Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (1-100) - 64 - Sera là người ngoài hành tinh

64 - Sera là người ngoài hành tinh

Tạm không nói đến chuyện Bentley chậm tiêu hết thuốc chữa.

Tài năng kỵ sĩ của cậu ta thì không có gì phải nghi ngờ.

Thế nên tôi có thể hiểu được tại sao sư phụ lại nhìn Bentley với ánh mắt tự hào đến vậy.

Bởi tôi nghe nói rằng, ở độ tuổi đó mà sở hữu thực lực vượt qua cấp Bachelor, sánh ngang với cấp Banneret, là một thành tựu mà ngay cả thủ khoa của các trường kỵ sĩ được hưởng nền giáo dục chất lượng cao ở thủ đô cũng khó lòng đạt được.

Dù trong lòng có chút ghen tị, nhưng tôi thấy vui thì nhiều. Chứ không hề ghét bỏ.

Dù Bentley và tôi có chí chóe với nhau thế nào đi nữa, thì suy cho cùng chúng tôi vẫn là đồng đội.

Mà đồng đội trưởng thành cũng đồng nghĩa với việc hệ thống phòng thủ của Bellark càng thêm vững chắc.

Chẳng phải điều đó có nghĩa là an nguy của Eden nhà ta càng được đảm bảo hay sao?

Gánh nặng trên vai tôi cũng nhẹ đi phần nào, nên tôi chỉ thấy vui mừng.

Hơn nữa, Bentley còn phải hoàn thành xuất sắc vai trò "thước đo sức chiến đấu" của tôi.

Tiện cả đôi đường, chúng ta cùng nhau trưởng thành, rồi thỉnh thoảng kiểm tra xem đối phương đã tiến bộ đến đâu, chẳng phải quá tốt sao?

Dù thế nào đi nữa, mục tiêu trước mắt của tôi là xử lý đám côn đồ ở Balten.

Vì mục tiêu là kỵ sĩ, nên việc đấu tập với kỵ sĩ nhiều lần sẽ rất có ích.

Nếu lỡ như tên vo ve đó vượt qua tôi, tôi cũng sẽ cảnh giác và nỗ lực hơn nữa. Còn Bentley thì hiện tại vẫn đang miệt mài luyện tập để chiến thắng tôi. Đây chẳng phải là mối quan hệ tương trợ hiếm có hay sao?

- Vụt.

Nhưng tại sao ánh mắt của sư phụ lại hướng về phía tôi một lần nữa?

Thật lòng mà nói, hôm nay sư phụ có cảm giác thật phiền phức, nên tôi chẳng muốn nói chuyện chút nào.

“Sau khi xem con đấu tập với Bentley lúc nãy, ta không thể không thừa nhận. Rằng con không hề thiếu tư cách để trở thành một kỵ sĩ.”

Cảm ơn lời khen của người, dù có lẽ cả đời này con sẽ chỉ là một Squire thì sao?

Dù vậy, đây là lời khen của lão sư phụ mà tôi kính trọng, nên hãy cứ vui vẻ đón nhận.

Việc tôi không chỉ ngang tài ngang sức với Bentley, mà còn có phần nhỉnh hơn, là sự thật không thể chối cãi.

“Nếu con cùng các tùy tùng còn lại hợp sức tấn công, có lẽ cũng có thể đối đầu được với một Conqueror.”

Conqueror là cấp bậc cao hơn Bachelor và Banneret, tức là cấp thứ tư trong hệ thống thứ hạng của kỵ sĩ.

Nghe nói từ cấp đó trở đi, kỵ sĩ có thể dùng kiếm khí để tấn công từ xa. Nếu xét đến việc một Banneret, cấp bậc ngay dưới đó, có thể đối đầu với 50 binh sĩ được trang bị đầy đủ, thì một Conqueror ít nhất cũng có thể tàn sát hàng trăm người.

“Tất nhiên, chỉ là có thể đối đầu thôi, chứ không thể đảm bảo chiến thắng. Bởi từ cấp đó trở đi, mọi thứ đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”

Tôi không cần phải buồn lòng vì lời đánh giá đó của sư phụ.

Vì đó là lời khen cho thấy chúng tôi đã trưởng thành nhanh đến mức có thể đối đầu với những con quái vật như vậy.

