116-Nàng tiên cá - Thiên thần của nỗi buồn
Nàng tiên cá - Thiên thần của nỗi buồn
"Tôi không ngờ cô lại chịu hợp tác với chúng tôi đấy, Nàng Tiên Cá."
Ariel đang có cuộc gặp riêng một đối một với một người đàn ông mặc trang phục linh mục, đôi mắt hắn híp lại đầy vẻ toan tính.
Đó chính là Gray, một giáo sĩ. Với tư cách là người dẫn dắt nhà thờ, việc hắn bắt tay với ác ma là điều vốn dĩ không thể xảy ra.
"Bên chủ động ngỏ lời trước mà lại nói thế sao?"
Ariel lần đầu có được thông tin về thiên thần là khi cô đang lục lọi kho lưu trữ dữ liệu của nhà thờ và Cơ quan.
Dù đã tìm ra được địa điểm phong ấn mơ hồ, nhưng việc dò tìm thần lực lại khó khăn hơn nhiều so với ma lực của ác ma. Vì vậy, cô cần sự trợ giúp để tìm đến tận nơi.
Và thật bất ngờ, người hỗ trợ lại chính là một giáo sĩ, kẻ cũng sử dụng thần lực.
Các tư tế xuất hiện rất đúng lúc. Với mục tiêu giải phóng thiên thần đang ngủ say trong Cơ quan, họ đã tiếp cận Ariel - người cũng có mục đích tương tự.
"Tôi vốn là kẻ thù đã sát hại các tư tế của các người mà. Hợp tác thế này liệu có ổn không đấy?"
Ariel đã giết chết một giáo sĩ tên là Ginus khi Thần Máy Móc xuất hiện.
Chuyện đó cũng là bất khả kháng, vì nếu không ra tay, chính cô sẽ là người mất mạng.
Đám giáo sĩ này đúng là rắc rối. Họ chẳng bao giờ nhìn trước ngó sau, khiến mọi chuyện luôn bị đẩy đến mức cực đoan.
"Muốn đi săn thì phải có chuẩn bị tâm lý bị săn lại chứ. Tôi tin rằng anh ta đã được đến một nơi tốt đẹp hơn rồi."
Ariel định thốt ra câu "Cứ mơ đi" nhưng đã kịp kìm lại ở cổ họng.
Đúng là chẳng muốn dây dưa chút nào.
"Và những chuyện tầm thường đó giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
"...?"
Sau vài câu trao đổi công việc, khi thấy đã đến lúc kết thúc cuộc trò chuyện, Ariel lên tiếng để xác nhận lần cuối.
"...Với điều kiện tôi giúp các người, phần thưởng dành cho tôi chắc chắn phải rõ ràng đấy nhé?"
"Tất nhiên rồi. Việc một ác ma đơn thuần trở nên mạnh mẽ hơn chẳng có ý nghĩa gì với chúng tôi cả."
"Tốt. Tôi cũng vậy, chỉ cần mạnh lên là được. Chỉ cần mạnh lên để có thể gặp lại người ấy..."
Chúng tôi đi theo Ariel đến một thư viện để tìm nơi thiên thần đang trú ngụ.
Thiên thần mà lại ngủ trong thư viện sao?
Nhìn qua thì đây chỉ là một thư viện bình thường, có vẻ như có một lối đi bí mật dẫn đến Cơ quan nằm ở đâu đó quanh đây.
"Thư viện sao? Cô bảo nó nằm trong Cơ quan mà?"
"An ninh ở đó nghiêm ngặt đến mức ngay cả tôi cũng không vào được. Nhưng tôi biết cách Cơ quan phong ấn thiên thần."
"Phong ấn à..."
"Họ chia nhỏ thiên thần ra rồi phong ấn trong một nơi giống như mê cung, nơi không gian bị nén lại gấp hàng trăm lần."
Hồ. Có vẻ giống như không gian Backrooms nhỉ.
Đó từng là một thể loại rất thịnh hành một thời.
Mà, không gian Ariel đang nói đến có vẻ mang khái niệm nhỏ hẹp hơn Backrooms một chút.
"Vậy thì nơi này cũng..."
"Đúng vậy. Nơi này cũng có đặc tính tương tự. Đây là một điểm mới mà ngay cả Cơ quan cũng chưa biết tới. Qua kết quả thử nghiệm từ trước, tôi biết những không gian mang đặc tính này có thể cộng hưởng với nhau.
Nói cách khác, chúng có thể kết nối lại."
Những không gian có phong cảnh lặp đi lặp lại có thể cộng hưởng sao?
Hiện tượng này thú vị đấy chứ.
Mà nếu hiện tượng lặp lại như hai chiếc gương đối diện nhau đang xảy ra, thì chuyện đó hoàn toàn có khả năng.
"Tôi hiểu rồi."
"Được rồi. Vậy chúng ta vào chứ?"
Ariel ngăn tôi lại khi tôi định bước vào ngay lập tức.
"Khoan đã, phải vào đúng thời điểm cơ. Tôi đã chờ đợi bấy lâu nay chỉ để canh đúng ngày, đúng giờ, đúng phút đấy. Không còn lâu nữa đâu, để tôi căn thời gian."
Gì vậy, hóa ra là thế à?
Cứ tưởng cô ta cần chuẩn bị điều gì đó phức tạp lắm, hóa ra chỉ là canh thời gian thôi sao.
Vậy chắc Ariel đã biết về không gian này từ lâu rồi.
"Này, này, Kyungmin à. Tớ cứ thắc mắc mãi, phần thân dưới cá của Ariel ấy, là loại cá gì nhỉ?"
"Hừm. Thời buổi này cứ dùng AI tìm kiếm là ra hết mà. Để xem nào... Trông giống cá chép nhỉ?"
"Ồ..."
Thấy lũ trẻ tán gẫu trong lúc chờ đợi, Ariel quay sang cảnh báo tôi.
"...Mà này, cậu định đưa cả đám nhóc đó theo thật à? Nguy hiểm lắm, tốt nhất là nên thôi đi."
"Dù có nguy hiểm, nhưng chừng nào lũ trẻ còn muốn phiêu lưu, tôi vẫn sẽ đi cùng chúng."
"...Phải rồi, nếu cậu đã quyết định như vậy."
Ariel bảo đã đến giờ rồi, cô ấy tập hợp chúng tôi lại một chỗ và bắt đầu đếm ngược.
"...Một... hai... ngay bây giờ!"
Chúng tôi đồng loạt lao vào lối vào như thể đang nhảy xuống nước.
Ngay lập tức, một không gian dường như vô tận với vô số giá sách hiện ra trước mắt.
Đúng như cái tên thư viện, nơi này im phăng phắc như tờ. Tôi có cảm giác nếu chỉ ở đây một mình, chắc chắn người ta sẽ phát điên mất.
"Ừm, làm sao để tìm đường đây?"
"Cứ giao cho tôi."
Ariel phát ra những âm thanh cực nhỏ để chúng lan tỏa đi xa.
