Web Novel - Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)

Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)

Ngày Olivia biến mất.

Kiel bắt đầu bế quan mà không để lại lời nào với Đế Quốc.

Biết được rằng Công chúa Aria đứng sau tất cả chuyện này, anh không thể tin tưởng Đế Quốc nữa.

Chỉ là, anh cũng không thể tấn công công chúa. Suy cho cùng gia tộc của anh, Gia Tộc Rothschild cũng nằm trong trung tâm của Đế Quốc, và nếu anh ám sát công chúa, rõ ràng hình phạt sẽ giáng xuống Gia Tộc Rothschild chứ không phải anh.

Tất nhiên, đó không phải là lý do duy nhất. Cảnh giới mà bản thân trong mơ của anh đã đạt được. Anh cần khắc ghi hoàn toàn vào cơ thể mình thứ hình ảnh mờ nhạt đã xuất hiện trong khoảnh khắc đó.

Rắc...!

Do được Thánh Nữ Rebekah giúp đỡ, mà tất cả các con đường dẫn đến dãy núi nơi Kiel ẩn dật đều được kiểm soát bởi các thánh kỵ sĩ. Thế này là để giúp anh toàn tâm toàn trí vào việc luyện tập.

Vút.

Mỗi lần thanh đại kiếm di chuyển, một âm thanh khẽ khàng vang vọng khắp hang động. Có điều, thứ aura chứa bên trong không hề tĩnh lặng chút nào. Nó tràn ra như thể sẵn sàng xé toạc kẻ thù trước mặt.

Bằng chứng nằm ở những xác chết nát bấy của lũ quái vật nằm rải rác khắp nơi. Kiel lẩm bẩm khi rũ sạch máu dính trên đại kiếm của mình.

“...Nhiều thật.”

Quái vật đã bắt đầu xuất hiện trong hang động anh chọn để bế quan từ vài năm trước. Ban đầu là mấy con côn trùng hư không phổ biến nhất, rồi đến những con thú phun xúc tu vào tháng tiếp theo, và các quái vật mạnh hơn vào tháng sau đó nữa.

Và cứ thế, suốt năm năm.

Thịt, xương, nội tạng, máu...

Một luồng năng lượng độc hại làm rối loạn giác quan con người tỏa ra từ xác của lũ quái vật. Bất cứ ai ở trong một nơi mà xác chết chất đống như núi thế này, cũng sẽ bị thối rữa tâm trí.

Chẳng biết từ lúc nào, hang động nơi Kiel cư ngụ đã trở thành bãi rác chứa xác quái vật. Khi một hang động bị lấp đầy, anh sẽ tạo ra một hang động mới bằng những nhát kiếm của mình. Và rồi lại lấp đầy hang đó bằng xác chết.

Thanh kiếm mà bản thân trong mơ của anh từng dùng là thanh kiếm để bảo vệ một người.

Thình thịch, thình thịch.

Và cũng chính là thanh kiếm mà Kiel hiện tại đã chọn.

———

“...”

Mùi hôi thối bốc lên từ mọi hướng. Olivia vô thức cau mày thật sâu.

“Ngươi ở lại đây.”

Đẩy Sát Nhân Hàng Loạt vào trong kết giới, cô tiến vào hang động.

Khi cô đập nhanh trái tim mình hai lần, các khí của tự nhiên xung quanh bị hút vào trái tim Olivia. Tử khí dày đặc chứa bên trong chạy qua mạch máu Olivia và được thanh lọc.

Vù!

Mana màu xanh lam, gần như là đặc điểm nhận dạng của Olivia, tiến về phía trước và nuốt chửng tử khí để đáp trả.

Quan sát từ xa, Sát Nhân Hàng Loạt nuốt nước bọt.

“...Cô ấy điên rồi.”

Gào!

Một con quái vật ẩn nấp giữa đống xác chết bật dậy và lao về phía Olivia.

Chỉ là trước khi nó kịp mở miệng, một chớp sáng đã biến con quái vật thành tro bụi.

‘...Mình không ngờ là lối đi đã được mở.’

Olivia nhìn quanh với vẻ mặt mất hứng.

Cô có thể hiểu mơ hồ lý do tại sao Kiel lại chọn một nơi như thế này để bế quan.

Vùùù...

Một vết nứt tỏa ra tử khí đáng ngại. Một lối đi kết nối với Ma Giới đang ở đây.

