Chương 163: Hồi Kết Đang Cận Kề (2)
Đôi mắt Aria vẫn kiên định. Ngồi tại chỗ, cô sở hữu một cái nhìn sâu sắc toàn diện có thể đọc được mọi sự phân chia và dòng chảy của lục địa, vậy nên cô thậm chí đã lường trước được những tình huống bất ngờ như thế này.
Cho đến nay, chỉ có một điều duy nhất cô không đọc được.
Cuộc diệt vong do Olivia gây ra.
Kỳ phùng địch thủ duy nhất về mặt “trí tuệ” với Aria. Chính vì vậy mà điều đó càng khó hiểu hơn. Cơn điên cuồng hủy diệt của Olivia không có logic, không có ý nghĩa, thậm chí không có mục đích.
Thực ra, Aria cũng đã mơ hồ biết. Biết rằng có một mục đích ẩn giấu đằng sau cuộc diệt vong đó, một mục đích mà cô đơn giản là chưa tìm ra.
Trong kiếp đầu, cô đã không thể khám phá ra nó.
Vậy, liệu cô có thể khám phá ra nó trong kiếp thứ hai này không?
Khi Aria ngừng tự đặt câu hỏi và khuấy trà cùng một cử chỉ thanh tao, Asmodeus lên tiếng.
“Hai Đại Quỷ đã chết gần đây.”
“Một tin đáng mừng.”
“Nhưng không phải do thuộc hạ của ngươi làm. Ta biết ai đã giết chúng.”
Cạch.
Aria đặt tách trà xuống.
“Vậy là chỉ còn ngươi, Asmodeus, và Belphegor là còn sống.”
“...Hửm?”
“Các ác linh vẫn đang hoành hành ở lục địa phía nam. Dựa trên các báo cáo rằng chuyển động của chúng có tổ chức hơn và gần giống như một bầy đàn thay vì ngẫu nhiên, xem ra Đại Quỷ Belphegor đã định cư ở đó và đang kiểm soát các ác linh. Và ngươi, là hai.”
Nghe vậy, vẻ mặt của Asmodeus trở nên kỳ lạ.
‘...Cô ta không phải người thường.’
Suy luận được chừng này thông tin chỉ từ một câu nói. Không, chừng này đã vượt ra ngoài suy luận. Thế này gần giống như mở hộp sọ ai đó ra và nhìn vào bên trong hơn.
Cô ta thú vị hơn mong đợi.
Không, cấp độ năng lực này hẳn là cần thiết để vạch ra một kế hoạch táo bạo nhằm chế ngự một thực thể siêu việt ư?
Nếu cô ta ở trình độ này...
“Vậy ta cho rằng ngươi biết tại sao ta đến đây.”
“Phe Thánh Nữ sẽ không đứng về phía ngươi, nên ngươi đang định gia nhập với bọn ta, vì bọn ta có vẻ ít ghét quỷ hơn một chút.”
Asmodeus gật đầu.
“Hừm... cứ nói tiếp đi.”
Ả tò mò xem khả năng của con người này đến đâu.
‘Con người này... cũng thú vị đấy.’
Asmodeus liếm môi.
Cạch.
Mặc kệ điều đó, Aria cầm tách trà lên như mọi khi. Chẳng có gì đặc biệt trong chuỗi hành động nâng tách, uống trà và đặt lại xuống bàn này.
Đây chỉ đơn thuần là để đo thời gian.
Giống như lật một chiếc đồng hồ cát, cô bắt đầu đếm ngay giây phút nâng tách trà lên. Và cô suy nghĩ.
‘Ngay từ khi Thợ Săn Quỷ bên phe mình, ả hẳn phải biết mình sẽ buộc phải từ chối bất kỳ đề nghị liên minh nào. Ấy vậy mà Asmodeus vẫn xuất hiện. Cũng có nghĩa là...’
‘Ả hẳn phải tự tin vào khả năng thuyết phục của mình. Chỉ là, kiểu gì đây?’
Cạch.
Thời điểm tách trà chạm xuống bàn, cô ngừng suy nghĩ.
Năm giây.
Tận dụng chỉ năm giây ngắn ngủi đó để đưa ra câu trả lời là cách Aria đã nghĩ ra để giới hạn suy nghĩ của mình ở mức độ của một thiên tài, mặc cho sự hiểu biết sâu rộng của cô.
Tất nhiên, kể cả với giới hạn đó, cô vẫn vượt xa cấp độ của một thiên tài bình thường.
Aria chậm rãi mở miệng.
“Ta tưởng phe ta có lợi thế. Hóa ra không phải. Xem ra phe Thánh Nữ có lực lượng ẩn.”
“...”
