Tôi Trở Thành Kẻ Phá Hoại Tình Yêu Ở Thế Giới Romance Fantasy

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Web novel - Chương 06 : Cha tôi cũng là người đã làm thì sẽ làm tới cùng

Chương 06 : Cha tôi cũng là người đã làm thì sẽ làm tới cùng

Trước bảng đen, bụi phấn bay lả tả.

Tôi ngây người nhìn cây phấn trắng trên tay mình.

Bảng đen chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo.

Một công thức huyền bí pha trộn giữa ngôn ngữ ma thuật cổ xưa và phương trình hiện đại – thâm sâu đến mức chỉ cần liếc qua là bất kỳ sinh viên bình thường nào cũng muốn nôn mửa.

Nhưng với mắt tôi, nó chỉ là một bài toán có đáp án sẵn.

Bởi vì tôi có một năng lực đặc biệt nhận được khi xuyên không.

[The Fixer]

Nếu không nhờ cái năng lực với cái tên như cứt như này, chắc tôi đã chẳng thể yên ổn trồng khoai.

Chính xác ba lần một ngày.

Một năng lực hiện ra giải pháp cho các vấn đề liên quan đến ma thuật.

Nhờ nó, mấy ông thầy dạy ma thuật thời thơ ấu của tôi thường xuyên tròn mắt ngạc nhiên.

Họ bảo: 'Cậu có năng khiếu bẩm sinh đấy.'

Đúng vậy, vì "kỳ vọng" nó mới là thứ đáng quan tâm, nên tôi mãi chỉ là một "potential man" không bao giờ trưởng thành.

Thế nên bây giờ, dù rõ ràng trước mắt có bài toán tôi có thể giải, tôi vẫn đang đau đầu cân nhắc.

(Giả vờ không giải được để bị đuổi học ngay bây giờ có phải là con đường tắt chấm dứt cuộc đời học hành tẻ nhạt này không nhỉ?)

Đuổi học.

Hai tiếng nghe thật ngọt ngào làm sao.

Hai tiếng đó đồng nghĩa với về nhà, mà về nhà đồng nghĩa với lại đào khoai thôi.

Hình phạt của Giáo sư Iris, thứ nhắm chính xác vào điều tôi muốn, đang cám dỗ tôi.

Hmm, có thực sự cần phải cố gắng ở đây không?

Chỉ cần một câu 'Em không biết. Muốn làm gì thì làm' – là tôi tự do rồi.

(Chơi luôn không nhỉ?)

Hmmmm

Chơi luôn không nhỉ?

Trong lúc tôi xoay xoay viên phấn và im lặng, giọng nói lạnh lẽo của Giáo sư Iris bay thẳng vào lưng tôi.

"Đang nhìn vì có thể giải được, hay đang ngơ ra đó với cái đầu rỗng tuếch thế?"

Không cần quay đầu cũng biết cô ấy đang ở tư thế nào.

Khoanh tay, đứng thẳng, lườm vào lưng tôi.

Không thèm quay đầu, tôi nghiêm túc đáp.

"Em đang trong cơn khủng hoảng lần đầu trong đời, nên mong cô cho chút thời gian. Bài toán này liên quan đến mạng sống của em lúc này."

"Ha."

Cùng với tiếng cười của giáo sư, tiếng xì xào nổi lên từ khắp các góc lớp.

Đó là những lời thì thầm tinh tế ở hàng ghế đầu, tự động hạ giọng kẻo lại bị Giáo sư Iris mắng tiếp.

"Thằng điên đó dám cãi lại giáo sư à?"

"Chịu thua đi. Kéo dài thời gian thì ra đáp án chắc?"

"Đúng là đồ man rợ, đầu óc chắc chẳng có gì ngoài đồ ăn."

Cứ sủa tiếp đi mấy con chó.

Anh trai của chúng mày đang hình dung một bức tranh lớn mà tụi bây không thể tưởng tượng nổi đấy.

Tôi nhắm mắt và bật chế độ mô phỏng.

Cuộc đời sau khi bị đuổi học hiện ra sống động trong tâm trí.

