Web Novel - Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)

Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)

Olivia lập tức hỏi xem có Đại Pháp Sư hay người dùng tâm thuật nào tương đương không.

Nghe yêu cầu của cô, mắt của Chúa Tể Bóng Tối giật giật.

[Ngươi hỏi ta chuyện đó làm gì? Nếu ngươi đang tìm một người như vậy, hỏi Melina chẳng phải nhanh hơn nhiều so với hỏi ta ư?]

“Ngươi không định nói là ngươi không biết đâu nhỉ?”

[Ta không thể nói cho ngươi biết trước khi chúng ta bắt đầu đàm phán.]

Chúa Tể Bóng Tối di chuyển đến và ngồi trên ghế da.

[Nếu ngươi dùng món nợ đó để mua thông tin, ta không ngại nói cho ngươi biết... nhưng khi đó, ngươi có thể sẽ không rời khỏi nơi đây nguyên vẹn đâu.]

“Món nợ mà sư phụ ta đặt lên ngươi sẽ không biến mất chỉ vì một mẩu thông tin đâu nhỉ?”

[.....]

Thấy được Olivia biết nhiều hơn mình tưởng, Chúa Tể Bóng Tối bèn ngậm miệng.

Món nợ mà hắn nợ Melina.

Đó là món nợ mạng.

Nguyên tắc của hắn là nợ mạng phải trả bằng nợ mạng. Quả như Olivia nói, món nợ quá lớn để có thể giải quyết chỉ bằng chuyện cung cấp một mẩu thông tin.

[Đưa cho ngươi thông tin cao cấp và để ngươi sống không phải là một thỏa thuận công bằng cho ta. Hoặc là nghe năm mẩu thông tin cao cấp rồi chết, hoặc là biến khỏi đây ngay lập tức.]

“Vậy để ta trả riêng cho thông tin cao cấp. Thế được chưa?”

[.....]

“Nếu coi chuyện lật tung một chi nhánh là cái giá cho món nợ của sư phụ ta, vậy chẳng phải từ thời điểm đó trở đi, ta sẽ là khách hàng sao?”

Cô nói không sai, nhưng ánh mắt của Chúa Tể Bóng Tối vẫn lạnh lùng.

[Hơi quá quắt rồi đấy. Ta không gặp khách hàng theo cách này. Có một thủ tục rất phức tạp. Nếu ngươi muốn đến như một khách hàng, kiếm một vé VIP trước đi. Ngươi có thể kiếm một cái tại buổi đấu giá vào tháng sau.]

“Ta không thể đợi cả tháng được, chính vì vậy mà ta lật tung Chi Nhánh 3.”

Nói rồi, Olivia vừa lôi ra một túi tiền dày cộm từ túi không gian của mình.

Đây là số vàng mà cô đã chuẩn bị từ trước.

Trong đó chứa không chỉ chi phí cho vé VIP, mà còn cả tiền bồi thường thiệt hại.

“Ngươi vẫn định từ chối sao?”

[Còn cái vé thì sao?]

“Thứ đơn giản như một mảnh giấy còn chẳng được yểm ma pháp cơ bản đó—ta có thể tạo ra ngay và luôn.”

Khi Olivia búng tay, các mạch ma pháp nhẹ nhàng khắc lên giấy và biến nó thành tấm vé quen thuộc.

Thấy rằng đây đã là một trò chơi bất lợi ngay từ đầu, Chúa Tể Bóng Tối hơi cau mày.

‘Vậy là câu trả lời đã được định đoạt ngay từ thời điểm chúng ta gặp nhau.’

Chúa Tể Bóng Tối là người duy nhất nắm giữ thông tin cao cấp. Từ góc nhìn của Olivia, chỉ cần gặp được hắn cũng đã là hoàn thành mục tiêu chính.

Chuyện trốn thoát dễ như trở bàn tay—cô chỉ cần sử dụng món nợ mà Melina đã đặt lên hắn.

[Xem ra là ngươi đã lăn lộn hàng chục năm rồi.]

Chúa Tể Bóng Tối nói thật lòng.

Lên kế hoạch trong đầu và thực hiện nó là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.

Việc cô nghĩ đến chuyện gây hấn với một tổ chức ám sát cai trị thế giới ngầm của lục địa—chứ không phải một nhóm hạng ba nào đó chính là bằng chứng cho cái gan hùm của Olivia.

Và trong thế giới ngầm, chỉ cần có khí thế thôi là đã đi được một nửa chặng đường rồi.

“Vậy giờ ta là khách hàng chưa?”

Olivia hỏi.

Chúa Tể Bóng Tối gật đầu nhẹ và lên tiếng lần nữa.

[Ta sẽ đưa cho ngươi địa chỉ.]

Cạch.

