Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

10 34

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

293 1227

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

527 29596

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

450 2169

Web novel [401-500] - Chương 409: Đồ Lăng Nhăng

Chương 409: Đồ Lăng Nhăng

Mặt đất khô cằn ngập trong biển nước.

Những con sóng dữ dội xô đẩy không ngừng làm mặt nước nhảy múa điên cuồng. Những tảng băng trôi khổng lồ bị cuốn phăng rồi vỡ tan tành giữa làn sóng.

Tôi vẫn bình an vô sự giữa cảnh tượng đó.

Phía sau tôi cũng là một vùng biển do chính tôi gọi lên. Hai vùng biển với hai chủ nhân khác nhau va chạm nảy lửa ở trung tâm, giằng co từng chút một để giành quyền kiểm soát.

[—Lăng nhăng ham ngực bự cái gì chứ…]

Đứng giữa thiên tai bão bùng này tôi còn chẳng hề hấn gì, vậy mà một lời trêu chọc bâng quơ lại đâm trúng tim đen. Cương khí, Thuẫn thủ hay quyền năng Không gian đều không thể ngăn cản được đòn tấn công này.

Tôi cắm ngọn thương xuống đất, gương mặt hiện rõ vẻ ấm ức.

[— Mình bị oan mà.]

“Oan? Cậu lại lảm nhảm cái gì đấy.”

Khi tôi truyền âm qua, Baek Ah-rin – người đang điều phối Thương Hải từ xa – lộ vẻ mặt cạn lời. Nhưng tôi cũng có lý lẽ của riêng mình.

[— Mình đang nỗ lực tu luyện Thương Hải thế này, sao cậu lại bắt nạt mình vậy.]

“Cái đó chưa gọi là thi triển hoàn chỉnh đâu nhé? Nhìn là biết ngay, nó chẳng có đặc tính rõ rệt như Kiếp Hỏa hay Thái Sơn gì cả.”

[— Vâng.]

“Thế nên mình mới nói đấy! Tại sao Thương Hải lại đứng bét bảng hả!”

Baek Ah-rin hét lớn rồi nện mạnh băng thương xuống. Oàng! Biển cả gầm vang, một cơn sóng thần còn khổng lồ hơn ập đến.

“Kiểu gì thiên hạ cũng bàn ra tán vào cho xem! Kiếp Hỏa với Thái Sơn thì dị biệt thế kia, sao Thương Hải lại trông bình thường vậy? Cậu chắc chắn sẽ bị đem ra so sánh đấy.”

[— Nên mới đang cố gắng đây.]

“Thế gian này chỉ nhìn vào kết quả thôi!”

Đúng là vậy. Không phải lúc nào kết quả cũng tương xứng với nỗ lực bỏ ra...

Ầm ầm ầm!

Xuyên qua mặt biển, một luồng xoáy dữ dội lao tới. Bên trong luồng xoáy, những mảnh băng và cương khí xoay tròn như một chiếc máy xay thịt. Đó là chiêu Oa Lưu Thủy Hồn Chưởng mà Baek Ah-rin vừa tung ra.

‘Tại sao trước khi bắt đầu thi đấu, ai cũng muốn dùng lời nói để làm lung lạc đối thủ thế nhỉ.’

Dù biết đó là một loại chiến thuật, nhưng tôi vẫn thấy nó có chút gian lận.

Tôi khẽ bĩu môi, kéo tay ra sau. Một ngọn thương băng hình nón được hiện thực hóa trong lòng bàn tay. Thở ra một làn hơi lạnh buốt, tôi nhớ lại những thông tin đã được ghi chép.

Trận chiến với Vòng lặp thứ 10.

Toàn bộ dữ liệu đó đã được tôi Quan Trắc từ đầu đến cuối, lưu trữ và phân tích bằng quyền năng Tri thức. Hình thái các kỹ thuật mà Vòng lặp thứ 10 sử dụng đã được tôi nắm bắt hoàn hảo.

Dù nguyên gốc được thi triển bằng năng lực đặc hữu Chân Huyết, nhưng hình thái đó vẫn có thể áp dụng lên các năng lực khác. Và năng lực phù hợp nhất chính là Thương Hải.

‘Quán Hình Cực (Guan-Hyeong-Geuk).’

Bùm! Cú ném thương xuyên thủng tâm điểm của luồng xoáy. Luồng xoáy tan rã rồi đóng băng, rơi xuống vùng biển đang bị chia cắt hai bên.

“Hừ.”

