Tôi trở thành ma trong game kinh dị!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2983

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 323

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

Alice ở xứ sở trong gương - 090-Pinocchio

090-Pinocchio

Pinocchio

Pinocchio mở mắt trong một không gian tối tăm.

Nếu ký ức không bị thao túng, hẳn là hắn vừa dính phải năng lực kỳ quái của Alice - một ác ma từ câu chuyện khác.

"Nơi này là..."

Tối quá.

Dù không nhìn rõ dù chỉ một bước chân, nhưng ít nhất hắn cảm nhận được xung quanh là một khoảng không trống rỗng.

Cần phải phân tích xem chuyện gì đã xảy ra.

Bánh răng tư duy trong đầu Pinocchio bắt đầu chuyển động cùng những tiếng lạch cạch.

Nhưng chúng không còn trơn tru nữa, cứ như đã bị rỉ sét.

Thay vào đó, một góc trong tim bỗng nhói lên.

Trái tim đang cản trở suy nghĩ sao?

Bản thân hắn rõ ràng là một thực thể không hề có trái tim cơ mà.

Chắc chắn Alice đã giở trò gì đó rồi.

"..."

Pinocchio tạm thời bước đi.

Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, như thể cơ thể hắn đã hỏng hóc khắp nơi.

Sau một hồi lang thang vô định trong không gian tối tăm, Pinocchio chợt nhận thấy hương hoa anh đào thoảng qua khứu giác.

"Hương hoa anh đào..."

Hắn bước đi theo mùi hương như bị bỏ bùa mê.

Lại đi thêm một lúc lâu nữa, hắn đã đến được nơi phát ra mùi hương ấy.

Tại đó, một cây hoa anh đào nở rộ đang đón chờ Pinocchio.

"Alice. Ngươi định cho ta thấy cái gì đây?"

Pinocchio tiến lại gần cây hoa anh đào.

Đúng lúc đó.

Chân hắn dẫm phải thứ gì đó.

...Là một bàn tay người.

Thông thường, khi nhìn thấy tay người, người ta sẽ rùng mình vì kinh hãi.

Nhưng vì Pinocchio biết rõ bàn tay thô ráp này hơn bất cứ ai, nên sự ngạc nhiên đã lấn át cả nỗi sợ hãi.

"...Là tay của mình."

Đó là cơ thể của chính hắn khi còn là con người, trước khi trở thành ác ma Pinocchio.

Dù thô ráp nhưng cuối cùng nó vẫn là tay người.

Một bàn tay mềm yếu và mỏng manh.

Ánh mắt Pinocchio dõi theo bàn tay hướng về phía gốc cây.

Bàn tay thò ra từ dưới rễ cây, nên việc dưới gốc hoa anh đào này chôn giấu thứ gì đã quá rõ ràng.

Pinocchio cúi người xuống kiểm tra.

Xác chết của chính hắn nằm đó.

Gương mặt cái xác ấy tràn ngập nỗi đau khổ và phẫn nộ.

"...Tại sao mình lại có biểu cảm này?"

Pinocchio đưa tay về phía cái xác.

Vì hắn có cảm giác rằng nếu làm vậy, hắn sẽ tìm được câu trả lời.

Khi bàn tay làm từ gỗ và sắt chạm vào bàn tay bằng xương bằng thịt, một câu chuyện bắt đầu mở ra trong đầu Pinocchio.

Nó được tái hiện dưới dạng hình ảnh, và Pinocchio ngồi lặng yên quan sát như một người đang xem phim.

Tôi từng là một công nhân nhà máy.

Để kiếm tiền thuốc thang cho người thân mà tôi gọi là cha... tôi đã nghỉ học từ sớm và bắt đầu đi làm thêm.

Những công việc lặp đi lặp lại nhàm chán đến tột cùng.

Nếu là một người không hợp với công việc này, chắc họ đã bỏ cuộc ngay lập tức rồi.

Nhưng tôi thì không sao.

Vì tôi đã sớm học được cách để đầu óc trống rỗng, cứ thế lờ đờ làm việc mà không gây ra sai sót nào.