“Dù có chuyện gì xảy ra, tự mãn là điều cấm kỵ. Cho dù con có mạnh hơn nữa, thì lục địa này vẫn không thiếu gì kẻ mạnh.”

“…Đương nhiên rồi ạ.”

Dù vậy, tôi vẫn sẽ khắc cốt ghi tâm những lời này.

Đúng như lời sư phụ nói, tôi vẫn chưa đến lúc được phép tự mãn.

Cũng không thể chắc chắn rằng sau này mình sẽ trở thành một cường giả vĩ đại.

Và nếu có trở thành một cường giả vĩ đại đi nữa, cũng phải biết rằng số đông thì không địch lại được.

Hơn nữa, ở thế giới này, có vô số những tồn tại sở hữu những năng lực kỳ diệu hơn cả dị năng của tôi.

Giáo sĩ cấp cao, nếu đủ điều kiện, có thể tạm thời hồi sinh người chết.

Kỵ sĩ đạt đến cảnh giới nhất định có thể dùng kiếm chém đôi một tòa thành.

Ác quỷ thì sử dụng siêu năng lực phớt lờ cả định luật vật lý.

Tôi có thể đặc biệt hoặc khác thường, nhưng không phải là một kẻ phi thường.

Ngay cả gia chủ tiền nhiệm, người sở hữu sức mạnh bẩm sinh và tài năng aura vượt trội, cũng bị ám sát, thì tôi có là gì mà dám vênh váo chứ?

Nghe nói, ngay cả thời kỳ đỉnh cao của sư phụ cũng còn kém xa gia chủ tiền nhiệm. Xét đến điều đó, tôi quả thực nên có một sự khiêm tốn nhất định.

Tôi chỉ muốn trở thành một kỵ sĩ lang thang, thong dong khám phá thế giới.

Tìm một lãnh chúa tài giỏi nào đó để ổn định.

Thành công vừa phải, sống trong nhung lụa.

Vừa phải trở thành nhà vô địch đấu trường… nói ra mới thấy đây đâu phải giấc mơ vừa phải?

Dù sao thì…

Tôi không có ý định gây thù chuốc oán, hay thể hiện bản thân một cách không cần thiết.

“Nhưng cũng đừng quá lo lắng. Con còn có đồng đội, và còn có Bệ hạ nữa, không phải sao? Nếu cảm thấy quá sức, thay vì cố chấp, dựa dẫm vào những người xung quanh cũng là một giải pháp.”

Ồ, có chuyện gì mà sư phụ lại nói những lời dễ nghe với tôi thế này?

Có lẽ vì sắp nghỉ hưu rồi, nên người đã trở nên dịu dàng hơn một chút so với trước đây.

“Đặc biệt là với chủ quân, con không được có điều gì che giấu. Nếu mối quan hệ đó vượt qua cả mức chủ quân, thì lại càng phải như vậy.”

Hả?

Gì đây?

Cái cú bẻ lái khét lẹt này là sao đây?

Khoan đã, bụng dạ tôi lại bắt đầu khó chịu rồi… Ọe.

“Những lời ta thường nói về tố chất của một quý phu nhân, con cũng đừng nên bỏ ngoài tai. Rồi sẽ có lúc dùng đến thôi.”

Đánh giá của tôi về sư phụ, vốn đang dần tốt lên, lại một lần nữa rơi xuống đáy vực.

Và cơn giận mà tôi kìm nén bấy lâu bắt đầu tăng vọt.

Chẳng phải sao? Chuyện này diễn ra một hai ngày thì còn được.

‘…Bực thật chứ?’

Tôi không thể chịu đựng được nữa.

Tôi biết làm vậy là vô lễ, nhưng thật sự bực mình đến mức không thể nhịn được.

Dạo này tâm trạng tôi vốn đã không tốt, tại sao người cứ khơi lại chuyện đó làm gì?

Có phải vì người sắp rời khỏi lãnh địa nên mới làm vậy không?

Vì người biết rằng khi người đi rồi, tôi sẽ không nghe lời nữa?

Nếu vậy thì càng không có lý do gì để tôi phải để tâm đến những lời đó.

“Tính cách có hơi giống con trai một chút, nhưng có sao đâu? Dù gì thì khi lớn lên, con sẽ tự nhiên có được nét nữ tính thôi. Để được như vậy, con cũng phải nỗ lực nữa.”