Baek Ah-rin cau mày, vạch một đường chân trên mặt đất. Xoạt! Thủy khí dưới lòng biển đông cứng lại, biến thành mười lớp băng bích (tường băng) dày đặc. Tường băng bị xuyên thủng ở giữa đổ sụp xuống, nhưng ngọn thương đã mất đi lực đột phá và bị biển cả bao vây nuốt chửng.

Tuy nhiên, nét mặt Baek Ah-rin chẳng hề khá hơn.

Tạch tạch! Những chiếc gai đâm xuyên qua các cầu nước mà cô lén lút bố trí khắp nơi. Mất đi cấu trúc, các cầu nước tan vỡ.

“Xì, rốt cuộc là không thể đánh lén được cậu.”

Baek Ah-rin lẩm bẩm than vãn. Chẳng còn cách nào khác. Dù cô có che giấu khí tức và ma lực giỏi đến đâu, cũng không thể thoát khỏi Quan Trắc.

‘Thực ra cũng chẳng cần dùng đến Quan Trắc.’

Tôi nắm chặt băng thương, thu hẹp khoảng cách. Việc điều phối Thương Hải vẫn được duy trì liên tục. Tôi không ngừng phóng ra những chiếc gai từ mặt biển và xâm nhập hàn khí để giành lấy quyền chủ động.

‘Mình nắm rất rõ chiến thuật của Baek Ah-rin.’

Không chỉ là chiến thuật. Kể cả không dùng Quan Trắc, hễ vào trận đấu là tôi có thể đoán trước được những phán đoán của cô ấy. Dữ liệu từ Quan Trắc, dữ liệu thu thập qua các lần đối luyện, và cả những thói quen nhỏ nhặt khi chung sống hằng ngày.

Dữ liệu chính là căn cứ để đưa ra phán đoán. Khi dữ liệu tích lũy càng đồ sộ, độ chính xác của phán đoán càng cao, đến mức không cần nhìn kết quả cũng có thể tiên đoán được hành động tiếp theo.

‘Nghe bảo Tháp Chủ Quan Trắc sử dụng quyền năng thiên về tiên tri... có lẽ ngài ấy cũng dùng cách giống mình.’

Đặc biệt là dữ liệu về Baek Ah-rin, tôi đã thu thập và phân tích đến từng chi tiết nhỏ nhất. Dù là ai đi nữa, riêng phán đoán chiến đấu của Baek Ah-rin thì tôi phải nắm bắt được từ đầu đến cuối.

Oàng!

“Tch.”

Tôi hóa giải đòn quấy rối và áp sát. Những ngọn thương đâm tới liên tiếp bị tôi gạt phăng. Những đoản đao ẩn giấu dưới mặt biển cũng bị tôi bắn hạ.

Baek Ah-rin bĩu môi, kéo một cánh tay đang quấn quýt luồng xoáy ra sau. Cô từ bỏ việc đánh lén không hiệu quả để chuyển sang tấn công trực diện. Tôi cũng quấn luồng xoáy quanh cánh tay mình để đối ứng.

Ào ào ào! Một đòn chưởng đồng thời tung ra va chạm nảy lửa. Hai luồng xoáy đụng độ, hòa vào nhau rồi triệt tiêu lẫn nhau. Trước cảnh tượng đó, Baek Ah-rin lộ vẻ mặt hờn dỗi.

“Haiz, giờ ngay cả đọ công suất cũng không lại cậu nữa rồi.”

Trước dáng vẻ giả vờ thở dài của Baek Ah-rin, tôi xoay thương. Keng! Ngọn băng thương nhắm vào lưng tôi bị đánh nát. Gương mặt Baek Ah-rin nhăn nhó.

“Thôi bỏ đi.”

[— Xin từ chối đòn đánh lén nhá.]

Thú thật là bị Baek Ah-rin đánh lén thì có hơi... quá đáng. Dù sau này chắc chắn sẽ bị "đâm", nhưng không cần thiết phải bị đâm ngay bây giờ.

.

.

.

[Vòng giải đấu chính của khóa 122 Siyolam – Hạng mục năm thứ 2]

[Quán quân: Lớp Nhập Hạ – Lee Ha-yul]

[Á quân: Lớp Nhập Hạ – Baek Ah-rin]

[Các sinh viên trên đã chứng minh được thành quả trưởng thành, phô diễn tiềm năng rực rỡ và bộc lộ sự xuất sắc—]

Sau trận đấu là lễ trao giải. Năm ngoái tôi bị Baek Ah-rin hạ gục ngay khi vừa vào vòng chính thức nên không được tham gia, nhưng lần này tôi đã hiên ngang đứng ở vị trí Quán quân.