Giống như cách loài dơi phát sóng siêu âm để tìm đường, Ariel tìm kiếm những nơi mà âm thanh bị dội lại và tụ lại một cách bất thường.
"Hướng kia kìa."
Chúng tôi đi xuyên qua những giá sách theo hướng Ariel chỉ.
Chẳng biết đâu là đâu nữa.
Đường đi thì dài dằng dặc, thật là buồn chán hết mức.
"Chán quá đi mất. Sách bày la liệt mà chẳng có chữ nào, xung quanh thì im lặng quá mức. Tôi dám cá là chẳng có mấy không gian nào tẻ nhạt như chỗ này đâu."
[GIỮ TRẬT TỰ.]
Ngay khi tôi vừa càm ràm phàn nàn, một con quái vật mặc trang phục chỉnh tề vọt ra từ giữa các giá sách.
Là quái vật sống ở đây sao?
Một con quái vật thủ thư tìm đến khi nghe thấy tiếng động à... Vì là thư viện nên concept rõ ràng gớm nhỉ.
Tự nhiên tôi thấy vui hẳn lên. Cứ như đang ở công viên chủ đề vậy.
Con quái vật lao thẳng về phía chúng tôi.
Lạ lùng là dù lao đi nhanh như thế nhưng nó lại không hề phát ra tiếng bước chân. Hóa ra nó sở hữu năng lực biến dị kiểu đó sao.
Vì có điểm thú vị nên tôi cũng muốn quan sát thêm chút nữa, nhưng mà...
Rắc rắc!
"Ngươi không phải là kẻ quan trọng trong hành trình này đâu."
Dù tôi cũng tò mò không biết nó giấu giếm sức mạnh gì, nhưng vì không muốn kéo dài thời gian nên tôi đã nghiền nát nó ngay lập tức.
Nhìn những mảnh xương và thịt vụn vẫn còn co giật, có vẻ mạng nó cũng lớn đấy.
Chúng tôi bước qua xác tên thủ thư để tiến vào căn phòng tiếp theo.
"Haizz."
Lần này, đám thủ thư kéo đến đông nghịt định dùng số lượng áp đảo.
Nhưng tôi đâu phải hạng người chịu thua trước số đông.
Tôi lập tức triệu hồi những thực thể kỳ quái trong gương, lần lượt tiêu diệt sạch bách bọn chúng.
Con cuối cùng cũng bị tôi bóp nát.
Trong lúc đó, một chiếc chìa khóa có vẻ dẫn đến nơi bí mật nào đó rơi ra từ xác một tên thủ thư, nhưng tôi đã vứt nó đi ngay.
Ờ, không quan tâm. Nơi này chỉ là trạm dừng chân thôi.
Dù Harim đã cẩn thận nhặt chiếc chìa khóa tôi vứt đi bỏ vào túi, nhưng tôi cũng chẳng bận tâm lắm.
"Sắp hiểu ra đám thủ thư này làm nhiệm vụ gì rồi đấy."
"Nhận ra nhanh đấy chứ."
"Nào, đến giờ giải đố rồi. Đố các cậu biết đám này có vai trò gì?"
Tôi đặt câu hỏi để kiểm tra khả năng quan sát của lũ trẻ.
Eunjeong là người giơ tay đầu tiên.
"Đáp án là: Bắt chúng ta phải giữ im lặng!"
"5 điểm."
"Hic."
Tiếp theo, Suho nói mà chẳng thèm giơ tay.
"Có vẻ như chúng muốn loại bỏ những kẻ xâm nhập."
"Cũng 5 điểm luôn."
Sau đó, Harim và Kyungmin trao đổi ánh mắt rồi cùng đưa ra câu trả lời.
Đáp án của họ là thế này:
Duy trì sự tĩnh lặng tuyệt đối.
"10 điểm!"
Các thủ thư của thư viện này cực kỳ nhạy cảm với âm thanh.
Chúng lao đến phản ứng ngay cả với tiếng bước chân bình thường của chúng tôi.
Đó là nỗ lực nhằm loại bỏ nguồn phát ra âm thanh.
Tuy nhiên, trong không gian thư viện này, 'âm thanh' là một khái niệm không bao giờ biến mất.
Nói cách khác, ngay cả khi đã loại bỏ vật phát ra tiếng động, dường như vẫn còn thứ gọi là âm thanh dư thừa tồn tại.
Thủ thư sau khi loại bỏ nguồn phát, còn thu thập cả những âm thanh dư thừa đó rồi gửi chúng đi đâu đó.
Bằng cách đó, chúng duy trì sự tĩnh lặng cho thư viện.
"Chúng gửi đi đâu nhỉ?"
"Rác thì phải vứt vào thùng rác chứ sao?"
Nếu không thể tiêu hủy, thì dồn hết âm thanh vào nơi ồn ào nhất. Một ý tưởng khá mới mẻ đấy.
Ariel nghe thấy suy luận của chúng tôi thì bồi thêm một câu.
"Đám đó ghét nhất là tiếng khóc."
"Tiếng khóc à? Ở đây có ai khóc đâu?"
"Chà, chẳng phải là thiên thần sao?"
"Hồ."
Nhìn phản ứng của Ariel, có vẻ suy luận của chúng tôi đã đúng.
Tôi đoán rằng tiếng khóc ồn ào ở không gian khác và những âm thanh tập hợp ở thư viện này bằng cách nào đó đã được kết nối với nhau về mặt thuật pháp.
Sự khớp nối giữa các đặc tính. Đây chính là sự cộng hưởng mà Ariel đã nói sao?
...Nhưng tại sao thiên thần lại khóc?
Tại sao Carol lại bảo không có thiên thần, trong khi thiên thần rõ ràng là đang tồn tại?
Và mối quan hệ giữa ác ma và thiên thần trong câu chuyện của chúng ta là gì?
Những câu hỏi đó cứ xoay vần trong đầu tôi.
Thứ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi là xác một con quái vật thủ thư đang nằm sóng soài như một cái xác không hồn.
"Ơ kìa. Hình dạng con này..."
Đôi cánh của tên thủ thư này mọc ra một cách dị dạng, khiến nó không thể giữ thăng bằng cơ thể.
Nhìn cấu trúc bị xói mòn này... có vẻ nó còn chẳng bay nổi nữa. Đúng là một đôi cánh vô dụng.
"Đến nơi rồi."
Cảnh giới. Một đường kẻ vạch sẵn trên sàn nhà chia cắt ranh giới giữa thư viện và không gian của thiên thần.
Vừa bước qua ranh giới, tôi đã cảm nhận được bầu không khí và luồng khí hoàn toàn khác biệt.
Nhưng cảm giác trống rỗng ở đâu đó vẫn không thể xua tan được.
Đây là thứ tôi đã cảm nhận được ở thư viện.
Không biết đây là đặc trưng của những không gian lặp lại này, hay là sự trống rỗng mà thiên thần cảm nhận đang truyền sang chúng tôi nữa.
"Đến đây thì phải chia nhau ra đi thôi."
Ariel nói rằng thiên thần bị chia cắt về mặt vật lý, nên muốn gặp bản thể thì phải thu thập đủ tất cả các bộ phận cơ thể.
