83 - Giết hay không giết đây?
Jeran xuất hiện, một bên vai ròng ròng máu, bước chân tập tễnh.
Mái tóc hắn lấm lem bụi đất, và qua lớp áo choàng rách nát là chi chít những vết đâm chém trông đến rợn người.
Ánh mắt Jeran ánh lên vẻ bàng hoàng.
Không chỉ mình Sera ngạc nhiên trước cuộc hội ngộ sau hai năm.
Tuy nhiên, lý do Sera lộ ra vẻ mặt kinh ngạc không chỉ có vậy.
- Tí tách!
< Nhiệm vụ sắp hoàn thành! >
Nhiệm vụ cập nhật: Tiêu diệt Tinh linh sư Jeran
Sinh mệnh mục tiêu còn lại: 15%
Độ khó: ★★★★
Phần thưởng: 2 lựa chọn cường hóa ngẫu nhiên
‘Cái quái gì đây?’
Chẳng hiểu sao lần này cửa sổ lựa chọn lại tử tế chỉ định rõ mục tiêu như vậy.
Một hành động trái ngược hoàn toàn với sự keo kiệt mỗi năm chỉ báo tin một lần của nó.
Mặt khác, nó cũng giống như đang hối thúc cô.
Như thể đây là một cơ hội ngàn vàng, chỉ cần tung đòn kết liễu là nhận được phần thưởng ngay lập tức.
“…”
Sera cau mày.
Rồi cô liếc nhìn Jeran đang bê bết máu.
‘Tên kia trông như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ chết.’
Sera nhớ lại lời sư phụ từng nói.
Tinh linh sư không có sức mạnh của tinh linh thì cũng chẳng khác gì người thường.
Họ sử dụng sức mạnh của tinh linh dựa trên thể lực, không phải mana.
Đổi lại cho khế ước với tinh linh, họ không thể sử dụng ma pháp hay hào quang (aura).
Nếu vậy, Jeran hiện tại đúng nghĩa là đang trong trạng thái hoàn toàn không phòng bị, nói một cách đơn giản, đây là một cơ hội trời cho.
“Lẽ nào, cả bọn ngươi cũng đang nhắm đến Repedian sao…?”
Hắn đang cố thể hiện sự phẫn nộ và oan ức bằng một giọng run rẩy.
“…Khốn kiếp, đúng là xui xẻo. Lại đúng vào lúc này-!”
Hắn chỉ vội vàng tạo ra một thanh kiếm đất, rồi nhìn ngó xung quanh, trông chẳng có chút uy hiếp nào.
Không chỉ vậy, những dây leo đang uốn éo, cố trườn lên từ mặt đất cũng nhanh chóng héo rũ.
Đúng như Sera dự đoán, hắn ta thật sự đã cạn kiệt sức lực.
‘Là bây giờ sao?’
Một Tinh linh sư đã mất khả năng chiến đấu ngay trước mắt, không có con mồi nào dễ dàng hơn thế này.
Nếu ví như trong game, thì đây chẳng khác nào một con boss khủng cho phần thưởng hậu hĩnh đang trong tình trạng còn một vệt máu.
Với trực giác của một người từng chơi game RPG như Sera, không có lý do gì để từ chối.
‘Vốn dĩ tên đó cũng định giết chúng ta, nên hắn chẳng có gì để mà oan ức cả.’
Sera là người giàu tình cảm hơn là người tốt bụng.
Nhưng cái ‘tình cảm’ đó cũng chỉ dành cho gia đình hay những người lương thiện mà thôi.
Cô không có lòng trắc ẩn nào để chia sẻ cho những kẻ xấu xa như Jeran.
Tất nhiên, nếu chỉ giới hạn trong lãnh địa, Sera đúng là một cô gái tốt bụng và lễ phép.
Nhưng nói thẳng ra, điều đó cũng không liên quan gì đến lòng tốt.
Việc đối xử trân trọng với đồng đội và những người dân ít ỏi trong lãnh địa là điều hiển nhiên.
