Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (1-100) - 90 - Bầy Dã Thú

90 - Bầy Dã Thú

Sera không phải là không biết đến sự tồn tại của Tam Đầu Mã.

Đó là vì phạm vi thông tin vốn bị hạn chế đã được mở rộng ra rất nhiều sau khi bắt đầu giao lưu với tộc Elf gần đây.

Số lượng của phe Centaur ước chừng cũng phải hơn vài nghìn, và nghe nói chủng loại cũng khá đa dạng, không chỉ có Centaur mà còn có Satyr, Minotaur, Kobold, v.v.

Cô cũng nghe rằng chúng là những kẻ cuồng sát, gần như không thể liên minh nếu không phải là đồng tộc.

Và những kẻ cầm đầu lũ điên đó chính là Tam Đầu Mã.

Kẻ có sừng đen và da đen là Kakan.

Tên Centaur mà lại đi bằng hai chân là Traxean.

Tên Minotaur cầm cặp rìu đôi là Randicol.

Kakan và Traxean là những con quái vật khủng khiếp, nhưng nghe nói Randicol thì kém hơn so với hai kẻ đó.

*‘Đang không biết nên tặng gì cho sư phụ đây.’*

Vì vậy, Sera cho rằng cuộc đột kích này là một chuyện tốt.

Người ta thường nói, nguy cơ bất ngờ chính là cơ hội.

Hơn nữa, đây lại là một nguy cơ vừa tầm nên cô rất lấy làm vui.

Vì nhờ nó mà cô có thể chuẩn bị được món quà nghỉ hưu cho sư phụ.

*‘Thân là đệ tử mà chỉ biết nhận thôi thì sao được chứ?’*

Dù cho đến giờ cô vẫn còn phân vân không biết có nên nhận món quà của sư phụ hay không.

Nhưng dù nhận hay không, Sera vẫn có một ân huệ phải báo đáp Ngài Rekkun.

Chẳng phải ngài đã nhận một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa như mình, một con khốn đã gây hại cho chủ quân, làm đệ tử trong suốt gần 10 năm hay sao?

Hơn nữa, cái ngày mà vị hiệp sĩ già đã qua thời hoàng kim ấy một mình bảo vệ Belark khỏi bầy Craxion, cô đã cảm động đến mức khó có thể diễn tả bằng lời.

Là một người trọng đạo lý, Sera đã luôn suy nghĩ như vậy từ trước.

Món quà lớn nhất mà một môn đồ có thể dâng lên cho sư phụ là gì?

Và Sera vừa mới đi đến kết luận rằng đó chính là ‘sự trưởng thành của đệ tử’.

Nghĩ lại thì cũng là điều hiển nhiên. Vì người ta vẫn nói, thành tựu của đệ tử cũng chính là thành tựu của sư phụ.

Vì vậy, cái đầu của con quái vật kia sẽ là một phương tiện tuyệt vời để chứng minh ‘sự trưởng thành của đệ tử’ với sư phụ.

*‘Và cũng đến lúc mình phải biết cách một mình đối phó với kẻ tầm cỡ số 3 rồi chứ nhỉ?’*

Có lẽ, thực lực của gã Randicol này ngang ngửa với Tinh linh sư Jeran.

Để bắt được Raxia nhằm hoàn thành nhiệm vụ, cô phải có khả năng đối đầu 1 chọi 1 với một kẻ cỡ này.

“Xem ra ngươi sợ đến phát điên rồi. Không biết ngươi làm cái trò kỳ quặc này vì lý do gì, nhưng ngươi sẽ không được chết yên ổn đâu.”

Sera liếc nhìn Randicol rồi đặt tách trà xuống.

Ngay sau đó, cô bước xuống xe ngựa, rút tấm khiên từ sau lưng và thanh kiếm arming sword từ bên hông.

Và cô cũng không quên xin phép sư phụ đang cầm dây cương.

“Sư phụ, xin người hãy đợi một lát. Con cũng sẽ dâng lên người một món quà tốt.”

“···Con nói vậy là có ý gì?”

“He he···”

Dáng vẻ khi cười trông thật giống một thiếu nữ đáng yêu.

Nhưng hành động mà cô sắp làm lại hoàn toàn trái ngược.

Cái điệu bộ liếm môi như thể sắp được thấy máu trông hệt như một con khốn đói khát máu tươi.

“Ngươi làm gì ở đó vậy? Sao không mau xông lên đi?”

“Tự tin ở đâu ra vậy? Xem ra đúng là một con điên thật rồi.”

“Vâng vâng, cứ tự nhiên lảm nhảm đi.”

Sera cầm kiếm và hạ thấp tư thế.

Cô đang tập trung toàn bộ sức lực để dâng lên sư phụ một món quà.

Vì người sắp nghỉ hưu rồi.

Lời dạy của người tuyệt vời đến nhường nào.

Người đệ tử nhận được lời dạy đó đã đạt đến cảnh giới nào.

Sera muốn chứng minh điều đó ngay trước mắt người.