Vậy thì bắt đầu trò chơi tìm kiếm bộ phận thôi nào.
"Tổng cộng có 7 cái, nhờ cả vào cậu đấy."
Nói xong, Ariel bơi đi mất hút trong không trung như thể đó là đại dương.
"Chúng ta cũng xuất phát thôi."
Vì cũng chẳng vội vàng gì, chúng tôi vừa đi vừa thong thả quan sát xung quanh.
Nơi này cũng giống như thư viện, những căn phòng có phong cảnh giống hệt nhau cứ lặp đi lặp lại. Cảnh tượng đó gồm có thiên đường, quả táo và mô hình người được vẽ nguệch ngoạc trên giấy.
Thỉnh thoảng...
Oa oa oa-
Tiếng trẻ con khóc nức nở lại vang lên.
"...Hừm."
"Tớ vừa thấy thoải mái nhưng lại vừa thấy buồn man mác. Cứ như là..."
"Như đang ám chỉ những ký ức không bao giờ quay trở lại vậy."
Lũ trẻ lần lượt đưa ra những cảm nhận tương tự nhau.
Và cả tôi cũng vậy.
Một chút hoài niệm, một chút u sầu, và cả một sự hiện diện đáng sợ đến lạ lùng... Một không gian khiến tâm trạng tôi trở nên vô cùng phức tạp.
"Từ đây là khu vực do Cơ quan quản lý rồi."
Nhìn những vết máu và vài thiết bị hư hỏng nằm rải rác, có vẻ như ở đây từng xảy ra một trận chiến ác liệt.
Đồng thời, có thể đoán rằng một phần của thiên thần đang ở quanh đây.
"Hừm..."
Ở đây chỉ thấy duy nhất một cuốn sách.
Thế nhưng, sự hiện diện mạnh mẽ tỏa ra từ cuốn sách đó đúng là...!
Nếu không chạm vào nó thì chẳng khác nào tự chứng minh mình là kẻ hèn nhát.
Vừa đặt tay lên, cuốn sách đã tự động mở ra.
Xoạt xoạt xoạt...
Một thứ gì đó lấp lánh thoát ra từ trong trang sách.
Nhưng sự lấp lánh đó dường như chỉ là hiệu ứng hình ảnh, tôi chẳng cảm nhận được gì cả. Có vẻ nó chỉ mang tính chất ám chỉ điều gì đó thôi.
Tôi lật trang tiếp theo.
Hành động đó đã kích hoạt cuốn sách, khiến nó chiếu ra một ảo ảnh giữa không trung.
"Cái này... giống máy chiếu hơn là sách đấy. Nó vừa ghi chép lại những chuyện đã xảy ra, vừa cho chúng ta xem luôn."
Vì tò mò, tôi im lặng quan sát những gì cuốn sách muốn cho thấy.
Trong ảo ảnh hiện ra hình bóng của hai người đàn ông.
"Mọi chuyện tiến triển thế nào rồi?"
"Vâng, vẫn ổn ạ."
Người đàn ông có vẻ là tiền bối đang vuốt ve những cái xác không phải của con người.
Cánh chim... Nhìn qua hình ảnh thông thường thì đó là những đôi cánh có thể gọi là cánh thiên thần mọc lởm chởm... Có lẽ đó là xác của thiên thần.
"Tôi nghe từ một người đáng tin cậy rằng... những cái xác này chính là chiến lợi phẩm thu được từ cuộc chiến giữa thiên thần và ác ma, có đúng không ạ?"
"Thiên thần và ác ma đại chiến sao... Người ta vẫn đồn đại như thế. Nhưng sai rồi. Đám đó vốn dĩ chưa từng đánh nhau bao giờ cả."
"Chẳng phải các ác ma đã giành chiến thắng sao?"
"Nhìn đống xác ít ỏi này mà cậu vẫn không hiểu à?"
"Nhưng mà..."
Người tiền bối nghe giọng điệu ngập ngừng của cậu hậu bối là biết ngay cậu ta nghe thông tin từ ai.
Hắn tặc lưỡi.
"Cái thằng Mephistopheles đó cứ mở miệng ra là nói dối... Tôi chẳng ưa nổi việc hắn leo lên được vị trí cấp cao chút nào. Đúng là đồ ác ma..."
Xoẹt...
Ảo ảnh kết thúc.
Cuốn sách đã biến thành một chiếc vòng tay vàng từ lúc nào không hay.
Có vẻ đây chính là một phần của thiên thần mà Ariel đã nói.
"Thiên thần và ác ma đánh nhau thật sao?"
"Thường thì hình ảnh của họ chẳng tốt đẹp gì với nhau mà."
"Thử làm bạn với nhau xem nào."
"Cậu nói thế chứ tôi đã gặp thiên thần bao giờ đâu. Hơn nữa, trong ảo ảnh kia bảo họ không đánh nhau mà."
Vậy thì tại sao lại có xác thiên thần ở đây?
Nếu không phải đánh nhau với ác ma, thì còn thứ gì mang tính thù địch nữa?
Ác ma, con người, thiên thần. Nhìn rộng ra thì có vẻ có ba thế lực lớn này. Nếu con người không có lý do để đánh thiên thần, thiên thần cũng không có lý do để đánh ác ma, thì chỉ còn lại đám quái vật biến dị đang bị giam giữ trong Cơ quan là lời giải thích duy nhất.
Bọn chúng là những thứ không rõ lai lịch, xuất hiện chẳng theo quy luật nào, hoàn toàn khác biệt với thiên thần và ác ma.
Có lẽ vì thuộc thể loại giả tưởng giam giữ nên tôi đã quá xem nhẹ chuyện này.
Không được quên rằng ngay cả những kẻ gọi là Kẻ Thống Trị cũng chỉ là một phần của đám quái vật biến dị đó thôi.
"Cứ mang theo cái này đã. Ừm, cảm giác giống với cây thập tự giá của Maria nhỉ. Không thấy khó chịu chút nào."
Tôi cất mảnh vỡ của thiên thần đi rồi tiếp tục bước tới nơi khác.
Mảnh vỡ này dường như đang phản ứng để tìm kiếm những mảnh khác, có thể dùng nó như một chiếc la bàn.
Cứ thế tìm đường, cho đến khi phát ngán với cảnh tượng lặp đi lặp lại, tôi lại tìm thấy một cuốn sách khác.
Xoạt xoạt xoạt...
"Lại một ảo ảnh nữa..."
Lần này, ngoài hai người đàn ông lúc nãy, còn có một người đàn ông khác với đôi mắt híp lại.
Người đàn ông mắt híp đó... mình thấy ở đâu rồi nhỉ...
"Vậy tại sao các ác ma lại chết nhiều đến thế? Paimon, Lucifer, Beelzebub. Tại sao những cái tên lừng lẫy và là nỗi khiếp sợ đó lại bị phát hiện dưới dạng những cái xác?"
"Làm sao tôi biết được... Tôi còn chẳng thấy chúng chết vì cái gì trong mơ nữa là."
"Vậy thì hiện giờ các thiên thần đang ở đâu và làm gì?"