Vốn dĩ, nếu mang một ân huệ lớn như vậy, dù là một tên khốn nạn đến đâu cũng phải tỏ ra tử tế.
Dù sao đi nữa, đây là thời trung cổ khắc nghiệt.
Kẻ cần thu nạp thì thu nạp, kẻ cần loại bỏ thì loại bỏ.
Kẻ cần cứu thì cứu, kẻ cần giết thì giết.
Muốn không bị đâm sau lưng thì phải phân biệt rạch ròi địch ta.
‘Hắn là loại người nào nhỉ?’
Để đưa ra quyết định cuối cùng, cô mở một phiên tòa nội tâm.
Lương tâm cuối cùng, cô lục lại ký ức xem tên này có đáng để cứu hay không.
‘Là một tên đáng chết.’
Một kẻ đã giết đồng đội của cô và định bắt cô làm nô lệ.
Chết không oan, giết cũng không thấy cắn rứt.
Chắc chắn sẽ không có chuyện hắn lởn vởn trong giấc mơ khiến cô ngủ không ngon.
Tóm lại, đây rõ ràng là một cơ hội hiếm có.
Tay Sera từ từ di chuyển về phía hông.
‘Chỉ cần chúng ta kín miệng, sẽ không có chuyện gây thù chuốc oán với tộc Elf.’
Người chết thì không biết nói, xung quanh cũng không có Elf nào khác, chỉ cần giết hắn rồi ngậm miệng lại thì sẽ không có vấn đề gì.
‘Raxia thì độ khó chinh phục cao, biết đâu lại chết dưới tay kẻ khác, cũng không chắc có thể gặp lại trong vòng 1-2 năm tới…’
Kết thúc nhiệm vụ ở đây có lẽ cũng không có gì phải hối tiếc.
Giữa những điều không chắc chắn này, một phần thưởng không có rủi ro lại xuất hiện ngay trước mắt.
‘Còn phải nói gì nữa?’
Nếu là Sera ở kiếp trước, cô chắc chắn sẽ nhắm đến Raxia, thậm chí còn tham lam nhắm đến cả người khổng lồ băng.
Nhưng chẳng phải đã có lần vì quá tham lam mà khiến Iden trở thành độc nhãn hay sao?
Đó đã trở thành yếu tố khiến Sera lựa chọn điểm trung gian giữa ‘mạo hiểm’ và ‘thỏa hiệp’.
Ngược lại, nhận phần thưởng bây giờ có thể giúp cô hạ gục những thứ không thể hạ gục, ví dụ như Raxia chẳng hạn.
- Lách cách, lách cách.
Sau khi đã quyết tâm, Sera từ từ bước tới.
Dù gì cũng là người quen cũ, cô định sẽ kết liễu hắn bằng một nhát dao gọn ghẽ, không đau đớn.
Tuy là kẻ xấu, nhưng cô cũng không phải loại người thích nhìn người khác đau khổ.
“Ngươi, ngươi định làm gì?”
“Đừng lo, nể tình xưa nghĩa cũ (?), ta sẽ cho ngươi đi trong một nhát.”
“…Cái gì!? Vô cớ thế à!?”
“Hửm? Giết một tên xấu xa thì cần lý do sao?”
“Đ-đ-được sao? Một kỵ sĩ mà lại hèn hạ như vậy sao!? Vốn dĩ ta đâu có ở trạng thái toàn thịnh-!”
“Biết tỏng rồi còn nói gì nữa, trong chiến tranh làm gì có hèn hạ hay không?”
“V-vậy thì ta không phải kẻ xấu!”
“Vậy à? Vậy thế này đi. Nếu cổ ngươi bị thanh kiếm này của ta chém đứt thì ngươi là kẻ xấu, còn không đứt thì là người tốt.”
Jeran nuốt nỗi cay đắng vào trong.
Vừa mới sống sót, lòng còn chưa kịp yên ổn.
Giờ lại vớ phải một con điên, xem ra mạng mình đến đây là hết.
