077-Vòng nguyệt quế 1
Vòng nguyệt quế 1"Cái kẹp tóc này ở đâu ra thế?"
Jeok-sa mân mê chiếc kẹp đơn giản đang cài trên tóc tôi.
Cô ấy ngẩn ngơ quan sát phần tóc mái được vén sang một bên và kiểu tóc đuôi ngựa buộc gọn gàng của tôi.
"Jei mua cho em đấy."
Tôi chắp tay sau lưng, mỉm cười đáp lại.
"Hai người đi mua sắm cùng nhau à?"
"Vâng. Bộ đồ em đang mặc cũng mua ở đó luôn."
Đến tận lúc này, cô ấy mới đưa mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt.
Rồi như thể có điều gì đó không vừa ý, cô ấy khẽ lắc đầu.
Nữ cán bộ của băng Nhất Tâm liền cởi chiếc áo vest đang mặc trên người ra.
Cô ấy khoác nó lên vai tôi.
"Mặc vào đi."
"Ngoài trời đang nóng mà."
Thấy tôi bĩu môi, cô ấy liền cưỡng ép xỏ tay tôi vào ống áo.
Rồi còn cẩn thận cài từng chiếc cúc lại.
"Sau này, ít nhất cũng phải mặc thêm áo thun bên trong sơ mi đi."
"..."
Ngay khi nhận ra ẩn ý trong câu nói đó, mặt tôi nóng bừng lên.
Tôi nắm chặt vạt áo vest rồi quay mặt đi chỗ khác.
Trong khoảnh khắc ngượng ngùng ấy.
Tiếng giày cao gót sắc lạnh vang lên hướng về phía chúng tôi.
Đó là một gương mặt tôi đã từng thấy trước đây.
Hwang-sa.
Dù đang đeo kính râm, hắn vẫn không giấu nổi nụ cười hớn hở trên môi.
Hắn thong dong bước đi chữ bát, vẫy tay chào chúng tôi một cách đầy nhàn nhã.
"Chẳng phải là cô em lần trước đó sao?"
Giọng nói lả lơi của hắn khiến tôi bất giác rùng mình.
Tôi khẽ nép mình ra sau lưng Jeok-sa.
Trong khi vẫn đang khoác chiếc áo vest rộng thùng thình của cô ấy.
"Lần trước tôi đã cảnh báo rồi mà, cuối cùng vẫn bị Jeok-sa tóm gọn rồi à?"
Hắn vừa cười hì hì vừa chỉ tay về phía tôi.
Ngay lập tức, Jeok-sa với vẻ mặt đanh lại, bẻ quặt ngón tay của hắn.
"Còn ngươi, cứ hễ thấy Jei là lại cười như tên biến thái ấy thôi."
"Á—! Đó là vì ta thương con bé như cha thương con thôi mà..."
"Bớt xàm đi... Ta nghe hết rồi, ngươi còn hẹn ăn tối riêng với cô ấy nữa chứ gì."
Jeok-sa bẻ ngón tay của Hwang-sa mạnh đến mức nó gần như biến dạng.
Hắn rùng mình đau đớn, mãi mới thoát khỏi tay cô ấy.
Vừa ôm lấy ngón tay đang đau nhức, hắn vừa hét lên.
"Hầy, xúi quẩy thật... Biết hôm nay có tiệc liên hoan rồi chứ? Toàn bộ cán bộ phải có mặt đấy."
"Không được. Ta phải đi ăn với em ấy rồi."
Jeok-sa khẽ đặt tay lên vai tôi.
Tôi cũng nhẹ nhàng gật đầu như để hưởng ứng.
Dù sao thì nhân dịp vừa tìm được việc làm, tôi cũng định chiêu đãi cô ấy một bữa.
"Nghe nói Phó hội trưởng cũng đến đấy?"
"Phó hội trưởng...?"
Đôi lông mày đang thư thái của Jeok-sa khẽ giật giật.
Cô ấy mím chặt môi, vẻ mặt có chút khó xử.
"Hỏng thật rồi..."
"Không sao đâu, để lần sau chúng mình đi ăn cũng được mà."
"Hay là, cô em đây cũng tham gia tiệc liên hoan với chúng tôi luôn đi?"
Hwang-sa lém lỉnh dùng khuỷu tay hích hích vào vai tôi.
Thấy vậy, Jeok-sa liền nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay vừa bị va chạm của tôi.
"Em ấy đến đó làm gì chứ."
"Sao lại không, vui mà. Phó hội trưởng mà đến thì đồ nhắm chắc chắn sẽ cực kỳ hoành tráng luôn."