Mọi người trong nhà máy gọi tôi là kẻ giống như máy móc.

Máy móc à.

Tôi thấy biệt danh đó cũng hay đấy chứ.

Vì máy móc thì luôn có ích mà.

Thời gian làm việc trôi qua và giờ nghỉ giải lao đã đến.

Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế để xả hơi.

Đúng lúc đó, một công nhân khác tiến lại gần tôi.

Một người lạ mặt mà tôi chưa từng thấy.

"Có chuyện gì vậy?"

"Ái chà. Cách nói chuyện cứng nhắc quá nhỉ. Tôi làm cậu khó chịu à?"

"Không. Tôi chỉ hỏi thôi."

Hắn đột nhiên cười khúc khích.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn hắn trân trân.

Hắn chậm rãi quan sát tôi rồi bảo rằng tôi không phải kiểu người có thể trở thành Alice.

Tôi nghiêng đầu trước những lời khó hiểu đó.

"À, xin lỗi nhé. Tại tôi thấy cách nói chuyện của cậu chẳng khớp với ngoại hình chút nào."

"Tôi bị lây cách nói của người thân thôi. Từ nhỏ tôi đã được ông ấy nuôi nấng rồi. Nếu cần dùng kính ngữ thì... tôi sẽ dùng."

"Hahaha! Thôi, sao cũng được. Mà này, lúc làm việc cậu đã thẫn thờ rồi, đến lúc nghỉ cũng chỉ ngồi đờ ra đó, không thấy chán à?"

"...Cũng bình thường."

Cứ làm việc mãi thì suy nghĩ và cảm xúc cũng nhạt nhòa đi.

Nên tôi chẳng cảm thấy buồn chán gì cả.

"Vậy sao? Thế thì thử cái này đi. Thú vị lắm đấy."

"..."

Tôi tải một trò chơi về điện thoại theo lời hắn.

Chính tôi cũng không rõ tại sao mình lại nghe theo.

Cứ như bị mê hoặc, tôi tự nhiên tải trò chơi đó về.

Trò chơi đó chủ yếu xoay quanh việc thợ rèn chế tạo và bán các loại vũ khí.

Có lẽ vì trước giờ tôi sống một cuộc đời xa lạ với game nên ban đầu hơi bỡ ngỡ, nhưng rồi tôi cũng dần bị cuốn vào nó một cách khá suôn sẻ.

Không hẳn là nghiện.

Chỉ là thấy hơi thú vị vì nó cũng tương tự như việc chế tạo đồ vật thôi.

Hơn nữa, tôi rất thích việc không cần nạp tiền vẫn có thể tận hưởng thoải mái.

Vì số tiền tôi kiếm được từ nhà máy cũng chẳng đáng là bao.

Vào một ngày nãy, khi tôi vẫn đang duy trì việc vừa đi làm vừa chơi game.

Vừa về đến nhà, tôi thấy người mà tôi gọi là cha... đang nằm gục trên sàn.

Tôi đã hoảng hốt.

Hay là tôi không hoảng hốt nhỉ?

...Tôi cũng không rõ nữa.

Vì trong đoạn phim, khuôn mặt tôi bị che khuất như đang đeo một chiếc mặt nạ vậy.

Tôi làm rơi hết số trứng vừa mua ở siêu thị.

Chẳng kịp dọn dẹp đống trứng vỡ, tôi vội vàng đưa ông ấy đến bệnh viện.

Tôi nhìn ông ấy đang bất tỉnh nhân sự.

Ông ấy là người thân của tôi.

Người thân duy nhất.

Cha mẹ đã bỏ rơi tôi từ khi còn đỏ hỏn, nên tôi chẳng biết mặt họ và cũng chẳng thấy nhớ nhung gì.

Nhưng người này thì khác.

Ông ấy đã nhận nuôi và nuôi nấng tôi dù cơ thể đau ốm.

Dù cả hai đều ít nói nên hầu như chẳng trò chuyện gì, nhưng sợi dây liên kết mang tên gia đình vẫn luôn tồn tại.