Bước 1: Tuyên bố không giải được bài.

Bước 2: Lập tức bị đuổi học kèm theo lời chế giễu của Giáo sư Iris.

Bước 3: Thu dọn đồ đạc về nhà, la la la.

Bước 4: Về đến dinh thự. Hội ngộ với ông già Corinth.

Hoàn hảo đến đây thôi.

Vấn đề là những gì xảy ra tiếp theo.

Bước 5: Cơn thịnh nộ của Corinth.

'Cái thằng bất tài đó rốt cuộc cũng gây họa rồi à?!'

Bước 6: Ném gạt tàn pha lê và gạch tên tôi khỏi gia phả.

Bước 7: Ruộng khoai bị tịch thu, chỗ câu cá sau núi sau bị san phẳng, ruộng ngô bị thiêu rụi.

Bước 8: "Mày không phải con tao. Đưa lên tuyến đầu đội diệt ma thú cũng vô dụng. Cút xuống hầm mỏ mà sống đi."

Bước 8 có thể hơi quá, nhưng...

Với cha tôi...

Hmm, ổng có thể làm thật đấy.

Cha tôi là người nếu đã quyết thì sẽ làm tới cùng.

Bíp bíp.

Một đèn cảnh báo đỏ rực inh ỏi trong đầu.

Kết quả mô phỏng: Mở khóa độ khó Châu Á

Xác suất sống sót: rất thấp.

(......Aaaa, địt mẹ nó.)

Không thể từ bỏ luống khoai tây được.

Nghĩ đến cảnh ruộng khoai quý giá của tôi bị thiêu rụi và một tương lai nơi tôi vung cuốc đào than ở hầm mỏ...

Nếu thêm cái mác bị đuổi học vào danh hiệu 'man rợ nhà Farlene', cha tôi đúng là mẫu người sẽ chôn sống tôi về mặt xã hội.

Người đàn ông đó không nói suông.

(Cái discord mess, cơ hội vàng để bị đuổi học của mình......)

Khóc ra máu trong lòng, tôi đưa ra quyết định.

Vĩnh biệt, tự do của tôi.

Chỉ là chưa tới lúc thôi.

Tôi thở dài một hồi và cầm lại viên phấn.

"Giáo sư."

"Tôi sẽ không nghe bất kỳ lý do nào đâu. Nếu không giải được thì cút."

"Không, chỉ là viên phấn hơi ngắn. Cô có cái nào dài hơn không? Dùng cái này em sợ móng tay sẽ cào vào bảng mất."

"......"

Tôi có thể cảm thấy lông mày Giáo sư Iris giật giật.

Nhưng kệ xác, tôi nhặt một viên phấn mới từ hộp phấn cô ấy để trên bục giảng.

Và hít một hơi thật sâu.

[Kích hoạt Năng lực: The Fixer]

[Số lần sử dụng còn lại hôm nay: 2/3]

Ù ù—

Một tiếng ù tai ngắn như máy móc vang lên trong đầu.

Cùng lúc đó, tầm nhìn của tôi mờ đi, và độ bão hòa của thế giới giảm xuống một bậc.

Cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm—cứ như nửa người bị gây tê, lơ lửng lâng lâng.

Tôi cảm thấy một lực vô hình nào đó, không liên quan đến ý chí của tôi, nắm lấy cổ tay tôi.

Như một nghệ nhân múa rối điêu luyện kéo dây, tay phải tôi bắt đầu nhảy múa trên sân khấu.

Bộ não tôi, được giải phóng khỏi nhu cầu suy nghĩ, ngồi vào ghế khán giả.

Cốp cách, cốp cốp cách!

Âm thanh ma sát của phấn gõ trên bảng vang vọng trong lớp học im lặng.

Bụi phấn trắng bay tung như tuyết.

Những công thức phức tạp, buồn nôn từng lấp đầy bảng giờ tan vỡ chỉ với một nét vẽ của tay tôi.

Quá trình tính toán không cần thiết: xóa bỏ.

Mạch mana không hiệu quả: rút ngắn.