“Bọn ta có bảy người, vậy họ hẳn phải có tám. Vậy sẽ khiến bọn ta gặp bất lợi đôi chút, nhưng nếu hai Đại Quỷ gia nhập phe ta, bọn ta có thể chiếm thế thượng phong.”
Mặc dù logic của cô có thể dễ dàng sụp đổ chỉ với một sai sót nhỏ nhất, cô cũng không hề tỏ ra do dự.
Theo một nghĩa nào đó, cô chẳng khác nào một con quái vật.
“Võ Vương và Sóng Thuật Sư tất nhiên sẽ được tính vào... vậy xem ra Olivia đã sống sót trở về. Dựa vào chuyến đích thân viếng thăm của ngươi, cô ấy hẳn đã trốn thoát khỏi tay ngươi.”
“...Hahaha!”
Asmodeus phá lên cười.
Cô đưa ra câu trả lời trong tức khắc từ hầu như không có manh mối nào.
Hấp dẫn.
Trong thoáng chốc, lòng tham lấp đầy đôi mắt Asmodeus. Với khuôn mặt tràn đầy niềm vui, Asmodeus ôm lấy ngực mình và thốt lên.
“Kiểu con người gì đây? Ngươi… đỉnh thật đấy!”
Asmodeus phấn khích đập bàn.
“Ban đầu, ta định kiểm tra ngươi rồi xâm nhập tâm trí ngươi để biến ngươi thành của ta... cơ mà ta đổi ý rồi. Ngươi quá giá trị để vứt bỏ như thế này.”
Aria khịt mũi. Kể cả một Đại Quỷ được cho là kẻ mạnh nhất đang vận ma khí ngay trước mặt, cô cũng không hề tỏ ra sợ hãi.
“Và cả lòng can đảm đó nữa! À... thực sự đáng nể. Nếu ngươi và ta bắt tay nhau...”
“Chuyện đó sẽ không xảy ra.”
Aria kiên quyết. Đến mức cả mắt Asmodeus cũng mở to.
“...Hả? Ta có nghe nhầm không?”
“Ngươi không có khiếu diễn xuất. Ngươi hẳn phải biết ta sẽ từ chối bất kỳ điều kiện nào ngươi đưa ra rồi chứ?”
Thấy Aria đáp lại với vẻ mặt thờ ơ, ánh mắt Asmodeus cuối cùng cũng trở nên sắc bén.
“...Hừm. Vậy nghe giống như mấy suy luận ngươi tự hào tuôn ra nãy giờ đều là nói nhăng nói cuội nhỉ?”
“Chẳng có cách nào trực quan hơn cách này để chứng minh khả năng của ta.”
“...”
“Ngươi chỉ đến để xác minh xem ta có đáng để sử dụng như một ‘quân cờ’ hay không.”
Ngươi dám ư?
Giọng điệu của Aria cũng bao hàm cái nghĩa đó.
“Ta không liên minh với quỷ. Ta chỉ sử dụng chúng như các biến số.”
“...Ngươi đang kiểm tra ngược lại ta sao?”
“Ta đã thể hiện giá trị của mình, nên chuyện ngươi thể hiện giá trị của mình là tự nhiên thôi.”
Aria lại nâng tách trà lên.
“Tiền đề 7 đấu 8 đã sai ngay từ đầu. Để cân với một lực lượng phi thường như Olivia, ngươi chí ít cũng phải mang theo một Ma Vương để làm đối trọng.”
“...”
Cơn giận của Asmodeus dịu xuống. Ả giơ một ngón tay lên và gõ nhẹ xuống bàn.
Ban đầu, ả chỉ đơn thuần ngưỡng mộ sự nhạy bén của Aria. Cơ mà hiện giờ... ả không chắc nữa.
Chuyện nhận ra Olivia là một lực lượng “phi thường” chẳng khó.
Thế nhưng, nhắc cụ thể đến Ma Vương như một phương pháp để đối phó với cô lại một là chuyện khác.
‘...Cô ta đã biết được tầm cỡ của Ma Vương sao?’
Chỉ là, bằng cách nào?
Cách duy nhất để đối phó với một lực lượng phi thường là chiêu mộ một lực lượng phi thường khác. Nếu không chiêu mộ được đối thủ, vậy chỉ cần nghĩ ra cách tận dụng chúng theo hướng tích cực nhất.
‘...Ha.’
Ngay cả một Đại Quỷ như ả, cũng không thể đo được con người trước mặt có thể nhìn xa đến đâu.
Chỉ là, cũng chẳng sao cả. Vì tình huống hiện tại thú vị đến mức phát điên.
“Ngươi nói là Ma Vương sao?”
Asmodeus mỉm cười.
“Để ta kể cho ngươi nghe một sự thật thú vị. Ngươi có biết về chiến tranh xếp hạng giữa các Đại Quỷ không?”
