‘…Mình bị điên à? Hay đàn ông ở thế giới này thường tán gái theo kiểu này?’

Chắc cũng tùy vào người phụ nữ có xiêu lòng hay không, nhưng chắc là không phải vậy.

Nếu thế thì Ngài Rekun và Phu nhân Celine đã chẳng thể trở thành một cặp vợ chồng son sắt.

‘Việc hắn đổ đứ đừ thế này đúng là tin tốt, nhưng…’

Nhìn cái bộ dạng lố bịch không kiểm soát nổi cảm xúc của hắn, có lẽ không cần phải lo lắng về chuyện mỏ khoáng sản nữa.

Nhưng việc gã kia ám ảnh quá mức cần thiết lại là điều không có trong kế hoạch, khiến cô có chút bối rối.

‘…Sau này làm sao để cắt đuôi hắn đây?’

Giải quyết xong một vấn đề, lại nảy sinh ra một vấn đề khác.

Rốt cuộc phải làm thế nào đây?

Dù sao thì đây cũng là chuyện tốt cho Bellark.

Xét đến giá trị của khu mỏ, tài chính của lãnh địa sẽ trở nên dư dả.

‘Chỉ có mình mình toang thôi à?’

Có lẽ suy nghĩ của Sera là đúng.

Người duy nhất phải gánh chịu hậu quả sau này chỉ có mình cô mà thôi.

‘Lão già chết tiệt.’

Lòng căm thù đối với sư phụ ngày một lớn dần.

Vợ của mình thì không nỡ đem ra tùy tiện.

Nhưng bán đứng học trò của mình thì lại OK thì phải.

‘Vì là mệnh lệnh nên mình mới miễn cưỡng chấp nhận, nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…’

Kế hoạch ban đầu của Sera và Ngài Rekun là thế này:

Đầu tiên, tạo ấn tượng tốt để gieo rắc thiện cảm.

Dựa trên thiện cảm đó, trở thành một trong vô số người phụ nữ của Altrevis.

Sau khi hợp đồng được ký kết, vừa đẩy vừa kéo, thăm dò một cách vừa phải rồi bị đá.

Như vậy sau này vừa có thể truy cứu trách nhiệm, vừa có cớ để cho qua mọi chuyện một cách êm đẹp.

Vì là phía bên kia chủ động chia tay, nên quyền khai thác mỏ cũng sẽ không bị mất đi.

“Tiểu thư Sara, nàng thấy nơi nào tổ chức hôn lễ thì tốt? Ta sẽ cố gắng hết sức để chiều theo ý nàng.”

Thế nhưng, nhìn phản ứng của gã kia, xem ra mọi chuyện sẽ không kết thúc như một sự cố đơn giản.

“Nàng có thích trẻ con không? Ta vốn chỉ định sinh một hai đứa thôi nhưng… Haha, thật lòng mà nói, nhìn nàng ta thấy dù có hơn mười đứa con cũng chẳng sao cả. Không, ta thực sự mong nàng sẽ làm như vậy. Chỉ cần tưởng tượng đến những đứa trẻ giống nàng thôi cũng đã khiến ta hạnh phúc thế này rồi-!”

Sera gào thét trong lòng, nhưng trong đầu Altrevis đã ngập tràn một vườn hoa mộng mơ.

“…Haha, tôi rất cảm kích tình cảm của ngài, nhưng.”

Phải chăng sự kiên nhẫn của cô cũng đã đến giới hạn?

Một vết nứt vô hình xuất hiện sau lớp mặt nạ.

Trong từng lời nói cũng cảm nhận được sự bực bội không hề nhỏ.

“Hình như lúc nãy tôi đã nói rõ là, từ. từ. thôi. mà…”

“A a, đúng vậy, là do ta quá nôn nóng nên lại phạm phải sai lầm này-!”

Vậy mà, Altrevis chẳng những không nổi giận mà còn nhìn cô với vẻ dò xét.

Điều đó cho thấy trong mối quan hệ này, ai là kèo trên, ai là kèo dưới đã quá rõ ràng.

‘…Hắn không hề nổi giận? Mặt mình đến mức đó sao? Mà mình cũng có bao giờ dùng đặc tính gấp 3 lần vào chuyện này đâu mà biết.’

Thực ra, việc Sera tạm thời tăng đặc tính quyến rũ lên 3 lần là chuyện ngoài dự kiến.

