Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4354

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4073

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2863

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2518

Web Novel - 081-Cocktail Chocolate 3

081-Cocktail Chocolate 3

Cocktail Chocolate 3

"Này, nàyyy— cô Siho ơi."

"Vâng— cô Misha."

"Thích quá đi mất. Cô gọi tên tôi thêm lần nữa được không?"

"Cô Misha?"

Mỗi khi tôi gọi tên, Misha lại vặn vẹo thân hình cơ bắp, biểu lộ niềm hạnh phúc bằng cả cơ thể.

Nhìn cứ như một chiếc bánh quẩy đen sì vậy...

Chắc do rùng mình nên tôi vô thức kéo cổ áo sơ mi lên che vai.

Vốn dĩ không khí lạnh từ cửa phòng thí nghiệm tràn ra đã đủ rét rồi, đằng này mấy hành động kỳ quặc của Misha còn khiến tôi thấy lạnh sống lưng hơn.

Tôi nhìn chằm chằm vào lối vào trắng toát của phòng thí nghiệm.

Rốt cuộc họ nghiên cứu cái gì ở bên trong mà lại nằm tận tầng hầm thứ 10, lại còn có cả một quầy bar chuyên dụng thế này nhỉ?

Bất chợt tò mò, tôi quay sang nhìn Misha.

Thấy cô ấy đang ngượng ngùng, tôi khẽ hỏi:

"Này Misha, tôi hỏi cái này một chút được không?"

"Vâng— bất cứ điều gì cũng được ạ."

"Trong phòng thí nghiệm của chúng ta nghiên cứu về cái gì vậy?"

Sở dĩ tôi hỏi dồn dập như vậy là có lý do riêng.

Đó chính là những ký ức tôi từng thấy từ Anna.

Theo những ký ức đó, họ giam giữ mọi người và bắt họ chiến đấu liên tục cho đến khi thức tỉnh.

Và cuối cùng là tiêm thuốc...

Chẳng lẽ nơi này cũng là một nơi như thế sao...?

Nhìn bầu không khí tươi sáng của Misha thì có vẻ không giống, nhưng khi thấy vị bác sĩ vừa uống Gin Fizz rồi tan làm lúc nãy, thú thật tôi vẫn thấy hơi bất an.

Nếu vết máu trên áo blouse của ông ta là máu người thì sao...

"Phòng thí nghiệm của chúng tôi chủ yếu đảm nhận vai trò đào tạo và quản lý những Thợ săn chưa thành thạo trong việc kiểm soát năng lực."

Cô ấy giơ ngón tay lên, lẩm bẩm như đang đọc các điều khoản:

"Quản lý, giám sát và bảo vệ."

Bảo vệ à...

Vậy nghĩa là có rất nhiều Thợ săn đang được tiếp nhận ở bên trong đó sao?

Chắc họ không ép tiêm thuốc như trường hợp của Anna đâu nhỉ?

Hay là mình cứ thử nhờ cô ấy cho vào xem một lần xem sao.

Dù sao bây giờ mình cũng đã là nhân viên chính thức của Hiệp hội rồi mà.

Tôi định mở lời hỏi Misha.

Nhưng chưa kịp nói hết câu, Misha đột nhiên dừng mọi cử động như thể thời gian của riêng cô ấy vừa bị ngưng đọng.

Gì vậy nhỉ...?

"Vâng, thưa Mẹ. Vâng. Tôi hiểu rồi."

Cô ấy lẩm bẩm một mình như thể vừa nhận được một lời sấm truyền nào đó.

Ngay sau đó, Misha quay đầu lại như một cỗ máy, nhìn xuống tôi.

"Cô Siho, tôi phải vào bên trong (phòng thí nghiệm) một lát."

Khác hẳn với vẻ hớn hở lúc nãy, cô ấy nói với tôi bằng một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Tôi ngơ ngác gật đầu, và ngay lập tức, cô ấy bước những bước rầm rập về phía cánh cửa phòng thí nghiệm mà tôi hằng tò mò.

"Nếu có vấn đề gì xảy ra, cô hãy nhấn chuông ở quầy liên tiếp ba lần nhé. Tôi sẽ chạy đến ngay lập tức."

"À, tôi biết rồi..."

Lời dặn dò của cô ấy khiến tôi vô thức căng thẳng.

Nói thế làm tôi cứ tưởng sắp có chuyện gì đó xảy ra thật vậy...

Misha cúi đầu bước vào trong cánh cửa.

Tôi cố kiễng chân lên xem có nhìn thấy gì qua khe cửa đang mở không, nhưng chẳng thấy gì cả.

