Chương 164: Hồi Kết Đang Cận Kề (3)
“Hầy...”
Sau khi nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ một lúc lâu, Rebekah thở dài và lắc đầu.
Chẳng có tiến triển nào trên tiền tuyến chống lại ma thú. Trong khi lực lượng mà họ triển khai có giới hạn rõ ràng, lũ ma thú lại chẳng khác nào vô tận.
‘Ôi Aither...’
Vài năm đã trôi qua kể từ khi các trận chiến với ma thú bắt đầu. Hàng chục thánh kỵ sĩ đều ngã xuống trong mỗi trận chiến, và nhiều linh mục đã gục ngã vì sử dụng thánh lực quá mức.
Cũng may là các thánh kỵ sĩ và linh mục sống sót đã đạt đến cấp độ thông thạo cao hơn qua các trận chiến sinh tử. Nếu không phải vậy, họ thậm chí đã chẳng có được khoảng nghỉ ngắn ngủi này.
Chính Rebekah vừa nãy cũng đã ở giữa chiến trường và thi triển thánh thuật cấp cao.
Ngọn lửa chiến tranh sẽ chỉ ngày càng lớn hơn.
Rebekah biết rõ rằng cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu. Cô sợ phải nghĩ đến chuyện bao nhiêu người sẽ bỏ mạng mà còn chưa tìm được ý nghĩa của cuộc đời.
‘Thánh Nữ. Cô đã ra lệnh rút Giáo Phận Thứ Nhất khỏi Đế Quốc sao?’
‘Vô lý! Sao chúng ta có thể làm vậy khi mà toàn dân trong Đế Quốc đều là các con chiên ngoan đạo chứ...!’
‘Các người nghĩ Thánh Nữ không biết mình đang làm gì sao? Cô ấy hẳn phải có lý do để nói vậy!’
Mặc dù là Thánh Nữ, cô cũng không có quyền đơn phương cắt đứt quan hệ ngoại giao với quốc gia mạnh nhất lục địa. Vậy nên tất nhiên, đã có không ít phản kháng diễn ra.
Chỉ khi để lộ tám cánh thiên thần của mình, thứ cô có được bằng cách nhớ lại ký ức kiếp trước và tuyên bố đây là ý muốn của Chúa, cô mới không bị tước bỏ vị trí Thánh Nữ.
Cô không nói dối. Rebekah cũng chỉ là để lộ đôi cánh. Chính các hồng y của Giáo Hội đã hiểu sai ý nghĩa của chúng.
‘Dù đó cũng là điều mình không nên làm...’
Soạt.
Tiếng vạt lều được vén sang một bên.
Rebekah chậm rãi chuyển ánh nhìn sang và thấy một người phụ nữ mặc áo choàng vàng đang bước vào.
Tuy đã trở nên dịu dàng hơn nhiều sau khi trải qua nhiều chuyện, đôi mắt cô vẫn sắc bén. Trong số các đặc điểm của cô, đôi đồng tử tựa như đá quý đặc biệt nổi bật.
Cô là một người phụ nữ có ngoại hình xinh đẹp, sở hữu vẻ thanh lịch khó lòng tìm thấy ở các phụ nữ mới trưởng thành.
Cô nhìn Rebekah, rồi từ từ kéo áo choàng lại và nở một nụ cười nhạt.
“Cô lại thở dài rồi.”
“...!”
Một gợn sóng nhỏ xuất hiện trong mắt Rebekah.
“Cô Melina! Cô về rồi.”
Rebekah vội vã bước nhanh tới đón Melina.
“Cô đi đâu mà không nói lời nào vậy? Chẳng lẽ là...”
“Ta đi nói chuyện một chút.” Melina trả lời rồi nhìn về phía biên giới. Rebekah lập tức hiểu ý cô.
“...Tôi không biết cô đã nói gì, nhưng Công Chúa Aria không phải là người nói lý được.”
“Ta đã biết sẵn rồi. Ta chỉ là muốn cho cô ta một cơ hội cuối cùng. Suy cho cùng, chúng ta cũng từng có liên hệ với nhau.”
Trong kiếp trước, khi “Olivia” phát điên, chính Melina là người đã đưa Aria đến Thành Phố Tự Do Machina.
Trước những lời của Melina, Rebekah khẽ thở dài.
“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị nhiều hơn. Chúng ta cũng cần mở rộng các hoạt động tình báo để đối phó với Đế Quốc.”
Phe muốn giết Olivia, và phe muốn bảo vệ cô.