Hắn làm điệu bộ như đang dùng thìa xúc thức ăn một cách đầy thèm thuồng.
"Đừng lo. Ngươi biết tính Phó hội trưởng rồi mà? Chắc chắn ngài ấy sẽ thích cô em này cho xem."
"..."
Jeok-sa khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ.
Bản thân tôi cũng thấy lo lắng.
Nếu vì tôi mà Jeok-sa vắng mặt trong một buổi tiệc quan trọng, chắc chắn cô ấy sẽ gặp rắc rối.
Hay là mình cứ đi cùng rồi ngồi im một chỗ là được nhỉ...?
"Được rồi, tôi cũng sẽ đi cùng."
Tôi khoác tay Jeok-sa, tự tin tuyên bố.
Nữ cán bộ nhìn tôi với vẻ mặt đầy nan giải.
"Này...!"
"Đừng lo mà. Em sẽ chỉ ngồi im ăn thôi."
"Đúng rồi đấy— Phó hội trưởng chắc chắn sẽ thích lắm cho xem—."
Hwang-sa cười ha hả rồi chen vào giữa hai chúng tôi.
Hắn khoác vai cả hai rồi cùng bước xuống cầu thang.
Nhà hàng Nhật, Gyeong-wol-ru.
Đây là một trong những nhà hàng lớn do băng Nhất Tâm quản lý, thường xuyên được dùng làm nơi liên hoan cho các cấp lãnh đạo.
Nghe đồn toàn bộ nhân viên ở đây đều là nữ và được tuyển chọn dựa trên ngoại hình.
Trước lối vào uy nghiêm, những gã đàn ông mặc vest đen đứng thành hàng dài.
Trên thảm đỏ, các cán bộ của tổ chức lớn nhất Hàn Quốc lần lượt tụ họp.
Chứng kiến cảnh tượng trang nghiêm ấy, tôi không khỏi nổi da gà.
Hình như mình quyết định đi theo là sai lầm rồi thì phải...?
Ngay khi cơ thể tôi đang căng cứng vì lo lắng, bàn tay của Hwang-sa bỗng vỗ mạnh xuống vai tôi.
"Đừng lo. Chúng tôi không phải hạng người đáng sợ đến thế đâu."
Vết sẹo trên trán hắn lóe lên.
Cùng với đôi đồng tử màu vàng kỳ quái như loài bò sát.
Không đáng sợ cái nỗi gì chứ...
Nhìn phát khiếp đi được.
"Cứ bám sát lấy ta. Ăn xong là chúng ta chuồn ngay."
Jeok-sa nói với tôi bằng giọng đầy trấn an.
Nghe vậy, tôi siết chặt lấy cánh tay cô ấy rồi tựa đầu vào vai.
Đã đến lượt chúng tôi tiến vào.
Kẹp giữa hai cán bộ cấp cao của tổ chức, tôi thong dong bước đi trên thảm đỏ.
May mắn là tôi đang mặc quần tây và áo sơ mi nên đứng giữa đám người Nhất Tâm cũng không quá lạc quẻ.
Tuy nhiên, những thành viên đang cúi đầu vẫn không ngừng liếc mắt nhìn tôi.
Có vẻ họ đang thắc mắc tôi là ai mà lại dám đi giữa hai con "xà" của tổ chức.
Tôi cố tình phớt lờ những ánh mắt đó, chỉ nhìn thẳng về phía trước.
Băng qua cây cầu gỗ hình vòm, một hồ sen nhân tạo bằng đá hiện ra.
Đó là một hồ đá khô, không có lấy một giọt nước, hoàn toàn được tạo nên từ đá hoa cương.
Ở Hàn Quốc mà cũng có nơi như thế này sao...?
Trong lúc tôi còn đang mải mê nhìn ngó xung quanh, Jeok-sa bất ngờ ôm lấy eo tôi.
Hành động đột ngột khiến tôi phát ra một tiếng rên khẽ.
"Chúng ta phải đứng ở đây."
Hàng chờ của các thành viên tổ chức.
Jeok-sa dừng lại ở vị trí đầu tiên.
Hwang-sa cũng vậy.
Hắn cũng đứng ở đầu hàng bên cạnh và chờ đợi.
Ở hàng đối diện, tôi thấy một người đàn ông tóc trắng và một người đàn ông có đôi mắt màu xanh biển.
Họ khẽ gật đầu chào Jeok-sa.
"Này... Jeok-sa."
"Ơi."
"Vậy chẳng lẽ hai người đứng trước mặt chúng ta là Baek-sa (Bạch Xà) và Cheong-sa (Thanh Xà) sao?"
"Đúng vậy."
