Tôi Trở Thành Kẻ Phá Hoại Tình Yêu Ở Thế Giới Romance Fantasy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Web novel - Chương 03 : Vì cô ấy là người đã làm thì sẽ làm tới cùng

Chương 03 : Vì cô ấy là người đã làm thì sẽ làm tới cùng

Cộp, cộp.

Giữa những tiếng reo hò và vỗ tay của đám đông, một nam một nữ bước vào, đặt chân lên thảm đỏ.

Một gã đàn ông tóc vàng, mắt đỏ, đẹp trai một cách khó ưa. Louis.

Một người phụ nữ tóc bạc, đôi mắt tím, mặt lạnh như tiền. Elysia.

Cái thằng khốn đã quát "Cút đi!" trên ban công khi nãy, và cô gái đã bật khóc rồi bật cười trước mấy lời tán tỉnh thô lỗ của tôi.

Miệng tôi há hốc.

Vậy ra cô gái vừa nãy là Elysia à?

Trùm cuối của cuốn tiểu thuyết này?

Nữ phản diện tối thượng, kẻ đã đầu độc nữ chính ở vòng một trước khi hồi quy, rồi tự đầu độc mình tự sát ở vòng hai?

"Điên mẹ rồi..."

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

(Oi, mình vừa tự rút ngắn tuổi thọ của mình à?)

Cái mức này thì có bị bắt vì tội phản quốc cũng chẳng có gì để nói.

Nếu cô ấy mà kể chuyện tôi bảo cô ấy túm tóc Thái tử, thì có lên máy chém cũng chẳng oan, đúng không?

Dĩ nhiên, chắc cô ấy sẽ không kể đâu. Cô ấy đã cười rồi mà.

Cuộc sống yên bình, hút mật của gia tộc Farlene?

Xàm lol, tôi sắp bị ám sát khi đang đào khoai trong ruộng và trở thành phân bón con mẹ nó rồi.

(Mình xong đời rồi... hả?)

Âm thanh của đám quý tộc thì thầm sau những chiếc quạt lọt vào tai tôi.

"Trời ơi, nhìn mặt Công nương kìa. Chắc có chuyện gì buồn vừa xảy ra nhỉ?"

"Thái tử cũng có vẻ bực bội."

"Hai người đều đẹp trai xinh gái đến thế, nhưng cứ như mặt trời với mặt trăng ấy."

Bọn họ đang bẻ cong mấy chữ "họ không hợp nhau" theo một cách ghê tởm và khôn ngoan.

Giữa đám đông xì xào, Elysia bước đi, đầu ngẩng cao nhưng cứng đờ, như thể đang cố giữ thể diện.

Biểu cảm cô ấy lạnh tanh, nhưng mắt lại đỏ hoe một cách kỳ lạ.

Chắc chắn là cô gái tôi đã khuyên nhủ lúc nãy.

Chuẩn mẹ rồi.

"Mình điên rồi. Quá giới hạn cũng là một cái bệnh."

Seoul quả là một nơi đáng sợ.

Đáng lẽ tôi nên ở quê làm ruộng. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy oán trách cha mình.

Tôi lén lùi lại.

Tự nhiên nhất có thể, như thể tôi là một phần của bối cảnh này.

Nên trốn sau cột, không, sau đài phun sô-cô-la khổng lồ kia.

Làm ơn đừng để bị chú ý, hãy im lặng như một con chuột chết, rồi phắn.

"Tôi không thấy gì hết. Tôi không ở đây. Tôi vô hình."

Tôi cố chui vào đám đông, tay vẫn cầm cái đùi gà tây đã gặm nãy giờ, cúi gập người xuống.

Nhưng mà.

"......"

Elysia, người đang tiến lên bục, bỗng dừng bước.

Và từ từ, cô ấy quay đầu nhìn về phía góc tôi đang đứng.

...Tôi á?

"Hự."

