Chương 162: Hồi Kết Đang Cận Kề (1)
Olivia nâng Kiel đang bất tỉnh lên bằng ma pháp bay. Sau khi loại bỏ mana đã đào sâu vào cơ thể anh và đích thân cho anh uống thuốc, anh sẽ tỉnh lại trong vài giờ nữa.
‘...Cơ mà.’
Olivia nhìn quanh với vẻ mặt lo lắng. Khu vực này tràn ngập xác quái vật. Chuyện các quái vật cấp cao như Triside đã xuất hiện có nghĩa là các hiện tượng tương tự có thể đang xảy ra trên khắp lục địa.
‘Vậy mà mọi thứ vẫn yên tĩnh, cũng tức là...’
Hẳn là có người đang bí mật thu thập quái vật.
Rắc!
Tất cả xác chết trong hang động đóng băng trong tích tắc. Olivia nắm chặt tay, đống xác chết đông cứng vỡ tan thành từng mảnh và biến thành những vũng máu. Bên trong hang động, nơi vừa mới tràn ngập máu và nội tạng, đã biến thành một “hang động” sạch sẽ chỉ trong chốc lát.
“...Hắn ta đi đâu rồi?”
Olivia trồi lên mặt đất và nhìn quanh. Sát Nhân Hàng Loạt, người lẽ ra phải đợi bên trong kết giới đã biến đi đâu mất.
Bộp!
Một khí tức phát ra từ phía sau. Chiếc lưỡi hái vừa đáp xuống từ trên trời của Sát Nhân Hàng Loạt, phủ đầy máu đỏ sẫm. Olivia theo bản năng nhận ra đó không phải là máu người.
“Olivia! Cô đây rồi!”
“Ngươi đi săn quái vật à?”
“Tôi chán quá nên bắt vài con trong lúc chờ đợi. Mà gã đó là ai vậy...?”
“Kiếm Thánh.”
Nghe vậy, vẻ mặt của Sát Nhân Hàng Loạt trở nên kỳ lạ. Cậu có thể không biết gì về thế sự, nhưng ít nhất cậu cũng biết Kiếm Thánh là ai.
Kiel Rothschild.
“Cô… biết hắn à?”
Một cảm giác lạ lùng.
Sát Nhân Hàng Loạt vô thức cau mày. Khác với trước đây. Hồi đó, tim cậu cảm thấy nhột nhạt và ngột ngạt, nhưng nó không khó chịu như bây giờ.
Và nhìn Kiếm Thánh mang lại cho cậu cảm giác khó chịu đó. Cậu không thích việc hắn được kết nối với mana của Olivia.
“Phải, bọn ta biết nhau.”
“Từ bao giờ?”
“Khoảng...”
Đang định trả lời rằng khoảng sáu năm, Olivia bỗng ngậm miệng lại và nhìn xuống Sát Nhân Hàng Loạt.
“Ta không nhớ rõ. Ta chỉ chắc là ta biết ngươi lâu hơn Kiel.”
“...Thật sao?”
“Ngươi đã ở bên cạnh ta lâu hơn nhiều.”
“...Hề.”
Cũng chẳng khó để đoán Sát Nhân Hàng Loạt cảm thấy thế nào khi mà khóe miệng cậu giật giật không kiểm soát được.
Tự tin rằng mình đã nói trúng tim đen, Olivia hỏi Sát Nhân Hàng Loạt, người đang không giấu được nụ cười.
“Ngươi dẫn ta đến nơi ngươi săn quái vật được không?”
“V-Vâng! Đi theo tôi! Đằng kia kìa!”
Olivia gật đầu thản nhiên và di chuyển về hướng của “lối đi”. Ở đó, một con rết to như ngọn núi đang lăn lộn trên mặt đất với cái đầu bị cắt đứt. Đó là tác phẩm của Sát Nhân Hàng Loạt.
Dù không nồng nặc như hang động nơi Kiel ở, chất độc tỏa ra từ con quái vật rết này vẫn rất đáng gờm.
Olivia tặc lưỡi khi chạm vào lớp vỏ của quái vật rết, Antinus.
‘...Cả Antinus cũng vậy.’
Vậy là chuyện đã được xác nhận. Còn nhiều nhất là một năm cho đến ngày Ma Vương giáng lâm.