"Hừ! Đám khốn kiếp đó đã bỏ rơi chúng ta mà rời khỏi thế giới này rồi. Phải gọi là thăng thiên chăng? Chỉ còn lũ ác ma là ở lại đây thôi. Này Gray. Ngươi bảo ngươi là giáo sĩ mà! Nói gì đi chứ... về cái tình cảnh chết tiệt này xem nào."
"Chắc chắn phải có lý do chứ. Không tin tưởng họ đồng nghĩa với việc từ bỏ hy vọng. Người anh em ạ."
"Ai là anh em với ngươi chứ. Đồ cáo già."
"...Lý do. Chắc chắn phải có lý do."
Ảo ảnh lại kết thúc, và bầu không khí u ám bắt đầu bao trùm không gian.
Có vẻ đây là luồng khí tỏa ra từ cuốn sách này.
Lần này cuốn sách biến thành một vật trang trí hình quả táo bằng vàng, và tôi lại cất nó đi.
U u u-
Tôi cảm nhận được các mảnh vỡ của thiên thần đang cộng hưởng với nhau.
"Thiên thần rời đi sao, nghĩa là thế nào nhỉ?"
Tôi ném câu hỏi đó cho lũ trẻ.
Không cần đáp án chính xác, chỉ cần một giả thuyết hợp lý là được.
"Ờ, chuyện này tầm cỡ lớn quá nên tớ không nói cụ thể được... Nhưng mà, liệu có phải họ đã bỏ chạy không?"
Suho đoán rằng thiên thần đã bỏ chạy khỏi một thứ gì đó.
Thường thì người ta mặc định thiên thần rất mạnh, nên ý tưởng về việc những thực thể như thế lại phải bỏ chạy vì sợ hãi đúng là đáng sợ thật.
"Hoặc cũng có thể họ đi tìm thứ gì đó thì sao?"
Eunjeong suy đoán.
Nếu nhìn theo hướng tích cực, thiên thần tuân lệnh Chúa thì không đời nào lại tự ý bỏ mặc con người mà chạy trốn. Có lẽ thay vì bỏ rơi con người, họ chỉ tạm thời đi tìm một thứ khác thôi.
"Ngược lại, tớ lại thắc mắc tại sao các ác ma lại không biến mất đấy. Ừm, họ muốn ở lại bắt nạt con người khi không có thiên thần à?"
Kyungmin lại quan tâm đến một chủ đề khác.
Chuyện đó tôi cũng để ý.
Chắc chẳng có lý do gì đặc biệt đâu... Có khi chỉ là họ không biết cách rời đi thôi?
"Nhưng người ta bảo ác ma chết nhiều lắm mà."
"Alice vẫn bình an vô sự đấy thôi?"
"Gốc gác của tôi hơi phức tạp mà."
Nếu nhầm lẫn giữa ác ma hậu thiên và ác ma nguyên bản thì thế giới quan sẽ rắc rối lắm đấy.
Dù vậy, những ác ma được nhắc đến trong ảo ảnh có cảm giác hoàn toàn khác với ác ma trong câu chuyện của chúng ta.
Nói đúng ra, phía chúng ta mới là những thực thể không rõ nguồn gốc.
Nhưng ngoại trừ Mephistopheles, tôi biết rằng ngay cả Ariel cũng chưa từng gặp những ác ma nguyên bản bao giờ.
"Giờ đi lấy cái tiếp theo thôi nào."
Mảnh vỡ thiên thần rung lên mạnh mẽ hơn. Vì đã có 2 cái nên tốc độ tìm mảnh tiếp theo nhanh gấp đôi.
Tiến triển nhanh thế này thì tốt quá.
Dù sao tôi cũng chẳng thích việc cứ lặp đi lặp lại không mục đích thế này.
Chán chết đi được.
Dù có lặp lại như luân hồi đi chăng nữa, thì có cái gì đó mới mẻ chẳng phải ai cũng vui sao?
"Lại là sách à. Hừm... Chắc Ariel cũng tìm được vài cái rồi nhỉ. Chẳng lẽ cô ta lại bắt mình tôi tìm cả 7 cái thật sao."
Xoạt xoạt xoạt...
Ảo ảnh lại hiện ra.
Vẫn là hai người lúc nãy, không có người tên Gray.
"Nhưng Cơ quan định dùng thứ này vào việc gì chứ? Nhìn kiểu gì cũng thấy giống xác chết."
"Gia công đống thịt vụn này rồi tập hợp lại, biết đâu lại tạo ra thứ gì đó hữu ích... Cái gì ấy nhỉ... Thứ được tạo ra từ xác ác ma... Hình như gọi là Oz?"
"Oz sao? Oz trong Phù thủy xứ Oz ấy ạ?"
"Tên thì vốn dĩ cứ lấy đại mà đặt thôi. Sao cậu chẳng biết cái gì thế? Hay tại bị quản thúc chặt quá? Cứ lăn lộn ở đây thêm đi, khắc sẽ có kinh nghiệm đào bới bí mật thôi. Nếu tò mò thì ráng mà sống tiếp."
"Khụ. Tóm lại là định tạo ra thứ giống như Oz từ cái này sao?"
"Phải. Lượng thịt thì ít quá chắc không thành đâu, nhưng ai mà biết được liệu có tận dụng được gì không. Nghe bảo chỉ cần có Oz là có thể tiêu diệt sạch bách đám quái vật không rõ nguồn gốc kia đấy. Nếu tạo ra được thứ tương tự thì đúng là trúng mánh!"
"Xin lỗi vì đã cắt ngang giấc mộng của anh, nhưng cái xác bắt đầu ngọ nguậy rồi kìa. Có vẻ nó phản ứng với loại hóa chất nào đó..."
Khi người tiền bối kinh ngạc quay lại nhìn cái xác đang ngọ nguậy, một con quái vật hình sâu bướm đã nuốt chửng cậu hậu bối.
Con sâu bướm khóc nức nở, và ảo ảnh kết thúc bằng cảnh người đàn ông vội vã gọi đội xử lý.
Dù đã được lược bớt, nhưng nhớ lại những vết máu chúng ta thấy lúc đầu, chắc chắn đã có rất nhiều hy sinh.
Sau khi xem ảo ảnh, chúng tôi đương nhiên đều có chung một suy nghĩ.
"Có vẻ không nên đánh thức nó dậy đâu."
"Bảo là thiên thần mà! Thiên thần gì kỳ vậy!"
"Chắc cũng giống như thây ma không còn là con người nữa thôi."
Không được đánh thức thiên thần.
Vốn dĩ tôi chỉ tò mò muốn biết xem nó có biết gì về địa ngục không thôi.
Nhưng nếu ngay cả tiếng người cũng không hiểu thì hỏi han gì được nữa.
"Vì tò mò mà gây ra hậu quả quá sức chịu đựng thì cũng chẳng hay ho gì. Được rồi, lần này kết thúc ở đây thôi."
Lũ trẻ đồng ý với ý kiến của tôi.
A, đám nhóc ngoan ngoãn này.