“Áaaaa!”
Để giành giật sự sống, Jeran vung thanh kiếm đất, thực hiện cuộc kháng cự cuối cùng.
Khí thế thì có thừa, nhưng vút vút, chỉ nghe thấy tiếng xé gió vô ích, chẳng có chút hiệu quả nào.
‘Chúng ta đã từng chật vật với một thằng tép riu thế này sao?’
Sera kinh ngạc theo một nghĩa khác.
Một Tinh linh sư không thể mượn sức mạnh của tinh linh lại bất lực đến thế này.
Không biết hắn đã làm gì suốt thời gian qua mà không học lấy một môn võ tự vệ để phòng thân.
- Rắc.
Cảm thấy phí sức, Sera nắm chặt tay thay vì dùng kiếm.
Không cần phải đầu tư quá sức để trấn áp một con cá tép.
“Ực-!”
Một cú đấm thẳng bất ngờ.
Nó khiến Jeran trở nên ngoan ngoãn như một tiểu thư khuê các.
“Hừm-!”
Sera gật đầu vẻ hài lòng.
Đầu gối hắn gập lại một cách đẹp đẽ, một tư thế hoàn hảo để bị chém đầu.
‘À, phải rồi.’
Dù sao thì cũng phải có trình tự và thủ tục.
- Vụt.
Để làm tròn bổn phận của một người đệ tử, Sera quay đầu lại.
Bởi người có quyền quyết định không phải là cô, mà là sư phụ.
Dù ngài là người sẽ nghỉ hưu trong vài ngày tới, nhưng hiện tại vẫn đang tại vị.
Cấp trên sờ sờ ra đó, hành động tùy tiện là điều cấm kỵ.
“Thưa Sư phụ, nếu để những kẻ khác biết chúng ta ở đây thì…”
Cô ngụ ý rằng tốt hơn hết là nên giết hắn.
Rằng nhân chứng càng ít càng tốt.
“Chắc chắn sẽ gây hại cho Bellark và Lãnh chúa.”
Sera nghiêm túc đến mức bỏ cả kính ngữ ‘yo’ thường ngày.
“…Thằng nhóc đó là Tinh linh sư tộc Elf mà con đã nói à.”
“Vâng, là một tên rất nguy hiểm và xấu xa, một thằng chó đẻ cực kỳ tàn ác ạ!”
“Th-thằng chó đẻ tàn ác…? Vu khống-! Ta không phải là một Elf như vậy-!”
“Hừm…”
Ngài Rekkun cũng phần nào đồng tình với lời của Sera.
Tuy không cảm nhận được gì đặc biệt, nhưng đây là Tinh linh sư duy nhất sống sót qua cuộc chiến khốc liệt này.
Hẳn là một kẻ khá nguy hiểm, và theo những gì nghe được, hắn không phải là người tốt.
“Phải, lời con nói có vẻ đúng.”
“Vậy thì…”
“Nhưng trước mắt, chẳng phải nên hạ kiếm xuống thì hơn sao?”
“…Dạ?”
Đồng tử của Sera co lại vì bất mãn.
Sao giờ này ông già này lại lẩm cẩm nói mấy lời vớ vẩn vậy chứ?
Sau bao nhiêu cân nhắc, cô đã quyết định xử lý hắn rồi mà-!
“Ư ư.”
Dù cố không để lộ ra ngoài, nhưng đôi môi cô vẫn bĩu ra.
Linh cảm không tốt, cô có cảm giác sư phụ sẽ để tên này sống sót rời đi.
Nhưng ngài Rekkun cũng có suy nghĩ của mình, nên ngài không rút lại ý kiến.
“Phán đoán của con không sai, nhưng giết hay tha, nói chuyện xong rồi quyết định cũng chưa muộn mà?”
“……Nhưng.”
Trước khi đưa ra lời khuyên, vị kỵ sĩ già vỗ vai người đệ tử đang do dự hạ kiếm.