“Haiz, cậu lớn nhanh quá rồi. Năm ngoái còn có thể ôm cậu vào lòng mà bắt nạt được.”

Sau lễ trao giải, Baek Ah-rin cùng tôi bước vào phòng chờ, cằn nhằn. Biểu cảm của tôi khi đang thu dọn đồ đạc trở nên hơi thẫn thờ.

[Bàng hoàng]

[Dạo này cậu vẫn bắt nạt đấy thôi]

Dù thực lực của tôi có tăng cao đến đâu, cách đối xử của mọi người xung quanh vẫn chẳng thay đổi. Dù tôi có khẳng định mình mạnh đến mức nào, ánh mắt lo lắng như nhìn một đứa trẻ hay la cà bên bờ suối của họ vẫn y nguyên. Và Baek Ah-rin thì hễ có cơ hội là lại lôi tôi vào lòng, cù lét và chọc phá khắp nơi để thỏa mãn thú vui bắt nạt của mình...

“Nói thật lòng đi, đó có gọi là bắt nạt không? Ha-yul cậu cũng đâu có từ chối. Cậu ghét lắm à?”

Baek Ah-rin vừa thản nhiên thay đồ vừa liếc nhìn tôi. Tôi nhắm mắt lắc đầu.

[Không phải ghét]

[Mà mình thích lắm ]

“Coi cái suy nghĩ thật lòng thứ hai kìa. Cả hai cùng thích thì sao gọi là bắt nạt được? Đó chỉ là đụng chạm thân mật (skinship) thôi.”

Đúng là cô ấy nói không sai. Tôi gật đầu, cất chiếc cúp Quán quân vừa nhận được vào không gian chứa đồ. Cả tờ phiếu đổi học điểm nữa...

‘Cái này cũng đã đến lúc phải dùng rồi.’

Tôi mơn trớn tờ phiếu đổi học điểm đang lọt thỏm trong không gian chứa đồ. Học điểm của Siyolam vừa được dùng để đánh giá thành tích, vừa đóng vai trò như một loại tiền tệ để đổi lấy nhiều quyền lợi.

Đầu năm ngoái tôi đã dùng nó để mua Lông Vũ Thiên Không và vài thứ khác, nhưng sau đó thì không dùng mấy nữa. Với tư cách sinh viên nhập học đặc cách, hầu hết các dịch vụ đều được giảm giá tới 90%, sau này tôi còn nhận được cả chìa khóa kho báu của Siyolam nữa. Cần gì thì cứ vào kho báu "mượn" một cái là xong.

Dĩ nhiên vẫn có những thứ chỉ có thể đổi bằng học điểm. Đó là lý do tôi nhớ tới chúng.

‘Quyền Nhập Tháp một lần.’

Trong danh mục hàng hóa của Siyolam, đây là món đồ nằm ở vị trí cao nhất. Nó cho phép người sở hữu vào Tháp Trưởng Thành một lần, được tự chọn số tầng hoặc chủ đề. Lưu ý là nơi mà sinh viên năm nhất thi đấu sinh tồn là Khu Rừng... tầng 1. Ngoài ra còn có nhiều tầng và môi trường khác, có thể vào đó để trưởng thành hoặc thu thập chiến lợi phẩm. Tuy nhiên, những không gian "Hiện thực hóa quá khứ" như đợt Nhập Tháp gần đây thì điều kiện nghe bảo khá khắt khe.

‘Bình thường phải lên khóa trên mới dùng đến một hai lần.’

Phải thắt lưng buộc bụng lắm mới đủ điểm đổi một lần. Không phải tự nhiên nó nằm chót vót trên đỉnh danh mục. Nhưng vì tôi đã tích lũy được khá nhiều học điểm từ năm ngoái nên dù có vào một lần vẫn còn dư dả. Dĩ nhiên nếu tôi mè nheo với Phó tổng trưởng thì có lẽ bà ấy cũng cho vào thôi, nhưng...

‘Tốt nhất là cứ tuân thủ đúng quy trình.’

Nếu tôi vào, chủ đề tôi chọn đã được định đoạt.

Quan Chiếu.

Một thử thách bên trong Tháp, nơi người tham gia phải chiến đấu và vượt qua chính bản thân mình được cụ hiện ra.