Rắc!
Lối đi kết nối với Ma Giới lại méo mó. Ngay thời điểm một con quái vật trông giống lợn rừng khổng lồ thò đầu qua, lưỡi hái của Sát Nhân Hàng Loạt di chuyển.
Sát Nhân Hàng Loạt chẻ đôi con quái vật khổng lồ chỉ bằng một nhát.
“...Hừm!”
Mô xương và cơ bắp dai hơn một chút so với con quái vật cậu vừa bắt. Nếu cậu không bao bọc lưỡi hái bằng nhiều aura hơn, cậu đã không thể cắt đứt nó trong một nhát.
Olivia cũng nhận thấy điểm khác biệt và tiến lại gần lối đi. Vết nứt đang dần lớn hơn. Quái vật trở nên mạnh hơn hẳn là do các hạn chế không gian bị gỡ bỏ khi vết nứt mở rộng. Cô không thể cứ thế mà bỏ lại một thứ nguy hiểm như vậy.
Gào...!
Ma khí phun trào từ lối đi đẩy về phía Olivia. Chỉ có điều, cô dễ dàng chống lại nó bằng lượng mana vượt xa.
Trước làn sóng ma pháp dữ dội, lối đi rung lên.
‘Không dễ phá hủy.’
Cô đã trút vào lượng mana khổng lồ, vậy mà nó chỉ rung lên.
Giống như muối bỏ biển, Olivia lập tức nhận ra sức mạnh duy trì kết nối giữa các chiều không gian lớn đến mức nào.
Chẳng phải tự dưng mà Kiel không phá hủy nó.
Bỏ qua chuyện đó, cô không ngừng trút mana vào. Để lại lối đi này rõ là sẽ gây ra chuyện trong tương lai.
‘...Mình sẽ phá hủy nó.’
Cặp mắt dị sắc của Olivia sáng rực rỡ hơn. Mái tóc trắng và áo choàng của cô tung bay dữ dội theo dòng chảy của mana tuôn trào.
Chẳng còn chịu nổi lượng mana trông như sắp bùng nổ nữa, lối đi phát ra tiếng rít.
Két...!
Khi lối đi tách ra với âm thanh như sấm rền, ánh sáng màu tím đáng ngại khúc xạ theo hàng trăm hướng. Ngay cả khi các bề mặt bị tách nhanh chóng phục hồi, cũng là không đủ để bắt kịp tốc độ tan vỡ.
Rẹt!
Mana màu xanh lam ngưng tụ đến giới hạn và phát nổ.
Bùm!
Chính không gian nhăn nhúm lại, phục hồi, và phát nổ.
Olivia nắm lấy vụ nổ, nén nó lại và cô lập nó bên trong một tinh thể băng.
Một khối lập phương trông như sắp vỡ tung bất cứ lúc nào. Mặc cho đã bị trấn áp bởi sức mạnh của Olivia, nó cũng chứa đủ năng lượng để hủy diệt khu vực này ngay khi cô ngừng truyền mana.
‘...Mình không ngờ nó lại mạnh đến thế.’
Nói cách khác, cô cần ít nhất chừng này sức mạnh để cố gắng kết nối các chiều không gian.
Xì xì...
Tinh thể lập phương vốn phát sáng không ngừng dần dần dịu lại. Quan sát cảnh tượng ấy, Sát Nhân Hàng Loạt há hốc mồm.
“Olivia, cô... cũng làm được cái này à?”
Olivia nhìn xuống tay mình với vẻ mặt thẫn thờ. Cô lập dư chấn vụ nổ không gian trong khối lập phương là ý định của cô, nhưng cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra sau đó.
Olivia nuốt khan, nắm chặt rồi thả lỏng tay vài lần.
‘...Đó là cái gì?’
Bất kể Olivia có chạm đến chân lý nhiều đến đâu, nó cũng chỉ giới hạn ở nguyên tố lôi và băng. Cô chỉ có thể áp dụng các tâm tượng thu được từ hai lĩnh vực này vào các quy luật tự nhiên và thời không. Và, tác động đến chính các chiều không gian như cô vừa làm là không thể.
Vậy cũng tức là...
Olivia thở dài thườn thượt và đứng dậy. Hiện giờ chưa phải lúc để lo chuyện này. Hay đúng hơn, đã quá muộn để lo rồi.