Tôi hỏi bác sĩ về tình trạng của ông ấy.

...Bệnh nan y.

Nghe bác sĩ nói, tôi mới biết ông ấy đã mắc bệnh nan y từ lâu.

Ông ấy vẫn luôn cầm cự bằng thuốc, nhưng giờ đã đến giới hạn rồi...

Tôi biết ông ấy đau ốm, nhưng không ngờ lại là bệnh nan y.

Tôi cứ ngỡ ông ấy chỉ vì thiếu tiền nên mới trì hoãn phẫu thuật.

Tôi đã lầm tưởng rằng chỉ cần mình kiếm được tiền từ nhà máy thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

À không, chẳng phải lầm tưởng.

Chính ông ấy đã nói rằng chỉ cần uống thuốc là sẽ khỏi mà.

Tôi đã bị lừa.

"...Tại sao ông lại nói dối?"

"....."

Ông ấy không trả lời.

Tôi đợi câu trả lời của ông ấy một lúc rồi bước ra khỏi phòng.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng thổn thức vọng lại.

"Vô dụng quá.... Thật là vô dụng..."

"..."

Đó là lời nói dành cho tôi sao?

Tôi không biết.

Nhưng trong thâm tâm, tôi nghĩ đó là lời dành cho mình.

Vì cuối cùng thì tôi vẫn là kẻ vô dụng.

Dù tôi có kiếm bao nhiêu tiền từ nhà máy đi chăng nữa, tôi cũng không thể chữa khỏi bệnh nan y.

Điều duy nhất tôi có thể làm là đóng viện phí để kéo dài chút hơi tàn cho ông ấy mà thôi.

Ngày hôm sau, tôi vẫn đi làm như thường lệ.

Nhìn những cỗ máy đang vận hành, tôi thầm nghĩ.

'Thà rằng người đó là máy móc thì tốt biết mấy...'

Như vậy thì sẽ chẳng có lý do gì để bị bệnh cả.

Tôi nhìn những cỗ máy lắp ráp linh kiện trong nhà máy.

Nhìn những người qua đường đang mang chân giả.

Nhìn những thiết bị máy móc giúp cuộc sống con người tiện lợi hơn.

Chúng rõ ràng đều là những thứ hữu ích, vậy mà tại sao tôi lại thế này?

Tôi không mảy may nghi ngờ rằng biệt danh "kẻ giống máy móc" là quá xa xỉ đối với mình.

...Tại sao ông ấy lại nói dối chứ?

Nói dối thì bệnh sẽ khỏi chắc?

...Cuối cùng thì ông ấy đã chết.

Tôi thấy hình ảnh mình đang quỳ sụp xuống, đầu đập xuống sàn.

Không rõ là tôi có đang đau buồn hay không.

Vì khuôn mặt tôi vẫn bị che khuất bởi chiếc mặt nạ.

Tôi trong đoạn phim và tôi đang xem đoạn phim này.

Tôi cảm nhận được sự tách biệt giữa cả hai.

Nếu đó là ký ức quá khứ, lẽ ra tôi phải nhớ được tại sao mình lại hành động như vậy, nhưng tôi hoàn toàn không biết.

"......"

Tôi quyết định tiếp tục xem đoạn phim.

Ngày hôm sau.

Tôi vẫn đến nhà máy làm việc như thường lệ.

Tôi giống như một bánh răng.

Một bánh răng cứ lặp đi lặp lại vòng quay của mình.

Cứ thế quay mà chẳng suy nghĩ gì.

Kiếm tiền, rồi lại kiếm tiền...

Giờ mình phải làm gì đây?

Việc kiếm tiền để lo thuốc thang cũng đã kết thúc rồi.

Vì người đó đã chết.

Hành động của tôi có ý nghĩa gì không?

Những món đồ được hoàn thành sau quá trình lao động lặp đi lặp lại.

Những món đồ đó rốt cuộc có ý nghĩa gì với tôi chứ?

Tôi nhanh chóng đưa ra kết luận.

Chẳng có ý nghĩa gì cả.