“……”

Cứ nhẫn nhịn mãi thế này chắc tôi tức đến phát bệnh mất.

Dù việc nói không muốn trở thành kỵ sĩ của Bellark có thể khiến người khác để ý.

Nhưng ít nhất tôi cũng có thể nói rằng mình không muốn lấy chồng chứ?

Không chỉ tôi, mà cả Eden chắc chắn cũng sẽ từ chối một đứa con trai đầu thai nhầm như tôi.

Tại sao người cứ tự mình quyết định mà bỏ qua ý kiến của những người trong cuộc như vậy?

Nếu người cứ tiếp tục vô duyên như thế, tôi cũng sẽ nổi đóa lên đấy.

“…Con không có suy nghĩ đó.”

“Hửm?”

“Con nói là con không có suy nghĩ đó. Mấy chuyện như kết hôn…”

Nhưng gào lên giận dữ thì không được.

Có một thứ gọi là nỗi sợ hãi đã được học, và cũng có đạo lý mà một người đệ tử phải tuân theo.

Vì vậy, hãy cố gắng bày tỏ sự từ chối một cách lý trí nhất có thể.

“Cả đời này, con thấy sống một mình vẫn thoải mái hơn.”

Nếu bắt buộc phải sống cùng ai đó, thì thà là Anna xinh xắn sau khi lớn lên, hoặc một tiểu thư quý tộc mảnh mai mà mình sẽ gặp sau này khi đã thành danh thì hơn?

Tôi thích những cô gái có thân hình mảnh mai hơn là những đứa con gái ngực to mà não phẳng, và tôi cũng rất mong chờ xem những cô gái thành thị sẽ xinh đẹp đến nhường nào.

……Ý tôi không phải là mình ngốc.

Chỉ là gu của tôi là vậy, là gu thôi.

“Hầy, cả đời một mình sao… Những thứ khác thì không nói, nhưng mặt mũi cũng ưa nhìn, để không thì chẳng phải là lãng phí sao?”

Những thứ khác thì không nói, nhưng mặt mũi cũng ưa nhìn?

Đó là khen hay là chê vậy?

Cảm giác rằng thời trẻ của sư phụ chắc cũng không khác gì tên vo ve kia… có lẽ không phải là ảo giác của tôi.

“Mặt mũi ưa nhìn thì có liên quan gì ạ. Gặp ai, hay không gặp ai, đó là quyền của con mà.”

“Đó là chuyện của thường dân. Phụ nữ sẽ gả vào gia đình quý tộc phải được xem xét riêng.”

“Xin lỗi, thưa sư phụ. Con là thường dân, lại còn là trẻ mồ côi ạ…?”

“Ta vừa nói gì? Phụ nữ sẽ gả vào gia đình quý tộc phải được xem xét riêng.”

Sai rồi, lão già điên này.

Người hoàn toàn không thèm nghe lời tôi nói!

Chắc chắn là lẩm cẩm rồi!

Vốn dĩ nếu sư phụ không ép buộc, thì những chuyện như thế này con còn chẳng thèm nghĩ đến đâu.

“Và con cũng sẽ thay đổi suy nghĩ sau khi thử hẹn hò với một người đàn ông. Việc quyết định sau khi đã thử và quyết định mà không thử. Chẳng phải sự khác biệt giữa hai điều đó là quá rõ ràng sao?”

Tôi hiểu sư phụ đang nói gì.

Thử mọi thứ trước khi phán xét là một thói quen tốt.

Phải, tôi hiểu rất rõ người đang nói gì.

‘Oa…’

Tại sao đầu óc tôi lại quay cuồng thế này?

Cảm giác bị đập chảo gang vào đầu có giống thế này không?

Tôi năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ, 15 tuổi. Nhưng tại sao tôi lại có cảm giác như một bà cô già ế chồng bị họ hàng xúm vào trêu chọc vào ngày lễ Tết thế này?

Và thật lòng mà nói, bỏ qua cảm xúc của tôi…

“Chẳng phải chính sư phụ đã nói rằng quan sát tâm trạng của chủ quân cũng là một đức tính của bề tôi sao?”

“Sao bây giờ lại lôi chuyện đó ra?”