Nghe xác nhận, hai má tôi bỗng phồng lên.
Tôi vội lấy mu bàn tay che miệng, cố nhịn cơn cười sắp bùng phát.
Vì tóc trắng nên là Bạch Xà, mắt xanh nên là Thanh Xà sao.
Đúng là đơn giản, dễ nhớ thật.
Thấy tôi cười, gương mặt của người đàn ông trung niên tên Cheong-sa bỗng trở nên hung tợn.
Cảm nhận được sát khí từ ông ta, tôi lập tức mím chặt môi.
"Phó hội trưởng đang vào."
Một người đàn ông đeo kính râm báo cáo qua bộ đàm.
Jeok-sa khẽ chắp tay sau lưng, đứng thẳng người.
Tôi cũng bắt chước cô ấy, ưỡn ngực đứng thật thẳng.
Ngay lập tức, cả nhà hàng Nhật chìm vào một sự im lặng đến đáng sợ.
Dù ở đây đang có rất nhiều người.
Từ điểm bắt đầu của thảm đỏ, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Tiếng động ấy càng đến gần, tim tôi lại càng đập thình thịch.
Không biết ngài ấy trông như thế nào nhỉ.
Là nhân vật số hai của tổ chức, chắc chắn phải trông đáng sợ lắm.
Có khi trên mặt cũng đầy vết sẹo như Hwang-sa không chừng.
Hoặc mắt cũng đỏ ngầu như Jeok-sa.
Hay là... Ơ?
Một người đang thong dong bước đi giữa thảm đỏ với hai tay chắp sau lưng.
Mái tóc đen dài mượt mà cùng phần tóc mái bằng ngay ngắn.
Và đôi mắt màu xanh lá giống hệt loài rắn.
Ngoại hình trông cứ như một nữ sinh đại học đang đeo kính áp tròng màu vậy.
Dù đã là tháng Năm nhưng cô ấy vẫn mặc một chiếc áo cổ lọ che kín cổ, trông thật kỳ lạ.
Khi định lướt qua chúng tôi để vào trong, cô ấy bỗng dừng lại.
Rồi cô ấy khẽ bắt tay với người đàn ông tóc trắng gọi là Baek-sa trước.
"Sao rồi, thiết bị y tế dạo này vẫn đầy đủ chứ?"
"Vâng, nhờ có Phó hội trưởng mà chúng tôi đã dự phòng được một lượng rất lớn ạ."
"Tốt lắm. Sau này có vấn đề gì cứ báo cáo trực tiếp cho ta."
Tiếp theo, cô ấy bắt tay với Cheong-sa.
Gã quý ông trung niên hung tợn ấy lại cúi chào cung kính trước một cô gái chỉ đáng tuổi con mình.
"Dạo này vất vả vì mấy rắc rối với Hiệp hội quá nhỉ."
"Không có gì đâu ạ. Tôi rất xin lỗi vì đã không xử lý dứt điểm để ngài phải bận tâm."
"Không sao. Bên đó có nhiều Ranker nên đương nhiên là mình sẽ bất lợi rồi. Chuyện chi tiết để lát nữa nói sau."
Phó hội trưởng khẽ gật đầu.
Có vẻ như nhân vật Cheong-sa này là người phụ trách lực lượng vũ trang của Nhất Tâm.
Cuối cùng cũng đến lượt chúng tôi.
Cô ấy nhẹ nhàng quay đầu nhìn về phía hàng của Hwang-sa và Jeok-sa.
Gương mặt của nhân vật số hai Nhất Tâm dần tiến lại gần phía tôi.
Cô ấy chào hỏi Hwang-sa trước.
"Này."
Một lời nói dứt khoát và sắc lẹm.
Khác hẳn với cuộc trò chuyện cung kính với hai cán bộ trước, cô ấy mở lời với Hwang-sa bằng giọng điệu sắc sảo như một người chị gái.
"Dạ...?"
"Dạo này ngươi hay làm mấy việc không được giao quá nhỉ?"
"T-tôi có bao giờ làm việc gì không giúp ích cho tổ chức đâu ạ... Tất cả đều là vì xương máu của Nhất Tâm chúng ta..."
"Bớt xàm đi—. Ta nghe bảo ngươi dùng tiền ta đưa để bịt miệng truyền thông để đi lập công ty giải trí hả!"
Người phụ nữ đá mạnh vào ống chân của Hwang-sa.
Cán bộ của Nhất Tâm nghiến răng chịu đau, co một chân lên nhảy lò cò.
"N-nhưng mà... Không có nơi nào quảng bá hình ảnh ra bên ngoài tốt bằng công ty giải trí đâu ạ..."