Thứ này không được tạo ra bởi một Đại Quỷ. Các lối đi được tạo ra nhân tạo bởi chúng chẳng thể phun ra dòng quái vật vô tận. Cùng lắm, chúng sẽ nhả ra hàng trăm đến hàng nghìn quái vật, và khi không còn quái vật nào đi qua nữa, lối đi sẽ đóng lại.

Thế mà, đống xác chết rải rác quanh đây cũng phải lên tới hàng chục nghìn.

Chuyện nó vẫn mở đủ lâu để phun ra chừng đó nghĩa là lối đi này được kết nối gần như vĩnh viễn với Ma Giới.

‘Mình định đi qua thôi, nhưng...’

Bất kể tinh thần của Kiel có mạnh mẽ đến đâu, tiếp xúc lâu dài với mức độ tử khí này cũng sẽ khiến không ít chuyện thay đổi.

Cô cần phải kiểm tra.

Càng đi sâu vào trong, hình dạng của lũ quái vật càng trở nên khủng khiếp. Gần lối vào, chúng bị giết gọn gàng bằng những đòn đánh vào điểm yếu, nhưng giờ đây, chỉ còn lại những hình thù bị xé toạc.

Thấy được một trong những con quái vật, Olivia há hốc miệng.

‘Đây là... một con Triside.’

Thân hình đồ sộ, hàng chục cái chân gợi nhớ đến rễ cây, và hàng trăm con mắt găm trên cơ thể nó.

Một con quái vật cấp cao có khả năng đánh sập cả một ma tháp giờ đã bị xé toạc.

‘...Chưa gì mấy sinh vật như vậy đã xuất hiện rồi sao?’

Quái vật cấp cao vượt qua lối đi là một sự kiện diễn ra ở giai đoạn rất muộn. Các con quái vật như Triside chỉ xuất hiện khi ngày giáng lâm của Ma Vương đã cận kề.

Qua hàng ngàn vòng lặp, thời điểm xuất hiện của quái vật chưa bao giờ thay đổi.

Ngoại trừ hiện giờ.

‘...Mọi thứ đã bị đẩy nhanh.’

Sớm nhất là cuối năm nay, còn muộn nhất là năm sau.

Olivia cảm nhận được rằng kết thúc đang cận kề.

Cô đi sâu xuống hơn.

Rắc!

Tiếng kiếm vang vọng trong bóng tối ngày càng rõ ràng.

Olivia nắm chặt Quyền Trượng Cổ Đại. Dựa trên những vết kiếm cô đã thấy trên đường đi xuống, Kiel hiện tại quá mạnh để cô đối đầu mà không cần Quyền Trượng Cổ Đại.

[...Lời khuyên đây. Đừng nói với ai là cô còn sống. Tháp Chủ Kim Tháp là sư phụ của cô nên cũng đành chịu, nhưng tốt hơn hết là để những người khác không biết, giống như hiện giờ.]

Cô muốn làm vậy. Chỉ là cô không thể cứ thế mà bỏ mặc một Kiel có thể đã phát điên.

Cho các kế hoạch sắp tới, Kiel là cực kỳ cần thiết.

“Kiel.”

Thanh đại kiếm dừng đột ngột giữa không trung. Kiel, người đang đâm kiếm một cách máy móc, quay đầu lại nhìn Olivia.

Đôi mắt anh vẫn là một màu nâu sẫm sâu thẳm, nhưng chúng mệt mỏi và vẩn đục. Mái tóc từng được cắt gọn gàng giờ rủ xuống vai. Sau một hồi chớp mắt, Kiel cuối cùng cũng nhận ra Olivia.

“Cô là...?”

Giọng anh lúc đầu hơi run. Từ giọng nói khàn đặc và nứt vỡ đó, Olivia cảm nhận được Kiel đã trải qua năm năm qua như thế nào.

Cái tên đần độn này.

“Cô... có thật là Olivia không?”

“Câu hỏi nực cười gì vậy…”

“Cô gần như đã chết.”

Giọng điệu của Kiel toát lên đầy vẻ bất tin.

“Cô đã hoàn toàn bất tỉnh. Không đời nào cô có thể trốn thoát khỏi Asmodeus. Chuyện cô còn sống hiện giờ tức là là Asmodeus đã quyết định không giết cô.”

Hà cớ gì một Đại Quỷ lại đưa ra quyết định như vậy?

Bất kể anh có nghĩ đến mấy đi nữa, chúng cũng không việc gì phải giữ cô sống.