Đặt một mảnh giấy lên bàn, Chúa Tể Bóng Tối nói.

[Tên hắn là Andro Clemang. Hắn là một người dùng tâm thuật đến từ Quần Đảo Phía Tây.]

“......”

[Đương nhiên, hắn là một tên hành nghề không giấy phép và chưa từng gia nhập ma tháp nào. Mười bảy năm trước, hắn đã đạt đến cấp bậc Đại Pháp Sư.]

Đôi mắt đen của Chúa Tể Bóng Tối lóe lên sau lớp mặt nạ.

[Để ta cho ngươi một lời khuyên—bỏ ngay cái suy nghĩ rằng một kẻ dùng tâm thuật sẽ có lối tư duy bình thường đi. Hắn có thể bóp méo ký ức của ngươi và biến ngươi thành một kẻ ngốc bất cứ lúc nào.]

Giọng của Chúa Tể Bóng Tối có vẻ hơi phấn khích khi nói vậy.

[Ngươi có cần chỉ đường không?]

“Không cần.”

Olivia đáp lại với một nụ cười.

———

Đường 27.

Một khu dân cư tồi tàn nằm trong khu phức hợp công nghiệp ở ngoại ô Machina.

Nơi đây trông không giống nơi mà một người ở cấp bậc Đại Pháp Sư sẽ ở, nhưng xét đến chuyện hắn là một người dùng tâm thuật, vậy chuyện cũng không hẳn là kỳ lạ.

Giống như các hắc pháp sư, những người dùng tâm thuật cũng bị tẩy chay tương tự do tính cách độc đáo của họ.

Tất nhiên, do họ hữu dụng, mà chuyện các quan chức cấp cao giữ họ trong tầm kiểm soát là chuyện thường, chỉ là những người dùng tâm thuật ở Machina dường như ở một vị thế hơi khác.

Và khu dân cư này là một ví dụ điển hình.

Bên ngoài trông tồi tàn, nhưng thực tế lại trái ngược. Giống như tảng băng trôi trên đại dương, sẽ có một cơ sở ngầm rộng lớn bên dưới nó.

‘Chúng đã kết nối các sợi chỉ ma pháp với mọi người qua đường.’

Một gã đàn ông dựa lưng vào tường trong con hẻm tối, một người vô gia cư ăn xin trên tờ báo, những đứa trẻ chạy qua đường...

Họ trông có vẻ bình thường, nhưng tất cả đều giống như những con rối bị điều khiển bởi những người dùng tâm thuật.

Một ma pháp tinh vi đến mức ngay cả Olivia, một Đại Pháp Sư cấp cao, cũng phải tập trung mới nhận ra được.

Cô đã đến đúng nơi.

“Là một pháp sư sao.”

Một gã đàn ông trẻ dựa lưng vào tường trong con hẻm. Bề ngoài trông hắn bình thường, nhưng cách tiếp cận của hắn quá lộ liễu ngay từ giây phút hắn gắn một sợi chỉ ma pháp vào sau đầu cô.

“Có chuyện gì mà đến đây?”

“Ta đang tìm một người. Andro Clemang, biết hắn không?”

“Biết. Nhưng thấy cô đến mà không biết hắn là ai... ta đoán là có người khác giới thiệu cô.”

Thay vì trả lời, Olivia liếc nhìn cửa sổ thông báo của mình.

[Thời gian còn lại: 4 phút 24 giây]

Thật không may, cô không có thời gian để dây dưa ở đây.

‘Tọa độ đại khái là... quanh đây?’

Vù!

Một làn sóng mana khổng lồ bùng nổ từ cơ thể Olivia. Năng lượng dữ dội đến mức những “con rối” gần đó bị hút về phía nó trong giây lát.

Cô lọc bỏ ma pháp của các pháp sư cấp thấp và tìm kiếm dấu vết của thứ mana tinh khiết nhất.

Giây phút tiếp theo, hình bóng của Olivia biến mất.

Không khí lập tức trở nên ngột ngạt. Xem ra công nghệ thông gió nơi đây chưa phát triển lắm.

“Ta tưởng ta biết hầu hết các pháp sư trong thành phố này... Cơ mà ta không ngờ lại có một cô gái trẻ tuổi như vậy trong số các pháp sư cấp cao.”

Một giọng nói cào vào dây thanh quản đến mức khó chịu.

Một lão già chậm rãi tiến lại gần Olivia, chống gậy và lẩm bẩm.

“Cô có phải là đao phủ được ma tháp cử đến không?”

“Họ thường làm việc theo cặp.”

“...Vậy cô hẳn là khách rồi.”

Clemang quay người không chút do dự, và Olivia đi theo hắn.