Bởi vì bên trong phòng thí nghiệm tối đen như mực.

Càng thế lại càng thấy tò mò...

Tôi đành gác lại sự tiếc nuối và quay sang lau ly thủy tinh.

Ly ở đây cũng thuộc hàng cao cấp nhất luôn.

Chỉ một chiếc ly này thôi chắc cũng mua được hai bộ ly ở quán Moment của mình rồi...

Bất chợt tôi thấy nhớ Moment quá.

Dù đã quyết định sau khi tan làm ở đây sẽ về đó làm việc vào ban đêm, nhưng mà...

Cái bar này vốn dĩ quá vắng khách.

Sau vị bác sĩ lúc nãy thì chẳng còn ai đến nữa.

Giờ đã là 6 giờ tối rồi.

Cứ đà này chắc mình cứ thế mà tan làm mất.

Tôi vươn vai một cái thật dài.

Theo động tác vươn vai, chiếc áo ba lỗ bị kéo ngược lên trên.

Giật mình vì cái rốn đột nhiên bị lộ ra, tôi vội vàng kéo phẳng áo xuống.

Jae-hui thật là, sao lại chọn cho mình cái áo kiểu này chứ...

Cứ làm như mình cũng là idol giống cô ấy không bằng.

Tôi nhìn quanh xem có ai thấy cảnh tượng khó coi vừa rồi không.

Và rồi, tôi đã phải giật mình kinh hãi.

Bởi vì từ lúc nào không hay, đã có người đứng trước quầy bar và đang nhìn tôi chằm chằm.

Đó là một người phụ nữ đeo kính, tóc ngắn và có rất nhiều tàn nhang trên mặt.

"Gì đây, nghe bảo đến đây sẽ được uống cocktail miễn phí nên tôi mới tới, hóa ra chỉ có mỗi đứa nhân viên làm thuê thôi à?"

Cô ta lườm tôi với vẻ mặt đầy bất mãn.

Tôi vội vàng lấy lại vẻ mặt chuyên nghiệp để đón khách.

"À, tôi cũng là bartender ạ. Quý khách muốn dùng loại rượu gì?"

"Cô mà là bartender á? Thật là, sao trang phục lại kiểu này?"

"Vì Nghị viên dặn tôi không được mặc vest khi làm việc ạ."

Nghe đến danh xưng Nghị viên, người phụ nữ mới chịu chấp nhận.

Nhưng với bản tính chua ngoa, cô ta khoanh tay lại và tiếp tục lườm tôi.

"Thế thì rót thử chén rượu xem nào."

Cái thái độ hống hách của cô nghiên cứu viên này làm môi tôi khẽ giật giật.

Nhưng mà... mình không thể gây chuyện ngay ngày đầu tiên đi làm được.

"Quý khách muốn dùng loại nào ạ?"

"Tôi còn phải nói cả chuyện đó nữa sao? Nghe bảo nếu là bartender thì chỉ cần nhìn tâm trạng khách hàng là biết phải làm gì rồi mà."

Cái đồ này chắc chỉ xem bartender qua truyện tranh thôi hả.

Tôi cố gắng mỉm cười và hỏi cô ta một cách tử tế:

"Xin lỗi quý khách, không biết quý khách có khẩu vị hay nồng độ cồn yêu thích nào không ạ?"

Người phụ nữ thấp bé suy nghĩ một lát, nhịp nhịp bàn chân rồi mới mở miệng:

"Cái gì ngọt ấy."

"Tôi hiểu rồi ạ."

Phải rồi, khi đang bực bội thì đồ ngọt là nhất mà.

Tôi thầm cười khẩy trong lòng rồi cầm lấy ly thủy tinh.

Có một loại cocktail cực kỳ phù hợp với những người như thế này.

Tôi búng tay một cái thật tao nhã.

Sau đó đặt chiếc ly xuống chính giữa bàn bar.

Trong chiếc ly thủy tinh sạch bóng...

Đổ đầy những viên đá trong suốt.

1/4 rượu sữa sô-cô-la Baileys ngọt ngào và béo ngậy.

3/4 sữa tươi mềm mại.

Khuấy nhẹ tất cả lên...

<Baileys Milk>

Cấp độ: ★★★☆

Hiệu quả: Chỉ số Điềm tĩnh tăng thêm 5 trong vòng 1 giờ.

Thông tin: Một ly Baileys Milk không tì vết. Về cơ bản nồng độ cồn gần như không có nên vị rất giống sữa sô-cô-la. Mềm mại và ngọt ngào đến mức trẻ em cũng có thể uống được.

"Gửi quý khách món Baileys Milk."

Tôi từ từ đẩy ly rượu về phía người phụ nữ.