“Trong năm năm bế quan ở đây, tôi đã gặp rất nhiều quái vật. Trong số đó, có những sinh vật gọi là song trùng.”

Kiel nhìn chằm chằm vào Olivia một lúc, rồi rút kiếm ra từ không trung.

Một thanh kiếm không bao giờ gãy chừng nào trái tim anh không dao động.

Tâm Kiếm.

Tuy hình dạng của nó hơi dao động, đây hẳn là vì anh chưa hoàn toàn nắm bắt được sự thật, nhưng thứ Kiel cầm trên tay chắc chắn là Tâm Kiếm.

“Tôi hỏi lại lần nữa. Cô có thật là Olivia không?”

Vùùù...!

Trước tình huống bất ngờ này, Olivia bèn cau mày.

Thực ra, chuyện Kiel hoài nghi cũng chẳng gì sai.

Kể cả chính Olivia cũng không biết được mưu đồ thực sự của Asmodeus cho đến khi cô phát hiện ra tàn dư của Ma Thần đang trú ngụ trong cơ thể mình.

Chỉ là có vậy đi nữa, cô cũng không thể không phủ nhận rằng chuyện Kiel đang làm hiện giờ là vô lý.

Đã đạt đến cảnh giới bất khả thi như vậy trong năm năm, thật nực cười khi anh không thể phân biệt được mana của chính Olivia.

“...Ha.”

Olivia, người đang trừng mắt nhìn lại Kiel, lắc đầu.

Cảm xúc mờ nhạt đang quằn quại trong mắt anh.

Olivia biết rõ hơn ai hết cái cảm xúc đó là gì.

Ra là vậy.

“Nếu anh muốn, tôi có thể chiến đấu với anh mà không nương tay, Kiel. Chỉ là nếu làm vậy, cả khu vực này sẽ bị san bằng.”

“...”

“Vậy nên thôi kiếm cớ và nói cho tôi biết chính xác anh muốn gì đi. Tôi sẽ nghe.”

Nghe Olivia nói vậy, Kiel không trả lời mà chỉ nhìn cô. Trong cái nhìn đó, Olivia cảm nhận được quyết tâm của Kiel.

Cái bướng bỉnh muốn trả lời không phải bằng lời nói, mà bằng thanh kiếm của mình.

Olivia không hỏi thêm nữa. Thay vào đó, cô giơ quyền trượng lên và chỉ vào Kiel.

Vùùù...!

Không khí sắc bén gia tăng không ngừng.

“Tôi dốc toàn lực đây.”

Rẹt!

Nói rồi, sấm sét dữ dội lóe lên từ đầu ngón tay Olivia, và hàng trăm nhánh sét bay dọc theo các bức tường hang động.

Câu nói dốc toàn lực của cô không phải là nói dối, chẳng có bất kỳ sơ hở nào trong đòn tấn công của Olivia. Một kiếm sĩ điêu luyện có thể cắt đứt vài nhánh sét, nhưng cũng chỉ có vậy. Cô đã vặn xoắn quỹ đạo của chính ma pháp để buộc anh phải đón nhận đòn tấn công.

Vút.

Ngay giây phút đó, Kiel di chuyển. Thanh Tâm Kiếm phát sáng màu nâu sẫm với ý chí của anh, xoay chuyển một cách tao nhã.

Thời điểm sấm sét va chạm Tâm Kiếm, lượng mana sắp bùng nổ biến mất tức khắc.

Mặc dù không có hành động “cắt” thực sự nào, nhưng sấm sét rõ ràng đang bị cắt đứt.

Thế nhưng, Olivia không ngạc nhiên. Cô đã đoán trước anh đã đi đến chừng này, vì Kiel đã đạt đến cảnh giới tối thượng của Tâm Kiếm.

Sau này, anh hẳn sẽ trình diễn kiếm kỹ chém dọc kể cả với một cú vung ngang.

Keng!

Sau khi rũ sạch đống mana còn sót lại, Kiel vào thế thủ một lần nữa. Tư thế cơ bản nhất của kiếm thuật.

Trung Đoạn Thế.

Trong mắt anh, đã chẳng còn chút vẩn đục nào nữa.

Với ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh, anh chờ đợi đòn tấn công tiếp theo của Olivia.

Anh không lao vào tấn công trước. Chỉ là, anh cũng không lùi bước.

Cứ như đang cố bảo vệ một người suốt cả cuộc đời này.

Kiếm Thánh, Kiel Rothschild.

Ý chí của anh trỗi dậy rực rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!