Dù có hoàn thành những món đồ mà chẳng biết ai sẽ dùng, cũng chẳng có gì thay đổi.

Những món đồ chưa hoàn thiện cứ thế trôi đi trên băng chuyền.

Tôi cảm thấy mình cũng giống như một trong số chúng.

Nhưng ở nơi này, chẳng có ai giúp tôi hoàn thiện cả.

Tôi nghỉ việc ở nhà máy.

Và ngày hôm sau.

Tôi nhốt mình trong nhà và chỉ chơi game.

Vì đó là sự giải thoát duy nhất.

Ngày hôm đó, tôi bỏ cả ăn để chơi game, rồi lịm đi vì kiệt sức như thể bị ngất xỉu.

Và rồi, tôi tỉnh dậy bên trong trò chơi.

"Nơi này là...?"

Nơi tôi mở mắt là một ngôi làng ở nước ngoài, tuyết rơi trắng xóa.

Mọi người đang cười nói vui vẻ đi lại trên phố.

Dù trong game tôi cũng thấy tuyết rơi ở phông nền, nhưng chưa bao giờ thấy ngôi làng và con người đi lại như thế này.

"Bên trong trò chơi sao?"

Thật khó tin.

Tôi đứng trong xưởng rèn của mình và lẩm bẩm.

Xưởng rèn là nơi người chơi chế tạo vũ khí.

Có vẻ như nó đã được tạo ra cùng với người chơi.

Chức năng của xưởng rèn và các kỹ năng đặc thù của người chơi hoàn toàn giống hệt trong game.

Chức năng tạo nguyên liệu vốn không tưởng ở thực tế, chức năng hỗ trợ giúp ngay cả một kẻ không có kiến thức chế tạo như tôi cũng dễ dàng làm ra đồ vật.

Hơn nữa.... ngay cả thiết lập không thể ra khỏi xưởng rèn cũng được hiện thực hóa.

Cũng phải thôi, vì màn hình trong game vốn chỉ cố định ở xưởng rèn, nên đây chắc là hệ quả của việc đó.

Bị giam cầm một cách bán cưỡng chế, tôi thở dài thườn thượt.

Nhiều ngày trôi qua, chẳng có vị khách nào ghé thăm xưởng rèn cả.

Cho đến khi một người trông giống như trưởng làng tiến lại gần tôi.

Tôi đã từng thấy ông ta.

Một người đàn ông già với mái tóc bạc trắng.

Trong game, ông ta chỉ là một nhân vật pixel khác xa với đời thực, nhưng vì có những đặc điểm quá nổi bật nên tôi nhận ra ngay.

Ông ta là NPC chuyên giao nhiệm vụ hoặc đưa ra vài lời khuyên. Và cũng là vị khách đầu tiên của xưởng rèn này.

Ông ta bảo rằng cái bàn ăn bị hỏng nên rất khổ sở, mong tôi hãy làm cho một cái bàn mới.

Lúc đó, chắc hẳn tôi đã lộ vẻ hơi ngạc nhiên.

Bởi vì trò chơi này vốn chỉ dành để chế tạo 'vũ khí' mà thôi.

Tại sao ở ngôi làng bình yên này lại cần đến vũ khí chứ?

Thế giới này dù giống game nhưng cũng có chút khác biệt.

Sau khi suy nghĩ đến đó, chắc hẳn tôi đã bắt tay vào làm cái bàn ngay lập tức.

Một cái bàn hết sức bình thường.

Sau khi giao cái bàn cho ông ta, tôi đã suy nghĩ.

Làm thế nào để quay về thế giới cũ đây?

Nếu như.

Nếu tôi thực hiện mọi yêu cầu của dân làng, liệu tôi có thể thoát khỏi trò chơi không?

Nghĩ vậy, tôi lập tức vùi đầu vào việc chế tạo thứ gì đó.

Khi lắp ráp đồ vật ở nhà máy, tôi chỉ cần thẫn thờ lắp những thứ giống nhau theo cùng một cách như một bánh răng, nhưng những món đồ dân làng nhờ vả đều rất đa dạng nên tôi phải suy nghĩ rất nhiều.