Phải rồi, biết dừng lại đúng lúc mới là lũ trẻ của tôi chứ.
Ngay khi tôi định mở gương để quay về.
"Không được đâu, Alice."
"..."
Ariel đứng chặn trước mặt tôi.
Bầu không khí có vẻ không ổn rồi.
Cô ta nhìn mảnh vỡ thiên thần trên tay tôi rồi nói.
"Quả nhiên cậu có thể chạm vào nó."
"?"
"Thần lực của nó rất mạnh. Một ác ma như tôi không thể chạm vào được."
Không chạm vào được sao?
Dù có cảm giác khác lạ, nhưng cũng đâu đến mức không chạm vào được.
Thậm chí tôi còn thấy có chút thoải mái nữa là đằng khác.
"Cậu sở hữu một loại sức mạnh có tính chất tương tự. Thần lực. Dù không cùng loại nhưng nó giống đến kỳ lạ..."
"Cô nói gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả.
Tôi đã quyết định ngừng thu thập các mảnh vỡ thiên thần rồi.
Tôi không có ý định tìm nốt những cái còn lại đâu, cô định làm gì tôi nào?"
Ariel nhíu mày trước thái độ của tôi.
Tôi thừa nhận là mình có hơi quá đáng.
Nhưng nhìn bầu không khí này, tôi biết chuyện gì đến cũng phải đến thôi.
Nên cứ tỏ thái độ công kích một chút cũng chẳng sao.
"Cậu không cần bận tâm đâu. Mảnh vỡ thiên thần chỉ có 3 cái thôi. Ngay từ đầu chuyện bảo có 7 cái đã là lời nói dối rồi."
"Chuyện đó thì tôi không biết thật..."
Bị lừa rồi!
"Nói cho cậu biết luôn, thiên thần được hồi sinh bằng cách hợp nhất các mảnh vỡ cậu đang cầm không hề mất đi lý trí hoàn toàn như cậu nghĩ đâu. Nó chỉ trở nên hung bạo vì quá đau buồn mà không còn phân biệt được gì nữa thôi."
"Cô biết rõ gớm nhỉ. Làm sao cô biết được?"
"Là những người này đã nói cho tôi biết."
Từ phía sau Ariel, những kẻ mặc áo tư tế xuất hiện.
Nhìn người họ vẫn còn sũng nước, có vẻ Ariel đã dịch chuyển họ đến đây.
"Phản bội rồi!"
Lũ trẻ phản ứng dữ dội.
Hèn gì họ lại biết rõ về thiên thần đến thế.
"Là nhà thờ sao. Nếu vì là ác ma nên cô không chạm vào được các mảnh vỡ, sao không bảo họ làm đi?"
"Thần lực mạnh mẽ có thể thiêu cháy cả con người đấy."
"A ha."
"Vì vậy, hãy cầm lấy mảnh vỡ cuối cùng đi, Alice."
Tôi không hiểu tại sao Ariel lại ám ảnh với các mảnh vỡ thiên thần đến thế.
Nhìn ánh mắt cô ta dồn vào tôi còn nhiều hơn cả các mảnh vỡ, có vẻ việc làm khó tôi mới là mục đích chính.
Nếu những gì Jack nói là đúng, thì cô ta chắc chắn đang nhắm vào tôi.
"...Nhanh lên."
"Nếu tôi nói không thì sao?"
Ánh mắt cô ta thoáng lướt qua lũ trẻ trong tích tắc.
Nhưng rồi cô ta lập tức quay lại lườm tôi.
Sùng sục... Những bong bóng nước bám đầy trên tay Ariel, rồi một cây đinh ba vọt ra.
Cô ta chĩa nó về phía tôi.
"...Tôi sẽ dùng vũ lực đấy."
"Thật là nực cười... Thôi được rồi, đây."
"...?"
Theo yêu cầu của Ariel, tôi nhặt mảnh vỡ cuối cùng và tập hợp cả 3 mảnh lại một chỗ.
Ầm ầm ầm...!
Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội do thần lực, và một thực thể khổng lồ bắt đầu hít thở.
Những phần bị chia cắt dính lại với nhau như những mảnh giẻ rách để tạo thành một cơ thể, và cơ thể đó trông giống như một con sâu bướm.
Oa oa oa oa-!
Thiên thần khóc nức nở.
Sau đó, nó chẳng thèm để ý đến chúng tôi mà biến cơ thể thành bán trong suốt rồi bay lên trần nhà.
Chẳng lẽ nó định cứ thế mà đi ra ngoài mặt đất sao.
Thoát khỏi một không gian đặc thù thế này một cách dễ dàng, cứ như là đang thăng thiên vậy.
"Vì cô chưa nói đến chuyện lấy lũ trẻ ra làm con tin, nên lần này tôi sẽ nghe theo. Giờ thì cô thấy nhẹ lòng chưa?"
Ariel im lặng lấy ra một quả cầu pha tinh để quan sát xem thiên thần đang ở đâu.
May mắn thay, vị trí của thiên thần là ngay trước tòa nhà thư viện mà chúng tôi đã vào lúc đầu.
"Nó sẽ không ngừng khóc, nó sẽ tạo ra những cơn mưa làm tan chảy con người để dễ dàng nuốt chửng họ và trở nên mạnh mẽ hơn... Đủ mạnh để có thể giết chết cậu. Một khi nhận ra sự tồn tại của mình đã bị biến chất và không thể thăng thiên như các thiên thần khác, cậu sẽ phải đối mặt với nó dù muốn hay không."
Ngay khi thiên thần định bắt đầu hoạt động.
Một thứ khác lại hiện lên trong quả cầu pha tinh.
"...Con bé đó không thể biết nơi này được."
"Pinocchio cũng đi cùng đấy. Tôi đã bàn bạc trước với họ rồi."
Chính tôi là người đã liên lạc trước với Cô Bé Quàng Khăn Đỏ và Pinocchio.
Bởi vì tôi biết rằng tình huống như thế này có thể xảy ra.
Ariel nhìn tôi với vẻ mặt bàng hoàng.
"Cậu đã biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này sao?"
"Dù tôi không biết gì về thiên thần."
Tôi đã nghe từ Jack.
Rằng Ariel đang âm mưu chuyện gì đó kỳ lạ.
Nhưng tôi không biết rõ lý do tại sao.
Vì chỉ có người trong cuộc mới biết được.
Tôi hỏi Ariel.
"Có vẻ nhà thờ muốn giết tôi.
Vì tôi là ác ma mà.
Nhưng tại sao cô lại muốn giết tôi chứ? Thử dùng cái miệng giỏi giang đó nói xem nào?"
Đồ phản bội này.
Lý do mà không ra gì thì biết tay tôi.
Nếu là mấy cái lý do vớ vẩn như tình yêu tình báo gì đó như Jack nói, tôi sẽ trừng trị cô thật nặng đấy.
"Lý do chính là tình yêu."
Chết tiệt. Tại sao chẳng bao giờ nằm ngoài dự đoán của mình thế này.
Tôi sẽ phạt cô thật đau mới được.