Tuy nhiên, cô ta không cầm lấy ngay.

Cô ta nhìn chằm chằm vào ly rượu màu nâu tôi vừa đưa như thể đang nghi ngờ điều gì đó.

"Cái này là rượu thật à? Nhìn cứ như sữa sô-cô-la ấy."

"Ha ha... là rượu đấy ạ. Một loại cocktail rất mềm mại và ngọt ngào."

Tôi đáp lại sự nghi ngờ của cô ta bằng một nụ cười.

Nhưng mà nó ngon hơn sữa sô-cô-la nhiều đấy nhé.

Tôi nhắm mắt lại, mong chờ một nụ cười từ cô nghiên cứu viên.

Thế nhưng, câu trả lời nhận được từ người phụ nữ sau khi hớp một ngụm là...

"Này, rượu chè kiểu gì thế hả! Cô đùa tôi đấy à?"

Nước bọt của cô ta lẫn với Baileys Milk bắn tung tóe vào mặt tôi.

Ơ kìa, cái người này thật là...

"Đã mệt muốn chết rồi mà vị rượu còn như đấm vào mồm thế này? Biết thế này tôi thà ở lại phòng thí nghiệm trên đảo còn hơn..."

Không, tôi đã làm gì sai đâu chứ...

Nhìn người phụ nữ đang trút hết mọi áp lực nghiên cứu lên đầu mình, tôi không khỏi nhíu mày.

Nhưng không thể nổi giận ở đây được.

Bây giờ mình đã là một người chuyên nghiệp rồi.

Chắc là nhờ những lời khen ngợi của Misha lúc nãy chăng.

Sự kiên nhẫn của tôi cũng đã tăng lên đáng kể để xứng đáng với lời khen đó.

Được rồi, nhịn thêm một lần nữa vậy...

"Thưa quý khách, vậy có phải quý khách muốn một loại có vị ngọt vừa phải nhưng vẫn cảm nhận được nồng độ cồn không ạ?"

"Chẳng lẽ không phải sao? Là rượu cơ mà."

Cô ta vừa phun ra những tia nước bọt đen ngòm vừa chỉ tay vào mặt tôi.

Tôi cố gắng hít thở sâu rồi gật đầu.

Được rồi...

Biết rồi... Biết rồi mà...

Để tôi sắp xếp lại suy nghĩ một chút.

Trông thế kia mà lại thích loại có nồng độ cồn vừa phải, vậy thì dùng nền Vodka là tốt nhất.

Hơn nữa cũng không thể thiếu vị ngọt được.

Nếu là loại cocktail phù hợp nhất với phong cách này thì...

Trong chiếc ly thủy tinh trong suốt...

Tôi cho vào một viên đá lớn và sạch.

Sau đó rót lên trên 1.5 ounce Vodka nồng nàn.

1 ounce Kahlua thơm lừng hương cà phê.

Cuối cùng là rót nhẹ nhàng 1 ounce kem tươi động vật lên trên...

<White Russian>

Cấp độ: ★★★★

Hiệu quả: Loại bỏ ngay lập tức 70% trạng thái Chảy máu.

Thông tin: Một ly cocktail được pha chế hoàn hảo theo đúng công thức. Tuy nhiên, vì người pha không hài lòng với đối phương nên không hề có chút tình cảm hay tâm huyết nào được gửi gắm vào đó.

"Gửi quý khách món White Russian."

Phía dưới là rượu màu đen, phía trên là lớp kem mềm mại.

Một ly rượu với sự tương phản đen trắng ấn tượng đã hoàn thành.

Tôi nghiến răng, đưa ly rượu cho người phụ nữ thô lỗ.

Lần này, có vẻ như vẻ ngoài của nó đã làm cô ta hài lòng nên cô ta gật đầu.

Biết thế thì nói ngay từ đầu đi có phải tốt không.

"Cái này trông còn tạm được đấy..."

Cô ta cầm ly rượu lên với ánh mắt đầy mong đợi.

Và ngay lập tức chuẩn bị tư thế để uống.

"Ơ, khoan đã... Quý khách nên khuấy lên một chút thì vị mới ngon..."

Uống mất rồi.

Cô ta để kem dính đầy môi rồi nốc cạn ly rượu.

Trời ạ, sao mọi người ở đây ai cũng uống cocktail kiểu cạn ly một hơi thế này chứ... Ực!

Điều tôi lo ngại đã xảy ra.

Cho đến khi nuốt lớp kem, người phụ nữ trông vẫn bình thường.

Nhưng ngay khi dòng Vodka mạnh tràn vào miệng, lớp kem cô ta vừa nuốt xuống đã phun ngược ra từ cổ họng như núi lửa phun trào.