Logic lòng vòng: đâm thẳng.

Tôi không biết về quy trình hay nguyên lý.

Tay tôi chỉ đang di chuyển, nghĩ rằng, 'Ồ, cái này đúng nè.'

Rầm!

Khoảnh khắc tôi đặt dấu chấm cuối cùng, cảm giác bồng bềnh bao trùm cơ thể rút đi như thủy triều xuống vậy.

[Kết thúc Kích hoạt Năng lực]

[Số lần sử dụng còn lại hôm nay: 2/3]

"Phù."

Tôi thở ra một hơi ngắn và lùi lại một bước.

Tôi nhìn lên bảng.

Những công thức không chỉ lấp đầy bảng mà dường như sắp xâm lấn sang bảng bên cạnh lúc nãy, giờ đã được tóm tắt gọn gàng trong chỉ ba dòng.

(......Cái quái gì thế?)

Tôi nghiêng đầu trong lòng.

(Chị gái này, thấy áy náy vì định đuổi học mình nên ném cho bài dễ ăn à? Sao nó ngắn thế?)

Thường thì mấy bài toán dùng để "thử thách nhân phẩm" như thế này, phải viết đầy hai ba bảng mới gọi là có tâm.

Nhưng cái này? Kết thúc trước khi mì kịp sôi luôn.

Cảm giác phí phấn vl.

Phủi bụi phấn trên tay, tôi quay sang bên cạnh.

"Em giải xong rồi."

"......"

Giáo sư Iris im lặng.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào đáp án tôi viết trên bảng, rồi đồng tử đỏ như máu bắt đầu đảo liên tục khắp bảng.

Mi mắt sau cặp kính của cô ấy đập nhanh liên hồi.

(......Hả?)

Bầu không khí trông cứ nguy hiểm thế nào ấy.

Trông không giống biểu cảm thán phục.

Cảm giác như cô ấy có thể bật ra câu "Lời giải nửa vời gì thế này?" ngay lập tức.

Tôi hơi hoảng.

(Cái đù má. Mình giải ẩu quá chăng?)

Tôi chỉ làm theo năng lực chỉ đạo, nhưng chắc đã bỏ qua quá nhiều bước trung gian.

Ờ thì, tóm gọn những gì giáo sư viết chi chít trên bảng thành ba dòng cũng đủ làm ai cũng nổi điên.

Dù sao thì, đó cũng là vấn đề về sự thành tâm.

Nhưng đâu phải tôi muốn làm thế.

Giờ bảo giải lại tử tế thì ngượng quá. Liệu cái thứ kêu tích tắc đó có chịu khó thêm đống chú thích cho tôi không?

Mà lần hai nó vẫn thế thì không phải nghi ngờ mà là chắc chắn bất kính rồi.

Hắng giọng một tiếng, tôi nhẹ nhàng dò hỏi.

"Ừm, thưa Giáo sư?"

Sao cô im thin thít như bị câm thế, làm người ta sốt cả ruột?

Chắc cô ấy không định nói mấy câu kiểu, 'Vì sự bất kính và thô lỗ của anh, dù đáp án đúng, tôi cũng không thể tha thứ,' đâu nhỉ?

Không. Tính toán xong rồi.

Tôi không thể bị đuổi học.

"......Đúng rồi."

"Vậy em về chỗ được chứ?"

Tôi muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.

Trước yêu cầu trơ trẽn của tôi, tiếng thở gấp vang lên từ nhiều chỗ trong lớp.

"Tên, tên vô học đó......"

"Trời ơi, giáo sư đã tha cho mà còn không biết cảm ơn!"

Gì, mấy người muốn tôi làm gì nữa?

Nhưng.

"......Về chỗ đi."

"Hả?"

"Tôi bảo là về chỗ đi."

Iris giáo sư gật đầu như người mất hồn.

Mắt cô ấy vẫn dán chặt vào bảng.

"Vâng, cảm ơn ạ."

Tôi nhanh chóng rời khỏi bục giảng.

Khi tôi bước đi, ánh nhìn tôi cảm thấy sau lưng khá khó chịu.