"Tôi đang yêu, Alice ạ. Tôi đã phải lòng người đàn ông tên Mephistopheles mà các người hận thù đó."
Ariel hát vang bài ca tình yêu với vẻ mặt say đắm.
Có vẻ cô ta yêu hắn ta một cách mù quáng, một loại tình cảm thật khó hiểu.
Nếu là cảm mến thì còn nghe được, chứ tình yêu sao...
"Tôi chỉ có thể nói là cô điên rồi. Cái tình yêu điên rồ đó thì liên quan gì đến việc tôi phải chết?"
"Lý do thứ nhất là lòng đố kỵ. Ngài ấy chỉ thiên vị mỗi mình cậu thôi. Cá nhân tôi thấy cậu có tính cách tốt nên cũng muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp, nhưng chuyện thành ra thế này chắc là định mệnh rồi.
Và lý do thứ hai là sức mạnh. Tôi có được thông tin rằng thứ gọi là Oz mà ngài ấy tạo ra sẽ bị thu hút bởi ác ma mạnh nhất. Tôi cũng biết rằng sức mạnh của cậu có thể phát triển thành ác ma mạnh mẽ nhất."
"Hết Peter Pan rồi lại đến cô, sao ai cũng thèm khát sức mạnh của tôi thế không biết!"
Cứ coi như là tôi quá nổi tiếng đi.
Nhưng tôi xin kiễng chân từ chối nhé.
"Vì vậy, tôi sẽ... cướp lấy sức mạnh đó!"
Ariel cầm đinh ba lao về phía tôi.
Tôi cũng rút một con dao từ trong gương ra để đỡ đòn tấn công.
Ngay khi đòn tấn công đầu tiên bị chặn lại, xung quanh cô ta bỗng hóa thành những giọt nước, rồi những con cá kiếm nhỏ vọt ra như đạn lao về phía tôi.
Tôi lập tức dùng cổng gương để mời đám cá kiếm vào trong gương, rồi cho chúng đi ra theo hướng ngược lại để trả đũa.
"!"
Trong lúc Ariel còn đang dao động, tôi dùng dao hất văng cây thương đang đối đầu và đá mạnh vào bụng cô ta.
Bụp! Ariel bị văng ra xa.
Chỉ qua vài chiêu là tôi hiểu ngay.
Quả nhiên Ariel...
"Yếu quá. Hóa ra chuyện cô không thể chiến đấu với Kẻ Thống Trị không phải là nói suông nhỉ."
Từ phía sau vang lên tiếng reo hò của lũ trẻ: "A ha! Ác ma của chúng ta mạnh hơn rồi!"
Đây không phải là Pokemon đâu nhé.
"Cậu đang mỉa mai tôi đấy à...?"
"Tôi chỉ thấy mừng vì cô không nói dối thôi."
Vì nếu không thì độ thiện cảm sẽ còn tụt dốc thảm hại hơn nữa.
Ariel không thể phản bác lại lời tôi nói.
Cô ta chỉ biết nhìn tôi với vẻ mặt đầy căm phẫn.
Thế rồi đột nhiên Ariel...
Phập!
Dùng đinh ba tự làm bị thương chính mình.
Những giọt nước mắt vì đau đớn trào ra từ mắt cô ta.
Nhìn bộ dạng đầy vết thương của cô ta trong nháy mắt, trông thật thảm hại.
"Nghe bảo khi yêu người ta thường hóa điên, không ngờ tôi lại được tận mắt chứng kiến. Cô điên thật rồi sao?"
"Ai mà biết được. Chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao sức mạnh của mình lại như thế này."
"Cái gì?"
Keeng! Cây đinh ba lại lao tới, tôi hất văng nó đi.
Nhưng lần này tôi buộc phải lùi lại một khoảng xa.
Bởi vì cây đinh ba lao tới với uy lực mạnh hơn nhiều so với dự tính.
Cả sức mạnh vật lý lẫn khí chất ác ma đều tăng lên gấp bội.
Cô ta sở hữu năng lực càng tự hành hạ mình thì càng mạnh sao?
Cái năng lực bị nguyền rủa gì thế này.
Tách.
Trong lúc tôi còn đang ngạc nhiên, Ariel đã tạo ra những bong bóng khí bao quanh đám giáo sĩ xung quanh.
Và rồi nước bắt đầu dâng lên từ mặt sàn.
Mực nước tăng nhanh đến mức chẳng mấy chốc sẽ ngập quá đầu chúng tôi.
Lựa chọn địa hình có lợi trong chiến đấu là một chiến lược đương nhiên.
" A~ a~ "
Không dừng lại ở đó, Ariel cất tiếng hát đầy nhịp điệu.
Âm thanh xuyên qua không gian dường như vô tận, rồi dội ngược trở lại!
Sự khuếch đại âm thanh.
Ariel, chẳng lẽ cô ta...
"Cậu không thắc mắc tại sao tôi lại chọn không gian này sao?
Dù nhìn qua có vẻ như những căn phòng giống hệt nhau cứ lặp lại, nhưng thực chất nó chỉ là một không gian duy nhất.
Tương tự như vậy, âm thanh cuối cùng sẽ quay trở lại và hội tụ.
Với điều này, sức mạnh điều khiển tiếng hát của tôi sẽ càng được tăng cường...
Giờ cậu còn thấy tôi yếu nữa không, Alice?"
Thay vì trả lời, tôi mở gương và triệu hồi một thực thể kỳ quái.
Đó là một con tàu.
Khách quan mà nói thì nó giống một chiếc xuồng máy cỡ lớn hơn, nhưng dù sao trông nó cũng giống tàu, nên cứ gọi là tàu đi.
Lũ trẻ nhanh chóng leo lên tàu. Eunjeong hăng hái nắm lấy bánh lái, Suho và Kyungmin mắt sáng rực đứng bên cạnh khẩu đại bác, còn Harim thì leo lên chỗ cao nhất của con tàu để dễ dàng quan sát xung quanh.
"Các cậu ơi, mau dùng các vật phẩm chặn âm thanh đi. Tôi cảm thấy nó có hơi hướng giống Siren, một trong những thực thể kỳ quái đấy."
Mực nước dâng cao hơn nữa, Ariel nắm chặt cây đinh ba một lần nữa.
Cho đến giờ, tôi vẫn có thể thắng nếu đối đầu trực diện.
Nhưng... để khống chế được cô ta thì phải làm cô ta mất sức đã.
"Các cậu ơi, nhổ neo thôi! Chúng ta có thể chạy thoát an toàn chứ?"
"Bẻ lái sang mạn trái!"
"Mạn trái là bên nào? Bên trái hả? Đúng bên trái rồi đúng không?"
"Gió lộng sóng cao dâng trào~"
Theo đà tăng tiến sức mạnh của Ariel, làn nước tràn ngập căn phòng cũng tạo ra những con sóng dữ dội.
Nhờ những con sóng đó, chúng tôi chạy thoát theo hướng ngược lại với Ariel. Những giọt nước bắn tung tóe trong dòng nước xiết.
Mùi mặn của nước biển xộc vào mũi.