Kết quả là, trên mặt bàn bar trở thành một bãi chiến trường hỗn độn giữa kem và rượu đen.

"Này, rượu gì mà nặng thế hả!"

Cô ta vừa thở hổn hển vừa chỉ tay vào tôi.

"Thì... chính quý khách bảo muốn loại nặng hơn mà..."

Tôi vừa chắp tay vừa lầm bầm, khiến giọng cô ta càng lớn hơn.

"Tôi bảo là muốn cái gì ngọt cơ mà! Cái này chẳng phải chỉ là rượu rồi đổ đại lớp kem lên trên thôi sao?"

Thì vốn dĩ cocktail này nó là như thế mà...

"Cô cũng thấy tôi dễ bắt nạt nên làm đại cho xong chuyện đúng không? Chỉ vì tôi là nghiên cứu viên cấp thấp nên mới thế chứ gì...!"

Mặt cô ta đỏ bừng lên.

Những nốt tàn nhang như sắp nổ tung ra đến nơi.

Gì mà lại có loại khách thế này cơ chứ.

Ở Moment cũng chẳng có ai như thế này cả...

Tôi thở dài một hơi.

Rồi cẩn thận nhấn chuông.

3 lần.

Nhưng chẳng biết cái tiếng chuông bé tí này có truyền được vào tận bên trong phòng thí nghiệm không nữa.

Trong lúc bất đắc dĩ phải làm thùng rác hứng chịu cảm xúc của cô ta...

Người phụ nữ đột nhiên ngừng tiếng sủa ăng ẳng của mình lại.

Bởi vì từ phía phòng thí nghiệm, có tiếng bước chân khổng lồ nào đó đang vang lên.

Cứ như thể có một con khủng long đang tiến đến, những rung động uy nghiêm ngày càng gần hơn.

"---!"

Cửa phòng thí nghiệm bị phá tan tành.

Ngay sau đó, Misha với cơ bắp cuồn cuộn xuất hiện.

Anh ta phả ra làn khói trắng từ miệng và tiến về phía chúng tôi.

Thấy cảnh đó, cả tôi và người phụ nữ đều đồng thời lộ vẻ mừng rỡ.

"Misha!"

"Phó viện trưởng, anh đến đúng lúc lắm!"

Cô nghiên cứu viên nhanh nhảu kêu lên với anh ta.

"Anh xem cái đứa bartender này đối xử với khách hàng kiểu gì đi."

Nhưng Misha phớt lờ lời của nhân viên cấp dưới.

Người đầu tiên anh ta tiến đến chính là tôi.

"Cô Siho, có chuyện gì vậy ạ?"

Anh ta cung kính chắp hai tay lại, nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng hối lỗi.

Tôi nhìn anh ta với vẻ mặt buồn rười rượi.

"Phải làm sao đây... chắc là rượu tôi làm kém quá... Như anh thấy đấy, khách hàng đang rất giận dữ..."

Thấy tôi bĩu môi, Misha nói với tôi bằng vẻ mặt đầy xót xa:

"Làm gì có chuyện đó! Đứa nào dám đối xử như thế với một bartender 10 điểm review chứ...!"

Khuôn mặt Misha vặn vẹo hẳn đi.

Anh ta quay ngoắt đầu 180 độ như quỷ ám, nhìn chằm chằm vào nhân viên phòng thí nghiệm.

"Ơ... Phó viện trưởng?"

Trước thái độ thay đổi 180 độ của Misha, cô nhân viên vô cùng hoảng hốt.

"Ngươi là cái thá gì mà dám... lớn tiếng với cô Siho của chúng ta hả?"

"Tôi... anh không nhớ tôi sao? Tôi là người mới vào..."

Cô ta lắp bắp, lấy ngón tay chỉ vào mình.

"À, ngươi hả? Ta nhớ chứ. Cái loại cậy mình là nghiên cứu viên học viện rồi tinh tướng, làm vật mẫu thí nghiệm bạo tẩu chứ gì."

"Ta đã định đuổi việc rồi, nhưng trưởng nhóm nghiên cứu cứ năn nỉ mãi, bảo nể tình xuất thân mà nhịn thêm một lần."

"Ta đang định nếu còn phạm lỗi lần nữa thì sẽ đập nát đầu ngươi luôn, không ngờ ngươi lại tự dâng hiến cơ hội thế này."

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói này.

Bình thường Misha nói chuyện rất nhẹ nhàng nên tôi không biết, nhưng khi anh ta nổi giận thì thật là đáng sợ.