‘Các sinh viên khác khi vào sẽ đối mặt với chính mình tại thời điểm đó...’

Nhưng tôi thì khác. Khi vào đó, người xuất hiện không phải là tôi, mà là Vòng lặp thứ 2.

Nếu lần này tôi lại vào với chủ đề Quan Chiếu, khả năng cao người xuất hiện sẽ là một Vòng lặp khác của tôi. Nghĩ đến đây tôi lại không khỏi đăm chiêu.

Lần trước tôi đã gặp Vòng lặp thứ 2. Một Vòng lặp dù thể hình nhỏ bé nhưng kỹ nghệ cực kỳ phi lý. Hơn nữa đó là một Vòng lặp theo thiên hướng thiện.

‘Nếu là một Vòng lặp khác...’

Trong hoàn cảnh hiện tại, có những Vòng lặp tôi rất muốn gặp. Nhưng gạt chuyện tu luyện sang một bên, chắc chắn có những Vòng lặp mà tôi cực kỳ e ngại việc phải đối mặt.

Vòng lặp thứ 9, thứ 11, thứ 12...

[?]

Suy nghĩ của tôi bị cắt đứt bởi một cục đá lạnh buốt vừa lọt vào cổ áo. Do hàn khí của Thương Hải vẫn còn lưu lại nên tôi không thấy lạnh lắm. Tôi Quan Trắc thì thấy Baek Ah-rin đang ngồi trên sofa nháy mắt tinh nghịch. Có vẻ cô đã dùng Niệm động cơ bản để nhét cục đá vào.

[Sao cậu lại làm thế?]

“Đừng đứng đực ra đó nữa, lại đây với mình nào.”

Baek Ah-rin vứt cục đá sang một bên rồi vẫy tay gọi tôi. Tôi rũ bỏ cục đá rồi chạy lại, ngay lập tức bị đôi tay cô kéo vào lòng ôm chặt.

“Bị ôm dễ dàng thế này mà còn bảo là bắt nạt cái gì chứ.”

Baek Ah-rin cười khì, vùi mặt tôi vào lồng ngực cô. Làn da tiếp xúc mát lạnh vô cùng, do ảnh hưởng của hàn khí Thương Hải lan tỏa khắp cơ thể.

“Cả hai cùng lạnh thế này nghe chừng hơi lạ nhỉ.”

[Khẳng định]

Bản thân tôi cũng thấy vậy. Baek Ah-rin dụi má vào đỉnh đầu tôi với biểu cảm kỳ lạ, rồi bàn tay cô khẽ mơn trớn eo tôi.

“Cậu đang mải suy nghĩ chuyện gì mà sâu đậm thế?”

[Chuyện dùng học điểm mua Quyền Nhập Tháp. Mình đang tính xem đã đến lúc dùng thử chưa.]

“A ha? Hèn gì, Ha-yul chắc cũng tích được hàng đống điểm rồi nhỉ. Mình cũng đang tính xem có nên dùng không đây.”

[Baek Ah-rin là thủ khoa nên chắc cũng tích được nhiều mà.]

“Thì mình tích từ đầu năm ngoái. Dĩ nhiên kể từ học kỳ này chắc chắn sẽ bị ‘ai đó’ vượt mặt nên điểm sẽ giảm đi thôi huhu.”

Baek Ah-rin là thủ khoa đầu vào nên học điểm tích lũy được rất nhiều, và nghe bảo cô cũng hầu như chưa dùng tới.

[Vậy có muốn dùng chung với mình không?Ha-yul định đi vào với chủ đề Quan Chiếu á.]

“Dùng chung sao? Quan Chiếu mà cũng vào cùng lúc được à?”

Baek Ah-rin chớp mắt nghiêng đầu. Tôi nhún vai.

[Dù có vào riêng thì đằng nào cũng dùng điểm, vào cùng lúc cho vui ạ. Lúc ra chắc cũng sẽ ra cùng một thời điểm thôi.]

“Cũng đúng nhỉ. Để mình suy nghĩ xem sao.”

[Vâng.]

Câu chuyện tạm ngắt quãng. Tôi tận dụng lúc đó để thi triển Kiếp Hỏa. Ngọn lửa dịu nhẹ bùng lên từ cánh tay phải rồi lan tỏa khắp cơ thể. Ngay sau đó, Kiếp Hỏa cũng thấm vào làn da của Baek Ah-rin đang ôm chặt tôi.