Điều kỳ lạ là cảm giác đó dường như không hề tệ chút nào.

...

"Làm cho cháu cái này với!"

"...Được rồi."

Con gái của chủ tiệm bánh ghé thăm cách đây vài ngày đã nhờ tôi làm một con gấu bằng gỗ.

Dù tôi chưa từng chạm khắc bao giờ, nhưng chắc chức năng hỗ trợ sẽ lo được thôi.

"Tên nó là gì?"

"Kathy!"

Tôi đã làm cho cô bé mà không lấy tiền.

Cô bé hạnh phúc ôm con gấu gỗ chạy đi khoe với bạn bè.

Đồ bằng gỗ chắc là nặng lắm, vậy mà con bé vẫn bê chạy phăng phăng được nhỉ.

Tôi lặng lẽ dõi theo bóng dáng đó.

Vì đang đeo mặt nạ nên không biết tôi đang có biểu cảm gì.

...Nhưng lồng ngực bỗng thấy hơi nhói đau.

"Cái này do nhà hàng chúng tôi làm, anh dùng thử nhé? Tôi đã làm nó khi đang nghĩ về anh đấy!"

Đó là Berian, chủ nhà hàng ở ngã tư phía trước.

Anh ta đưa cho tôi một chiếc bánh sandwich được trang trí đẹp đến mức khiến tôi thấy áp lực.

Chẳng biết anh ta nghĩ gì nữa... nhưng để đáp lễ, tôi đã làm cho anh ta một món đồ trang trí bằng sắt và gỗ.

Anh ta vui vẻ nhận lấy.

Bánh sandwich ngon lắm.

"Anh là người đã làm búp bê cho Kathy đúng không? Cháu nữa! Làm cho cháu với! Không phải búp bê đâu, cái gì đó thật ngầu ấy!"

"....Được rồi."

Thằng nhóc này là bạn của Kathy và thường xuyên cãi cọ với lũ trẻ khác.

Nhưng vì nó chủ yếu bảo vệ Kathy khỏi lũ trẻ xấu tính nên không phải là đứa trẻ hư.

Tên nó là Tom thì phải.

Chắc cho nó một thanh kiếm gỗ cũng không sao.

Tôi làm cho thằng bé một thanh kiếm gỗ.

Cậu nhóc vui sướng đem đi khoe với Kathy.

Tôi lại thẫn thờ nhìn cảnh tượng đó.

Dù thẫn thờ, nhưng tôi trong đoạn phim rõ ràng trông có vẻ đầy sức sống.

"Chào anh. Cái bình tưới cây anh làm hôm trước dùng tốt lắm."

Người này là Fram.

Một người có sở thích trồng cây.

Cô nàng này cứ phiền phức rủ rê tôi lấy việc trồng cây làm sở thích.

Khi tôi kiên quyết từ chối, Fram lộ vẻ mặt buồn rười rượi.

Cái người phụ nữ kỳ lạ định trồng cây hoa anh đào ở nơi lạnh giá này cần phải rời khỏi xưởng rèn của tôi ngay lập tức.

Tôi chẳng thèm lộ ra dù chỉ một chút lòng trắc ẩn.

Fram giả vờ đi về nhưng rồi lại ném cho tôi một cái chậu hoa, một ít phân bón và vài hạt giống rồi bỏ chạy.

"Hạt giống màu đen là do một người lạ mặt nhất quyết bảo tôi phải đưa cho anh đấy~ Dù có nở ra thứ gì kỳ quái thì tôi cũng không biết đâu nhé~"

Tôi trong đoạn phim lập tức vứt hạt giống và chậu hoa vào cái hố đen (thùng rác).

Sau đó, tôi vẫn tiếp tục nhận các yêu cầu.

Bae-reum ở cửa hàng ngay bên cạnh.

Bell, người bán cá từ nơi xa đến.

Karl, gã ảo thuật gia đường phố hóm hỉnh.