Tôi nghẹt thở.

Không thể nào.

Chắc không phải cô ấy đang tìm tôi đâu nhỉ?

Đôi mắt tím cô ấy hướng chính xác về phía cái cột tôi đang cố trốn.

Và rất khẽ, tôi thấy môi cô ấy nhếch lên.

Cô ấy đang cười à?

Hay đó là dấu hiệu 'Mày bị bắt rồi'?

Nhìn kiểu gì cũng là điềm chẳng lành.

(Á, đm! Chưa trốn xong mà!)

Theo bản năng, tôi giấu mặt sau khay của một người phục vụ gần đó.

Làm ơn.

Làm ơn hãy giả vờ không biết đi.

Tôi chỉ là một người qua đường số 3 thôi.

Đừng để ý đến diễn viên quần chúng mà!

Lúc đó, từ trên bục, giọng Thái tử Louis vang lên.

"Ta cảm ơn tất cả các quý khách quý đã đến tham dự ngày hôm nay. Đặc biệt là..."

Ánh mắt Thái tử lang thang đâu đó.

Sao tôi lại có cảm giác như biết hắn đang nhìn ai nhỉ?

Thật ra, tôi cũng đã xem tác phẩm này.

Để giết thời gian trong những năm cuối quân ngũ.

Dĩ nhiên, tôi chưa bao giờ kể với chị và em gái cho đến khi kiếp đầu tiên kết thúc.

Dù sao thì.

Vậy nên tôi nghĩ tôi biết hắn đang tìm ai, phớt lờ vị hôn thê bên cạnh.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt Thái tử dừng lại ở một người phụ nữ khác đang đứng ở góc phòng tiệc.

Thánh nữ Lily.

Tôi có thể thấy cô ấy đứng với vẻ mặt lo lắng.

Nhìn cái mặt ngơ như cá mặt trăng ấy.

Nhìn cái biểu cảm muốn bỏ chạy của cô ấy, tôi chợt hiểu ra.

A, giờ thì bắt đầu rồi.

Phần mở đầu của câu chuyện gốc.

Nhưng có điều hơi lạ.

Theo diễn biến gốc, bất cứ khi nào Thái tử hành động ngông cuồng, nữ phản diện Elysia đều sẽ tỏ ra khó chịu.

Còn bây giờ, cô ấy trông không có vẻ gì là khó chịu cả.

Và cô ấy vừa chạm mắt với tôi.

...Hả?

Chắc không phải cái 'Mày bị bắt rồi' nhắm vào tôi lại quan trọng hơn việc tức giận vì hôn phu ngoại tình đấy chứ?

*****

Khi tôi vừa về đến dinh thự, bước xuống xe, một người hầu đã chạy vội lại.

"Cậu chủ, gia chủ đang tìm cậu ạ."

"Bây giờ á? Ta còn chưa kịp thay đồ mà?"

"Ngài ấy bảo đến phòng làm việc ngay lập tức. Có vẻ gấp lắm ạ."

Gấp, xàm lol.

Rõ ràng rồi. Gọi tôi lên để cằn nhằn từ verse 1 đến verse 4 dưới dạng rap.

Tôi thở dài một hồi và nới lỏng cà vạt thêm chút nữa.

Biết thế này thì ra ngoài ăn thêm bát súp rồi mới về.

"Trời ơi. Cái số mình."

Với bước chân nặng nề, tôi đứng trước phòng làm việc tầng hai.

Năng lượng rò rỉ qua khe cửa thật bất thường. Cảm giác lạnh lẽo như lúc sắp vào phòng boss vậy.

Cốc cốc.

"Vào đi."

Tông giọng thấp hơn nửa so với bình thường.

(Nguy hiểm rồi đây.)

Sợ vãi cứt.

"Phù."

Tôi hít một hơi thật sâu và mở cửa.

Kẽo kẹt—

Bên trong phòng làm việc tối om.