"Ta sẽ chống mắt lên xem. Thử để nó sập xem, ta tống ngươi ra cảng Incheon ngay lập tức."
Cô ấy trợn trừng đôi mắt xanh sắc sảo như rắn.
Hwang-sa với vẻ mặt buồn bã, lại chắp tay sau lưng.
Chứng kiến cảnh đó, Cheong-sa và Baek-sa chỉ biết lắc đầu thở dài.
Đặc biệt là ông chú Cheong-sa, trông có vẻ rất bất mãn với Hwang-sa đến mức nhíu chặt cả lông mày.
Và cuối cùng, đã đến lượt Jeok-sa.
Ngay khi chạm mắt với nữ cán bộ duy nhất của công ty, vẻ mặt của Phó hội trưởng bỗng giãn ra đầy bình thản.
Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ, thái độ hoàn toàn khác hẳn lúc đối xử với Hwang-sa.
"Đội trưởng Han của chúng ta—!"
Phó hội trưởng vỗ vỗ vào vai Jeok-sa.
Nhưng Jeok-sa vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.
"Tháng này kết quả phân phối tốt lắm. Ta cũng nghe tin ngươi đã cướp được đoàn tàu tiếp tế của Hiệp hội rồi!"
"Không có gì to tát đâu ạ."
"Sao lại không chứ! Nhờ vậy mà quý này chúng ta mới có lãi đấy."
Người phụ nữ mắt xanh mỉm cười, khẽ nựng má Jeok-sa.
Trời đất, trên đời này có được mấy người dám làm hành động đó với Jeok-sa chứ.
Đùi tôi bất giác run lên bần bật.
Để che giấu điều đó, tôi cố gắng gồng mình thật chặt.
"Mà này, cô em đáng yêu này là ai đây?"
Phó hội trưởng nghiêng đầu nhìn chàng bartender thấp bé đang đứng cạnh cô ấy.
Thay cho tôi đang cứng đờ vì căng thẳng, Jeok-sa lên tiếng.
"Là em của tôi ạ."
"Em sao...? Đội trưởng Han chẳng phải là con một à?"
Người phụ nữ mắt xanh tỏ vẻ thắc mắc.
Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, quan sát kỹ lưỡng từ khuôn mặt cho đến tận gót chân.
Khi nhìn thấy chiếc áo vest của Jeok-sa đang khoác trên người tôi, đôi lông mày của Phó hội trưởng khẽ giật.
Ngay sau đó, cô ấy bật cười như thể đã hiểu ra mọi chuyện.
"À—. Hóa ra Đội trưởng Han của chúng ta lại có gu như thế này."
Phó hội trưởng nhẹ nhàng đưa tay về phía tôi.
Hành động đó khiến cơ thể tôi đông cứng như tượng đá.
"Đừng căng thẳng quá. Em của Jeok-sa thì cũng là em của ta thôi."
"Ta là Choi Na-hyeon, Phó tổng tài của Nhất Tâm."
Đôi mắt cô ấy khẽ nheo lại.
Nhờ vậy, đôi đồng tử xanh lá lung linh như những viên ngọc quý.
Như bị đôi mắt ấy mê hoặc, tôi tự nhiên đưa tay ra.
Bàn tay lạnh lẽo của cô ấy đan vào tay tôi.
"E-em là Han Siho ạ."
"Cùng họ với Đội trưởng Han luôn nhỉ. Ta cứ tưởng là chị em ruột thật cơ đấy—."
Sau khi bắt tay với tôi, Phó hội trưởng lại đeo găng tay da vào.
Như thể cô ấy rất ngại để lộ da thịt nên luôn che chắn cơ thể thật kỹ.
"Nào, vào thôi. Mọi người chắc cũng đói bụng rồi."
Cô ấy cất tiếng gọi đầy uy quyền đúng chất thủ lĩnh.
Rồi lại chắp tay sau lưng, dẫn đầu bước vào trong quán.
"Phù... May quá. Em cứ tưởng ngài ấy là người đáng sợ lắm chứ."
Sau khi cô ấy đã vào hẳn bên trong, tôi mới đặt tay lên ngực.
Rồi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
"Không thấy sợ à?"
Jeok-sa liếc nhìn tôi rồi hỏi.
Tôi thản nhiên đáp lại.
"Vâng. Mắt chị ấy đẹp cực kỳ luôn."
Thấy tôi nói một cách ngây ngô, nữ cán bộ khẽ bật cười.
Rồi cô ấy lẳng lặng xoa đầu tôi.
"Sao thế, chị ấy là người đáng sợ lắm ạ?"