Vì thế, Sera nhìn thẳng vào mắt con quái thú.

Ngay sau đó, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi thiếu nữ.

“Lúc chết nhớ giữ vẻ mặt cho tử tế vào nhé?”

Đó là một nụ cười rùng rợn không hề hợp với gương mặt xinh xắn của cô.

“Vì ta còn phải gói ghém cái đầu của ngươi cho cẩn thận để dâng lên sư phụ nữa.”

Cũng có thể, những căng thẳng tích tụ do phải chiều lòng Altrevis đang được bộc phát ra ngoài dưới dạng bạo lực.

“Con nhãi điên này-!”

- RẦM!

Không kìm được cơn tức giận, cặp rìu đôi bổ xuống một cách nặng nề.

Sera nghiêng tấm khiên theo đường chéo để làm chệch đi cú va chạm kinh hoàng đó.

- UỲNH! UỲNH! UỲNH!

Những đợt tấn công tiếp theo cũng tương tự. Dù có thân hình nhỏ bé nhưng tư thế của cô lại vững chắc vô cùng. Sức mạnh của Randicol vốn rất khủng khiếp nên Sera không thể hoàn toàn bình yên vô sự, nhưng ngoại trừ việc cánh tay tê rần đến khó chịu thì cô không hề bị một vết thương ngoài nào.

Vũ khí mà Sera sử dụng thành thạo nhất là rondel dagger và thương, nhưng cô cũng sử dụng khiên khá giỏi. Cô đã học hỏi được nhiều điều từ Conrad, một bậc thầy phòng thủ, và cũng được sư phụ dạy rằng một hiệp sĩ phải biết sử dụng thành thạo mọi loại vũ khí.

- PHẬP!

Như để chứng minh điều đó, cú gạt đòn (parry) bằng khiên và ba nhát đâm ngắn gọn theo sau sắc bén vô cùng. Loạt đòn này đủ để tạo ra một lỗ thủng nông trên ngực Randicol.

*‘Cái gì, sức mạnh của cú đâm này là sao?’*

Lúc này Randicol mới tỏ vẻ kinh ngạc.

Việc nó có thể dễ dàng đục một lỗ trên cơ thể hắn, nơi mà hầu hết vũ khí sắc bén đều không hề hấn gì…

Hơn nữa, việc nó có thể đỡ được những cú bổ rìu mạnh như vậy một cách dễ dàng…

*‘Bề ngoài chỉ là một con nhóc, nhưng lại là một hiệp sĩ!’*

Thực ra, bầy bán nhân mà đứng đầu là Centaur cũng không cảm nhận được hào quang (aura) nên chúng không dễ dàng phân biệt được hiệp sĩ.

Chúng chỉ có thể nhận ra khi đối phương mặc giáp toàn thân, phát ra hào quang đến mức mắt thường có thể thấy được, hoặc khi những kẻ xung quanh tỏ ra khúm núm.

“Ngươi đang đùa giỡn với ta đấy à!?”

Sera nhún vai một cách đáng ghét, thầm nghĩ đúng là lắm chuyện vớ vẩn.

“Dù sao thì nói mồm ngươi cũng có tin đâu? Lũ như ngươi phải bị đục một lỗ trên người mới tỉnh ra được.”

“Khốn kiếp-! Ta sẽ nghiêm túc với ngươi!”

“Tùy ngươi thôi.”

Gương mặt của Randicol trở nên nghiêm túc hẳn sau khi nhận ra thân phận của cô gái. Hắn không rõ vì sao cô ta có thể phát ra sức mạnh như vậy dù không có hào quang, nhưng những băn khoăn đó để sau khi hạ gục con nhỏ này rồi nghĩ cũng chưa muộn.

- RẮC.

Randicol thở dồn dập và hạ thấp tư thế. Một lực siết khủng khiếp dồn vào cặp rìu đôi trong tay khiến chúng rung lên. Cảm nhận được điều đó, Sera cũng nheo mắt và giơ khiên lên.

- GRAAAAAA!

Randicol gầm lên một tiếng ghê rợn rồi lao tới. Thân hình khổng lồ của hắn lao đi vun vút, cặp rìu đôi trong tay hắn xoay tít như cối xay gió, tỏa ra một sức phá hoại áp đảo.

- RẦM! RẦM! RẦM! RẦM!

Cặp rìu sắt khổng lồ liên tục bổ vào tấm khiên. Sera xoay khiên đủ hướng để phòng thủ, nhưng mặt đất nơi cô đứng bắt đầu lún xuống một chút vì những cú va chạm liên tiếp.

“Khự-!”

Dù đã đỡ được bằng khiên, nhưng những rung động đau buốt đến tận xương tủy vẫn truyền thẳng lên não. Dù vậy, Sera vẫn nghiến răng tiếp tục phản công giữa các đòn đánh. Bởi cô biết phòng ngự tốt nhất chính là tấn công, và chỉ đỡ đòn thôi thì không có lối thoát.

- PHẬP! PHẬP!