Bình thường, mấy câu cằn nhằn kiểu 'Lần sau cẩn thận hơn' hay 'Điểm ý thức của lớp sẽ bị trừ' sẽ bay về phía tôi.

Nhưng chẳng có lời nào phát ra cả.

Im lặng đến mức làm tôi càng cảm thấy bất an hơn.

Trước khi ngồi xuống, tôi liếc lại.

"......"

Biết ngay mà.

Iris chỉ quay đầu, mắt nhìn thẳng vào tôi không chớp.

Cặp kính lạnh lẽo của cô ấy lóe sáng khi ánh đèn phản chiếu.

Đôi mắt đỏ ấy nhìn xuyên qua cặp kính, rùng rợn chẳng khác gì mắt của một con mãnh thú săn mồi trong kênh thế giới động vật.

A, kinh quá, sợ vãi cả loz.

(......Gì thế? Xong rồi mà?)

Sao lại nhìn tôi như thế kia?

Vẫn còn để bụng à?

Không, nếu để bụng thì phạt hay trừ điểm đi chứ.

Sao cứ nhìn tôi với ánh mắt như thế?

Cái cách nhìn vừa lạnh lẽo vừa dai dẳng ấy.

Đâu phải tôi là con linh dương có cái đùi mọng nước đâu.

Cái này còn đáng sợ hơn gấp trăm lần lúc cô ấy dọa đuổi học tôi.

Tôi đã làm đúng như cô ấy yêu cầu, và chắc chắn là đã giải đúng, sao cô ấy vẫn nhìn tôi với cái biểu cảm đáng sợ đó thế?

(Ais, kệ mẹ đi... Tôi nhất định sẽ ở ẩn và sống qua học kỳ này trong lớp của cô.)

****

Khi tôi băng qua hành lang và ra khỏi tòa nhà chính, ánh nắng ấm áp buổi chiều chào đón tôi.

"Haa."

Thế này mới đúng.

Không khí trong lành thấm sâu vào phổi.

Thoát khỏi cái lớp học địa ngục đó, tôi cảm thấy như mình đã sống lại.

Cái mụ giáo sư đó bị làm sao thế, làm người ta khó chịu?

Tất cả những gì tôi muốn là nằm xuống và ngủ.

Nếu đây là đại học Hàn Quốc nhỉ?

Giáo sư, nhỉ?

Chắc sẽ bảo: 'Thật là vô lễ, không ngồi bàn đầu lại còn lén ngủ trong góc. Thôi thì đừng làm phiền nhau, đường ai nấy đi.'

Học viện này thật kinh khủng, tôi không muốn học nữa.

Bây giờ, đến khu vực chờ xe ngựa, nằm xuống ghế sau xe do bác Thomas lái, và chợp mắt một giấc trên đường về nhà sẽ là một ngày hoàn hảo.

Đúng lúc tôi định ngân nga một giai điệu.

"Nà ná na-"

Sssss...

Sống lưng tôi lạnh toát.

Dù trời quang mây tạnh, không một ngọn gió, nhưng gáy tôi lại nổi da gà như thể tất cả cửa ban công mở tung giữa mùa đông vậy.

"......Gì thế? Trời đang đẹp thế này, sao lại lạnh được nhỉ?"

Hay là tôi tưởng tượng?

Không. Bản năng tôi chưa bao giờ sai.

Cảm giác này tôi từng cảm nhận từ cha tôi.

Ai đó đang nhìn tôi.

Và ai đó giống như cha tôi.

......Oi oi oi?

(Sao lại có ai đó như cha mình lại ở học viện...)

...Có vài nhân vật hiện ra trong đầu tôi.

Không thể gạt bỏ sự bất an, tôi theo bản năng quay đầu lại.

Thứ đi vào tầm mắt tôi là cửa sổ hành lang tầng hai của tòa nhà chính, có ban công.

Và ở đó.

"......Hơ."

Mái tóc bạc sáng đến mức có thể làm mù cả mắt dưới ánh nắng.

Bên dưới mái tóc ấy, đôi mắt tím như lưỡi dao đang cứa thẳng vào tôi từ trên cao.