Xèo xèo…

Hàn khí bên trong cơ thể từ từ tan biến. Cảm giác cơ thể nóng bừng lên trong quá trình đó thật sự rất dễ chịu.

‘Dù không bằng Baek Ah-rin.’

“Phù…”

Hơi thở phả lên đầu tôi bỗng trở nên dồn dập. Baek Ah-rin khẽ rùng mình rồi ôm tôi chặt hơn nữa. Cơ thể tôi lún sâu vào người cô. Tôi hé đầu ra khỏi lồng ngực cô, bắt gặp đôi mắt đang nhìn tôi đầy mơ màng. Đó là gương mặt hiện ra trên chiếc mặt nạ. Quan Trắc phía sau mặt nạ... thật ngạc nhiên, đó là một biểu cảm mơ màng tương tự.

Hừng hực, hừng hực…

Kiếp Hỏa lan tỏa. Hàn khí tan biến và được thay thế bằng hỏa khí. Những cảm xúc vốn bị kìm nén bỗng trào dâng mạnh mẽ như ngọn lửa bùng cháy.

‘…Dù có nhiều phụ nữ vây quanh thật…’

Nhưng mọi chuyện cứ thế mà diễn ra. Ai mà ngờ được mọi chuyện lại thành ra thế này chứ? Nếu bảo tôi của đầu năm ngoái về tình cảnh hiện tại, chắc chắn tôi sẽ gạt đi vì cho đó là chuyện tào lao.

Tình yêu mà tôi từng lo sợ không dám chạm vào hóa ra lại ngọt ngào đến nhường này. Một khi đã nếm trải, tôi không thể buông bỏ, chỉ biết há miệng chờ đợi thêm sự ngọt ngào ấy. Nếu thiếu đi dù chỉ một chút tình cảm đã nhận được, có lẽ tôi sẽ chẳng còn thiết sống nữa. Chính tôi cũng không nhận ra mình lại là một kẻ tham lam và có tính chiếm hữu mãnh liệt đến thế.

Bộ não vẫn còn hơi đóng băng vì Thương Hải đưa ra lời đánh giá lạnh lùng.

Chụt.

Cơ thể đang nóng bừng vì Kiếp Hỏa chuyển động. Tôi đặt môi mình lên làn da vẫn còn vương chút hơi lạnh ngay cạnh môi cô ấy.

[Ahrin là của anh.]

[Dù có gọi anh là kẻ lăng nhăng hay bắt cá nhiều tay... dù em có bảo là ghét anh... em cũng không thoát khỏi tay anh được đâu.]

Đôi mắt mơ màng của Baek Ah-rin mở to kinh ngạc. Đôi mắt đẹp ấy nhìn tôi trân trân một lúc, rồi khóe mắt khẽ cong lại.

“Anh nói thế không thấy quá đáng sao? Cảm xúc con người cũng có lúc phai nhạt mà.”

[Không được.]

Tôi kiên quyết lắc đầu (dù cái đầu đang vừa nóng vừa lạnh) và ôm chặt lấy cô. Bộ áo cánh tôi đang mặc cũng quấn chặt lấy Baek Ah-rin.

[Vì em đã là của anh rồi... Nếu em ghét thì ngay từ đầu đừng đối xử tốt với anh như vậy.]

“…khì Khì, cái gì vậy chứ.”

Baek Ah-rin cười khúc khích, lẩm bẩm đầy vẻ cạn lời. Nhưng có vẻ cô không hề thấy khó chịu khi đưa tay ôm lấy đầu tôi.

[Anh vẫn đang chăm chỉ luyện tập Thương Hải. Yên tâm anh sẽ sớm thi triển nó hoàn chỉnh thôi.]

“Được rồi. Nghe anh nói vậy em sẽ tin anh. Những lời vừa rồi, nếu người khác có hỏi em cũng phải trả lời y hệt như vậy nhé?”

[Ừm.]

“Ngay cả trước mặt bố mẹ em luôn chứ?”

[Ừm tất nhiên.]

Trước câu trả lời không chút do dự, Baek Ah-rin mỉm cười rạng rỡ.

“Hừm, em tin anh~.”

Tôi gật đầu, rúc sâu vào lồng ngực mềm mại. Vùi mặt vào giữa những khoảng trống hơi ẩm ướt do hàn khí tan chảy. Tận hưởng sự an lạc khi cảm nhận bàn tay cô đang vuốt ve mái tóc mình.

[Trạng thái tâm tượng Mỹ Nhân? tăng trưởng]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!