"Không có gì đâu. Đi thôi..."
"Gì vậy chứ... làm em tò mò quá."
"Lát nữa em sẽ biết thôi."
Jeok-sa khoác vai tôi rồi hướng về phía Phó hội trưởng vừa đi qua.
Tôi thong dong bước vào trong quán theo sau bốn vị cán bộ.
Gyeong-wol-ru là một tòa nhà rất đặc biệt.
Ở giữa sảnh chính có một cầu thang, cảnh tượng nhìn lên bầu trời đêm thoáng đãng trông cứ như đang thăng thiên vậy.
Đi thẳng lên đó sẽ dẫn đến sân thượng của nhà hàng.
Và trên sân thượng ấy, có một gian đình xinh đẹp đặt giữa khung cảnh như chốn bồng lai tiên cảnh.
Na-hyeon đang ngồi giữa một chiếc bàn lớn.
Chúng tôi bước lên đình với tâm thế thành kính như thể đang đi bái kiến thần tiên.
"Lần đầu tiên trong đời em được đến một nơi như thế này đấy..."
Tôi ngẩn ngơ lẩm bẩm với Jeok-sa.
Thấy vậy, Na-hyeon mỉm cười đáp thay cô ấy.
"Đúng không? Nơi này là do chính tay ta thiết kế đấy."
Nghe cô ấy nói, mắt tôi bỗng sáng rực lên.
Phó hội trưởng đúng là một người đa tài thật sự.
"Tuyệt vời quá... Em chưa từng thấy nhà hàng nào đẹp như thế này."
"Lâu lâu mới được khen một câu nên ta thấy vui lắm. Chứ mấy cái đứa gọi là người nhà này lúc nào cũng mỉa mai bảo ta làm quá lố."
Cô ấy chỉ tay về phía bốn vị cán bộ rồi cười sảng khoái.
Trái ngược với vẻ ngoài thanh tú, cô ấy mang phong thái của một đại trượng phu thực thụ.
"Vậy thì... Siho đây làm công việc gì nhỉ? Có thuộc tổ chức nào không?"
Nghe câu hỏi đó, vẻ mặt Jeok-sa bỗng trở nên khó xử.
Cô ấy điên cuồng lắc đầu ra hiệu cho tôi.
"À, em đang làm bartender ở Sindorim... và hiện tại đã tìm được việc ở nơi khác rồi ạ."
Tôi cũng đâu có ngốc đến mức đó.
Chẳng lẽ lại điên rồ đến mức thốt ra câu: 'Hôm nay em vừa trúng tuyển vào Hiệp hội ạ!' sao?
"À— Bartender! Một công việc thú vị đấy chứ. Vậy chắc em cũng am hiểu về rượu lắm nhỉ."
"Em vẫn còn là người mới nên còn nhiều thiếu sót ạ..."
Tôi gượng cười, khẽ vuốt cổ.
Thấy vậy, Phó hội trưởng dùng ngón tay dài ngoắc ngoắc tôi.
"Vậy thì, lại đây chọn giúp ta loại rượu cho ngày hôm nay được không?"
"Tất nhiên rồi ạ. Đó là vinh dự của em."
Tôi lễ phép đứng dậy.
Theo lời mời của cô ấy, tôi chậm rãi tiến về phía ghế chủ tọa.
"Nào, nhìn thực đơn này rồi chọn lấy một loại phù hợp đi."
Cô ấy yêu cầu bằng tông giọng cổ trang đầy hào sảng.
Tôi cung kính cúi đầu, nhìn xuống cuốn thực đơn cô ấy đang cầm.
Vì tóc mái che khuất tầm nhìn, tôi khẽ vén nó sang một bên.
Lúc này, tôi cảm nhận được hơi thở của Phó hội trưởng đang ở rất gần.
Chiếc áo vest rộng thùng thình khiến tôi thấy vướng víu.
Vừa cởi chiếc áo vest ra, tôi vừa đón lấy cuốn thực đơn từ tay Phó hội trưởng.
Nhưng đúng lúc đó...
Một thứ gì đó để trong túi áo vest bỗng rơi bộp xuống bàn.
"Khoan đã, có cái gì rơi ra kìa?"
Phó hội trưởng đưa tay ra.
Ngay sau đó, một chiếc huy hiệu nằm gọn trong lòng bàn tay cô ấy.
Huy hiệu chính thức của Hiệp hội Thợ săn...
Nhận ra thứ đó, gương mặt của các cán bộ bỗng tái mét.
Gian đình mây vốn đang thư thái, trong phút chốc bỗng trở nên tĩnh lặng như thể thời gian đã ngừng trôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