Trong căn phòng tối om, chỉ có một ngọn đèn bàn hắt ánh sáng lên gương mặt cha tôi - Corinth, trông thật rùng rợn.

Cha đang lặng lẽ xoay tròn cái gạt tàn pha lê trong tay.

Mỗi lần khối pha lê góc cạnh nặng trịch đó lấp lánh dưới ánh đèn, da đầu tôi lại tê dại.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy.

"Cha hút thuốc đi. Cứ cầm cái gạt tàn mà nén stress thế kia, lỡ tay ném trúng con thì tội nghiệp con lắm đấy?"

Nghe tôi xàm lol, cha cười khẩy.

Nhưng chỉ có miệng cười. Mắt thì không cười tí nào.

...Sao cha lại làm thế, đáng sợ quá.

"Tao đang cân nhắc. Nên hút cái này, hay ném cái này vào đầu mày đây."

"......"

"Cái nào có vẻ hữu ích hơn cho việc giải tỏa stress nhỉ?"

"Ừm, cái trước có vẻ tốt hơn đất? Cái sau thì xử lý hậu quả phức tạp lắm đó cha. Phải lau máu trên sàn, và dòng dõi cũng chấm dứt luôn."

"Người khác cũng có thể nối dõi, đúng không?"

Cũng đúng.

Anh trai tôi còn đáng kính hơn tôi và là người kế vị chính thức.

Điều đó có nghĩa là.

Lỡ miệng cái là đi đời nhà ma.

Tôi lén lùi lại, không buông tay khỏi tay nắm cửa.

Nếu có chuyện gì, cần phải chạy ngay.

Rồi.

Cha đặt cái gạt tàn lại lên bàn.

Khá mạnh tay.

Rầm!

"Tao bảo đi kiếm tí quan hệ, vậy mà mày làm trò cười cho thiên hạ hả?"

"Trò hề? Con chỉ lặng lẽ ăn trong góc thôi. Đồ ăn là cả một thế giới mới với thằng nhà quê như con."

"Cái thằng chỉ lặng lẽ ăn, sao cái tin đồn 'Mọi rợ nhà Farlene' đã lan khắp giới thượng lưu rồi hả?"

Hả. Nhanh vậy?

Chưa đầy một tiếng từ lúc tôi rời phòng tiệc đấy?

Không, chắc mạng lưới thông tin của họ còn nhanh hơn 5G.

Ai đó đang phát trực tiếp à?

"Mày còn chẳng thèm chào hỏi ai, và bất kể quý tộc xung quanh nói gì, mày chỉ bận rộn nhặt đồ ăn để đớp."

Cha ấn trán và thở ra một hơi dài.

"Bằng một nửa anh mày đi. Không, một nửa của một nửa cũng được. Anh mày chưa bao giờ sai một lễ nghi bàn ăn nào từ nhỏ, còn mày thì giống ai thế hả?"

"Chắc con giống sự phóng khoáng của mẹ. Chẳng phải vì say mê tính cách đó mà cha mới cưới mẹ về sao?"

"Đừng có nhắc đến điều đó."

Cha tặc lưỡi nhưng cũng nới lỏng tay cầm cái gạt tàn.

May quá.

Hôm nay, sọ tôi đã an toàn.

"Nếu mày làm y chang ngày mai ở lễ nhập học, tao sẽ không tha nữa đâu. Đồng phục của mày may xong rồi, thử đi."

Lễ nhập học?

À, Học viện à?

...Lễ nhập học là ngày mai á?

"Đã nhanh thế sao? Con còn đang chuẩn bị tinh thần..."

"Im đi. Đừng lảng vảng trước mắt tao nữa, cút. Tao không muốn nhìn cái bản mặt hãm tài đó của mày nữa."

"Dạ, con cút ngay đây. Chúc cha sống lâu, thịnh vượng ạ."

Tôi nhanh chóng cúi đầu và chuồn ra khỏi phòng làm việc.