Phu nhân Celine đã huy động cả ma thuật, cổ vật và phấn son để tạo cho Sera một ngoại hình tương tự loài Elf như hiện tại.

Nhưng không hiểu sao Sera vẫn cảm thấy như vậy là chưa đủ.

Bởi vì vẻ mặt của Altrevis lúc đó tràn đầy sự căm ghét.

‘Biết thế này thì đã không tự ý làm liều rồi.’

Nhớ lại tình hình lúc đó, thì đó là lựa chọn tốt nhất mà Sera có thể làm.

Vì bằng mọi giá phải ký được hợp đồng khai thác mỏ, nên cô không còn lựa chọn nào khác.

Dù sao thì ván đã đóng thuyền.

Bây giờ hối hận cũng chẳng ích gì.

- Vụt! Vụt!

Chắc cô cũng phải chịu đựng cả cái tay đang làm đủ trò khỉ để cố gắng nắm lấy tay mình dưới vỏ bọc ‘tự nhiên’ kia nữa.

‘Aaaaa, khốn kiếpppp…!’

Theo đó, Sera cũng vặn vẹo cả người để né tránh những đợt tấn công của hắn. Hình ảnh hai người nam nữ xoay người né tránh nhau bên bờ hồ trông không chỉ lố bịch mà còn kỳ quái.

‘Cứu, cứu tôi với-!’

Don’t touch me, don’t touch me, Sera lẩm nhẩm câu thần chú trong đầu và vùng vẫy.

“Ááá-!”

Cuối cùng, cô thậm chí còn bỏ chạy một cách công khai.

Bởi vì chỉ cần vô tình chạm phải thôi là cả người cô đã nổi da gà.

Thực ra, Sera là người có ác cảm bệnh hoạn với cả những tiếp xúc đơn giản với đàn ông.

Tình huống hiện tại, khi một luồng khí kỳ lạ giữa nam và nữ đang diễn ra, đối với cô chẳng khác nào tra tấn.

Tất nhiên, những người nhà Bellark, bao gồm cả Eden, là ngoại lệ.

Sera vẫn là người cõng Ezekiel trên lưng mà cưng nựng, vẫn là người siết cổ Bentley không chút do dự.

Nhưng làm sao có thể đặt một người đàn ông xa lạ ngang hàng với gia đình mình được?

Dù vậy, cô vẫn có nhiệm vụ phải hoàn thành, và đây là vấn đề liên quan trực tiếp đến sự an nguy của lãnh địa.

“Nếu như, nàng cảm thấy không muốn ta chạm vào…”

Cô không thể hoàn toàn không chiều theo ý hắn được.

“À, không, không phải vậy, chỉ là, ngay từ lần gặp đầu tiên mà khoảng cách đã quá gần gũi thì có chút…”

Sara tránh ánh mắt của Altrevis và tiếp tục nói. Rằng cô chỉ cảm thấy áp lực, và dù đây là buổi xem mắt, nhưng hành động như vậy ngay từ lần gặp đầu tiên là trái với lễ nghi của quý tộc.

Giữa không khí có chút ngượng ngùng, Altrevis im lặng đi dạo bên bờ hồ, suy nghĩ xem phải làm thế nào để chiếm được cảm tình của nàng.

“…Kia là?”

Chẳng mấy chốc, thứ thu hút sự chú ý của Sera là một khoảng đất trống rộng lớn bên kia bờ hồ.

Ở đó, hàng chục Elf đang mồ hôi nhễ nhại.

Cảnh tượng những kẻ vốn coi sự cao sang là mặc định lại phải lao động chân tay không phải là điều thường thấy.

‘Ơ…?’

Sera cũng không khó để đoán ra nguyên nhân.

Hầu hết bọn họ đều không có mái tóc vàng hoặc bạc đặc trưng của loài Elf.

Màu nâu giống cô, rồi đến màu đen, đỏ, xanh phổ biến tiếp theo. Đó là bằng chứng rành rành của dòng máu tạp chủng.

“Những người đó… lẽ nào?”

Sera nhìn Altrevis với ánh mắt kinh ngạc.

“……”

Và một khoảng lặng trôi qua.

Ngay sau đó, vẻ mặt của Altrevis hiện lên sự khó xử và bối rối.