"Là nhân ngư nhưng phần thân dưới lại là cá chép mà. Sống ở biển có ổn không đấy?"
"Im đi."
Ariel cùng với đám người của nhà thờ đuổi theo chúng tôi.
Nhà thờ nhắm bắn tôi bằng những mũi tên được tạo ra từ thần lực.
Đòn tấn công đó mang thần lực nên chắc chắn sẽ tương khắc với ác ma, nhưng kể từ sau sự kiện Neverland, tôi chưa bao giờ nghĩ thần lực lại là mối đe dọa lớn đối với mình.
Dù vậy, tôi vẫn phải tránh đòn đó.
Chỉ là bớt đau hơn thôi. Chắc chắn nó vẫn là loại tấn công hiệu quả hơn súng đạn thông thường.
"Hỡi các Kelpie. Hãy kéo chúng xuống đáy biển sâu!"
Kelpie là thực thể kỳ quái cũng tồn tại trong gương của tôi.
Đó là loài ngựa có nửa thân sau là cá.
Vừa thực hiện tấn công tầm xa, cô ta vừa định tận dụng khả năng cơ động để nhắm vào con tàu.
Harim phát hiện ra Kelpie và ra lệnh.
"Kyungmin ơi! Dùng xích tạo thành lưới để làm chướng ngại vật bước đầu đi! Suho bắn đại bác đi! Eunjeong à, cậu cứ xoay bánh lái loạn xạ thế thì tốc độ chậm lắm! Khi không cần chuyển hướng thì cứ giữ nguyên thôi!"
Kyungmin mở ma đạo thư ra, tạo thành một tấm lưới xích nối giữa các bức tường.
Tuy nhiên, vài con Kelpie vẫn nhảy qua lưới và tiến lại gần.
"Oái, khoan đã, đạn đại bác nặng quá!"
Suho khỏe mạnh phải vất vả lắm mới di chuyển được quả đạn, Kyungmin hỗ trợ một tay mới chuẩn bị xong xuôi để khai hỏa.
"Bắn!"
Đoàng! Một con Kelpie trúng đạn và ngã gục.
Tốt lắm, vậy là không phải lo rồi!
Tôi cũng bắt đầu phản công.
Ariel đang hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho một đòn tấn công mạnh mẽ.
Nhìn là biết ngay đòn tấn công bằng giọng hát rồi.
"..."
Đúng như dự đoán, cô ta há miệng thật to, bắn ra một luồng âm thanh nén lại như một khối cầu.
Tôi lập tức mở gương.
Thứ tôi lấy ra là một yêu quái tiếng vang có nguồn gốc từ Nhật Bản.
"Yamabiko."
Một thực thể kỳ quái mang hình dáng con chó lớn xuất hiện, nó bắt chước và nhả ra luồng âm thanh y hệt.
Khi hai luồng âm thanh triệt tiêu lẫn nhau, Ariel cắn môi vẻ sốt ruột.
"Cần... thêm sức mạnh nữa!"
Ariel định tự hành hạ mình một lần nữa, cô ta đưa cây đinh ba lên người.
Tôi lập tức mở một chiếc gương ngay sát cạnh Ariel.
Bàn tay tôi cầm dao thò ra từ gương, ngăn chặn thành công hành động tự sát của cô ta.
"Dừng lại đi. Cô định tiến tới sự diệt vong sao?"
Nếu cứ tiếp tục tự làm hại mình như thế, tính mạng cô ta sẽ gặp nguy hiểm mất.
Vả lại, để cô ta mạnh thêm nữa cũng rắc rối lắm.
Đúng lúc Ariel đang khựng lại.
Đoàng!
"Ư...!"
Một thành viên của nhà thờ đã bắn Ariel bằng một viên đạn chứa thần lực.
"Cái gì vậy!... Lại là phản bội chồng lên phản bội sao?"
Vị tư tế vừa nổ súng thản nhiên nói.
"Mục tiêu của chúng tôi là giải phóng thiên thần. Ác ma giờ không còn cần thiết nữa."
Thế nhưng, vị tư tế đứng cạnh đó lại có phản ứng hoàn toàn khác.
"Ngươi làm cái quái gì khi chưa có lệnh thế hả!"
"..."
Đây không phải là tình huống đã được lên kế hoạch từ trước.
Và ngay cả vị tư tế vừa nổ súng cũng có vẻ bàng hoàng trước hành động của chính mình.
Rõ ràng là... không tự nhiên chút nào.
Tôi nhìn vết thương của Ariel.
May mắn là lượng thần lực trong viên đạn có vẻ ít, nên vết thương nông hơn nhiều so với lúc cô ta tự đâm bằng đinh ba.
Thế nhưng, luồng sức mạnh đang tỏa ra này là sao...?
"Cô ta lại mạnh hơn nữa rồi..."
Tại sao chứ?
Vết thương rõ ràng là rất nông, chẳng lẽ sức mạnh không tỷ lệ thuận với độ sâu của vết thương sao?
Vậy thì cái gì mới là yếu tố kích hoạt?
Nỗi đau ư? Nếu là thần lực thì chắc chắn sẽ đau hơn rồi.
Hay là cảm xúc?
Việc nhà thờ phản bội một ác ma như Ariel chắc chắn không phải là tình huống nằm ngoài dự tính đến mức khiến cảm xúc dao động dữ dội như thế...
Đúng lúc đó, Harim đang quan sát bỗng nghiêng đầu lẩm bẩm.
"...Dàn dựng sao?"
"Cậu nói rõ hơn được không?"
"Thì đó... Các ác ma trong câu chuyện đều mang tính biểu tượng của truyện cổ tích mà."
Tôi gật đầu ra hiệu cho con bé nói tiếp.
"Câu chuyện về Nàng Tiên Cá thì sao?"
"Tớ biết! Cô ấy muốn đạt được tình yêu nhưng cuối cùng lại tan biến thành bọt biển, một kết thúc bi thảm."
Eunjeong đúng là kiểu người đọc khá nhiều truyện cổ tích nhỉ.
Hèn gì cậu ấy còn giữ cả cuốn sách Alice ở xứ sở thần tiên.
Tôi tuy chưa đọc kỹ nhưng cũng từng thấy qua nội dung liên quan khi lướt mạng.
Phải rồi. Nàng Tiên Cá kết thúc trong bi kịch.
Theo như những gì công chúng vẫn biết...
"Nếu chuyện này có liên quan đến điều đó thì sao?"
"Không thể phủ nhận khả năng đó được."
Hình ảnh Ariel tự hành hạ mình trông thật đáng thương.
Và việc bị đồng đội phản bội cũng có thể coi là một tình tiết bi thảm.
Nếu Ariel cố tình dẫn dụ sự phản bội của nhà thờ... thì đúng rồi.
Cô ta mạnh lên thông qua bi kịch sao.
Việc tại sao cô ta lại sở hữu loại sức mạnh đó chắc chắn có liên quan đến quá khứ của cô ta.
Sức mạnh cỡ đó thì cũng khá là đe dọa đấy...