Thanh arming sword của Sera xé gió, chém và đâm vào ngực con quái vật nhiều lần. Tuy nhiên, cơ thể của Randicol cứng rắn hơn sức tưởng tượng, nên bên chịu nhiều sát thương tích tụ hơn lại là Sera.

Giữa lúc đó, Randicol nhận ra tấm khiên đang rung lên ngày một nhiều. Ngay lập tức, hắn dậm mạnh chân xuống đất, dồn toàn bộ trọng lượng vào một cú chém xoay người-

- XOẢNG!

Tấm khiên bị đánh văng ra khiến Sera mất thăng bằng, và cùng lúc đó, vai trái của cô bị chém rách toạc, máu tươi bắn ra.

“Hộc…”

Thế nhưng, gương mặt Sera không hề nhăn nhó. Ngược lại, cô nheo mắt và điều chỉnh lại nhịp thở. Thay vì cảm nhận nỗi đau, trái tim cô lại không ngừng đập mạnh như đang hối thúc cô hãy tập trung vào khoảnh khắc này.

“Chết đi-!”

- KENG!

Cú bổ xuống của Minotaur nhằm kết liễu, Sera giơ thanh arming sword lên đỡ đòn, và một lần nữa bị đánh văng ra xa.

- RẦM!

Lăn lông lốc trên đất và chịu một cú sốc không nhỏ, nhưng?

“Phụt.”

Sera chỉ ném thanh arming sword đã gãy đi và nhổ ra một ngụm máu. Nếu chỉ thế này đã chết thì cô đã chẳng làm hiệp sĩ ngay từ đầu.

Ngay sau đó, Sera rút một cây thương dài từ sau lưng. Nhân lúc đã kéo dãn khoảng cách, cô định thực hiện một cú ném lao.

- RẮC RẮC.

Cô lùi chân trái về sau, ổn định lại trọng tâm. Giống hệt như những vận động viên ném bóng chày, khi cô xoay hông, đường chuyển động từ vai đến khuỷu tay căng lên đầy sức mạnh.

Rồi cô nhẹ nhàng đạp mũi chân trước xuống đất và bật nhẹ lên, uyển chuyển như dòng nước chảy.

Từng chuyển động một kết nối thành tư thế ném lao đã được lặp lại hàng nghìn, hàng vạn lần.

Và cuối cùng-

- VÚT!

Một tiếng xé gió sắc lẹm.

Cây lao phóng đi như một quả tên lửa, xé toạc không trung.

Để phòng thủ, Randicol giơ rìu lên.

- RẦM!

Nhưng cây lao bay nhanh như tia chớp đã đánh văng cây rìu ngay lập tức.

- XOẸT!

Và cùng lúc đó, toàn bộ vai phải của Randicol đã bị thổi bay.

Trước cả khi tiếng hét kịp vang lên, một khối hỗn hợp gồm cơ, xương và máu đã văng về phía sau, báo hiệu sự sụp đổ của con quái thú.

“GRÁÁÁÁÁÁ-!”

Hắn chỉ còn lại một cây rìu, và cánh tay còn lại cũng không thể sử dụng được nữa. Nếu tấn công vào phía còn lại thì chắc chắn hắn sẽ không có cơ hội nào. Chớp lấy thời cơ, đôi mắt Sera lóe lên sắc bén.

- VỤT!

Một bóng người lao ra nhanh như tên bắn, xuyên qua mùi máu tanh và ập đến thân hình khổng lồ.

- VÚT!

Cây rìu được vung lên trong nỗ lực kháng cự cuối cùng, nhưng vì phải chịu đựng cơn đau nên tốc độ đã không còn nhanh như trước. Sera nhẹ nhàng né đòn, rồi giơ thanh rondel dagger lên.

Có lẽ vì mới được mài gần đây, mũi dao găm lóe lên một cách chết chóc. Và nơi “chiếc răng nanh” ấy cắm vào chính là trái tim của Randicol.

- PHẬP!

Bờ vai đã mất thăng bằng, kỹ thuật, sức mạnh và thời điểm kết hợp một cách hoàn hảo tạo nên đòn kết liễu.

Thân hình khổng lồ của Randicol từ từ đổ sập xuống.

“Hà~!”

Thở hắt ra một hơi, Sera, người đã ngã quỵ xuống đất, lau mồ hôi và từ từ đứng dậy.

Dáng vẻ của cô lúc này trông hệt như một người nông dân vừa làm xong công việc nặng nhọc.

Và giờ là lúc để trở thành một người đồ tể.

“Hửm?”

Sera chợt nhớ đến lũ tép riu và quay đầu lại.

Ít nhất cũng phải có hơn 100 con, tại sao lũ đó lại không xen vào?

Và câu trả lời nhanh chóng hiện ra cùng với những mảnh thịt xương vương vãi quanh cỗ xe ngựa.

“Lưng mỏi quá. Đúng là không còn được như thời trai trẻ nữa rồi.”

Nguyên nhân cũng quá ư là rõ ràng.

Sera chỉ mỉm cười toe toét, như thể vô cùng tự hào về sư phụ của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!