"Phó... Phó viện trưởng... tôi là nhân viên quý giá của phòng thí nghiệm mà. Tại sao anh lại không bảo vệ tôi mà lại đi bênh vực cái đứa bartender hèn mọn đó chứ...?"

Cô ta uất ức kêu nài.

Ngay lập tức, Misha giơ cánh tay khổng lồ lên không trung.

"---!"

Cánh tay đó giáng xuống mặt bàn bar.

Và rồi...

Mặt bàn bị nghiền nát hoàn toàn như một miếng đậu phụ.

Cú đấm mạnh đến mức những tia điện màu xanh lóe lên từ bắp tay của Misha.

"Cái loại nghiên cứu viên thực tập như ngươi... ta có thể thay thế bất cứ lúc nào..."

Giọng nói của anh ta vặn vẹo như một cỗ máy bị hỏng.

Có lẽ nhờ vậy mà giữa giọng nói nam tính, tôi cảm thấy có cả giọng nữ lẫn lộn vào trong.

"Nhưng cô Siho là bartender duy nhất trên thế giới này..."

Ánh sáng lóe lên từ con ngươi đen kịt của anh ta.

Trước dáng vẻ kỳ quái của Misha, người phụ nữ ngã nhào ra phía sau.

"Hiểu chưa...?"

Anh ta sải bước tiến về phía người phụ nữ đang ngã quỵ, ghé sát mặt vào.

Cô nhân viên sợ hãi tột độ, lắc đầu điên cuồng.

"Vậy thì, biến ngay cho ta!"

Tiếng hét lớn đến mức làm rung chuyển cả quầy bar.

Giật mình vì tiếng hét đó, cô nhân viên lảo đảo đứng dậy.

Rồi nhanh chóng chạy thục mạng về phía lối vào thang máy.

Giờ thì tôi đã hiểu rồi.

Lý do tại sao các nhân viên không trụ lại được lâu mà cứ bỏ chạy khỏi phòng thí nghiệm...

Tận mắt chứng kiến thế này thì đúng là không phục không được.

"Mẹ rốt cuộc nghĩ gì mà lại tuyển toàn cái loại nhân sự như thế chứ..."

Misha vẫn gầm gừ như thể cơn giận chưa tan.

Rồi khi nhận ra tôi vẫn còn ở xung quanh, anh ta lập tức giãn cơ mặt ra.

"Ôi chu choa, xin lỗi cô nhé, cô Siho... chắc cô bị tôi làm cho giật mình rồi phải không?"

"Không sao đâu ạ... nhờ anh mà tôi mới thấy dễ thở hơn đấy."

Vốn dĩ đã từng xem những màn trình diễn hoành tráng của Jeok-sa và Anna, nên tôi cũng chẳng thấy có gì to tát.

Chỉ là... tôi thấy lo cho cánh tay đang tả tơi của Misha thôi.

"Misha, cánh tay anh kìa..."

"Uaa... phải làm sao đây, vì giận quá nên tôi lỡ dùng công suất tối đa..."

Anh ta gãi gãi cái đầu trọc, cuống cuồng cả lên.

"Cái này đắt tiền lắm đấy..."

Anh ta quỳ một bên gối xuống sàn nhà.

Ngay sau đó, từ cơ thể anh ta bắt đầu phát ra những tiếng kim loại kỳ lạ.

Gì, gì vậy nhỉ...

Cơ lưng của anh ta co giật.

Rồi đột nhiên, anh ta dừng mọi hoạt động như thể bị ngắt điện hoàn toàn.

Và rồi, rãnh lưng của anh ta từ từ nứt ra.

Từ trong thân hình cơ bắp đó, một cánh tay trắng ngần đột nhiên thò ra ngoài.

Chứng kiến cảnh tượng lần đầu thấy trong đời, tôi há hốc mồm kinh ngạc.

Người bước ra từ bên trong Misha cơ bắp...

Lại là một cô bé thấp bé với mái tóc vàng dài.

Cô bé để lộ vầng trán cao rạng rỡ, tay cầm một chiếc tua vít, lồm cồm bò ra khỏi cơ thể cơ bắp đó.

Rồi trong bộ áo ba lỗ dính chặt vào người vì mồ hôi, cô bé bắt đầu kiểm tra "gã đàn ông".

"Đợi tôi một chút nhé. Tôi sẽ làm lại bàn mới cho cô ngay đây."

Cô bé cao tầm 1m50 nói với tôi.

Cô bé dùng bàn tay đang cầm tua vít quẹt đi những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Có vẻ như bên trong đó nóng lắm.

"Ờ... cứ thong thả thôi..."

Tôi ngơ ngác đáp lại cô bé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!