Rầm!

Cái xã hội quý tộc chết tiệt này đúng là được phủ kín CCTV khắp nơi.

May ngàn lần là chỉ có tin đồn về mukbang của tôi thôi.

Nếu tin đồn về chuyện tôi pha trò với nữ phản diện trên ban công lan ra, thì tôi thực sự đã 'Haizz~ toi rồi~'.

Tôi thực sự sẽ phải cư xử tử tế từ giờ.

Nếu lỡ, không phải bị ném gạt tàn vỡ đầu đâu, mà là cổ tôi sẽ đứt ở máy chém.

Ừ. Nữ phản diện... nếu cô ấy làm, thì cô ấy làm thật đấy. Vì cô ấy là loại phụ nữ đó.

Tôi biết điều đó, vì đã thấy tận mắt.

******

Sáng hôm sau.

Tôi hoàn tất kiểm tra lần cuối trước gương.

"Hoàn hảo."

Tôi trong gương đang mặc đồng phục Học viện Đế quốc, nhưng có điểm gì đó khác biệt tinh tế.

Cái quần tất trắng bó sát người mà mọi người mặc ấy?

Tôi mạnh thẳng tay ném nó vào kho.

Chắc cho đến lúc tôi chết, cái thứ đó sẽ không thấy được ánh sáng.

Dù có chết đói, tôi cũng từ chối mặc, nhưng mấy cái tất đó đúng là đỉnh cao của thảm họa

Thay vào đó, tôi hào phóng may lại ống quần rộng thùng thình để có được kiểu dáng quần âu hiện đại.

Thay vì thắt cà vạt đến nghẹt thở, tôi nới lỏng ra để lộ xương quai xanh một chút.

Đây chính xác là style effortless chic.

Vừa bước xuống cầu thang, Alfred và Marie đang đợi ở sảnh nhìn tôi và há hốc.

"Cậu, cậu chủ?"

Marie dụi mắt và chỉ vào chân tôi.

"Cái quần gì mà rộng thế kia? Cậu mặc buồm đi biển à? Gió thổi cái là bay!"

"Dì Marie, dì không biết đến thời trang rồi."

Tôi thọc tay vào túi quần và dồn trọng lượng lên một chân.

"Đây chính xác là thông gió. Khu vực quý giá của đàn ông nên phải luôn thoáng mát. Mấy cái tất bó sát ấy? Thử ngồi cả ngày mặc mấy thứ đó xem. Tuần hoàn máu kém dẫn đến giãn tĩnh mạch, giãn tĩnh mạch đấy."

"Giãn, giãn... cái gì cơ?"

"Một căn bệnh đáng sợ mà mạch máu phồng lên như giun trên chân. Vì lợi ích của dòng dõi nhà ta, chẳng lẽ tôi không nên bảo vệ sức khỏe hạ bộ của mình sao?"

Lời bào chữa cực kì hợp lý của tôi.

Ừm.

Thật ra, mớ logic vô nghĩa đó khiến Marie bật cười ôm bụng.

"Pfft haha! Dù sao thì, cậu chủ nhà mình đúng là không thể ngăn được. Đủ mọi loại lý do."

Alfred bên cạnh cũng ho khan như thể bất lực.

"Hừm. Nếu gia chủ thấy bộ đồ này, chắc ông ấy đã ôm cổ ngất xỉu rồi... nhưng, nếu cậu chủ thấy thoải mái thì...."

"Thấy chưa, ông cũng nghĩ lời tôi có lý mà? Thật lòng mà nói, ông cũng ngượng mỗi lần mặc mấy cái tất đó đúng không?"

"...Tôi miễn bình luận."

Tai Alfred hơi đỏ lên.

Quả nhiên, nỗi khổ của đàn ông chỉ đàn ông mới hiểu.