“Ngay cả Lãnh chúa cũng không có suy nghĩ gì, nên việc người nói những lời đó cũng chẳng có ích gì cả.”

“Chà, suy nghĩ của Bệ hạ thì ta cũng không biết chính xác, nhưng nếu con khẩn khoản, chắc ngài ấy sẽ không từ chối đâu.”

Không, vốn dĩ tại sao con lại phải khẩn khoản chứ?

Con không có ý định đó thì khẩn khoản cái gì mà khẩn khoản-!

…Khoan đã, mình để cái cuốc ở đâu rồi nhỉ?

Tôi đã cố nhịn vì Dora, nhưng có vẻ không được nữa rồi.

Và thật lòng mà nói, nếu tôi ở vị trí của Eden?

Nặng thì sẽ buồn nôn, không thì cũng sẽ xua tay lia lịa.

Nếu là một người hoàn toàn xa lạ không biết tôi là ai thì không nói.

Nhưng Eden là người đã thay tã cho tôi cơ mà?

Chảy nước mũi ròng ròng, nôn ọe tứ tung, rồi vô tình vẽ bản đồ không biết bao nhiêu lần. Có thể nói là đã thấy hết những lúc không nên thấy rồi.

Vậy mà lại có tình cảm nam nữ với một đứa trẻ như vậy?

Eden, một thanh niên lễ phép và đứng đắn hơn bất kỳ ai?

Đương nhiên là vô lý rồi.

Thật lòng mà nói, dù Eden có thấy cơ thể trần trụi của tôi đi nữa, cả hai cũng chỉ thấy ngượng ngùng mà thôi. Nếu nghĩ tôi là đứa em gái cách biệt tuổi tác, có khi còn thấy kinh tởm và ghê sợ nữa.

Vì vậy, chuyện tôi trở thành kỵ sĩ thì không nói, nhưng lời đề nghị đó của sư phụ chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi.

“Sư phụ, người đang nói cái gì vậy-! Tại sao lại đưa ra một đề nghị vô lý như vậy-!”

Ồ, trời sập hay sao mà Bentley lại về phe mình thế này.

Đến mức bỏ cả buổi tập, xem ra cậu ta cũng cho rằng đây là lời nói nhảm.

Nhìn cái dáng vẻ hớt hải chạy tới, chắc hẳn cậu ta cũng hoảng hốt lắm.

“Gì vậy đột ngột thế, Bentley?”

“Có thể đây là một lời nói thiếu suy nghĩ, nhưng ý của con là, suy nghĩ của con khác với sư phụ.”

Đúng rồi, tiến lên Bentley-! Dù là sư phụ đáng kính, nhưng cái gì không đúng thì phải nói là không đúng-!

“Con nhỏ thường dân ngu ngốc chỉ được mỗi cái khỏe như trâu này tuyệt đối không xứng làm bạn đời của Bệ hạ-!”

Đúng đúng, con nhỏ thường dân ngu ngốc chỉ được mỗi cái khỏe như trâu… Hả?

“Hơn nữa, tính tình thì hung hăng, tính cách thì mất dạy đến mức nào chứ?”

“……”

“Một đứa như thế này dù có trở thành quý phu nhân đi nữa, cũng sẽ không thể ngồi yên trên ghế đâu ạ. Nó sẽ vứt bỏ hết việc lớn việc nhỏ trong nhà để đi vung kiếm cho xem.”

“……”

“Tiếng cười thì vô duyên, đụng tí là vung nắm đấm… Sở thích cũng khác hẳn những cô gái cùng tuổi. Một đứa như vậy mà làm quý phu nhân gì chứ, đến cả tiệc xã giao cũng không thể thích nghi được đâu. Vì vậy, nếu người nghĩ cho danh dự của Bellark, thì tuyệt! đối! không! được! để một đứa như thế này ngồi lên vị trí quốc mẫu-!”

“……”

“Thà rằng nó tự biết thân biết phận mà kết hôn với một đứa trẻ mồ côi thường dân khác, thì con đã không nói những lời này. Vốn dĩ chuyện này đã là một sự thất lễ trời không dung đất không tha với Bệ hạ rồi, hơn nữa…”

“……”

…Hừm.

Có lẽ mình nên chôn thằng khốn này trước cả sư phụ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!