Có lẽ đúng hơn là hắn vừa nhận ra một việc mà mình đã quên bẵng đi mất.

Hắn không chấp nhận Half-elf và coi họ là một chủng tộc khác, nhưng lại chấp nhận những kẻ tạp chủng làm thành viên.

Đó là vì nếu quá coi trọng huyết thống, hắn sẽ không có cách nào bù đắp cho số lượng nhân lực vốn đã thiếu thốn.

Điều kiện để chấp nhận rất đơn giản.

Những công việc nặng nhọc sẽ do tầng lớp hạ đẳng là tạp chủng đảm nhiệm.

Cứ coi đó là chế độ đẳng cấp của thế giới khác cho dễ hiểu.

“Cái… Cái này…!”

Altrevis, người đã trực tiếp ra lệnh việc này, trợn trừng mắt.

“Các ngươi đang làm cái trò gì vậy?!”

Tiếng quát vang lên, những người quản lý đang thúc giục họ làm việc giật mình kinh hãi.

“Chủ, chủ quân?”

“Các ngươi thấy chuyện này có hợp lý không? Cùng là thần dân của Ratlan, tại sao lại chỉ bắt họ làm những công việc nặng nhọc như vậy?”

“……Dạ?”

“Tất cả… tất cả mau dừng tay lại! Ngay lập tức!”

Người quản lý cấp cao đang chỉ huy công việc tiến lại gần, vẻ mặt bối rối không biết phải làm sao.

Chủ quân của hắn bị mất trí rồi sao? Sự hoang mang không thể che giấu hiện rõ trong từng cử chỉ của ông ta.

“Bệ hạ, thần, thần không hiểu rõ ngài đang nói gì… Tháng trước, chính ngài đã nói ‘Tạp chủng không phải Elf mà là súc vật, nên dù có bắt làm việc cật lực thế nào cũng không biết mệt’ và…”

“Câm miệng lại-! Ai đã nói những lời đó!?”

“Chuyện, chuyện đó không phải ai khác mà chính là chủ quân…”

“Nói năng vớ vẩn! Ngươi định đổ lỗi cho chủ quân để trốn tránh trách nhiệm sao-! Ta không thể nào là một Elf vô liêm sỉ như vậy được, đúng không?”

“……”

Tất cả những người quản lý đều im bặt.

Họ hoàn toàn không biết phải nói gì.

Altrevis lập tức quay lại nhìn Sara với ánh mắt nghiêm túc.

“Tiểu thư Sara, ta đã vô tình phạm phải sai lầm. Ta không ngờ những thuộc hạ kém cỏi của mình lại lén lút làm những chuyện này sau lưng ta…”

“……Vâng?”

“Ta đang cố gắng xóa bỏ những hủ tục đã ăn sâu bén rễ, nhưng không thể tránh khỏi việc có những kẻ chống đối suy nghĩ của ta, đúng không?”

“……”

“Xin nàng hãy đợi một lát. Ta sẽ đích thân dạy dỗ lại đám khốn ngập trong tư tưởng thượng đẳng kia một bài học-!”

“……À, vâng.”

Altrevis đứng trước mặt những người quản lý với vẻ mặt quyết tâm.

Xem ra hắn vội vàng lắm rồi.

Để dọn dẹp mớ hỗn độn này, hắn phải thể hiện rằng ‘ta đây là một người đàn ông thực sự tốt’.

Bằng mọi giá phải đổ hết tội lỗi này lên đầu các thuộc hạ.

“Để bình yên thực sự bén rễ trong khu rừng này… chúng ta phải loại bỏ thói quen ngu ngốc là phân biệt đối xử dựa trên xuất thân và huyết thống. Con lai, Half, tạp chủng… tất cả đều là những thứ vô nghĩa. Cuối cùng, chúng ta đều là một cộng đồng thống nhất, là ‘Elf’.”

Quả nhiên sức mạnh của tình yêu, à không, sức mạnh của nhan sắc thật vĩ đại.

Nó có thể biến một kẻ phân biệt chủng tộc thành một nhà bác ái.

“Ta tin rằng sẽ không có kẻ ngu ngốc nào phản đối suy nghĩ của ta.”

Và Sera, nhìn kẻ lãng mạn đó…

‘…Tên này, đúng là rác rưởi mà?’

Cô trưng ra một vẻ mặt hoang đường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!