Friedel, người hiếm khi thấy mặt vì suốt ngày nhốt mình trong nhà.

...Và lại là Trưởng làng Geppetto.

Ông ấy nhìn tôi với vẻ mặt hài lòng.

"Trông sắc mặt cậu có vẻ tốt hơn rồi đấy."

"Vậy sao?"

"Tất nhiên rồi. Lần đầu gặp, trông mặt cậu cứ như có thể lăn ra chết bất cứ lúc nào vậy. Hơn nữa, hễ tôi định nói vài câu là cậu lại cắt ngang rồi xua đuổi, thú thật là tôi cũng thấy tổn thương lắm đấy."

"...Thế à."

Thú thật là tôi không nhớ, nhưng chắc là vậy rồi.

"Dân làng cũng từng giật mình khi nhìn thấy biểu cảm của cậu... nhưng có vẻ cậu đã thay đổi khá nhiều rồi."

"Tôi thì không rõ lắm."

Nhưng điều đó cũng có cơ sở.

Có lẽ lý do mà mọi người không bắt chuyện với tôi cho đến khi Trưởng làng lên tiếng cũng là vì vậy.

"Ừm... đang rảnh, hay là chơi giải đố một chút nhé?"

Thật đột ngột.

Trưởng làng đưa ra câu đố trước khi tôi kịp trả lời.

"Người đằng kia là ai nào?"

Ông ấy chỉ tay về phía một người đang đi trên phố.

Tôi biết người đó.

"Hypno. Là đối thủ của Berian."

"Vậy còn người kia?"

"Erin. Cô ấy hay làm hỏng đồ nên ghé đây khá thường xuyên."

"Cuối cùng, người kia là ai?"

"Peka. Thằng bé đó là một đứa trẻ hư. Thú thật là tôi không thích nó lắm."

Trò giải đố cứ thế tiếp diễn cho đến khi tôi bắt đầu thấy chán.

"Rốt cuộc ông muốn nói gì đây?"

Khi tôi hỏi vậy, Trưởng làng mỉm cười rạng rỡ.

"Cậu có biết tôi đã nói gì khi lần đầu gặp cậu không?"

"Bảo tôi làm cái bàn..."

"Ngoài chuyện đó ra."

"..."

Tôi nhún vai tỏ ý không nhớ, Trưởng làng thở dài một tiếng.

"Tôi đã bảo cậu hãy thử trò chuyện với dân làng xem sao.

Vì nếu gặp được những người tốt, việc trò chuyện sẽ giúp ích cho việc điều trị tâm lý."

"..."

"Cậu từng xua đuổi tôi vì bảo đừng coi cậu như kẻ bất ổn tâm thần, vậy mà giờ lại biết nhiều người thế này. Xem ra hiệu quả tốt đấy chứ."

Tôi lắc đầu.

"Cũng không hẳn là thân thiết gì."

Khi tôi định phủ nhận, Kathy từ đâu xuất hiện vẫy tay chào tôi.

Tôi không thể làm ngơ nên cũng vẫy tay lại.

Trưởng làng nhìn tôi với ánh mắt trìu mến.

"Hừ."

Trưởng làng bảo trời đã bắt đầu tối nên phải về thôi.

Gần đây trong làng rộ lên những tin đồn đáng sợ, có lẽ đó là lý do.

Trưởng làng quay người định đi về nhà.

Đúng lúc đó, tôi phát hiện ra điểm bất thường ở ông ấy.

"Này, cái chân kìa."

Trưởng làng đang đi khập khiễng.

"À, hôm trước tôi bị ngã. Chẳng hiểu sao bỗng có mùi tanh nồng nặc rồi cái gì đó từ trong rừng lao ra. Tôi nhìn không rõ lắm, chắc là thú rừng thôi."

"Đợi đã."

Tôi gọi Trưởng làng lại rồi làm ngay một chiếc nạng tại chỗ.

"Đừng có quá sức với cái thân già đó."

"Hết bao nhiêu tiền thế?"

"Cái này là đáp lễ nên tôi không lấy tiền."

"Đáp lễ sao?"