Cô biết.
Một trận chiến nơi những con quỷ cấp thấp thách thức những con cấp cao hơn để cướp lấy sức mạnh và vị trí của chúng.
“Trong số đó, bốn con quỷ xếp hạng cao nhất được ban cho danh hiệu Đại Quỷ... Cơ mà cái đó thực ra hơi không chính xác.”
Kẻ mạnh nhất số các Đại Quỷ, Asmodeus, lại xếp thứ hai.
Kẻ xếp hạng nhất có được danh hiệu Ma Vương.
“...Ta chưa bao giờ hứng thú với vị trí Ma Vương trước đây... Cơ mà ta đổi ý rồi.”
Quả là thay đổi thất thường một cách khủng khiếp.
Sống lâu hơn bất kỳ ai ngoại trừ Ma Thần, ả không thể tách rời khỏi từ “thất thường”.
Một khi đã sống qua vô số thời đại, điên loạn là chắc chắn.
Nguyên do duy nhất ả chưa trở thành một con quái vật mất trí là vì ả bám víu vào chính cái thất thường đó như một mục đích vô định.
“Lần này, ta sẽ nhượng bộ.”
Asmodeus mỉm cười.
“Hãy để dành cuộc trò chuyện chân thành của chúng ta vào lúc khác.”
———
“Nghe cho kỹ đây.”
Giữa con đường rừng dẫn đến Thánh Quốc, Olivia lên tiếng.
“Nếu ngươi giết bất cứ ai mà không có sự cho phép của ta từ giờ trở đi, ta sẽ giết ngươi.”
“...Thế nếu họ cố giết tôi thì sao?”
Sát Nhân Hàng Loạt hỏi với vẻ mặt căng thẳng. Cậu hẳn đã phải trải qua màn huấn luyện tinh thần nghiêm khắc, vì cậu hiện đang quỳ gối.
“Thì...”
Cô không thể cứ thế bảo cậu đi chết đi được.
“Cố gắng hết sức đừng giết họ. Ta sẽ giúp ngươi.”
“...Cái đó khó quá.”
Cậu vừa dứt lời, điện đã nổ tanh tách từ cả hai tay của Olivia. Từng trải qua điều này một lần trước đây, Sát Nhân Hàng Loạt bèn giật mình.
“Hừm, nghĩ lại rồi, tôi nghĩ mình làm được.”
“Được không?”
“Vâng.”
Sát Nhân Hàng Loạt cười đau khổ.
Kiel, người hiện đã tỉnh lại, quan sát cảnh tượng với khuôn mặt vô cảm trước khi nói với Olivia.
“...Cô định không công bố mình đã trở về sao?”
Con đường họ đang đi về cơ bản là một lối tắt—một con đường mà người thường không biết, chỉ có các quan chức cấp cao của Thánh Quốc mới biết.
“Vậy sẽ gây ra hỗn loạn. Xin lỗi, nhưng tôi muốn mọi người giữ bí mật này.”
“Ngay cả với Thánh Nữ và các đệ tử của cô sao?”
“Phải.”
Olivia cười cay đắng.
“Thực ra, tôi định đằng nào cũng không nói cho họ biết. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với cô trong năm năm đó với Đại Quỷ, nhưng một số người có thể sẽ thấy nghi vì không có dấu vết của ma khí nào trên người cô.”
Cũng tức là, sẽ tự nhiên hơn nếu có chút ma khí lẫn vào.
Thực ra, một thực thể thậm chí còn to lớn hơn đang ngủ say bên trong cô, nhưng Olivia không để lộ chuyện đó.
Ầm!
Một âm thanh như sấm rền gần đó.
Quái vật tràn vào từ biên giới phương Bắc đang đụng độ với các thánh kỵ sĩ. Quan sát cảnh tượng ấy từ một ngọn núi xa xa, Kiel nói.
“Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong năm năm qua. Mọi người đều cảm thấy cuộc đại chiến với lũ quỷ đang đến gần.”
Kiel đang nhìn Olivia với đôi mắt vô cùng trong trẻo.
“Chuyện tương tự hẳn cũng đã xảy ra đâu đó trong kiếp trước của cô. Tôi chỉ là không biết do quá thiếu hiểu biết.”
“...”
Cái im lặng của Olivia chính là câu trả lời.
Kiel cười rạng rỡ.
Một biểu cảm quá kịch tính đối với một người máy móc như vậy.
“Cô cuối cùng cũng có thể trút bỏ gánh nặng của mình rồi.”
“...”
Cô cảm nhận được nguồn mana quen thuộc phía xa kia.
Quay đi khỏi mana của ba đệ tử, Olivia chậm rãi bước về phía nơi ở của Melina.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