Trừ khi một bên nhượng bộ, bằng không xung đột là điều bất biến.
Thấy Rebekah vội vã quay lại bản đồ, Melina nhìn cô với vẻ trân trọng.
‘...Thời gian trôi nhanh thật.’
Rebekah và Melina không phải từ đầu đã thân thiết như thế này. Chỉ là, cả hai đều có chung trải nghiệm là đã mất đi một người quý giá, và Rebekah có một trái tim đủ nhân hậu để dung nạp tính cách của Melina.
“...Có gì dính trên mặt tôi sao?”
Rebekah nghiêng đầu tò mò. Một dáng vẻ nguy hiểm đến mức khiến cả Melina cũng phải giật mình.
“...?”
Thấy không có câu trả lời nào, Rebekah từ từ quay đầu lại cùng đôi mắt như mắt thỏ. Thấy vậy, Melina cảm thấy một cơn hối tiếc bất chợt.
Nếu cô nhận Olivia làm đệ tử từ khi còn rất nhỏ, cô có thể đã được chứng kiến với các biểu cảm dễ thương đến đốn tim như vậy mỗi giây mỗi phút.
Melina kìm nén nỗi hối tiếc và nhắm mắt lại lần nữa.
Cô gái thông minh đó hẳn đã nhận ra cảm xúc của cô.
‘Con bé hẳn là biết mình đang chồng chất Olivia lên nó, vậy mà nó vẫn cho phép.’
Cô không thể để chuyện như vậy tiếp diễn mãi được.
‘Già rồi nên ủy mị rồi sao? Mình thật ngốc mà...’
Càng có tuổi, cô càng mang theo nhiều nỗi lo. Điều duy nhất cô biết là Olivia, người đã bị Đại Quỷ bắt đi, đang còn sống. Cô không dám tưởng tượng những gì Olivia có thể đang trải qua ở đó.
Các nỗi lo cứ thế mà ập đến. Ít nhất, ở gần Thánh Nữ cũng giúp cô tránh khỏi các tưởng tượng khủng khiếp như vậy. Chính vì vậy mà Melina thường xuyên ở lại trong lều của Rebekah.
Nếu cô đắm mình vào thứ thánh lực êm đềm, thanh tịnh ấy...
“...Hửm?”
Cô mở mắt ra.
Melina nhìn chằm chằm vào trần lều một cách trống rỗng, rồi chậm rãi lẩm bẩm.
“...Thứ gì đây?”
Một thứ gì đó nhẹ như một chiếc lông vũ đang đậu trên tay cô.
Trong tay cô là một sợi chỉ màu xanh lam. Melina từ từ đưa tay ra và nắm lấy nó.
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy thứ gì đó chìm sâu trong tim mình rung động.
‘...!’
Melina hít vào một hơi thật mạnh. Chẳng thể chịu đựng được dòng cảm xúc ùa về, tay cô run lên như cầy sấy.
Đây không phải là sợi chỉ bình thường.
Đây là sợi chỉ mà chỉ các pháp sư cấp cao với khả năng kiểm soát mana bậc thầy mới tạo ra được.
Một sợi chỉ mana.
Cô chắc chắn.
Thứ mana tỏa ra từ sợi chỉ xanh lam này chắc chắn là của Olivia.
Tại sao Olivia lại gửi cái này chỉ cho cô? Cái cân nhắc của Melina không kéo dài lâu.
“Ta sẽ ra ngoài một lát.”
“Sao cơ? Cô Melina? Cô vừa mới về mà, cô định đi đâu...”
Không đợi Rebekah nói hết câu, Melina đã rời đi.
———
Trong một khu rừng tối tăm khi hoàng hôn buông xuống.
Một nơi chỉ tràn ngập tiếng chim chắt và côn trùng. Olivia ngồi vắt vẻo trên một cái cây đặc biệt cao và quan sát phong cảnh xung quanh.
‘Họ hẳn là cần chút thời gian riêng tư nhỉ? Mình sẽ cho họ không gian một lúc.’
Kiel đã đưa Sát Nhân Hàng Loạt trở lại vị trí ban đầu. Olivia thắc mắc sao Kiel lại bất chấp vị trí quan trọng của mình mà mang theo một người ngoài không rõ danh tính như Sát Nhân Hàng Loạt…
‘Không thể tin được là hắn lại dùng cái cớ nhận đệ tử.’