"Tôi nghe cả rồi. Tom kể rằng ông đi khắp nơi rêu rao là tay nghề của tôi giỏi lắm... Tại sao chứ? Geppetto... Tại sao ông lại quan tâm đến tôi như vậy?"

Trưởng làng lại mỉm cười.

Ánh mắt ông ấy thật ấm áp.

Cứ như đang nhìn đứa con đẻ của mình vậy.

...Trái tim tôi lại nhói lên.

"Vì cậu có tay nghề giỏi nên tôi mới nói vậy thôi. Hơ hơ. Tất nhiên, thấy cậu có vẻ cô đơn cũng là một lý do. Cậu còn trẻ, đừng có hành xử như một lão già đã mất đi tất cả những người thân yêu như thế."

Trong lời nói của ông ấy có hình bóng của chính mình.

Có vẻ như trong lòng vị Trưởng làng cao tuổi đã mất đi những người thân yêu ấy luôn có một lỗ hổng không thể lấp đầy.

Chắc hẳn ông ấy đã nhìn thấy lỗ hổng đó ở tôi và muốn giúp tôi lấp đầy nó.

Lỗ hổng sinh ra do mất đi những người thân yêu thì chỉ có thể lấp đầy bằng những người thân yêu khác.

Dù không thể lấp đầy hoàn toàn, nhưng ý chí muốn lấp đầy nó mới là điều quan trọng.

Dù ngại phải thừa nhận, nhưng sự can thiệp của ông ấy đã lấp đầy lỗ hổng trong tôi.

"Dù là lo chuyện bao đồng... nhưng tôi sẽ nói rằng nó không hề vô dụng."

"Hơ hơ hơ..."

Trưởng làng đi rồi, tôi bắt đầu dọn dẹp.

Vì tôi cần phải vứt bỏ những mẩu gỗ thừa không dùng được nữa.

Thông thường, tôi vứt những mẩu gỗ và sắt vụn vô dụng này vào cái hố đen.

Đây là hệ thống mà tôi vẫn dùng khi chơi game, một cái thùng rác để vứt bỏ những thứ không cần thiết hoặc đồ làm hỏng.

Cái hố đen chỉ nhận đồ vật.

Con người không vào được nên có vẻ rất an toàn.

"......"

Đã khá lâu kể từ khi định cư ở ngôi làng này, nhưng tôi vẫn chưa thấy cách nào để quay về.

Tôi cứ ngỡ nếu thực hiện các yêu cầu như trong game thì sẽ thấy được hồi kết.

...Hay là.

Hay là tôi phải nhận yêu cầu chế tạo 'vũ khí' như trong game nhỉ?

Vô số công thức chế tạo vũ khí đang mốc meo trong đầu tôi.

Ngôi làng này thật bình yên.

Chẳng có gì nguy hiểm cả.

Vậy tại sao trong game lại cần đến nhiều vũ khí như thế chứ?

Một nghi vấn thoáng qua.

...Lẽ ra tôi không được phép ngó lơ nghi vấn này.

"Aaaah!! Bell, Bell chết rồi!"

Chuyện đó xảy ra mà không có bất kỳ điềm báo nào.

Lũ con của biển sâu bò lên từ đại dương, mang theo mùi tanh nồng và những xúc tu gớm ghiếc đang ngoe nguẩy, tấn công ngôi làng.

Tiếng la hét vang vọng khắp ngôi làng vốn đang yên bình.

Những người không có vũ khí bị giáo của người cá đâm xuyên, trong khi đội tự vệ đang nỗ lực hết mình để bảo vệ những người khác.

Từ đằng xa, Trưởng làng đang vội vã chạy đến, tay cầm nông cụ thô sơ làm vũ khí.

"Xin lỗi vì đã đưa ra yêu cầu này với một người mới đến làng chưa lâu như cậu! Cậu có thể ở lại đây và chế tạo vũ khí cho chúng tôi không? Làm ơn! Mọi người đang gặp nguy hiểm!"

'Không thể nào... Tại sao chuyện này lại xảy ra chứ...'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!