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Đến Thánh Quốc.”
Họ không thể sử dụng dịch chuyển tức thời. Dãy núi nơi Kiel ở nằm gần biên giới giữa Thánh Quốc và Đế Quốc.
Cho đến giờ, ma khí tỏa ra từ lối đi đã đóng vai trò như một chất ức chế, nhưng giờ cô đã phá hủy nó. Vậy nên sử dụng các kỹ năng quy mô lớn như dịch chuyển không gian sẽ bị phát hiện bởi các trận pháp được triển khai bởi hai Long Vương.
‘...Mình có lẽ nên để mặc nó thay vì phá hủy.’
Cô cảm nhận được khí tức của các thánh kỵ sĩ cách đó không xa. Họ có lẽ đang canh gác con đường để đảm bảo việc bế quan của Kiel không bị người khác quấy rầy.
Olivia bắt đầu bước đi chậm rãi.
———
“Hai vị khách không mời chỉ trong ba ngày.”
Đế Đô Lactea. Cung Điện Công Chúa.
Nơi hai Long Vương và các hồi quy giả đã đạt đến đỉnh cao trong lĩnh vực của mình từng cư ngụ.
Công Chúa Aria, người hiện đang một mình, trên tay cầm tách trà như thường lệ.
“Mọi người đều đi vắng rồi mới xuất hiện. Khó mà gọi đây là trùng hợp được.”
Aria không nói chuyện trang trọng như thường lệ. Đây không phải là để thể hiện phẩm giá của một công chúa.
Đây là vì đối thủ của cô không xứng đáng được tôn trọng như vậy.
Các hiệp sĩ hoàng gia nằm gục như những xác chết khắp phòng. Sau chuyến thăm của Tháp Chủ Kim Tháp Melina, Bạch Long Vương Carthian đã đích thân yểm ma pháp cường hóa lên cơ thể và tâm trí họ, chỉ là xem ra nó chẳng có mấy tác dụng trước kẻ xâm nhập này.
Quả thực, cách duy nhất để đối phó với một cường giả siêu phàm là đạt đến cùng đẳng cấp của họ. Aria thầm tặc lưỡi.
Tất cả các hồi quy đều đã đi vắng. Kể cả các Long Vương từng kề cạnh Aria cũng đã được phái đi thực hiện nhiệm vụ riêng của mình khi cô đạt đến trình độ có thể tự bảo vệ mình.
Thất Cõi Ma Thuật. Họ đang thu thập những chiếc chìa khóa để mở căn phòng bí mật bên dưới Đế Quốc.
Chỉ còn Mộc Giới Euran là vẫn còn nguyên vẹn, nhưng Aria có kế hoạch riêng của mình.
Một cách mà chỉ người với trí tuệ cùng cấp độ của cô mới có thể tưởng tượng ra.
Và để thực hiện cách đó, cô đã phái tất cả sáu hồi quy giả đi.
“Đây là ngạo mạn, hay là ngươi không biết thân biết phận đây?”
Một người phụ nữ với thân hình đẫy đà xuất hiện trên chiếc ghế trống trước đó và nhìn Aria.
Cặp mắt đỏ như máu, đôi môi cong lên trong một nụ cười khinh khỉnh đặc trưng.
“Thôi, cũng không quan trọng. Mấy chuyện như vậy chẳng quan trọng gì.”
“...”
“Ta nghe nói 5 năm trước, chính ngươi là người đã lên kế hoạch bắt giữ ‘cô ta’?”
Một giọng nói quyến rũ có thể mê hoặc bất cứ ai.
“Ấn tượng đấy. Ta không ngờ ngươi đã chế ngự được một thực thể siêu việt đã nửa bước thoát khỏi phàm tục chỉ với sáu phàm nhân... và cả chuyện ngươi chỉ đạo chiến dịch từ xa. Ngươi hẳn phải được mấy tên xung quanh cực kỳ tin tưởng mới thực hiện được điều như vậy nhỉ? Thành thật mà nói, ta đã rất kinh ngạc đấy.”
“Mọi chuyện đã thành công nếu ngươi không can thiệp.”
Aria trả lời lạnh lùng.
“Công Tước Phương Bắc, Asmodeus.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Siêu cấp tra nữ