Một học việc tập sự dưới trướng một hiệp sĩ trước khi tự mình trở thành hiệp sĩ. Mọi hiệp sĩ đều mơ ước trở thành đệ tử của anh, nhưng Kiel chưa bao giờ chấp nhận bất kỳ ai.
Vậy mà cậu thiếu niên này lại là đệ tử mà Kiel mang về sau thời gian bế quan.
Thế nên, chuyện Sát Nhân Hàng Loạt thu hút các ánh nhìn là điều đương nhiên.
‘Ồ, vậy cậu là đệ tử mới mà Kiếm Thánh mang về sao?’
‘Hừm, cơ bắp của cậu trông không ấn tượng lắm. Vậy cậu hẳn phải có tài năng xuất chúng.’
‘Ta muốn đấu thử với nhóc. Nhóc thấy sao?’
‘O-Olivia. Mấy tên này lạ quá. Cứu tôi với...’
Bất chợt bị bao vây bởi các thánh kỵ sĩ, Sát Nhân Hàng Loạt gửi một ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng, cơ mà Olivia đã hoàn toàn ngó lơ cậu.
Do có Kiel ở đó, mà Sát Nhân Hàng Loạt sẽ không làm hại bất cứ ai. Sát Nhân Hàng Loạt xem ra cũng đã nhận ra chênh lệch thực lực giữa hai người.
Nếu cậu không muốn bị thành đại kiếm của Kiel chém, cậu sẽ tự mình biết cẩn thận.
Olivia bí mật rải những sợi chỉ mana về hướng Melina.
‘Cô ấy sẽ làm gì lần này đây?’
Olivia cười cay đắng.
Thành thật mà nói, Olivia vẫn chưa thể cảm nhận trực tiếp chuyện năm năm đã trôi qua. Cô sẽ có cảm giác nào khi gặp lại đệ tử duy nhất của mình sau năm năm đây? Liệu cô ấy có giận dữ như lần trước không?
Nội tâm cô bị kích động đến mức cô chẳng hề nhận ra mình đang vô thức sử dụng kính ngữ khi nghĩ về Melina.
Cô không biết.
Melina là một trong số ít các hồi quy giả mà Olivia cảm thấy khó mà đối mặt. Chẳng phải vì cô không thoải mái, mà vì mối ràng buộc của cả hai quá mạnh mẽ đến mức cô cảm thấy một liên kết sâu sắc.
Melina biết hầu hết các bí mật của Olivia, và Olivia dựa dẫm vào cô. Chuyện cô giao phó các đệ tử của mình cho Melina trước khi rời đi đã tự chứng minh rằng cô tin tưởng Melina đến mức nào.
Chính vì vậy mà chuyện này càng khó khăn hơn. Vì cả hai đã trở nên quá thân thiết.
Thành thật mà nói, thời điểm Olivia lần đầu đến thế giới này, cô không hề định gắn bó với bất kỳ ai. Nếu điều kiện để trở về thế giới ban đầu của cô là “diệt vong”, cô biết mình không thể nỡ lòng giết họ khi tâm trí còn tỉnh táo.
Và người đầu tiên phá vỡ bức tường dày bao quanh trái tim cô, chính là Melina.
Giây phút cô nhìn thấy Melina giữ thẳng vai và mỉm cười rạng rỡ trong giây phút cuối đời, Olivia đã mong rằng kết thúc của thế giới này sẽ không phải là “diệt vong”.
“...Hầy.”
Cô cảm thấy ngực mình thắt lại.
Giá mà cô có thể thu thập tất cả các manh mối nhanh chóng và tìm ra nhiệm vụ chính là gì. Vậy cô có thể giải tỏa cái ngột ngạt này.
‘Người thứ 14 cứ mãi không xuất hiện.’
Cửa sổ thông báo vẫn luôn xuất hiện đã không hiện lên kể từ Aurelia. Hay chính xác hơn là...
[Hồi Quy Giả thứ 14 là ‘?’. ]
Nó đã xuất hiện, nhưng cả tên lẫn danh hiệu đều không được tiết lộ.
Thông thường, cô sẽ không quan tâm đến mấy chuyện như vậy. Cô đã ghi nhớ danh tính của tất cả 15 hồi quy giả, và cửa sổ thông báo này chẳng là gì ngoài một phương tiện để xác nhận các kế hoạch đã được lập của cô.
Chỉ là...
Lông mày Olivia nhíu chặt.
‘Mình không nhớ được.’
Cô không thể nhớ ra hồi quy giả thứ 14 là ai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