Nữ phản diện chính của đế quốc.

Elysia von Rosenberg.

Dựa vào cửa sổ với tay khoanh trước ngực, tư thế của cô ấy như một bức tranh kiệt tác.

Và rồi, ngay khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi nghẹt thở, cảm giác như thời gian ngừng lại.

(......Nhưng sao cô ấy lại nhìn mình?)

Dù chỉ là tầng hai, khiến nét mặt cô ấy khá rõ, vẻ mặt lạnh tanh của cô ấy chẳng hé lộ cảm xúc hay suy nghĩ gì.

Kệ mẹ, quý tộc đứa nào chẳng khó ưa.

Tưởng thoát khỏi lớp là yên, ai dè lại thêm một kẻ gây rối.

Các mạch trong não tôi bắt đầu nảy số nhanh hơn siêu máy tính.

Sau khi phân tích, có các lựa chọn như sau:

Vẫy tay với cô ấy?

-> 99% sẽ bị mắng và xử tử công khai kiểu, "Trời ơi, thằng vô học đó dám làm thân với công chúa à? Đừng có làm như mình thân thiết lắm ấy."

Cúi đầu lịch sự?

-> Tôi không muốn. Cũng như giống việc ghét phải chào cấp trên nơi công sở khi về nhà vậy.

Nháy mắt với cô ấy?

-> 100% xử tử ngay lập tức. Thêm tội xúc phạm hoàng gia nữa. Dù có đang lục đục nội bộ một chút, cô ấy vẫn là hôn thê của Thái tử.

Đáp án quá rõ.

(......Cứ giả vờ không thấy rồi chạy. Thế là ok nhất.)

Tôi hành động rất tự nhiên, như người bị cứng cổ đang cố vươn vai.

Bẻ cổ một cái, tôi đưa mắt vào khoảng không.

"Ui cha, đau cổ quá. Mây đẹp nhể?"

Rồi tôi nhanh chóng quay mặt đi.

Chắc không ai trên thế giới này giỏi coi người khác như vô hình hơn tôi.

Tôi tăng tốc độ bước chân lên 1.5 lần.

"Này! Bác Thomas!"

"Ồ, cậu chủ! Về sớm thế?"

Tôi gần như bay, mở cửa xe và nhảy vào.

Sau gáy tôi nhói lên như bị laser đốt.

Cô ấy đang dùng ma thuật à?

Rầm!

Khoảnh khắc tôi đóng cửa xe, tôi hé nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ.

Cửa sổ tầng hai.

Elysia vẫn ở đó.

Điều thay đổi là thái độ của cô ấy không còn kiêu kỳ như trước.

Cô ấy đang nắm chặt thành cửa sổ, một tay che miệng bằng quạt, nhìn tôi khi tôi xa dần.

Đồng tử tím của cô ấy dường như đang rực cháy mãnh liệt, tận đây tôi vẫn còn cảm thấy.

(Trời, nhìn cái nhìn đó kìa. Chắc chắn là đang cay lắm. Khả năng mình bị ghi tên rồi.)

Nhưng tại sao cô ấy lại làm thế nhỉ?

Chúng tôi trở nên thân thiết đến mức có thể chào hỏi chỉ vì lỡ chạm mắt à?

Cái đó xảy ra khi nào thế?

Mồ hôi lạnh chảy dọc lưng tôi.

****

Cô đưa chiếc quạt mình cầm lên sát miệng.

Nếu không làm thế, cô cảm thấy biểu cảm của mình sẽ lộ ra cho mọi người xung quanh.

Gân xanh nổi lên trên bàn tay trắng nõn của Elysia.

Cô không thể ngậm miệng lại trước cảnh tượng không thể tin nổi vừa diễn ra trước mắt.

(Người... người đàn ông vừa rồi.)

Môi cô run lên.

(Hắn đã lờ mình đi à? Vừa nãy? Dù mắt đã chạm nhau?)

Đó là điều cô chưa bao giờ tưởng tượng đến.

Vì cô là một Rosenberg.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!