"Nếu đó là một màn dàn dựng, chẳng phải sẽ có cách để phá vỡ nó sao? Trong lúc tôi cầm chân Ariel, nhờ các cậu lập chiến thuật nhé!"
Tôi phải ra tay trước khi Ariel trở nên mạnh hơn nữa.
Sức mạnh của Ariel tăng lên khiến sóng vỗ dữ dội, đám giáo sĩ trong bong bóng khí cũng đang mải vật lộn để giữ thăng bằng nên không thể tấn công. Đây là thời điểm hoàn hảo để đột phá trực diện.
"Nhào vô!"
Tôi lập tức triệu hồi các thực thể kỳ quái và đưa chúng đến chỗ Ariel.
Ariel cũng cầm đinh ba lên ứng chiến.
Trong khi đó, tiếng lẩm bẩm của lũ trẻ lọt vào tai tôi.
"Cách để phá tan sự bi thảm... Có thể là gì nhỉ?"
"Hay là phá hỏng bầu không khí đi?"
Quả nhiên, một ý tưởng hay đấy.
Nếu phá vỡ được nỗ lực đóng khung tình huống của cô ta, có lẽ sẽ làm suy yếu được sức mạnh của Ariel.
Nhận ra vấn đề, lũ trẻ bắt đầu nghĩ cách để phá hỏng bầu không khí.
Harim sử dụng hiệu ứng của vật phẩm trị liệu lên Ariel.
Bởi vì theo góc nhìn của Harim, bi kịch sẽ không thể thành lập nếu chủ thể không còn đau đớn.
Cách tiếp cận từ gốc rễ... không tệ chút nào!
Dù chỉ một chút, nhưng sức mạnh của Ariel đã yếu đi!
"Tớ muốn xem cơ bụng yếu xìu của Kyungmin quá đi!"
"Im đi đồ ngốc! Hỡi những kẻ ngu muội! Cuộc truy đuổi tầm thường này kết thúc ở đây rồi! Ta tuyên bố tại đây, ta sẽ thanh trừng cuộc truy đuổi tẻ nhạt này và cất cao tiếng hát!"
"Easy do song~ easy do song~"
...Dù thấy hơi khó đỡ, nhưng phải nói là cách của Suho và Kyungmin lại rất hiệu quả.
Đó là nỗ lực chuyển hóa bầu không khí bi kịch thành hài kịch bằng cách hát hò những câu vô nghĩa.
Vì Ariel là người điều khiển âm thanh nên việc 'hát' có phần kém hiệu quả hơn.
Thế nhưng, tôi vẫn cảm nhận được sức mạnh của cô ta đang suy giảm.
"Cố lên! Hát hay lắm! Tự hào về các cậu quá!"
Eunjeong chẳng nghĩ ra được gì nên cứ thế mà cổ vũ nhiệt tình.
Nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng bi kịch vốn dĩ dựa trên nỗi buồn mà.
Làm cho tâm trạng tốt lên cũng có thể là một cách để phá giải.
Thình thịch
"!"
Thật bất ngờ, thứ hiệu quả nhất lại chính là lời cổ vũ.
Sức mạnh của cô ta yếu đi đến mức cơ thể cứng đờ lại.
Tôi tận dụng sơ hở, tấn công vào tử huyệt của Ariel.
Cô ta quằn quại trong đau đớn một cách thảm hại rồi rơi vào trạng thái kiệt sức.
"Không ngờ lại bị đánh bại một cách nực cười thế này..."
Có thể nói Ariel đã nỗ lực hết sức theo cách của mình.
Cô ta định dùng nỗi đau để bù đắp khoảng cách sức mạnh, và địa điểm cũng có lợi cho cô ta. Chỉ là, câu chuyện này là về việc tôi và lũ trẻ mạnh hơn mà thôi.
Cứ tưởng cô ta tập kích với một kế hoạch hoành tráng lắm, hóa ra lại kết thúc chóng vánh thế này.
Cảm nhận được thất bại, Ariel dùng bọt biển để đưa tất cả những người cô ta mang theo ra ngoài, và chính cô ta cũng định tẩu thoát.
Hỏng bét, giống như việc tôi trốn vào gương thì gần như không có cách nào bắt được, nếu Ariel biến thành bọt biển thì tôi cũng khó mà tóm được cô ta.
Đúng lúc đó, cơ thể Ariel bị những dây leo quấn chặt.
Ariel bàng hoàng trước những dây leo đột ngột xuất hiện.
Cô ta lập tức nhận ra chủ nhân của những dây leo này là ai.
"Đừng chạy trốn nữa, Ariel."
"Jack...?"
"Thật là, giờ anh mới chịu xuất hiện đấy à?"
Jack bước tới từ phía sau Ariel.
Anh ta gãi đầu với vẻ mặt đầy hối lỗi.
"Xin lỗi nhé! Tại tôi không tìm được đường... Với lại tôi cũng không muốn tự tay ngăn cản Ariel."
Mà thôi, dù sao anh ta cũng đã làm được việc quan trọng rồi.
Bọt biển suy cho cùng cũng là chất lỏng, nên có vẻ thực vật có thể hấp thụ được.
Nhìn Ariel không thể nhúc nhích thế kia là biết ngay.
"Jack! Anh phản bội tôi sao?!"
Cô mới là kẻ phản bội trước đấy! Đồ tồi này.
Đúng là đáng ghét thật. Sau khi chuyện này giải quyết xong, cô sẽ phải nhận hình phạt tương xứng.
Jack nhìn phản ứng của Ariel với vẻ cay đắng rồi nói.
"Là vì cô thôi, Ariel. Thật sự là quá nực cười mà! Vì tình yêu mà tấn công Alice sao? Tại sao cô lại yêu hắn ta chứ! Thử đưa ra một lý do xem nào!"
"Tình yêu là mù quáng. Anh không hiểu được đâu!"
Lại là cái bài ca tình yêu đó.
Tôi cũng tò mò không biết có câu chuyện lãng mạn sướt mướt nào đang chờ đợi phía sau đây.
Giờ thì vết thương đã lành hẳn, Ariel cũng chẳng còn cơ hội để kích hoạt năng lực nữa.
Giờ chỉ còn lại một Ariel yếu ớt mà thôi.
"Jack đã tìm đến tôi trước khi đi tìm thiên thần. Anh ấy bảo nếu cô làm chuyện gì kỳ quặc thì hãy đánh bay cô đi."
"..."
"Jack bảo cô yêu Mephistopheles.
Và cũng chính vì thế mà cô sẽ tìm cách giết tôi.
Jack đã nhờ vả tôi.
Rằng nếu Ariel đi lầm đường lạc lối, hãy giúp cô ấy quay trở lại."
"Ngay từ đầu... mục đích của các người là thế này sao?"
"Phải đấy, Ariel. Chúng tôi đến đây vì cô nhiều hơn là vì thiên thần. Nào, đây là gương. Hãy tự soi rọi lại bản thân và giải quyết vấn đề của mình đi."
Tôi đưa chiếc gương ra trước mặt Ariel, bắt cô ta phải đối diện với quá khứ của chính mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