"Vậy tôi đi đây! Nếu cơm trưa trường dở, tôi sẽ trốn về ăn trưa, nhớ chờ tôi nhé!"

Tôi phẩy tay và bước ra khỏi cổng.

Trước dinh thự, tài xế giỏi nhất nhà, bác Thomas, đang đợi trên xe ngựa.

"Chào bác Thomas! Hôm nay bác trông phong độ thế?"

*****

Rì rầm rì rầm.

Vừa mở cửa giảng đường Học viện, tiếng ồn ùa ra.

Một tiếng rì rầm mà nghe còn nhẹ hơn đạp phải tổ ong vỡ đập vào tai tôi.

"Này, nhìn kìa. Người đó."

"Ai? A, cái tên nhà Farlene đó hả?"

"Ừ, thằng con thứ mọi rợ đã phá hủy buffet ở bữa tiệc hôm qua ấy!"

Gì? Con thứ mọi rợ?

Đéo gì, biệt danh kiểu gì thế?

"Hắn ta đã điên cuồng ngấu nghiến đồ ăn. Hơn một hai người thấy hắn nhai cả xương đùi gà tây."

Bọn họ nghĩ răng tôi làm bằng thép carbon chắc?

Sao tôi có thể nhai xương đùi gà tây được hả mấy tên kia?

"Trời ơi, thật man rợ. Phải học cùng lớp với một người như thế..."

"Nhìn quần hắn kìa. Kiểu buồm thuyền gì thế? Ở quê có mốt đó hả?"

Dân Seoul ác thật, ác thật.

Đói thì ăn nhiều, có sao đâu?

Những ánh nhìn cứ dồn vào tôi, chói cả mắt, tôi đành chỉnh lại cổ áo cho đỡ ngượng.

Đây là lý do tôi không muốn đến.

Cái nơi chết tiệt này mà ngay cả thở thôi cũng thành chủ đề bàn tán.

Tôi cố ép mình vào góc, sau một cái cột, một chỗ tối mà ánh sáng không chiếu tới.

(Làm ơn đừng thấy tôi. Tôi không ở đây. Tôi chỉ là 1 hạt pixel.)

Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong trò chơi người vô hình.

Bỗng nhiên, một sự xáo động lớn xảy ra ở lối vào.

Rạch—

Như thể Moses vung gậy và rẽ biển ở đâu đó, đám tân sinh viên tụ tập dày đặc tách sang trái phải, mở ra một lối đi.

Và cuối con đường đó.

Với tiếng lộp cộp của gót giày, một người phụ nữ bước vào.

Tóc vàng buộc đuôi ngựa hai bên, kéo cao lên.

Một biểu cảm với cái mũi cao đến mức như muốn xuyên thủng bầu trời.

Và đôi mắt kiêu ngạo nhìn những người xung quanh như kiến hôi.

...Ai thế?

"Công chúa..."

"Trời ơi, ngoài đời còn đẹp hơn nhiều."

"Nhìn dáng vẻ quý phái kia. Quả nhiên, dòng máu hoàng gia khác hẳn."

Cảm ơn, SpeedWagon!

Tôi nghĩ mái tóc cô ấy óng ánh tương tự như của một cặp đôi nào đó đang cãi nhau dữ dội hôm qua.

Công chúa, Evelyn de Leopold.

Lộp cộp, lộp cộp.

Mỗi khi cô ấy bước, những ánh nhìn đang dán vào tôi bị hút về phía cô ấy như nam châm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Effortless Chic là một phong cách sống và thời trang mang tính biểu tượng, thể hiện sự tinh tế, thanh lịch nhưng lại trông như không cần cố gắng hay chuẩn bị kỹ lưỡng. Đây không phải là sự lười biếng hay thiếu đầu tư, mà là kết quả của một nền tảng phong cách sống được tích lũy qua nhiều năm, bao gồm gu thẩm mỹ, sự tự tin và hiểu biết sâu sắc về bản thân.