Dù là một đứa trẻ, là cấp dưới của mình, nhưng đây là cô gái sẽ trở thành Kỵ sĩ đoàn trưởng tiếp theo.
Con bé đã trưởng thành đến mức này, ông muốn bắt đầu dành cho nó sự ‘tôn trọng’.
“Sư phụ của con có lý do cả, cứ nghe thử rồi quyết định.”
Sera gật đầu, sư phụ cũng không ép buộc, ngài đã nói sẽ cho cô quyền lựa chọn thì không có lý do gì để từ chối.
“Ta biết rất rõ vì vợ ta là một Elf. Tộc của họ là một giống loài không bao giờ quên thù hận, nhưng mặt khác, họ cũng không bao giờ quên ơn nghĩa đã nhận.”
Sera cũng biết điều đó. Cô từng đọc trong sách và bỏ qua vì cho rằng không quan trọng, nghĩ rằng đây là một chiều không gian mà tính cách của Dwarf và Elf bị đảo ngược.
“Vả lại, chẳng phải trước đây con đã cứu mạng tên Elf này một lần sao?”
“Vâng, thì…”
“Sau đó, con nghĩ lý do tại sao tộc Elf không xâm phạm lãnh thổ của chúng ta là gì?”
“…Chuyện đó.”
“Tất nhiên, xét đến số lượng của chúng, khả năng cao là chúng không đủ sức làm vậy… nhưng biết đâu được.”
“…”
Ngài Rekkun lo lắng về điều đó. Về tương lai của Bellark, nơi sẽ chỉ còn lại những người đệ tử của mình.
Vì những người thân đang hừng hực sát khí, và vì vị lãnh chúa sẽ buộc mình phải nghỉ hưu, việc trì hoãn việc nghỉ hưu là không thể.
Vì vậy, ngài định coi việc gặp được Tinh linh sư này, một nhân vật chủ chốt của phe Elf, là manh mối để giải quyết vấn đề.
“Hãy nghĩ xem, Bellark đã gây thù với hai thế lực rồi, nếu trong tình hình này còn tham lam mỏ Repedian. Thì chẳng khác nào công khai tuyên chiến.”
Repedian ở ngay trước mắt, nhưng nó vẫn chưa thuộc sở hữu của Bellark.
Vốn dĩ, một khu mỏ muốn khai thác được nguyên liệu thô một cách tử tế thì phải mất ít nhất hơn một năm.
Lượng Repedian tuy ít, nhưng chỉ riêng việc chế tạo trang bị cho các thuộc hạ cũng sẽ tốn khá nhiều thời gian.
Trong lúc khai thác mỏ, các thế lực khác không thể nào chỉ đứng yên nhìn được.
“Nhưng bỏ cuộc thì cũng thật khó xử.”
Đây cũng là một điểm mù.
“Sau này, nếu những binh lính được trang bị tận răng bằng Repedian tấn công Bellark… ta tin con hiểu ta muốn nói gì mà không cần nói thêm.”
Tiến thoái lưỡng nan, tiến thoái duy cốc. Rốt cuộc, một khi đã biết đến sự tồn tại của mỏ Repedian, Bellark cũng không thể hoàn toàn đứng ngoài cuộc.
Hoặc là chấp nhận mối đe dọa tiềm tàng và rút lui, hoặc là đặt cược sự tồn vong của thế lực để cùng cạnh tranh. Một lựa chọn sinh tử.
Thời cuộc không cho phép Bellark đứng ở vị trí của một ‘người quan sát’.
“Và tộc Elf là thế lực duy nhất có thể thuyết phục, còn Tinh linh sư này có vẻ là một nhân vật giữ trọng trách…”
“…Sư phụ!?”
Lúc này, Sera mới nhận ra.
Điều mà sư phụ cô đang nhắm đến.
“Lẽ nào, điều ngài đang nói là…?”
Đó là một hiệp ước bất tương xâm với Chúa tể của rừng xanh, Altrevis.
Và xa hơn nữa, là một liên minh tạm thời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