“Cô đến đúng nơi rồi đấy. Dù có tìm khắp cả lục địa này, cô cũng không dễ tìm được một người dùng tâm thuật giỏi như ta đâu.”

Khi hắn đặt tay lên thiết bị nhận diện ma pháp, một cánh cửa kim loại dày mở ra.

“...Có gì không vừa ý à?”

Clemang quay lại nhìn Olivia đang im lặng và cười khúc khích.

“Ta chỉ tò mò một chuyện thôi.”

“Heh. Hỏi đi.”

“Ngươi có thể xóa ký ức của một Đại Pháp Sư mà không để lại dấu vết không?”

“...Ta cần giải thích chi tiết hơn.”

Nghe vậy, biểu cảm của Clemang thay đổi.

“Chính xác như ta đã nói. Ngươi có thể xóa ký ức của một Đại Pháp Sư mạnh hơn cả Tháp Chủ Kim Tháp mà không để lại dấu vết, và khiến họ thậm chí không cảm thấy bất thường không?”

“...Câu hỏi điên rồ gì thế này? Can thiệp vào ký ức của con quái vật già nua của Đế Quốc đã là không thể rồi, chứ đừng nói đến ai đó mạnh hơn. Trừ khi họ là rồng—không, kể cả với rồng, ta cũng không chắc có được không.”

Olivia hỏi như thể cô không biết gì.

“Chẳng phải đôi khi họ cũng xuất hiện trong sử sách sao? Các pháp sư đã chạm đến chân lý.”

“Cái gì? Kihihihi!”

“......”

Hắn cười ngặt nghẽo đến mức mắt ướt đẫm.

“Hừm... Ta không thể tin là vẫn còn một kẻ ngốc tin vào cảnh giới thần thánh của ma pháp đấy. Đã lâu rồi ta mới nghe được một câu chuyện cười thú vị như vậy.”

Có lẽ cảm nhận được tuổi tác của Olivia từ câu hỏi của cô, mà sự cảnh giác của Clemang đã giảm đi đáng kể.

Hắn có khi còn đang nghĩ cô là một pháp sư chưa trải sự đời và đang coi thường cô.

“Vậy là không thể sao?”

“Tất nhiên. Nếu có một người dùng tâm thuật đã chạm đến chân lý, chúng ta đã không bị mắc kẹt trong bóng tối như thế này.”

Clemang nheo mắt và lườm Olivia.

Olivia mỉm cười nhẹ và lấy vàng từ trong túi ra.

“Ta muốn hỏi thêm một câu nữa.”

“...Cứ hỏi đi.”

“Clemang, một pháp sư ở đẳng cấp của ngươi chắc hẳn phải có mối liên hệ với những người dùng tâm thuật khác, đúng không?”

“Có chứ.”

Sau một thoáng ngập ngừng, Olivia nói.

“Vậy, ngươi có phải là người mạnh nhất trong số họ không?”

“Có thể nói là vậy.”

“A...”

Nỗi thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt Olivia.

‘Ra là vậy.’

Mặc dù còn quá sớm để kết luận, nhưng chuyện này đã khiến khả năng danh tính của [Hồi Quy Giả thứ 14] không phải là một người dùng tâm thuật trở nên rất cao.

“Cô định đi rồi sao?”

“Ta không còn nhiều thời gian.”

“Hừm...”

Thấy Olivia quay lưng định rời đi không chút do dự, nét mặt của Clemang thay đổi một cách kỳ lạ.

Nhìn vào tấm lưng không phòng vệ còn chẳng dựng rào chắn của Olivia, sát ý loé lên trong mắt Clemang.

Khi một thiết bị cơ khí kích hoạt và mana xung quanh bệ đứng nơi Olivia đang đứng bị kiểm soát—

Xẹt!

Một lượng điện khổng lồ bùng nổ từ đầu sợi dây.

Đây là một cuộc phục kích được thực hiện trong tích tắc.

“Kihihihi! Con đàn bà đần độn!”

Gương mặt Clemang toát lên đầy vẻ tham lam khi thấy Olivia quằn quại trên sàn.

“Máu của một pháp sư nguyên tố cấp cao rất quý giá. Với thứ này... ta có thể tiến thêm một bước nữa.”

Hắn giăng những sợi chỉ ma pháp ra để lật ngửa cơ thể Olivia.

Khi hắn từ từ ngẩng đầu lên để kiểm tra khuôn mặt cô, một giọng nói vang lên.

“Tê đấy.”

“...!”

Cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Olivia phủi đi ma pháp còn sót lại trong cơ thể.

“Xin lỗi nhé, nhưng một trong những sở trường của ta tình cờ lại là sấm sét.”

Trong tay trái của Olivia, một dòng điện lớn hơn nhiều so với trước đang chập chờn, và cô mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!